Trang chủ Quan Điểm

Quan Điểm

Kể điều bạn biết, nói điều bạn nghĩ

Kiến nghị ba điểm liên quan đến Trung Quốc xâm phạm chủ quyền Việt Nam

Lập Quyền Dân

15-7-2019

Kiến nghị ba điểm liên quan tới đến việc Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương đến dò tìm dầu tại bãi Tư Chính, thuộc chủ quyền của Việt Nam

Sự tự hủy diệt của Mỹ

Foreign Affairs

Tác giả: Fareed Zakaria

Dịch giả: Mai V. Phạm

Số tháng 7 và tháng 8/2019

Washington Phung Phí Khoảnh Khắc Đơn Cực

Một thời điểm nào đó trong hai năm qua, vai trò bá chủ của Mỹ đã chết. Thời đại thống trị của Mỹ là một thời kỳ ngắn ngủi, khốc liệt khoảng ba thập niên được đánh dấu bằng hai thời khắc quan trọng. Đầu tiên là sự sụp đổ của Bức tường Berlin vào năm 1989. Sự kết thúc, đúng hơn là sự khởi đầu của sự kết thúc, là một sự sụp đổ nữa của cuộc chiến Iraq vào năm 2003, và sự sụp đổ chậm dần kể từ đó.

Nhưng cái chết của vai trò bá chủ của Hoa Kỳ là kết quả của những nguyên nhân bên ngoài, hay do Washington đã tự đẩy nhanh sự sụp đổ của chính mình bằng những thói quen xấu và hành vi xấu? Đó là một câu hỏi sẽ được các nhà sử học tranh luận trong nhiều năm tới. Nhưng tại thời điểm này, chúng tôi có đủ thời gian và cái nhìn bao quát để đưa ra một số quan sát sơ bộ.

Hầu hết những cái chết đều có nhiều nguyên nhân và cái chết của vai trò bá chủ Hoa Kỳ cũng vậy. Những yếu tố hệ thống sâu xa trong bộ máy quốc tế hoạt động mạnh mẽ nhằm chống lại bất kỳ quốc gia nào thâu tóm được quá nhiều quyền lực. Tuy nhiên, trong trường hợp của Hoa Kỳ, do họ đã quản lý kém cỏi quyền bá chủ, lạm dụng quyền lực, đánh mất đồng minh và khuyến khích kẻ thù. Và bây giờ, dưới thời Trump, Hoa Kỳ dường như đã không còn quan tâm, đúng hơn là đánh mất niềm tin, vào tư tưởng và mục đích đã thổi nguồn sinh khí cho sự hiện diện quốc tế của Hoa Kỳ trong ba phần tư thế kỷ.

MỘT NGÔI SAO ĐÃ SINH RA

Quyền bá chủ của Hoa Kỳ hậu Chiến tranh Lạnh là điều mà thế giới chưa từng thấy kể từ thời Đế chế La Mã. Các nhà văn thường thích chọn năm 1945 là mốc cho bình minh “thế kỷ Hoa Kỳ”, không lâu sau khi nhà xuất bản Henry Luce cho ra thuật ngữ này. Nhưng thời kỳ hậu Thế chiến II đã hoàn toàn khác so với thời kỳ hậu 1989. Ngay cả sau năm 1945, ở những vùng đất rộng lớn trên toàn cầu, Pháp và Vương quốc Anh vẫn có những đế chế chính thức và do đó có tầm ảnh hưởng sâu sắc. Chẳng mấy chốc, Liên Xô đã chứng tỏ là một đối thủ siêu cường, tranh giành ảnh hưởng của Washington ở nhiều nơi. Hãy nhớ rằng cụm từ Thế giới Thứ Ba xuất phát từ sự phân chia thế giới làm 3 phần: Thế giới Thứ Nhất là Hoa Kỳ và Tây Âu; Thế giới Thứ Hai là các nước cộng sản. Còn Thế Giới Thứ Ba ở khắp mọi nơi, mà quốc gia nơi đó đang lựa chọn giữa ảnh hưởng Hoa Kỳ hoặc Liên Xô. Đối với phần lớn dân số thế giới, từ Ba Lan đến Trung Quốc, thế kỷ này dường như không phải của người Mỹ.

Sau chiến tranh lạnh, sức mạnh bá chủ của Hoa Kỳ lúc đầu rất khó nhận ra. Như tôi đã viết trong tờ The New Yorker năm 2002, hầu hết những thành phần tham gia đã bỏ lỡ nó. Năm 1990, Thủ tướng Anh Margaret Thatcher lập luận rằng, thế giới đang chia thành ba lĩnh vực chính trị, bị chi phối bởi đồng Đô La, đồng Yên, và đồng Mác Đức (Deutsche Mark). Từ năm 1994, cuốn sách “Diplomacy” của Henry Kissinger đã dự đoán sự khởi đầu của một thời đại đa cực mới. Chắc chắn ở Mỹ, đã không có thái độ chiến thắng. Chiến dịch tranh cử tổng thống năm 1992 được đánh dấu bằng cảm xúc của yếu đuối và mệt mỏi. Paul Tsongas, ứng cử viên đảng Dân chủ đầy hy vọng lập đi lập lại câu nói: “Chiến tranh lạnh đã kết thúc; Nhật Bản và Đức đã giành chiến thắng”. Những nước châu Á đã bắt đầu nói về thế kỷ Thái Bình Dương.

Có một ngoại lệ trong phân tích này, đó là một bài luận của nhà bình luận phe bảo thủ Charles Krauthammer “Khoảnh khắc Đơn cực”, xuất bản năm 1990. Nhưng, thái độ chiến thắng cũng bị giới hạn trong tầm bao quát của nó, thể hiện ở tựa đề bài viết: “Khoảnh khắc đơn cực sẽ ngắn ngủi”. Trong bài xã luận trên Washington Post, ông Krauthammer dự báo rằng, trong thời gian rất ngắn, Đức và Nhật Bản, hai “cường quốc khu vực” sẽ theo đuổi các chính sách đối ngoại độc lập với Hoa Kỳ.

Các nhà hoạch định chính sách hoan nghênh sự suy yếu của chủ nghĩa đơn cực, mà họ cho là sắp xảy ra. Năm 1991, khi cuộc chiến ở vịnh Balkan nổ ra, chủ tịch Hội đồng Liên minh châu Âu, Jacques Poos, tuyên bố: “Đây là thời khắc của Châu Âu”. Ông giải thích: “Nếu một vấn đề có thể được giải quyết bởi người châu Âu, đó là vấn đề Nam Tư. Đây là một quốc gia châu Âu, và nó không do người Mỹ quyết định”. Tuy nhiên, thực tế là chỉ có Hoa Kỳ mới có sự kết hợp của sức mạnh và ảnh hưởng để can thiệp hiệu quả và giải quyết khủng hoảng.

Tương tự, vào cuối thập niên 1990, khi một loạt các cuộc khủng hoảng kinh tế khiến các nền kinh tế Đông Á rơi vào tình trạng khó khăn, chỉ có Hoa Kỳ mới có thể ổn định hệ thống tài chính toàn cầu. Hoa Kỳ đã tổ chức một gói cứu trợ quốc tế trị giá 120 tỷ đô la cho các quốc gia bị thiệt hại nặng nề nhất và xử lý cuộc khủng hoảng thành công. Tạp chí Time đưa ba người Mỹ, Bộ trưởng Tài chính Robert Rubin, Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Alan Greenspan và Phó Bộ trưởng Tài chính Lawrence Summers lên trang bìa với tựa đề: “Ủy ban Giải Cứu Thế Giới”.

BẮT ĐẦU CỦA KẾT THÚC

Vai trò bá chủ của Mỹ đã phát triển vào đầu thập niên 1990 trong lúc không ai chú ý đến. Thì vào cuối thập niên 1990 khi các yếu tố bắt đầu làm suy yếu vai trò bá chủ của Hoa Kỳ, ngay cả khi mọi người bắt đầu nói về Hoa Kỳ là “quốc gia không thể thiếu” và “siêu cường độc nhất thế giới”. Trước hết, quan trọng nhất là sự trỗi dậy của Trung Quốc. Có thể dễ dàng nhận ra rằng, Bắc Kinh sẽ trở thành đối thủ nặng ký duy nhất của Washington, nhưng điều đó không rõ ràng vào khoảng một phần tư thế kỷ trước. Mặc dù Trung Quốc đã phát triển nhanh chóng kể từ thập niên 1980, nhưng họ đã bắt đầu từ một nền tảng rất thấp. Chỉ vài quốc gia mới có thể tiếp tục quá trình tăng trưởng mạnh như thế trong hơn vài thập kỷ qua. Kết hợp kỳ lạ của chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa Lênin của Trung Quốc có vẻ mong manh như cuộc nổi dậy ở Thiên An Môn đã cho thấy.

Nhưng sự trỗi dậy của Trung Quốc vẫn tồn tại và đất nước này đang trở thành cường quốc mới, đất nước có sức mạnh và tham vọng sánh ngang với Mỹ. Về phần mình, Nga đã đi từ một quốc gia yếu và im hơi lặng tiếng vào đầu thập niên 1990 để trở thành một cường quốc phục thù – quốc gia có đủ khả năng và xảo quyệt để phá rối. Với hai siêu cường toàn cầu bên ngoài hệ thống quốc tế do Mỹ xây dựng, thế giới đã bước vào thời điểm hậu Hoa Kỳ. Ngày nay, Mỹ vẫn là quốc gia hùng mạnh nhất hành tinh, nhưng nó tồn tại trong một thế giới của các cường quốc toàn cầu và khu vực – có khả năng và thường xuyên chống lại Mỹ.

Các cuộc tấn công khủng bố 11/9 và sự trỗi dậy của chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo đóng một vai trò kép, làm suy yếu vai trò bá chủ của Mỹ. Lúc đầu, các cuộc tấn công dường như đã kích thích Washington và buộc Hoa Kỳ huy động sức mạnh. Vào năm 2001, nền kinh tế Hoa Kỳ vẫn lớn hơn kinh tế của 5 nước cộng lại, đã chọn tăng cường chi tiêu quốc phòng hàng năm gần 50 tỷ Mỹ kim, lớn hơn ngân sách quốc phòng hàng năm của Vương quốc Anh. Khi Washington đổ quân vào Afghanistan, họ đã có thể nhận được sự ủng hộ áp đảo cho chiến dịch này, bao gồm cả từ Nga. Hai năm sau, mặc dù có nhiều sự phản đối, Hoa Kỳ vẫn có thể kết hợp một liên minh quốc tế lớn cho một cuộc xâm lược Iraq. Những năm đầu của thế kỷ này đánh dấu đỉnh cao của chủ nghĩa bá quyền Mỹ, khi Washington cố gắng tái thiết các quốc gia xa lạ và xa cách là Afghanistan và Iraq, mặc dù phần còn lại của thế giới do dự hay phản đối quyết liệt.

Iraq đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt. Mỹ bắt đầu một cuộc chiến tranh tự mình lựa chọn, bất chấp những do dự của thế giới. Mỹ đã cố gắng để có được sự ủng hộ của Liên Hợp Quốc nhưng khi điều đó dường như khó khăn, nên Mỹ đã mặc kệ tổ chức này. Mỹ cũng bỏ qua Học thuyết Powell, khái niệm mà Đại tướng Colin Powell đưa ra trong Chiến tranh Vùng Vịnh, rằng một cuộc chiến chỉ xứng đáng tham gia khi các lợi ích chiến lược của quốc gia hơn hẳn rủi ro và chiến thắng áp đảo là chắc chắn. Chính quyền của Tổng thống Bush quả quyết rằng, thách thức lớn nhất trong việc chiếm đóng Iraq có thể được giải quyết với một số lượng quân nhỏ. Iraq được cho sẽ tự lo. Và khi ở Baghdad, Washington đã quyết định phá hủy nhà nước Iraq, giải tán quân đội và thanh trừng bộ máy quan liêu, tạo ra hỗn loạn và thúc đẩy một cuộc nổi dậy. Những sai lầm đó đã có thể được khắc phục. Nhưng tổng hợp lại cho ra kết quả là Iraq đã trở thành một thất bại đắt giá.

Sau ngày 9/11, Washington đã đưa ra những quyết định quan trọng, có hậu quả tiếp tục ám ảnh Hoa Kỳ, nhưng các quyết định đã được đưa ra trong vội vã và hoảng sợ. Hoa Kỳ nhận ra rằng, đất nước đang gặp hiểm nguy, cần phải làm bất cứ điều gì cần thiết để tự bảo vệ mình khỏi việc xâm chiếm Iraq, cho tới chi các khoản tiền khổng lồ cho an ninh quốc gia và tra tấn. Phần còn lại của thế giới chứng kiến một quốc gia đang đối phó với một loại khủng bố mà họ đã có kinh nghiệm nhiều năm qua, nhưng đã bị quật ngã như một con sư tử bị thương, phá hủy các liên minh và nguyên tắc quốc tế.

Trong hai năm đầu, chính quyền của Tổng thống George W. Bush đã từ bỏ nhiều thỏa thuận quốc tế hơn bất kỳ chính quyền nào trước đây (Chắc chắn rằng kỷ lục này đã được Tổng thống Donald Trump phá vỡ). Cách hành xử của Hoa Kỳ ở nước ngoài dưới thời Tổng thống Bush đã hủy hoại quyền lực chính trị và đạo đức của Hoa Kỳ, khi mà những đồng minh lâu đời như Canada và Pháp nhận thấy mình đang xung đột với Hoa Kỳ về bản chất, đạo đức và chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ.

MỤC TIÊU RIÊNG

Vậy điều gì đã làm xói mòn vai trò bá chủ của Mỹ? Sự trỗi dậy của các quốc gia thách thức mới hoặc quyền lực quá tầm? Cũng như với mọi hiện tượng lịch sử lớn và phức tạp, sự xói mòn vai trò bá chủ của Mỹ có lẽ là sự kết hợp của tất cả những điều trên. Sự trỗi dậy của Trung Quốc là một trong những thay đổi địa chấn trong chính trường quốc tế có thể làm xói mòn bất kỳ sức mạnh bá chủ nào, bất kể khả năng ngoại giao có khéo léo đến đâu. Tuy nhiên, sự trở lại của Nga lại là một vấn đề phức tạp hơn.

Vào đầu thập niên 90, các nhà lãnh đạo Moscow quyết tâm biến đất nước mình thành một nền dân chủ tự do, một quốc gia châu Âu và một đồng minh của phương Tây. Eduard Shevardnadze, từng là bộ trưởng ngoại giao trong thập niên cuối cùng của Liên Xô, đã ủng hộ cuộc chiến của Hoa Kỳ chống lại Iraq vào giai đoạn thập niên 1990 – 1991. Và sau khi Liên Xô sụp đổ, Bộ trưởng ngoại giao đầu tiên của Nga, Andrei Kozyrev, là một người theo khuynh hướng tự do phóng khoáng, ủng hộ chủ nghĩa quốc tế và ủng hộ mạnh mẽ cho nhân quyền.

Lỗi lớn nhất mà Mỹ phạm phải trong khoảnh khắc đơn cực là, Mỹ đã không để ý đến những gì đang diễn ra. Điều đáng chú ý là, mặc dù Washington đã trao cho Moscow một số vị thế và sự tôn trọng, nhưng Hoa Kỳ chưa bao giờ quan tâm nghiêm túc tới những lo ngại an ninh của Nga. Hoa Kỳ mở rộng NATO nhanh chóng và dữ dội, một quá trình có thể là cần thiết đối với những quốc gia như Ba Lan, vốn có lịch sử bị đe đọa bởi Nga, nhưng là một quá trình thiếu suy nghĩ, ít quan tâm đến sự nhạy cảm của Nga, và thậm chí còn mời Macedonia vào NATO. Ngày nay, những hành động chống đối Nga khiến hành vi hung hăng của Tổng thống Vladimir Putin trở nên hợp lý. Tuy nhiên, cũng cần phải đặt câu hỏi, động lực nào đã tạo ra sự trỗi dậy của Putin và chính sách đối ngoại của ông ta ngay từ đầu? Không còn nghi ngờ gì nữa, chính những hành động của Hoa Kỳ có tính hủy hoại, kích thích nước Nga thực hiện các hành vi trả thù và trả đũa.

Sau sự sụp đổ của Liên Xô, người Mỹ muốn về nhà và họ đã làm thế. Trong Chiến tranh lạnh, Hoa Kỳ đã quan tâm mạnh mẽ tới các sự kiện ở Trung Mỹ, Đông Nam Á, Eo biển Đài Loan và thậm chí Angola và Namibia. Vào giữa thập niên 90, Mỹ đã đánh mất sự quan tâm tới thế giới. Các đài phát thanh nước ngoài của NBC đã giảm từ 1.013 phút vào năm 1988 xuống còn 327 phút vào năm 1996. Cả Nhà Trắng và Quốc hội trong giai đoạn Chính quyền Tổng thống Bush cầm quyền đều không quan tâm vào một nỗ lực đầy tham vọng nhằm thay đổi nước Nga, không quan tâm đến việc đưa ra một phiên bản mới của Kế hoạch Marshall, hoặc can dự sâu vào Nga. Ngay cả khi các khủng hoảng kinh tế xảy ra trong thời Tổng thống Clinton, các nhà Lập pháp Mỹ đã phải nỗ lực tìm một giải pháp, bởi Quốc hội sẽ không phê chuẩn ngân sách giải cứu Mexico, Thái Lan hay Indonesia. Họ đưa ra những lời khuyên, hầu hết để yêu cầu sự hỗ trợ từ Washington, nhưng thái độ của Mỹ lại là thiện chí xa vời, không phải là một siêu cường muốn can dự.

Kể từ khi kết thúc Thế chiến I, Mỹ đã muốn biến đổi thế giới. Trong thập niên 90, điều đó dường như có thể hơn bao giờ hết. Các quốc gia toàn cầu đang hướng về phía Mỹ. Chiến tranh vùng Vịnh dường như đánh dấu một cột mốc cho trật tự thế giới mới – duy trì một quy tắc, được sự ủng hộ của các cường quốc, và hợp thức hóa bằng luật pháp quốc tế. Nhưng ngay tại thời điểm những phát triển tích cực này, thì Mỹ đã không còn quan tâm. Các nhà hoạch định chính sách Mỹ vẫn muốn thay đổi thế giới trong thập niên 1990, nhưng bằng giá rẻ. Họ không có vốn chính trị hay tài lực để thực hiện. Đó là lý do tại sao lời khuyên của Washington cho các nước luôn giống nhau: Liệu pháp cú sốc kinh tế và dân chủ tức thì. Bất kỳ phương pháp nào giống như phương Tây đã tự do hóa nền kinh tế và dân chủ hóa chính trị – là không thể chấp nhận được.

Trước cuộc khủng bố ngày 11/9, khi đương đầu với các thử thách, chiến thuật của Mỹ là tấn công từ xa, vì vậy cách đối đầu song phương là cấm vận kinh tế và các cuộc không kích chính xác. Tất nhiên, những giới hạn về sự sẵn sàng chi trả và chịu tổn thất của Hoa Kỳ không thay đổi. Vì thế trong bài viết đăng trên báo New York Times vào năm 1998, tôi đã chỉ ra rằng chính sách ngoại giao của Mỹ được định nghĩa bằng “khoa trương về sự biến đổi, nhưng thực chất là sự thích ứng”. Theo tôi, kết quả là quyền bá chủ trống rỗng. Sự trống rỗng đó vẫn tiếp diễn.

ĐÒN GIÁNG CUỐI CÙNG

Chính quyền Trump đã làm rỗng chính sách đối ngoại của Mỹ nhiều hơn nữa. Bản năng của Trump là theo phong cách của cựu Tổng thống Jackson – hầu như không quan tâm đến thế giới vì cho rằng phần lớn thế giới đang gây hại và làm phiền nước Mỹ. Trump là người theo Chủ nghĩa dân tộc, bảo hộ và dân túy, với quyết tâm “Nước Mỹ trên hết”. Nhưng đúng nghĩa hơn, ông ta đã từ bỏ chính trường quốc tế.

Dưới thời Trump, Hoa Kỳ đã rút khỏi TPP và không còn can dự rộng vào Châu Á. Hoa Kỳ cũng đang tách dần quan hệ đối tác 70 năm với châu Âu. Hoa Kỳ dưới thời Trump giải quyết người Mỹ gốc Latin bằng lăng kính hoặc ngăn cản người nhập cư hoặc thắng cử tại Florida. Hoa Kỳ thậm chí còn tìm cách xa lánh Canada. Và Hoa Kỳ cũng giao chính sách Trung Đông cho Irael và Arab Saudi. Với một vài ngoại lệ mang tính bốc đồng – như mong muốn dành giải Nobel hòa bình – khi tìm cách giải hòa với Bắc Hàn. Có thể nói, điều đáng chú ý nhất trong chính sách đối ngoại của Trump chính là sự vắng mặt của Hoa Kỳ trên trường quốc tế.

Khi Vương quốc Anh còn là cường quốc – vai trò bá chủ của nước này bị xói mòn bởi nhiều tác động mang tính hệ thống như sự trỗi dậy của Đức, Mỹ và Liên Xô. Nhưng Anh cũng mất quyền kiểm soát đế chế của mình vì vươn xa quá sức, cộng với thái độ kiêu ngạo. Vào thập niên 1900, với một phần tư dân số thế giới nằm dưới sự cai trị của Anh, hầu hết các thuộc địa lớn của Anh yêu cầu quyền tự trị giới hạn. Nếu Vương quốc Anh trao cho các thuộc địa này đòi hỏi đó, có thể Anh sẽ kéo dài thời gian cai trị thêm vài thập niên nữa? Nhưng Anh không làm thế, tập trung vào những lợi ích hạn hẹp, ích kỷ thay vì thích nghi nhằm đáp ứng lợi ích của đế chế rộng lớn hơn.

Mỹ có một sự tương đồng với Anh. Nếu hành động kiên định hơn, theo đuổi các lợi ích và ý tưởng rộng lớn hơn, Mỹ có thể duy trì ảnh hưởng hơn nhiều thập kỷ nữa. Quy tắc mở rộng quyền bá chủ có vẻ đơn giản: tăng tự do hơn và giảm bá quyền. Nhưng quá rõ ràng, Washington theo đuổi lợi ích cá nhân hẹp hòi, xa lánh đồng minh và khuyến khích kẻ thủ. Không giống như Vương quốc Anh ở cuối triều đại trị vì của mình, Mỹ không bị phá sản hoặc mở rộng bờ cõi quá sức. Mỹ vẫn tiếp tục là quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới. Mỹ vẫn sẽ tiếp tục tăng tầm ảnh hưởng hơn các quốc gia khác. Nhưng Mỹ sẽ không còn định nghĩa hoặc làm chủ hệ thống quốc tế như cách Mỹ đã làm trong gần 3 thập niên trước.

Sau cùng, những gì còn tiếp tục tồn tại chính là tư tưởng của người Mỹ. Mỹ là một bá chủ độc nhất vô nhị ở chỗ, nước này mở rộng ảnh hưởng để thiết lập một trật tự thế giới mới, là một giấc mơ của Tổng thống Woodrow Wilson và phần lớn được triển khai bởi Tổng thống Franklin Roosevelt. Đó là thế giới đã được tạo ra một nửa sau năm 1945, đôi khi còn gọi là “trật tự quốc tế tự do”, mà sau đó Liên Xô từ bỏ để xây dựng không gian riêng. Nhưng thế giới tự do tiếp tục tồn tại qua Chiến tranh Lạnh, và sau năm 1991, nó đã mở rộng để bao trùm toàn bộ thế giới. Ý tưởng làm nên trật tự đó đã tạo ra sự ổn định và thịnh vượng trong ba phần tư thế kỷ qua. Câu hỏi bây giờ là liệu khi sức mạnh Mỹ đang suy vong, thì hệ thống quốc tế mà quốc gia này bảo trợ – các nguyên tắc, chuẩn mực và giá trị có còn tồn tại. Hay Mỹ sẽ chứng kiến sự suy tàn của đế chế ý tưởng của mình?

Đảng cộng sản không phải là giải pháp, mà là vấn đề

Trung Nguyễn

13-7-2019

Tại Hội nghị Ban chấp hành đảng bộ TPHCM, bí thư thành ủy Nguyễn Thiện Nhân đã chỉ đạo về vấn đề trật tự xây dựng, như sau: “Trong tháng 7, các quận phải có nghị quyết để chấn chỉnh việc xây dựng trên toàn thành phố. Trách nhiệm không phải chỉ có chủ tịch mà bí thư cũng rất quan trọng, để cùng giám sát. Mục tiêu là đến Đại hội Đảng các quận, huyện sẽ cơ bản lập lại trật tự xây dựng. Ở đâu có tổ chức đảng, ở đó không có vi phạm pháp luật về xây dựng“.

Đường sắt cao tốc Bắc Nam: Thế kỷ nữa biết xong hay không?

 BTV Tiếng Dân

13-7-2019

TuanVietNam có bài của GS Lã Ngọc Khuê: Cả thế kỷ nữa chắc gì xây xong đường sắt cao tốc. Căn cứ vào các dự án đường sắt đô thị ở Hà Nội và TP.HCM, tốc độ thực hiện “như sên”, trong khi độ phức tạp và trình độ kỹ thuật của các dự án này chẳng là gì so với dự án đường sắt cao tốc, nên GS Khuê lo ngại, “cả thế kỷ nữa chắc gì đã xây xong, và ai biết điều gì sẽ xảy ra khi ấy?

ĐH Điện Lực và ĐH Luật bị thanh tra đột xuất

BTV Tiếng Dân

13-7-2019

Đại học Điện Lực bị thanh tra

Bộ Giáo dục thanh tra nghi án giảng viên ĐH Điện lực nâng điểm thi, VietNamNet đưa tin. Ông Nguyễn Huy Bằng, Chánh Thanh tra Bộ GD&ĐT xác nhận, Bộ đã ký quyết định thanh tra đột xuất Trường ĐH Điện lực sau khi có một số đơn thư tố cáo dấu hiệu sai phạm tại trường này và nhóm cán bộ, giảng viên đang làm việc tại đây. Quyết định thanh tra bắt đầu từ ngày 12/7, thời gian thanh tra trong vòng 30 ngày.

Học chính sử để kiểm duyệt lịch sử

New York Times

Tác giả: Li Yuan

Dịch giả: Hoàng Thủy Ngữ

Ảnh minh họa. Nguồn: Jialun Deng

Hàng ngàn nhân viên lãnh lương thấp trong các “nhà máy kiểm duyệt” rà soát thế giới mạng để tìm các nội dung bị cấm, trong đó, ngay cả tấm ảnh một cái ghế trống cũng có thể gây phiền toái lớn.

Các nhà kinh tế chia sẻ sự lên án chiều hướng ‘quái dị’ của Trung Quốc

Financial Times

Tác giả: Janos Kornai

Dịch giả: Nguyễn Quang A

10-7-2019

‘Phong cách lãnh đạo của chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình gợi nhớ thời Stalinist’. Ảnh: © AP

Các trí thức Tây phương bây giờ phải tìm cách ngăn chặn Bắc Kinh

Các lãnh đạo Trung Quốc hiện đại sẽ không thoả mãn với việc biến nước họ thành một trong những cường quốc của thế giới đa cực. Mục tiêu của họ là trở thành lãnh đạo bá quyền của thế giới.

Sư “hổ mang”, Tiến sĩ Thích Phước Hoàng

Nguyễn Hồng Thư

12-7-2019

Sư hổ mang Thích Phước Hoàng. Ảnh trên mạng

Mấy hôm nay dư luận trên mạng lẫn truyền thông nhà nước xôn xao về việc một sư trụ trì có tiếng tăm, can tội “hiếp dâm người dưới 16 tuổi”. Nghi can là Đại đức Thích Phước Hoàng, trụ trì 3 chùa ở miền Tây Nam bộ.

Vụ gian lận thi cử: Sắp xét xử một số quan chức tỉnh Sơn La, Hà Giang

BTV Tiếng Dân

12-7-2019

VKSND tỉnh Sơn La xác nhận, đã hoàn thành cáo trạng truy tố 8 bị can trong vụ gian lận điểm thi ở Sơn La, theo ANTV. Các bị can là cựu lãnh đạo, cán bộ Sở GD&ĐT tỉnh Sơn La gồm: Trần Xuân Yến, PGĐ Sở; Nguyễn Thị Hồng Nga, chuyên viên Phòng Khảo thí và Quản lý chất lượng; Cầm Thị Bun Sọn, Phó phòng Chính trị tư tưởng; Lò Văn Huynh,  Trưởng phòng Khảo thí và Quản lý chất lượng giáo dục; Nguyễn Thanh Nhàn, Phó phòng Khảo thí và Quản lý chất lượng giáo dục.

Cập nhật tin Thủ Thiêm và các vụ sai phạm đất đai khác

BTV Tiếng Dân

12-7-2019

Tin Thủ Thiêm

Báo Tuổi Trẻ đưa tin:  Bí thư Nhân yêu cầu khẩn trương thực hiện kết luận thanh tra vụ Thủ Thiêm. Sáng 11/7, trong kỳ họp của HĐND TP HCM, ông Nguyễn Thiện Nhân “đề nghị các cơ quan liên quan khẩn trương xây dựng kế hoạch triển khai thực hiện kết luận của Thanh tra Chính phủ về khu đô thị mới Thủ Thiêm (Q.2). Đồng thời, tiếp tục đối thoại với các hộ dân có nhà trong Thủ Thiêm, hoàn chỉnh phương án chính sách bồi thường, tái định cư, trình HĐND TP xem xét, thông qua”.

Vụ 21 đứa trẻ kiện chính phủ Mỹ

CBS

Steve Kroft thực hiện

Dịch giả: Bùi Xuân Bách

23-6-2019

21 đương đơn trong vụ kiện chính phủ. Ảnh: Robin Loznak

Vụ kiện về biến đổi khí hậu có thể ngăn chặn chính phủ Hoa Kỳ hỗ trợ việc sử dụng nhiên liệu hóa thạch

Một đơn kiện được đệ trình, thay mặt cho 21 trẻ em, cáo buộc chính phủ Hoa Kỳ đã cố tình không bảo vệ chúng khỏi ảnh hưởng của biến đổi khí hậu. Nếu nguyên đơn thắng, điều đó có nghĩa là sẽ phải có những thay đổi lớn lao trong việc sử dụng nhiên liệu hóa thạch.

Một cú tông xe vào cảnh sát giao thông

Mạc Văn Trang

11-9-2019

Theo tin từ các báo, chiều ngày 9/7/2019, Thượng úy Nguyễn Trọng Quý (cán bộ Đội CSGT-TT-CĐ, Công an huyện An Lão, TP Hải Phòng) thấy nam thanh niên niên (Đỗ Văn T., SN 2003, trú tại xã Thái Sơn, An Lão, TP. Hải Phòng) điều khiển xe mô tô BKS 15D1-294.35 theo hướng từ cầu Khuể về Kiến An, vi phạm các lỗi không đội mũ bảo hiểm và chạy quá tốc độ 61/50 km/h; Thượng úy Quý đã nhảy ra đường, ra hiệu cho dừng xe, nhưng T. đã tông xe máy thẳng vào người Thượng úy Quý, khiến anh bị trọng thương.

Vũ Văn Ninh từng là con rối trong tay Nguyễn Tấn Dũng

Bá Tân

11-7-2019

Sau khi đào xới một số vụ việc mang tính đại diện, Ủy ban Kiểm tra Trung ương có văn bản đề nghị Bộ Chính trị xem xét, thi hành kỷ luật ông Vũ Văn Ninh, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ.

Thù đã ở trước mặt, đảng làm gì?

Phạm Trần

11-7-2019

Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đang lo tối mặt vì “mạng xã hội” và “xã hội dân sự” đã thúc đẩy tình trạng “suy thoái tư tưởng”, “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong đảng, đến hố chôn vùi chế độ.

Ông Thưởng công khai chào thua

Vũ Thạch

11-7-2019

Ông Thưởng chính thức chịu thua khi liệt kê ba loại “thế lực thù địch” mà ông không thể thắng!

Ai dám “sờ gáy” người của Tổng – Chủ?

BTV Tiếng Dân

11-7-2019

Khởi tố đại gia Lê Thanh Thản: Nhiễu loạn thông tin

Trưa hôm qua, thông tin đại gia Lê Thanh Thản bị bắt lan truyền trên mạng XH. Lúc 10h16′ trưa 10/7, nhà báo Phạm Việt Thắng cho biết, ông Thản đã bị bắt và khám xét từ ngày 9/7.

Tuyên giáo hay tuyên láo?

Hoàng Thủy Ngữ 

10-7-2019

Ngày 15/5/2018 báo SGGP đăng một bài viết có nhan đề Chủ nghĩa dân túy và những cảnh báo đối với Việt Nam, của ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương.

Tại sao biết đúng mà không làm?

Nguyễn Đình Cống

10-7-2019

Đó là việc Bảo vệ môi trường, nằm trong kế hoạch Phát triển bền vững (PTBV).

Từ giữa thế kỷ 20 nhiều nhà khoa học đã phát hoảng và cảnh báo nạn “Tài nguyên cạn kiệt, môi trường bị hủy hoại”. Nhân loại đứng trước nguy cơ tự diệt vong.

Lịch Sử Việt Nam Thời Tự Chủ (Phần 6)

Hồ Bạch Thảo

10-7-2019

Tiếp theo phần 1phần 2phần 3phần 4phần 5

6. Vài nét về xã hội Việt Nam dưới thời vua Lê Đại Hành

Vua Lê Đại Hành có các niên hiệu: Thiên Phúc, từ năm 980-988; Hưng Thống, từ năm 989-993 và Ứng Thiên, từ năm 994-1005.

Phân lô, bán nền các dự án “ma”

BTV Tiếng Dân

10-7-2019

Báo Dân Trí có bài: Kẽ hở khiến phân lô, bán nền trái phép tràn lan. Theo ông Lê Hoàng Châu, Chủ tịch Hiệp hội Bất động sản TP HCM, kẽ hở đó là: “Nghị định 01/2017 của Chính phủ đã có quy định cho phép tách thửa đối với từng loại đất. Có nghĩa là cho phép tách thửa đối với cả đất nông nghiệp, đất lâm nghiệp, đất phi nông nghiệp”.

SAGRI, Trung Thủy và cập nhật tin Thủ Thiêm

BTV Tiếng Dân

10-7-2019

Trong tình hình ông Lê Tấn Hùng, cựu TGĐ Tổng công ty Nông nghiệp Sài Gòn (SAGRI) vừa “vào lò”, dư luận “lề đảng” lẫn “lề dân” đang chờ ngày Hai Nhựt “tiếp bước” em trai mình. Các báo “lề đảng” tiếp tục phân tích mối liên hệ giữa SAGRI và Tập đoàn Trung Thủy, một doanh nghiệp có các thủ đoạn thu tóm đất công được đánh giá không thua gì Công ty Bắc Nam 79 của Vũ “nhôm”.

Cao tốc Bắc – Nam: Giá của hai bộ đưa ra, chênh nhau tới 126%

BTV Tiếng Dân

10-7-2019

Phương án làm đường sắt cao tốc Bắc – Nam của hai Bộ chênh nhau 32 tỷ USD, VnExpress đưa tin. Bộ GTVT của ông Thể trình phương án xây dựng đường sắt cao tốc Bắc-Nam với giá 58,7 tỷ Mỹ kim. Trong khi đó, Bộ KHĐT của ông Dũng cho rằng, tổng vốn đầu tư dự án này chỉ khoảng 26 tỷ USD. Giá của hai bộ đưa ra chênh nhau tới 32,7 tỷ USD, tức khoảng 126%.

Thương vụ “bán lúa giống” nhà nước ở cảng Quy Nhơn

BTV Tiếng Dân

9-7-2019

Sau kỳ họp 37, UBKTTƯ bắt đầu mạnh tay với vụ sai phạm bán rẻ vốn nhà nước ở cảng Quy Nhơn. Cơ quan này đề nghị Bộ Chính trị kỷ luật cựu Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh, báo Dân Việt đưa tin. Cơ quan “đốt lò” kết luận, trong thời gian giữ cương vị Phó Thủ tướng Chính phủ (từ tháng 8/2011 đến tháng 4/2016), ông Vũ Văn Ninh “có vi phạm, khuyết điểm trong việc quyết định chủ trương thực hiện cổ phần hóa, thoái vốn nhà nước tại các cảng Quy Nhơn, Quảng Ninh trái với kết luận của Bộ Chính trị”.

Lò đã khởi động lại: Điểm danh và kỷ luật các tập thể và cá nhân tham nhũng

BTV Tiếng Dân

9-7-2019

Thông cáo báo chí Kỳ họp 37 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, đã điểm danh hai nhóm tập thể gồm, Ban Thường vụ Đảng ủy Công an tỉnh Đồng Nai và Ban cán sự đảng Bộ Giao thông Vận tải. Các cá nhân bị đề nghị xem xét, thi hành kỷ luật gồm: Cựu Phó Thủ tướng Chính phủ Vũ Văn Ninh; ba cựu lãnh đạo tỉnh Đắk Nông là ông Đỗ Thế NhữNguyễn Đức Luyện, đều là cựu Phó Chủ tịch UBND tỉnh và ông Nguyễn Mạnh Cường, cựu Phó Giám đốc Sở Y tế tỉnh này.

Tuyên Bố Thủ Thiêm 4

I. Tình hình

Sau hai mươi năm ròng rã đợi chờ và đấu tranh đòi công lý, sau hai năm đợi chờ theo hứa hẹn của nhà nước, của bí thư thành ủy Nguyễn Thiện Nhân với câu nói nổi tiếng “tôi không gạt bà con đâu”, ngày 26 tháng 6 năm 2019, người dân Thủ Thiêm cùng với toàn thể quốc dân mới chứng kiến việc công bố bản thông báo của Thanh tra Chính phủ mang số 1041 TB-TTCP. Nội dung bản thanh tra này gồm hai vấn đề:

Có vẻ như Việt Nam là mục tiêu áp thuế nhập khẩu tiếp theo của Trump

World Politics Review

Tác giả: David Brown

Dịch giả: Song Phan

2-7-2019

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tại lễ ký kết các thỏa thuận thương mại với TBT-CTN Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tại Phủ Chủ tịch, Hà Nội, Việt Nam, ngày 27/2/2019. Nguồn: Evan Vucci/ AP.

Có phải tới phiên Việt Nam trong tầm ngắm của Donald Trump? Trong một cuộc phỏng vấn rầm rộ vào ngày 26.06 của Fox News, Trump đã bất ngờ tấn công mạnh Việt Nam, một đối tác đang lên của Mỹ ở Đông Nam Á và là chủ nhà của cuộc họp thượng đỉnh của Trump với nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un vào tháng Hai. “Việt Nam hầu như là kẻ lạm dụng tồi tệ nhất trong tất cả các nước”, Trump tuyên bố khi trả lời câu hỏi về việc áp thuế đối với nước này. Ông ấy nói thêm rằng, “rất nhiều công ty đang chuyển (việc sản xuất) đến Việt Nam, nhưng Việt Nam còn lợi dụng chúng ta thậm chí còn tệ hơn cả Trung Quốc”.

Điểm sách: Y Sĩ Tiền Tuyến Nghiêm Sỹ Tuấn – Người Đi Tìm Mùa Xuân

Phạm Hồng Sơn

8-7-2019

Ảnh bìa sách: “Y Sĩ Tiền Tuyến Nghiêm Sỹ Tuấn – Người Đi Tìm Mùa Xuân”

Đọc xong cuốn sách về một con người đã chết cách đây hơn nửa thế kỷ khi còn đương xuân, đương ở những năm tháng tiềm năng nhất về sức lực và trí lực, tự tôi dằn lòng nở một nụ cười lớn hạnh phúc cho riêng tôi.

Cập nhật tin Lê Tấn Hùng, em trai “lãnh chúa thành Hồ” bị bắt

BTV Tiếng Dân

8-7-2019

Oan cho ông anh

Như chúng tôi đã đưa tin, sáng 6/7/2019, Cơ quan CSĐT Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam bị can và lệnh khám xét chỗ ở, nơi làm việc đối với ông Lê Tấn Hùng, cựu TGĐ SAGRI. Buổi chiều cùng ngày, người của Bộ Công an đã di lý bị can Lê Tấn Hùng, nguyên Tổng giám đốc Tổng công ty Nông nghiệp Sài Gòn ra Hà Nội, báo Dân Sinh đưa tin.

Trong khi ông em bị bắt, nhưng hai ngày qua, cư dân mạng tập trung chửi ông anh Hai Nhựt. Người ta lôi ra vụ, hơn một tuần trước, hôm 29/6, tại một hội thảo do thành ủy thành Hồ tổ chức, anh Hai nổi hứng đọc bài diễn văn “chống tham nhũng”. Kể ra thì oan cho anh Hai, vì một nguồn tin nói với Tiếng Dân rằng, anh Hai bị nhóm anh Nhân chơi đểu, viết sẵn bài diễn văn, kèm theo những câu lên án bọn tham nhũng, rồi phân công Hai đọc.

Mục đích bài diễn văn nhằm kích động dư luận chửi anh Hai, vì anh tham nhũng ngút trời mà dân Sài Gòn đều biết, nhưng anh lại “kiên quyết, kiên trì đấu tranh phòng, chống tham nhũng…“. Ngoài ra, bài diễn văn này còn nhằm mục đích đưa anh Hai vào tròng, bởi nếu sau này có kết luận về chuyện tham nhũng của anh, thì anh phải chống… chính anh, vì anh đã lên tiếng chống tham nhũng mạnh mẽ trong bài diễn văn đó.

***

Báo Người Lao Động có bài: Những sai phạm nghiêm trọng của ông Lê Tấn Hùng. Trước mắt, phe “đốt lò” xoáy vào sai phạm của ông Hùng trong vụ ký, chi khống hơn 13 tỉ cho cán bộ TP HCM đi nước ngoài “học tập kinh nghiệm”. Cụ thể, “kết quả xác minh tại Phòng Quản lý xuất nhập cảnh Công an TP cho thấy 40/70 người có tên trong danh sách không tham gia các chuyến đi, 30/70 người không có thông tin trên hệ thống”.

Một sai phạm khác cũng được nhấn mạnh là vụ Công ty Lâm nghiệp Sài Gòn, một công ty thành viên của SAGRI “đã chuyển nhượng hơn 3,6 ha đất trồng cây lâu năm tại xã Cửa Cạn, huyện Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang với giá 280.000 đồng/m2, trong khi giá thị trường khoảng 3 triệu đồng/m2”.

Báo Tuổi Trẻ có bài: Vì sao ông Lê Tấn Hùng bị bắt? Bên cạnh các sai phạm nói trên, bài viết lưu ý vụ SAGRI chuyển nhượng dự án phát triển nhà ở tại phường Phước Long B, quận 9, TP HCM cho Tổng công ty Phong Phú, với giá hơn 10,5 triệu đồng/m2, “thấp hơn giá mà Tổng công ty Phong Phú huy động vốn từ khách hàng thời điểm 2013 (gần 14 triệu đồng/m2), và thấp hơn giá chuyển nhượng của dự án liền kề (hơn 29 triệu đồng/m2)”.

VTC có đồ họa: Những phi vụ ‘ném tiền qua cửa sổ’ của nguyên Tổng giám đốc SAGRI Lê Tấn Hùng.

Báo Tiền Phong có bài: Ông Lê Tấn Hùng và chuyện kỷ luật ‘nâng lên, hạ xuống’. Bài báo bàn về vụ ông Lê Tấn Hùng bị xác định là có nhiều sai phạm, “vi phạm pháp luật kéo dài, thiếu trách nhiệm khắc phục hậu quả, không đủ phẩm chất để tiếp tục lãnh đạo” từ lúc Thanh tra TP HCM tiến hành thanh tra toàn diện SAGRI từ tháng 3 đến tháng 6/2017, nhưng hơn hai năm sau đó, ông Hùng mới chính thức “vào lò”.

Lúc đó, phe “đốt lò” đã để ý đến vụ ông Hùng ký khống 13 tỉ, một sai phạm quá đủ để các quan chức không có “ô dù” mạnh vào tù ngay tức khắc. Còn với ông Hùng: Tháng 3/2018, ông bị kỷ luật khiển trách; đến tháng 1/2019, UBND TP HCM nâng mức kỷ luật lên cảnh cáo; cuối tháng 5/2019, ông Hùng bị hạ bậc lương; ngày 19/6, Chủ tịch UBND TP HCM mới cách chức TGĐ SAGRI của em trai Hai Nhựt.

Báo Lao Động đặt câu hỏi: Ông Lê Tấn Hùng, SAGRI từng mưu toan thoát án thế nào? Bài báo cho biết, khi Thanh tra TP HCM bắt đầu điều tra sai phạm của ông Hùng vào năm 2017, các công ty du lịch liên quan đến vụ ký khống 13 tỉ cho quan chức thành Hồ du lịch nước ngoài đã phải hoàn trả lại cho SAGRI tổng cộng hơn 9,7 tỉ đồng. “Như vậy SAGRI chỉ làm thất thoát gần 4 tỉ đồng trong phi vụ hơn 13 tỉ nêu trên”.

Yếu tố “khắc phục” hậu quả quá rõ, khi “việc hoàn trả xảy ra (tháng 7.2017) khi Thanh tra TPHCM đã vào cuộc và chuẩn bị hoàn tất kết luận (cuộc thanh tra toàn diện bắt đầu từ ngày 28.3 đến 23.6.2017)”.

Báo Dân Việt dẫn lời LS Nguyễn Văn Hậu, nhận định vụ bắt ông Lê Tấn Hùng SAGRI: “Xem xét trách nhiệm hình sự 2 công ty du lịch”. Đó là Công ty Thương mại Dịch vụ Hòa Bình Quốc tế và Công ty CP Du lịch Thanh niên Xung phong. Năm 2016, ông Lê Tấn Hùng ký 10 hợp đồng cho cán bộ TP HCM “tham quan, học tập kinh nghiệm” ở nước ngoài với các công ty này, tổng giá trị hợp đồng hơn 13,3 tỷ đồng.

LS Hậu phân tích: “2 công ty du lịch xuất hoá đơn khống hơn 13,3 tỷ đồng cho SAGRI, mặc dù đã trả lại khi bị thanh tra phát hiện thì vẫn phải truy cứu trách nhiệm hình sự”. Giống như vụ Mobifone mua AVG, các bên liên quan đã cố gắng “khắc phục hậu quả’ nhưng sau cùng các nhân vật chính vẫn phải “vào lò”.

Báo Người Đưa Tin có đồ họa: Những sai phạm rất nghiêm trọng khiến ông Lê Tấn Hùng đối diện khung hình phạt nào?

Báo Người Lao Động viết: Điểm danh nguyên 12 “sếp” Tổng Công ty Nông nghiệp Sài Gòn dính sai phạm. Bên cạnh Lê Tấn Hùng, các cựu lãnh đạo còn lại là: Ông Vân Trọng Dũng, Chủ tịch HĐTV (từ tháng 8/2015 đến nay), ông Lê Văn Hoà, cựu Chủ tịch HĐQT, ông Huỳnh Hữu Lợi, cựu Chủ tịch HĐTV, các cựu TGĐ gồm, bà Nguyễn Thu Nga và ông Nguyễn Văn Trực (người tiền nhiệm của ông Hùng), các cựu Phó TGĐ gồm ông Trương Huy Hoàng Tam Dũng, ông Hồ Sỹ Tý, ông Hồ Văn Ngon, bà Lê Ngọc Phượng, ông Nguyễn Thanh Nhựt, ông Dương Minh Quang.

Bên cạnh đó còn có các cán bộ: Bà Nguyễn Thị Thu Ngoan, cựu Kiểm soát viên chuyên trách, ông Tống Ngọc Dương, cựu thành viên HĐTV, ông Phan Văn Triều, cựu thành viên HĐQT. Hiện chỉ có 3 người còn thời hiệu xử lý kỷ luật, gồm ông Vân Trọng Dũng, ông Lê Tấn Hùng và bà Nguyễn Thị Thanh An.

Infonet đặt câu hỏi về sai phạm tại Sagri nơi ông Lê Tấn Hùng bị bắt: Trung Thủy là ai mà dễ dàng hốt đất vàng? Tập đoàn Trung Thủy đã thu tóm một số khu “đất vàng” của TP HCM thông qua các thương vụ với SAGRI và UBND TP HCM. Đáng lưu ý: Ngày 9/3/2016, Tập đoàn Trung Thủy và SAGRI “ký hợp đồng nguyên tắc số 29 thống nhất hợp tác đầu tư trên khu đất 650 ha do Công ty Bò sữa đang quản lý sử dụng”.

Ngày 30/12/2016, UBND TP HCM có Quyết định số 6878, “chấp thuận cho Công ty TNHH Nông nghiệp Trung Thủy Agri là chủ đầu tư dự án Khu sản xuất nông nghiệp có quy mô 650 ha tại xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi”. Bài viết so sánh lãnh đạo tập đoàn này với Vũ “nhôm”, bởi sự tương đồng của thủ đoạn “ăn” đất.

______

Mời đọc thêm: Diễn biến mới nhất vụ việc ông Lê Tấn Hùng bị bắt tạm giam (ANTĐ). – Nguyên Tổng Giám đốc Tổng Công ty Nông nghiệp Sài Gòn Lê Tấn Hùng được di lý ra Hà Nội (SGGP). – Nguyên Tổng Giám đốc SAGRI Lê Tấn Hùng có thể phải đối diện với mức án 20 năm tù (NĐT). – Ông Lê Tấn Hùng bị bắt giam: ‘Sếp’ nào còn liên quan sai phạm? (TN). – Ai liên quan đến sai phạm của ông Lê Tấn Hùng trước khi bị bắt? (Zing).

Ông Lê Tấn Hùng bị bắt giam: Sai phạm tại SAGRI ‘khủng’ mức nào? (TN). – Những phi vụ ‘ném tiền qua cửa sổ’ của nguyên Tổng giám đốc SAGRI Lê Tấn Hùng (TP). –  Những sai phạm khiến ông Lê Tấn Hùng vướng vòng lao lý (DT). – Sai phạm của Tổng công ty Nông nghiệp Sài Gòn khi ông Lê Tấn Hùng làm Tổng giám đốc (MTG). – Con đường “ngã ngựa” của nguyên Chủ tịch SAGRI Lê Tấn Hùng (NĐT).

Bắt bớ, đàn áp theo chỉ tiêu, như thời Cải cách ruộng đất sắp lặp lại?

Trung Nguyễn

7-7-2019

Tại hội nghị báo cáo viên các cơ quan đảng thuộc Trung ương quản lý sáng ngày 5/7/2019, ông Võ Văn Thưởng, Trưởng ban tuyên giáo Trung ương lại phải đăng đàn hô hào báo chí “cách mạng” phải “bảo vệ nền tảng tư tưởng của đảng [cộng sản]”.

Vẫn chỉ là báo quốc doanh và nhà báo quốc doanh mà thôi

Dương Tự Lập

6-7-2018

Vào dịp ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21/6/2019, tác giả, nhà báo Hoàng Hưng có bài trên báo Tiếng Dân: “30 năm trước, Lao Động Chủ Nhật đã làm cuộc cách mạng báo chí Cách mạng“. Đại để vẫn là giọng của một nhà báo Xã hội Chủ nghĩa, nhà báo quốc doanh làm báo quốc doanh không trộn lẫn vào đâu được.