Myanmar như thế có thể vì không có… Đoàn TNCS HCM

Blog VOA

Trân Văn

5-3-2021

Tuần này, các hoạt động chống quân đội tiếm quyền tại Miến Điện (Myanmar) đã trở thành một trong những chủ đề nóng nhất trên mạng xã hội Việt ngữ. Rất nhiều người Việt bày tỏ sự xót xa và căm phẫn khi lực lượng vũ trang Miến Điện đánh đập, tống giam, thậm chí xả súng vào thường dân nhằm… lập lại trật tự…

Bồi dưỡng chứng chỉ chức danh nghề nghiệp: Bài 2

Chu Mộng Long

5-3-2021

Tiếp theo bài 1

Bài 2: Chương trình và tài liệu dạy học

Từ năm 2016, Bộ Giáo dục và Đào tạo ban hành hàng loạt các Quyết định ban hành Chương trình bồi dưỡng theo tiêu chuẩn chức danh nghề nghiệp. Theo đó, các trường sư phạm được giao trách nhiệm thực hiện, chỉ trong một thời gian cực ngắn. Cuối tháng 6 họp triển khai, đến tháng 9 thì chào hàng, tuyển sinh và mở lớp.

Vết đạn trên vai áo

Ngô Anh Tuấn

5-3-2021

Chiều hôm nay, một số luật sư chúng tôi vào Trại giam số 2 Công an thành phố Hà Nội để thăm gặp một số thân chủ trước ngày xét xử phúc thẩm vụ án “Giết người” và “Chống người thi hành công vụ” xảy ra tại Đồng Tâm vào đầu năm 2020; phiên toà sẽ được mở vào ngày 08/3/2021 và dự kiến kéo dài 2-3 ngày.

Thông tin về phiên tòa phúc thẩm vụ Đồng Tâm

Nguyễn Văn Miếng

5-3-2021

Ngày 8/3/2021, Tòa án nhân dân cấp cao tại Hà Nội đưa vụ án “Đồng Tâm” ra xét xử phúc thẩm, dự kiến sẽ diễn ra trong 3 ngày.

Kéo dài danh sách Ngoại ngữ 1, là kéo dài tâm thế lệ thuộc

Nguyễn Ngọc Chu

5-3-2021

Hôm nay, được biết Bộ GD-ĐT đã quyết định đưa môn tiếng Hàn thành ngoại ngữ 1 trong chương trình giáo dục phổ thông Việt Nam, giảng dạy từ lớp 3 đến lớp 12. Lòng tự hỏi không biết bao giờ mới xoá bỏ được tâm thế lệ thuộc?

Dốt hay nói chữ!

Mai Bá Kiếm

5-3-2021

Bộ GD&ĐT ra Quyết định “Ban hành Chương trình giáo dục phổ thông môn tiếng Hàn, tiếng Đức hệ 10 năm thí điểm” bằng tiếng Việt mà toàn dân Việt và cả báo chí Việt đều hiểu lầm rằng: Tiếng Hàn và tiếng Đức sẽ là môn học bắt buộc!

Thành ngữ mới: Ngăn sông cấm chợ

Nguyễn Thông

5-3-2021

Có mấy bạn trên phây búc nhắc tôi, bác ơi, bác hứa sẽ bốt (post) lại bài “Ngăn sông cấm chợ” lên kia mà, bác có phải là cán bộ, lãnh đạo, đảng viên đâu mà hứa nhưng không làm như người ta.

Cái củ cải

Đào Tuấn

5-3-2021

Bà Trần Thị Phương Lan – Quyền Giám đốc Sở Công Thương Hà Nội. Ảnh: Minh Khánh/TQ

Chuyện ta: 25 tháng 2, bầu trời Hà Nội âm u. Giữa cánh đồng xã Tiến Thắng, huyện Mê Linh, vợ chồng anh Lương Xuân Văn đang tự tay nhổ bỏ ba sào củ cải.

Người già ở đâu trong danh sách ưu tiên chích ngừa Covid?

Blog VOA

Trân Văn

4-3-2021

Đã tròn một tuần tính từ ngày Việt Nam nhận lô vaccine ngừa COVID-19 đầu tiên (117.600 liều), tuy nhiên sau những thông tin liên quan đến sự kiện này, người Việt không biết gì thêm…

Nhà hàng của người Việt bị phá hoại lần thứ ba, và những chuyện kỳ thị chủng tộc

Người Việt

Kalynh Ngô

3-3-2021

PORTLAND, Oregon (NV) – “Tôi rất sợ, không biết họ sẽ làm gì tiếp theo nữa,” ông Thu Nguyễn, 57 tuổi, chủ nhân nhà hàng Utopia Restaurant & Lounge ở Portland, Oregon, đã phải lo sợ thốt lên như thế vào sáng Thứ Ba, 2 Tháng Ba. Hôm đó là lần thứ ba, kể từ Tháng Mười Hai năm ngoái, nhà hàng của vợ chồng ông bị ném đá bể cửa kính.

“Cửa kính hai lớp ở ngay trước mặt tiền tiệm, hướng của đường 82, may mắn là bị vỡ phần kính ngoài, không xuyên vào lớp kính thứ hai,” ông Thu Nguyễn, chủ nhân nhà hàng Utopia Restaurant & Lounge ở Portland, Oregon, nói việc nhà hàng bị ném đá. (Hình: Thu Nguyễn cung cấp)

Lần này, ông Thu càng có thêm niềm tin rằng hành động phá hoại nhà hàng của mình là một phần của phân biệt chủng tộc mà người Mỹ gốc Á phải đối mặt kể từ khi bắt đầu đại dịch COVID-19.

“Tôi rất lo, không biết phải làm sao”

Khoảng hai tuần trước, ông Thu Nguyễn đã lo lắng tự hỏi liệu cửa tiệm mình có bị đập phá lần nữa hay không? Sáng sớm 2 Tháng Ba, nỗi lo sợ đó đã thành sự thật khi ông nghe nhân viên báo lại rằng cửa kính nhà hàng lại bị phá vỡ.

“Tôi lo lắm. Ba lần rồi, tại sao họ lại phá mình như vậy? Rồi sẽ có chuyện gì nữa? Nếu họ đập vào bên trong nhà hàng thì làm sao? Giờ tôi không biết phải làm sao nữa,” ông Thu Nguyễn nói với phóng viên nhật báo Người Việt ngay sau khi ông nhận được tin báo từ nhân viên của mình.

Vẫn như hai lần trước, theo lời ông kể, cửa kính có dấu hiệu bị một vật nặng ném vào. Lần này, vì hệ thống camera ghi hình của nhà hàng bị hỏng, nên không ghi lại được sự việc xảy ra như khoảng hai tuần trước.

“Cửa kính hai lớp ở ngay trước mặt tiền tiệm, hướng của đường 82, may mắn là bị vỡ phần kính ngoài, không xuyên vào lớp kính thứ hai,” ông Thu nói, và cho biết ông đã báo cảnh sát địa phương.

Hai lần trước, nhà hàng của ông bị ném đá vào cửa kính hướng ra phía khu vực đậu xe của plaza. Khi xem lại đoạn camera ghi hình được vào ngày 21 Tháng Mười Hai, ông Thu nói thấy một xe van màu trắng chạy vào bãi đậu xe. Sau đó, có một người bước ra khỏi xe với cục đá trong tay, ném vào cửa kính của nhà hàng và quay trở lại xe chạy đi.

“Lúc đầu tôi nghĩ ai đó không hài lòng, không thích dịch vụ của chúng tôi. Nhưng sau đó, ngày 29 Tháng Giêng lại xảy ra lần nữa, nên tôi nghĩ là ‘something wrong.’ Rồi khi biết có nhiều tiệm có chủ gốc Á gần đây cũng bị phá tương tự, thì tôi nghĩ đây là hành động của ‘hate crimes,’” ông Thu nói.

Những lần nhà hàng bị ném đá, ông Thu đều báo với cảnh sát địa phương và cung cấp hình ảnh từ camera ghi hình. Tuy nhiên, theo ông nói, cho đến nay vẫn chưa tìm ra người ném đá.

Nhà hàng Utopia Restaurant & Lounge ở Portland, Oregon, của ông Thu Nguyễn bị ném đá. Cửa bên hông phải dùng ván đóng lại vì bị vỡ. (Hình: Thu Nguyễn cung cấp)

Chỉ xảy ra từ khi có dịch COVID-19

Ông Thu Nguyễn là người tị nạn gốc Việt sang Mỹ năm 1986. Vợ của ông là bà Bích Vân Lê, sang Mỹ năm 1992. Năm 2006, ông bà mở nhà hàng Utopia Restaurant & Lounge. Công việc kinh doanh thuận lợi. Nhà hàng không gặp bất kỳ hành vi phá hoại nào, cho đến khi dịch virus Corona xảy ra. Tuy không dám khẳng định đó là phản ứng của sự kỳ thị chủng tộc liên quan đến dịch bệnh COVID-19 xuất phát từ Trung Quốc, nhưng theo ông Thu, ngoài lý do đó ra, ông không thể nghĩ đến lý do nào khác.

Nhà hàng Utopia của vợ chồng ông Thu Nguyễn là một trong ít nhất 13 cơ sở thương mại ở Jade District, khu buôn bán đa số do người gốc Á Châu là chủ, đã bị đập cửa kính từ cuối Tháng Giêng, 2021.

Vào chiều Thứ Năm, 25 Tháng Hai, tổ chức Nailing It For America đã tổ chức một cuộc họp báo ở Garden Grove kêu gọi các cộng đồng chống lại các hành vi kỳ thị người Á Châu liên quan dịch COVID-19.

Vợ chồng ông Thu Nguyễn. (Hình: Thu Nguyễn cung cấp)

Trong buổi họp báo, bà Linda Nguyễn, người điều hành của nhóm y tế 360 clinic đã kể lại câu chuyện bị kỳ thị mà chính bà là nạn nhân. Vào Tháng Ba năm ngoái, lúc đại dịch khởi phát, bà Linda đi mua sắm trong một cửa hàng Target thì hai vợ chồng đứng phía sau có thái độ kỳ lạ. Họ đã ho và nói nên tránh xa vợ chồng của bà vì “bà Linda nhiễm virus Corona.” Thêm vào đó, khi đi làm, bà Linda nghe một nhân viên đùa giỡn và gọi đại dịch này là “virus Trung Quốc,” làm nhiều nhân viên khác cười theo.

Theo ghi nhận của tờ People, tội phạm do thù ghét và nạn kỳ thị người gốc Á tăng lên từ đầu đại dịch COVID-19 đến nay. Nhiều người đã đồng ý nguyên nhân của việc này một phần là do cựu Tổng Thống Donald Trump – người đã gọi COVID-19 là “virus Trung Quốc” và “Kung Flu” – là nguyên nhân dẫn đến sự phân biệt và kỳ thị chủng tộc.

Bà Duncan Hwang, 39 tuổi, phó giám đốc Mạng Lưới Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương ở Portland, cho biết: “Lời nói có ảnh hưởng vô cùng và có thể được sử dụng để kích động bạo lực. Chúng ta đang thấy điều đó ở đây. Mọi người cảm thấy đúng khi nhắm mục tiêu vào người Mỹ gốc Hoa vì họ gây ra đại dịch.”

Camera ghi hình nhà hàng Utopia bị ném đá. (Hình: Thu Nguyễn cung cấp)

Người Mỹ gốc Á là nạn nhân

Thật ra, kể từ khi đại dịch COVID-19 xuất hiện, người Mỹ gốc Á nói chung đã phải hứng chịu sự kỳ thị chủng tộc.

Tháng Hai, 2020, cô Tori Võ, cư dân của San Jose, California, đã từng phải đối diện với sự phân biệt đối xử trên một chuyến bay của hãng Volaris, chỉ vì cô là “người gốc Á.”

Cô Tori kể với phóng viên nhật báo Người Việt, cô đã gặp phải thái độ “không thiện cảm” của nhân viên hãng bay Volaris từ khi đứng chờ ở cổng vào máy bay.

“Ở quầy check-in, họ hỏi tôi là trong 30 ngày vừa qua bạn có đi Trung Quốc không. Tôi trả lời là không, thì họ lại cười nói với nhau bằng tiếng của họ (Spanish). Rồi đến chờ boarding, ghế ngồi của tôi là 1A, tôi vào máy bay chung với group 3. Một nam nhân viên ở cửa máy bay không lấy vé của tôi, mà bảo tôi ‘No, you go over there.’ Tôi làm theo như thế. Khi đưa vé máy bay cho một nữ nhân viên khác thì người này xem rồi bảo tôi có thể vào. Nhưng người nam nhân viên khi nãy không cho, vẫn nói ‘No, you go over there. You need to be checked,’” cô Tori kể lại.

Sự kỳ thị lên đến “đỉnh điểm” khi cô Tori vào trong máy bay. Ghế ngồi 1A của cô “được” chuyển cho một hành khách khác. Một trong những tiếp viên của phi hành đoàn hôm đó đề nghị cô Tori chuyển sang ghế 12B mà không nêu được bất kỳ lý do nào. Cô đã phải chấp nhận ngồi vào chiếc ghế bất đắc dĩ với dòng nước mắt tủi thân. Sự việc chưa dừng lại ở đó. Khoảng một tiếng đồng hồ sau, là thời gian phục vụ nước uống cho hành khách. Chai nước suối thay vì đưa tận tay cho khách thì được “quăng” lên ghế trống bên cạnh nữ hành khách gốc Á này.

Chai nước bị ném vào ghế bên cạnh cô Tori Võ, cư dân của San Jose, California, trên một chuyến bay của hãng Volaris, chỉ vì cô là “người gốc Á.” (Hình: Tori Võ cung cấp)

“Khi đến phi trường San Jose, chuẩn bị ra khỏi máy bay, tôi dự tính sẽ đến tìm tiếp viên trưởng của chuyến bay để nói chuyện. Nhưng lúc đó vì tôi rất tức giận, tôi sợ không kềm chế được, và cũng là lần đầu tiên trong đời tôi gặp phải sự kỳ thị như vậy, cho nên tôi đã thôi. Về đến nhà, tôi mới gửi email để khiếu nại hãng bay Volaris,” cô Tori nói.

Một gia đình Mỹ gốc Á khác, vào ngày Lễ Độc Lập 4 Tháng Bảy, 2020, cũng là nạn nhân của tình trạng kỳ thị chủng tộc. Đó là gia đình ông bà Raymond Orosa, ở Carmel Valley, miền Bắc California.

Chuyện xảy ra ở nhà hàng Lucia Restaurant and Bar ở Carmel Valley. Hôm đó, ngày 4 Tháng Bảy, 2020, Lễ Độc Lập của nước Mỹ, cũng là sinh nhật của bà Mari Orosa, vợ ông Raymond Orosa, một gia đình người Mỹ gốc Philippines. Không khí buổi tiệc vui nhanh chóng bị một người đàn ông da trắng ngồi ở bàn đối diện cắt ngang. Người này có những lời nói thô tục, mang nặng sự kỳ thị như: “F— Asians.”

Nói với phóng viên nhật báo Người Việt qua điện thoại, ông Orosa cho biết: “Gia đình chúng tôi đang trò chuyện vui vẻ với nhau, thì tôi nghe rất rõ tiếng nói từ bàn bên cạnh, là ‘F— Asians.’ Khi đó, Jordan Chan, cháu của tôi, nhanh chóng ghi hình lại và yêu cầu ông ta lặp lại lời nói khi nãy. Sau đó thì tất cả những gì xảy ra là như bạn thấy trong video.”

Đoạn ghi hình cho thấy khi cô Jordan yêu cầu người đàn ông da trắng lặp lại lời nói, thì ông ta đưa ngón tay giữa lên, và nói: “Trump sẽ f— mấy người. Các người f— phải rời khỏi (nước Mỹ?). Các người f— Châu Á…”

Theo lời ông Orosa, biểu hiện của người đàn ông đó rất giận dữ và đầy vẻ căm thù.

Trả lời về việc liệu có nguyên nhân nào dẫn đến thái độ đó, ví dụ gia đình ông Orosa đã trò chuyện lớn tiếng làm cho người đàn ông da trắng cảm thấy không thoải mái trong không gian nhà hàng, ông Orosa nói: “Hoàn toàn không. Chúng tôi trao đổi với nhau vừa phải. Chúng tôi thật sự không hiểu được vì sao ông ấy nổi giận và có lời lẽ như thế.”

Chuyện mới nhất liên quan kỳ thị chủng tộc xảy ra ở Ladera Ranch, California. Ngay sau khi chuyển đến California vài tháng trước, gia đình của ông Haijun Si đã gặp phải hàng loạt những phản ứng tiêu cực liên quan đến “hate crimes.”

Nhà của ông Si bị nhóm thanh niên liên tục kéo đến mỗi đêm, bấm chuông, la hét, đập cửa. Có người nói ông Si rằng: “Go back to your country.” Có người thì dùng những từ rất “thấp kém” để gọi vợ của ông Si, một người Trung Quốc. Thậm chí, có những người đã ném đá vào nhà ông. Theo tường thuật của nhật báo Los Angeles Times, gia đình ông Si phải thay phiên nhau “làm bảo vệ” bên ngoài căn nhà của họ. Họ dựng hàng rào, gọi cảnh sát… nhưng các hành động quấy phá vẫn không dừng lại. Sau đó, những ngôi nhà xung quanh phải “vào cuộc.”

Mỗi tối, hàng xóm tụ tập về ngôi nhà hai tầng của gia đình ông Si, đặt ghế ngồi trước lối đi vào nhà ông. Những người khác theo dõi xe của họ hoặc “tuần tra” các công viên gần đó.

Cho dù ông Thu Nguyễn đã phải lấp những ván gỗ dày để chắn kính, nhưng, như ông đã tự hỏi: “Nếu họ vào trong tiệm quấy phá thì sao?” Rồi những hàng xóm tốt bụng của ông Si phải giúp ông ngồi canh cửa cho đến bao giờ? Và, trong tương lai, khi vaccine đã ngăn chặn được COVID-19 ở Mỹ, thì liệu sự kỳ thì chủng tộc nhắm vào người gốc Á Châu có được dừng lại và họ sẽ không còn bị gọi là “virus Trung Quốc?” [qd]

Việc đề bạt con bà Bí thư Vĩnh Phúc, rất không ổn

Nguyễn Như Phong

4-3-2021

Báo chí nói nhiều, lãnh đạo có thẩm quyền của Vĩnh Phúc, của Bộ Nội Vụ cũng đã trả lời…

Vì sao người Luật sư lại phù hợp với công việc của một Đại biểu Quốc hội?

Ngô Ngọc Trai

4-3-2021

Tổng thống Mỹ hiện nay là ông Joe Biden xuất phát điểm là một luật sư, với tuổi đời ngoài 70, ông ấy đã có mấy chục năm liên tục làm Nghị sĩ. Trước đó Tổng thống Obama cũng xuất phát là một luật sư rồi ứng cử thành công làm Nghị sĩ, hay như bà Hillary Clinton cũng là luật sư rồi trở thành Nghị sĩ. Nếu không kể những luật sư trở thành tổng thống thì có thể nhận định ở Mỹ có rất nhiều Nghị sĩ vốn là luật sư.

Thực hư chuyện bắt buộc trẻ em học tiếng Đức, tiếng Hàn

Chu Mộng Long

4-3-2021

Sáng nay các báo đồng loạt đăng tin Bộ Giáo dục và Đào tạo ký quyết định bắt buộc học sinh từ lớp Ba phải học tiếng Đức, tiếng Hàn. Dư luận hoảng hốt, tôi cũng hoảng hốt. Lẽ nào kết quả học tiếng Anh qua kỳ thi tốt nghiệp THPT năm vừa rồi đội sổ, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã chuyển hướng cho trẻ em sang học tiếng Hàn, tiếng Đức dễ hơn?

Một mình sân hận, “trừng trị” cả thế giới?

Vũ Kim Hạnh

4-3-2021

Mở đầu tháng 3, chưa quá 3 ngày, một mình, sân hận khắp nơi, Trung Quốc tung đòn, giở đủ ngón đe dọa và trừng trị cả thế giới…

Tướng Công An Tô Ân Xô nói thế này về vụ Trịnh Xuân Thanh

Blog VOA

Trân Văn

3-3-2021

Ông Tô Ân Xô, Thiếu tướng – Chánh Văn phòng Bộ Công an Việt Nam, vừa bảo với công chúng rằng: Việc khen thưởng một số chiến sĩ công an trong vụ án Trịnh Xuân Thanh là hết sức bình thường. Đồng thời lên án một số tổ chức chống đối dùng hình ảnh không rõ xuất xứ làm xấu hình ảnh người chiến sĩ công an, khiến dư luận hiểu nhầm (1).

Phản ứng mạnh của người Việt Nam hiện nay

Ngô Huy Cương

3-3-2021

Không ít người đặt câu hỏi: Tại sao người Việt Nam hiện nay lại phản ứng rất mạnh đối với việc bổ nhiệm chức vụ lãnh đạo cho người thân trong gia đình của các quan chức cấp cao?

Minh Mạng bỏ qua cơ hội giao thương với Tây phương để thoát Tàu!

Mai Bá Kiếm

3-3-2021

Hôm qua, Vuong Long (thạc sĩ đại gia súc, chuyên gia bò sữa) comment: “Em đọc về Thượng công Lê Văn Duyệt em càng ghét Minh Mạng”. Thật ra, tôi không chỉ ghét Minh Mạng, mà giận cả Gia Long và thù cả đám “Hủ Nho thờ Tàu” dưới các triều Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn.

Những khoảnh khắc kỳ lạ (Phần 4)

Tạ Duy Anh

3-3-2021

Tiếp theo Phần 1 – Phần 2Phần 3

4- BỊ BIẾN THÀNH “NGƯỜI KHÁC”

Truyện ngắn “Người khác” của tôi in lần đầu trên số Tết Nhâm Ngọ, báo Gia đình và xã hội. Báo ra buổi sáng, thì buổi chiều đã rộ lên tin đồn nội dung của nó ám chỉ “không thể rõ ràng hơn” nhằm bôi nhọ một ông lãnh đạo tối cao. Hôm sau thì nhiều ban ngành ở trung ương trong tình trạng như vừa xảy ra “đảo chính”.

Lập tức có đề nghị phải xử lý hình sự tác giả, vì tội “láo xược”. Tôi nghe một anh bạn thân với giới an ninh kể lại, trong lòng tuyệt đối không hề bợn lên chút sợ hãi, mà chỉ muốn ôm bụng cười.Một câu chuyện khôi hài có lẽ chỉ xảy ra ở nước ta.

Nguyên do là thế này. Trước đó tôi có một truyện thiếu nhi được Ban soạn thảo đưa vào giảng dậy chính thức ở trường phổ thông, sách ngữ văn lớp sáu, chương trình cải cách. Để phục vụ mục đích giảng dạy, Bộ giáo dục chủ trương làm bộ ảnh chân dung cỡ lớn một số tác giả có tác phẩm trong sách giáo khoa, kèm theo tiểu sử in riêng ở một tờ áp-phích. Lần ấy có Tố Hữu, Đoàn Giỏi, Nguyễn Tuân, Trần Đăng Khoa, Đích-ken, A. Đô-đê… và tôi, tổng cộng khoảng chục người. Ảnh thì có người của Bộ đến tận nhà chụp. Tiểu sử tóm tắt tác giả do một ông tiến sỹ viết, kèm theo ít tác phẩm.

Vì cẩn thận nên sau khi có bản in mẫu, những người thực hiện bèn đến tận nhà đưa cho tôi kiểm tra giúp lần cuối xem có sai sót gì không. Chính vì thế mà tôi phát hiện ra họ ghi sai tên thật của tôi. Tên thật của tôi là Tạ Viết Đãng, thì trong phần tiểu sử ghi là Tạ Viết Dũng, do họ lấy theo Kỷ yếu Hội nhà văn. Tôi bèn lấy bút sửa lại, coi đó như cơ hội đính chính tên mình. Người của Bộ giáo dục rối rít cảm ơn tôi, bảo nếu không có tôi thì họ lại làm sai lần nữa theo quyển Kỷ yếu.

Nhưng chỉ vài hôm sau chính ông ấy quay lại, lần này mặt phiền muộn bảo với tôi: “Chúng tôi nghĩ kỹ rồi, anh đành mang tên thật là Dũng thôi”.

Tôi hỏi: “Sao lại kỳ thế?”

Ông ta giải thích: “Kỷ yếu của Hội nhà văn in là Dũng, mọi người đều nghĩ tên anh là Dũng, nay nếu chúng tôi sửa thành Đãng, thì họ không nghĩ Hội nhà văn sai, mà nghĩ chúng tôi làm ẩu, quan liêu, tắc trách, chỉ có việc chép lại cái tên cũng không xong. Chắc chắn họ sẽ nghĩ như vậy mà chúng tôi thì không biết làm sao để có thể thanh minh được”.

Tôi nghe xong thì muốn cười phá lên. Tôi bảo lại bằng giọng vui đùa: “Thế chả lẽ tôi không được mang chính cái tên bố mẹ đặt cho, mà phải mang tên của người khác ư”.

Ông của Bộ Giáo dục bảo: “Chính chúng tôi cũng thấy buồn cười nhưng không có cách nào, đành thế vậy, anh đành tạm là người khác vậy”.

Cuối cùng, nghĩ mãi, tôi đưa cho họ một giải pháp là không cần ghi tên thật, chỉ ghi bút danh thôi. Họ chấp nhận như một lối thoát khả dĩ nhất. Thế là trong tư liệu Bộ giáo dục dùng làm giáo cụ trực quan gửi cho tất cả các trường Trung học cơ sở, tôi chỉ có tên Tạ Duy Anh.

Khi ông của Bộ Giáo dục về rồi, tôi cứ ngẫm mãi về chuyện đó, vừa buồn cười vừa bực mình. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, tôi nảy ra tứ truyện với cái tên Người khác. Tôi ngồi ngay xuống bàn và cứ như thể chép ra một chuyện mà mình thuộc lầu trong đầu. Khi chép lại và so với bản in sau này, hầu như tôi không sửa chữa, thêm thắt cắt xén gì mấy.

“Có một người đàn ông, vì sự lầm lẫn của đám đông mà vô tình trở thành người có lý lịch và gốc gác hoàn toàn khác, khác rất xa so với nguồn gốc xuất thân của anh ta. Lúc đầu anh ta chỉ nghĩ đó như một sự cố. Nhưng sống dưới cái lý lịch của người khác (do đám đông tưởng tượng ra rồi gán cho), anh ta được hưởng biết bao nhiêu quyền lợi, danh tiếng cùng với sự trọng vọng. Anh ta nhanh chóng trở thành người của công chúng, thần tượng của hàng triệu người trẻ tuổi với hàng loạt việc làm phi thường cũng do đám đông tưởng tượng ra rồi gán cho anh ta.

Sau đó anh ta thấy mình là chính NGƯỜI KHÁC ấy từ khi nào không biết. Mọi chuyện cứ thế cuốn anh ta ngày một xa gốc gác thật của mình. Anh ta cũng định thây kệ sự nhầm lẫn của thiên hạ, coi như một thứ lộc trời ban.Nhưng rồi một sự việc xảy ra khiến lương tâm anh ta bị phán xét nghiêm khắc. Anh ta quyết định viết cuốn hồi ký, kể lại toàn bộ sự thật, rằng bố anh ta chẳng phải là ông tai to mặt lớn nào cả, mà chỉ là ông dân cày. Bản thân anh ta cũng chẳng có tí tài cán nào như mọi người vẫn nghĩ. Rằng phải sống dưới cái vỏ bọc NGƯỜI KHÁC khiến ạnh ta chả ngày nào được sống thực sự…

Viết xong anh ta quyết định đem đến một nhà xuất bản có tay giám đốc là chỗ quen biết. Ông giám đốc đón tiếp anh ta, thần tượng của công chúng, một cách vô cùng nồng hậu.

Ông đưa ngay ra dự định sẽ in số lượng cực lớn, làm truyền thông rầm rộ để quảng bá.

Nhưng sau khi mang về đọc và biết nội dung là bản thú nhận về nguồn gốc thật của tác giả, thì tay giám đốc không dám in, vì không thể trở thành kẻ đồng phạm làm sụp đổ trước mắt đám đông một thần tượng lớn. Ông giám đốc van xin anh ta tha cho ông, sau khi nói rõ sự tình như vậy. Rằng ông ta không muốn bị nguyền rủa hoặc ăn trứng thối vì đã bôi nhọ thần tượng của hàng triệu người. Đám đông sẽ không tha cho ông ta. Nghe xong, anh ta cố vật nài ông giám đốc cho anh ta một cơ hội để về lại với chính bản thân mình.

Nhưng ông giám đốc vẫn chỉ một mực van xin. Cuối cùng anh ta lên cơn khùng điên đấm ông giám đốc tới tấp, khiến ông ngã xuống sàn nhà, máu me tung tóe. Anh ta nói ra miệng là anh ta sẽ đi tự tử. Nghe thấy thế, dù đầu óc đang quay cuồng vì những cú đấm trời giáng, ông giám đốc vẫn cố vùng dậy ôm ghì lấy chân anh ta, tiếp tục van xin anh ta đừng chết.

Anh ta điên tiết quát lên: “Bố mày thích chết chả lẽ cũng không được?” Ông giám đốc cố nghển cổ lên nói: “Không được”. Rồi mới gục xuống.

Kết truyện nhân vật đành tiếp tục nghiêm trang trong vai diễn và anh ta cảm thấy như mang theo một nghiệt án” (Lúc đầu tôi định đặt tên truyện là Nghiệt án).

Đại loại truyện có nội dung như vậy. Những gì tôi gán ghép cho nhân vật phải mang thân phận người khác phần lớn lấy từ chính bản thân tôi. Khi viết tôi chỉ nghĩ đến mình, nhất là tình tiết tôi nhập học muộn và bị mọi người thêu dệt là con ông lớn. Những hành động của nhân vật cũng chủ yếu lấy từ chính những việc tôi làm trong thời gian học Trung cấp kỹ thuật ở Hòa Bình.

Nói tóm lại, truyện ngắn Người khác là hình thức tôi tự nhạo chính mình. Thế mà tôi lại bị quy là viết truyện ám chỉ một lãnh đạo cỡ bự. Nhân vật của tôi có lý lịch giống tới 90% ông bự kia-như lời một cán bộ ngành an ninh-nhất là chi tiết bị đồn là con cụ lớn, rồi cũng lên rừng phát nương trồng sắn. Chệch vào đâu được, vì nhân vật cỡ bự kia xuất thân từ nghề lâm nghiệp…!

Tổng biên tập báo là nhà thơ Trần Quang Quý, có tên trong đoàn đi thăm quan Hoa Kỳ với tôi theo lời mời của Bộ ngoại giao Mỹ, nửa đêm gọi cho tôi, giọng lo lắng cứ hỏi xem khi viết tôi có nghĩ tí gì đến nhân vật bự kia không. Tôi bật cười bảo tôi còn không coi ông ta có mặt trên đời, nếu có nghĩ thì chỉ nghĩ đến đàn bà thôi. Ông tổng biên tập sau đó bỏ chuyến đi Hoa Kỳ theo lời khuyên của lãnh đạo Bộ, để ở nhà lo giải quyết vụ việc.

Một buổi sáng, sau khi truyện Người khác gây ầm ĩ khoảng hơn chục ngày, tôi đang ngồi viết thì có chuông điện thoại. Tôi nhấc máy, nghe rõ tiếng đầu dây bên kia là nhà văn Vũ Hữu Sự, cứ rối rít hỏi đi hỏi lại: “Có phải tiên sinh đấy không?”

Tôi trả lời đến lần thứ ba là chính tôi đây, Vũ Hữu Sự vẫn hỏi thêm: “Nhưng tiên sinh đang ở nhà đấy chứ” khiến tôi bật cười.

Bấy giờ Sự mới thở trút ra: “Vậy thì tôi yên tâm rồi. Tôi vừa ngồi ở báo Đại đoàn kết, nghe ông TBH bảo công an đã bắt TDA sáng nay. Tôi cãi là sáng nay tôi còn thấy ông ấy đưa con đi học. TBH một mực khẳng định là tiên sinh chính thức bị bắt rồi, còn nói rõ họ chở đi bằng xe ba-đờ-sốc. Tôi vội phóng về nhà và gọi hỏi xem thực hư thế nào”.

Tôi nghe Sự nói vậy thì cười phá lên. Nhưng sau đó là một nỗi buồn mênh mông…

Ôi cái kiếp nghệ sỹ ở xứ này? Mãi sau này tôi mới biết không phải vô cớ mà ông TBH lại nói thế với Vũ Hữu Sự. Ông ta có thông tin về việc đó từ trước. Mọi chuyện chỉ dừng lại, khi một ông lớn, sau này chính là “ông to thứ mười lăm đất nước” như cách diễn đạt của ngài đại tá an ninh mà tôi có nói đến ở kỳ trước, đã gạt đề nghị “vớ vẩn” kia đi, với lập luận: “Cứ đọc theo lối suy diễn thế thì còn gọi gì là sáng tác văn học”.

(Còn nữa)

Phát biểu của Phạm Thanh Nghiên nhân nhận giải Văn của Văn Việt lần thứ 6

Phạm Thanh Nghiên

3-3-2021

Kính gửi Ban Vận động thành lập Văn Đoàn Độc Lập!

Kính gửi Hội đồng Giải Văn Việt!

Bồi dưỡng chứng chỉ chức danh nghề nghiệp: Bài mở đầu

Chu Mộng Long

3-3-2021

Thực ra đây không phải là bài mở đầu. Tôi đã có hai bài viết về loại đào tạo, bồi dưỡng này. Bắt đầu từ bài này, tôi muốn cấp trên và mọi người có cái nhìn hệ thống và toàn diện hơn.

Tuổi trẻ Việt Nam trong nước quá thiếu vắng những Amanda Nguyễn

Lưu Trọng Văn

3-3-2021

Cô Amanda Nguyễn. Ảnh: FB nhân vật

Mới đây các thông tin từ Mỹ đã phản ánh một cô gái Việt ở Mỹ được đề cử giải Nobel Hoà Bình. Gã xin được “tiếp sóng” bài viết của một bạn bên Mỹ về cô gái này và hy vọng cô sẽ là tấm gương cho các bạn trẻ VN noi theo để Đất nước phải thuộc về Thế hệ mới – Thế hệ Trẻ.

Tư nhân phân phối vắc xin theo định hướng xã hội chủ nghĩa?

Blog VOA

Nguyễn Hùng

2-3-2021

Sống ở nước tư bản già cỗi nơi vắc xin được chính quyền Anh trực tiếp đặt hàng về tiêm miễn phí cho dân, tôi sửng sốt khi thấy một công ty tư nhân ở Việt Nam quảng cáo bán vắc-xin Covid-19.

Những chuyện “bình thường” ở Việt Nam

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

2-3-2021

Thiếu tướng Tô Ân Xô, Bộ Công an nói rằng khen thưởng các cá nhân trong chuyên án bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là bình thường.

Cần chấm dứt tình trạng lãnh đạo đưa con vào vị trí lãnh đạo!

Nguyễn Ngọc Chu

2-3-2021

1. Ở nhiều nước, vì bầu cử tự do nên bất cứ ai cũng có thể trở thành thị trưởng, tổng thống – miễn là tài năng, được cử tri cả tỉnh, cả nước nước lựa chọn. Họ có muôn ngàn con đường để trở thành chính khách.

Bão tan rồi. Về thôi!

BiBi Ngô

2-3-2021

Một cậu bé 11 tuổi lần đầu tiên được chạm tay vào cái lạnh buốt của bông tuyết, và đó cũng là lần cuối cùng trong đời của cậu.

Giới tranh đấu Việt Nam suy tư, liên hệ gì từ vụ đổ máu ở Myanmar?

VOA

1-3-2021

Người biểu tình làm lễ tưởng niệm những người thiệt mạng ở Yangon, Myanmar, 28/2/2021. Nguon: AFP

Biết tin các lực lượng an ninh ở Myanmar giết hại nhiều người biểu tình hôm 28/2, một số nhà hoạt động Việt Nam nói với VOA họ phản đối cuộc đàn áp, khâm phục lòng dũng cảm của người biểu tình, đồng thời họ chia sẻ suy nghĩ về hệ lụy của diễn biến đó đối với phong trào vì dân chủ ở Việt Nam.

Lạm bàn về con quan và… bình đẳng cơ hội!

Blog VOA

Trân Văn

1-3-2021

Lãnh đạo Ban Tổ chức của Tỉnh ủy Vĩnh Phúc vừa khẳng định: Con dân, con quan đều bình đẳng về cơ hội phát triển (1). Sở dĩ con dâncon quan lại trở thành đề tài giữa dân và quan vì hệ thống công quyền tỉnh Vĩnh Phúc vừa chọn – bổ nhiệm bà Trần Huyền Trang, 31 tuổi làm Phó Giám đốc Sở Kế hoạch – Đầu tư (KHĐT) của tỉnh này…

Bộ trưởng về hưu viết sách

Huy Đức

1-3-2021

Loại sách mà tôi thích tìm kiếm nhất là hồi ức của các quan chức, chính trị gia. Kể cả những người viết sách thanh minh hay đánh bóng bản thân thì trong đó vẫn chứa đựng rất nhiều sự kiện có thể kiểm chứng. “Không có ai tẻ nhạt…” cả, nhất là những người đã nắm không ít “thâm cung” và có thể tự mình viết sách.

Những khoảnh khắc kỳ lạ (Phần 3)

Tạ Duy Anh

1-3-2021

Tiếp theo Phần 1Phần 2

3- CHẾT LÂM SÀNG VÀ GẶP NHÂN VẬT

Tôi nuôi khá lâu ý định sẽ viết một cuốn sách nói về nỗi sợ. Tôi vẫn cho rằng nỗi sợ của con người là nguyên nhân đẩy cuộc sống đến trạng thái kinh khủng mà họ tất yếu phải đối mặt như bạo lực, chiến tranh, thói vô cảm, sự dối trá, những cái chết tức tưởi và sự tan rã về đạo đức. Nỗi sợ là nguyên nhân của nạn diệt chủng. Thế giới trước sau cũng bị huỷ diệt nếu không giải thoát nhân loại khỏi nỗi sợ. Đây là chủ đề lớn.

Tại sao bầu cử Quốc hội khóa I không có hiệp thương?

Nguyễn Ngọc Chu

1-3-2021

Bầu cử Quốc hội khoá I ngày 06/01/1946 không có hiệp thương.

Ở các nước, sau khi đã giành được các ghế trong QH, bầu cử QH đã kết thúc, thì các đảng phái mới ngồi lại hiệp thương để chia ghế trong chính phủ. Nghĩa là trong bầu cử không có hiệp thương. Chỉ sau khi bầu cử xong mới có thể có hiệp thương về thành phần chính phủ. Quốc hội khoá I năm 1946 của nước ta cũng thực hiện như vậy.