Nhân ngày Quốc tế Chống Kỳ thị Chủng tộc 21-3: Cá nhân chúng ta có kỳ thị không? (Kỳ 1)

Phạm Hồng Lam

22-3-2026

Sau ngày xảy ra vụ viên cảnh sát da trắng Derek Chauvin lấy đầu gối siết cổ (trong 9 phút) giết ông thường dân da đen George Floyd giữa thanh thiên bạch nhật ở Mineapolis, với sự tiếp tay của viên cảnh sát gốc Hmông tên Tou Thao, trên mạng truyền thông nổ ra một cuộc tranh luận về chuyện có hay không có chủ trương kỳ thị chủng tộc ở Mỹ.

Một số người Việt ở Mỹ khẳng định, nước này dứt khoát không có chính sách kỳ thị, là vì không có bất cứ một điều khoản nào trong luật pháp từ trung ương đến địa phương cho phép hay chấp nhận điều này. Do đó, theo họ, những cuộc biểu tình chống đối kỳ thị của người da đen ở Mỹ, sự tái nhập cuộc của phong trào Black Life Matter, cũng như những đợt biểu tình phản đối trên khắp thế giới sau đó chỉ là những phản ứng thuần cảm tính hoặc do hiểu lầm hay bị lợi dụng.

Không có chuyện kỳ thị mang tính hệ thống, vì không có luật pháp nào cho phép! Luận chứng này đúng về mặt pháp lý. Civil Rights Act đã khoá chặt những cánh cửa kỳ thị còn lại và trả quyền công dân cho người da đen. Luật được Thượng Viện Mỹ thông qua sau 57 ngày chống đối bằng phương tiện nói dai (Filibuster) của những đại biểu miền Nam muốn bảo lưu chính sách kỳ thị, và được tổng thống Lyndon Johnson ký ngày 2-7-1964. Trên danh nghĩa, nước Mỹ đã giã từ giai đoạn mông muội đầy máu và nước mắt trong lịch sử của mình. Luật đó cũng là kết quả của 125 năm đấu tranh của người da đen, kể từ cuộc nổi loạn của nhóm nô lệ trên con tàu Amistad năm 1839.

Từ đấy, từng bước nước Mỹ đã có nhiều tiến bộ. Đa số người dân da trắng đã có cái nhìn tích cực về đồng bào da đen của mình. Các sắc dân đen trắng đã có thể kết hôn với nhau; đất nước này đã có được một vị tổng thống da đen, và sau đó lại có một vị phó tổng thống da đen…

Ảnh minh họa: Người biểu tình cầm biểu ngữ mang dòng chữ “AAPI Against Hate” (Cộng đồng AAPI chống lại sự thù hận) trong một cuộc biểu tình phản đối các tội ác thù ghét nhằm vào người châu Á, do Liên minh Tổ chức AAPI chống lại sự thù hận và định kiến ​​tổ chức tại Newcastle, Washington. Nguồn: Lindsey Wasson/ Reuters.

Đó là một sự thật. Nhưng cũng còn có một sự thật khác…

Nước Mỹ năm 2021: Người da đen thu nhập ít hơn người da trắng, dễ vào tù hơn, khó vay mượn tiền ngân hàng hơn, khó mua được xe hay nhà với những điều kiện tốt như người da trắng, khó tìm được việc làm hơn, nghèo hơn, ít học thức hơn, tội phạm nhiều hơn, bị chứng béo phì nhiều hơn …

Tôi có một người bạn. Gia đình anh rốt cuộc cũng tới được Mỹ giữa thập niên 1990‘ qua diện con lai. Anh mong ra đi, “để số phận những người con tật nguyền bớt hẩm hiu, để chúng hy vọng có được một kiếp sống như một con người”. Sau khi anh chị ổn định, tôi có dịp sang thăm. Gặp nhau, câu chuyện đầu tiên là gia đình và công ăn việc làm.

Anh kể: Con anh đã ổn định trong trường dành cho những người khuyết tật; vợ anh xin được việc trong một tiệm ăn; còn anh cũng vừa mới được một chỗ trong bưu điện, sau nhiều tháng nhận chạy ném báo. Tôi hỏi, chỗ làm ra sao? – “Không ra răng cả. Chúng coi mình chẳng ra chi!” Ngừng một lát, anh tâm sự: “Nhưng mà tau vẫn còn hơn bọn Xì, mi ạ!” Còn các cậu da đen? Anh cười cười lắc đầu: “Mấy cu đen còn tệ hơn. Bọn họ không ai coi ra chi!”

Anh bạn nói lên trường hợp riêng của anh. Nhưng không biết chỗ làm và nhận định đó có mang tính phổ quát cho cả xã hội Mỹ hay không. Không lâu sau đó, anh đột tử vì trầm cảm. Vì thế, tôi đã không còn dịp để tìm hiểu: Rồi đến lượt mình, anh có bị con vi khuẩn kỳ thị kia lây nhiễm không, để chính anh lại trở thành một người kỳ thị trong guồng máy chỗ làm của anh.

Không có khác biệt chủng tộc

Câu chuyện cho thấy, dù chẳng còn luật cản, nhưng xã hội Mỹ vẫn còn một thứ kỳ thị nào đó. Nó không nằm nơi hệ thống pháp luật. Nhưng nằm ở đâu?

Trước hết, cần dứt khoát với nhau về một sự thật nền tảng này: Không có sự khác biệt giữa các chủng tộc về mặt di truyền học, giữa những cộng đồng con người mà chúng ta vẫn gọi là dân da đen, da đỏ, da trắng, da vàng hay da nâu gì cả! Tất cả đều xuất phát từ một chủng tộc, cùng có chung một tổ, một tộc người định hình cách đây khoảng 70.000 năm ở vùng Ethiopien, phía đông Phi châu, sau đó toả ra các miền đất thế giới.

Tuỳ vào môi trường sống mà nước da và cơ thể của họ có những đổi thay nhỏ hầu giúp họ thích ứng. Ở Phi châu, nơi ánh nắng mặt trời dư dả, da người sậm lại để chịu nắng. Ở Âu châu ít mặt trời, da họ sáng hơn để có thể hấp thụ sinh tố D. Ở Đông Nam Á, dân biển du mục Bajau có lá lách lớn, để giữ cân bằng lượng dưỡng khí trong máu khi phải lặn lâu dưới nước. Dân miền núi Anden ở Nam Mỹ có phổi lớn hơn để thở dễ hơn. v.v.

Những yếu tố màu da, màu tóc, cơ thể trên đây nhiều thế kỷ dài đã được con người dùng để đặt nền tảng cho thuyết ưu thế chủng tộc, cho chế độ thực dân, cho việc cướp bóc, truy diệt và tàn sát những dân tộc khác. Chế độ tộc-xã (Nazi) ở Đức đã tiêu diệt bao nhiêu sinh mạng cho việc nghiên cứu, để tìm chứng minh cho sự ưu thế của chủng tộc Arien của họ. Và hôm nay cũng chính quốc gia này đang xem xét đề nghị loại bỏ chữ “chủng tộc” (Race) ra khỏi hiến pháp của họ.

Không có khác biệt chủng tộc, vì con người, bất luận thuộc sắc tộc hay vùng đất nào trên địa cầu, đều mang trong mình 99,9% yếu tố di truyền như nhau. Sự khác nhau giữa hai người cùng màu da còn cao hơn giữa hai người khác màu da. Về mặt di truyền, một bầy chim Pinguin có nhiều khác biệt hơn so với tập thể nhân loại. Đó là kết quả của hơn một ngàn nhà khoa học đã làm việc với nhau nhiều năm trong một dự án giải mã toàn bộ cấu trúc di truyền của loài người. Họ đã xếp các vần trong chuỗi DNA với ba tỉ cặp nền tảng bên nhau để so sánh, và đã đi tới kết quả đó. Và kết quả này đã được tổng thống Clinton long trọng nói lên trong buổi họp báo trang trọng tại phòng Cánh Đông (the East Wing) của tòa Nhà Trắng ngày 26-6-2000.

Óc kỳ thị xuất phát từ đâu?

Như vậy, về di truyền học, chẳng còn lý do gì để người Mỹ da trắng kỳ thị người Mỹ có màu da khác. Nước Mỹ cũng chẳng còn luật phân biệt hay gây bất lợi cho các nhóm dân không có da màu trắng. Vậy thì sự kỳ thị chủng tộc, mà ta thấy đang tiếp tục diễn ra hiện nay ở Mỹ, xuất phát từ đâu?

Thưa, nó đang nằm trong vùng vô thức của 73% người Mỹ da trắng. Đấy là kết quả lượng giá hơn ba triệu người Mỹ da trắng – cho tới nay – đã tham gia bản thử nghiệm IAT (Implizit Association Test) trên trang mạng của Đại học Harvard.

Hầu hết những người này trước đó đều khẳng định, họ không có đầu óc kỳ thị, không chủ trương kỳ thị người da đen. Nhưng những phản xạ vô thức của họ qua các câu trả lời cho thấy tinh thần kỳ thị vẫn tiềm tàng trong tâm trí họ. Bài trắc nghiệm đơn giản, kéo dài chưa tới 10 phút, được dịch ra nhiều thứ tiếng của Đại học Harvard (https/implizit.harvard.edu. Trang này nay đã bị xoá!).

Cũng đã có 50 ngàn người Đức da trắng thử nghiệm, và kết quả có tới 80% mang khuynh hướng kỳ thị. Tỉ lệ nơi người Việt là bao nhiêu? Tôi nghĩ, chắc chắn không ít hơn tỉ lệ người Mỹ và Đức!

Những tham dự viên trên đây hẳn là những người bình thường như tôi và bạn, những người đang vui vẻ ngồi học hay làm việc bên các đồng sự hay đồng nghiệp da đen, những tín hữu ngoan đạo ngày ngày vẫn sốt sắng đi nhà thờ, đi chùa cầu nguyện bên cạnh đồng đạo da nâu, da xám, vẫn không ngừng hô hào phải yêu thương mọi người, vì tất cả đều là con cùng một Thượng Đế.

Như vậy thì tinh thần kỳ thị của họ đến từ đâu?

Trước hết, hãy tìm hiểu sơ qua một chút về hệ thống thần kinh não bộ, nơi xuất phát và điều động các thái độ và hành vi con người.

Chúng ta vốn được học và vẫn thường nói, Lý Trí điều khiển mọi thái độ và hành động của con người. Sự thường, mọi sự khởi đầu từ một cảm nhận giác quan: Mắt ta thấy một vật cong cong di động dưới đất, tai ta nghe một tiếng động trong bụi cây xa xa, mũi ta thoáng ngửi một mùi hương dễ chịu… Thần kinh thị giác, thính giác, khứu giác lập tức chuyển những cảm nhận đó lên Thalamus – một thứ hộp phân phối, và hộp này chuyển tiếp tới Cortex – bản doanh của trí suy nghĩ. Khi Cortex nhận diện ra được vật cong kia là con rắn, tiếng động kia do con hổ thoát chạy, mùi hương kia là nước hoa mắc tiền của một phụ nữ đang tới gần, nó chuyển những kết quả này tới Amygdala – trung tâm cảm giác. Amygdala ra lệnh cho cơ thể có những phản ứng thích hợp: Nhảy tránh con rắn, coi chừng cảnh giác chú hổ, chuẩn bị đối diện với người đẹp.

Nhưng cũng có lúc – và nhiều lúc – hệ thống thông tin không vận hành theo lối thông thường đó. Cảm nhận được chuyển đi theo đường tắt, từ Thalamus trực tiếp chuyển ngay tới Amygdala, bỏ qua bộ máy suy nghĩ Cortex. Điểm này có cái lợi là nó giúp ta tiết kiệm được thời gian; đôi khi chỉ cần một tíc-tắc cũng đủ cứu mạng sống của ta. Các cảm nhận trong trường hợp này không phải là do tưởng tượng, mà đó là những cảm nhận lặp đi lặp lại và đã được ta biến thành kinh nghiệm cụ thể và đã đọng lại từ lâu trong tiềm thức ta.

Gặp vật cong di động dưới đất, ta nhảy cẫng lên, tránh ngay, chẳng cần phải suy nghĩ, vì biết đó là con rắn. Nghe tiếng nổ từ xa, ta nhảy ngay xuống giao thông hào tránh đạn, vì đã quen với những vụ pháo kích bừa bãi của cộng quân. Đây là những phản ứng do tình cảm, nghĩa là từ Ý Chí, chứ không phải do Lý Trí, điều động.

(Còn tiếp)

Nhận diện con người Việt Nam (Bài 3)

Phạm Hồng Lam

1-3-2026

Tiếp theo bài 1bài 2

Để hiểu một dân tộc, cần biết lối tư duy của dân tộc đó. Muốn biết cách suy tư của họ, cứ xét ngôn ngữ họ dùng. Cách diễn tả trong ngôn ngữ phản ảnh bản chất của một dân tộc.

Nhận diện con người Việt Nam (Bài 2)

Phạm Hồng Lam

26-2-2026

Tiếp theo bài 1

Để hiểu một dân tộc, cần biết lối tư duy của dân tộc đó. Muốn biết cách suy tư của họ, cứ xét ngôn ngữ họ dùng. Cách diễn tả trong ngôn ngữ phản ảnh bản chất của một dân tộc.

Nhận diện con người Việt Nam (Bài 1)

Phạm Hồng Lam

24-2-2026

Để hiểu một dân tộc, cần biết lối tư duy của dân tộc đó. Muốn biết cách suy tư của họ, cứ xét ngôn ngữ họ dùng. Cách diễn tả trong ngôn ngữ phản ảnh bản chất của một dân tộc.

Thăm trung tâm phục vụ người Việt và thư viện Phật học ở San Jose, California

Hồ Bạch Thảo

24-2-2026

Tháng giêng năm nay tại miền đông nước Mỹ gặp cơn bão tuyết lớn, ngày hôm trước tuyết rơi 1 bộ (1 foot = 30.48 cm); đêm hôm sau lại mưa tuyết, trông bóng nhẫy, trơn như mỡ. Tôi định ra sân lấy thư, dù đã cẩn thận chống gậy, đi được vài bước như muốn ngã, sợ hãi vội quay trở vào. Tôi tuổi ngót nghét 90; té xuống ắt phải đi xe lăn! Con gái tôi gọi phone, cho biết, đã mua vé máy bay cho bố cấp tốc bay sang nhà cháu ở San Jose để “tị nạn”!

Nhà con gái tôi ở nơi triền núi, phía dưới thung lũng, có đường đi bộ dài hàng cây số. Nhiệt độ ngoài trời 70 độ F (khoảng 21 độ C), đi bộ thỏa thích; khác với cảnh New Jersey, phải du dú suốt ngày trong nhà để tránh tuyết lạnh. Trên đường đi bộ ven sườn đồi, thỉnh thoảng thấy những chú cao bồi (cowboy) già, đội nón rộng vành, rong ruổi trên lưng ngựa; gợi nhớ tới những bộ phim hấp dẫn xem từ thế kỷ trước.

Ở đây, tôi còn có dịp thăm viếng một vài nơi. Xin thuật lại vài địa điểm gây ấn tượng:

Tại địa chỉ 2410 senter rd. San Jose có Trung tâm phục vụ người Việt là Vietnamese American Service Center (VASC); tọa lạc trên khu đất rộng 37,000 square feet (tương đương 3437 m2), xây biệt thự lớn 3 tầng lầu. Biệt thự này do vị kiến trúc sư người Việt thiết kế, phong cách mang dấu ấn văn hóa Việt Nam.

Tầng trên cùng là văn phòng cô Tổng Giám đốc Ha Nhi L. Tran, phòng tập thể dục và phòng họp. Tầng thứ hai có phòng mạch bác sĩ, phòng nha sĩ, nhà thuốc Tây, phòng An sinh Xã hội (Social services), phòng chăm sóc dinh dưỡng người già, phòng săn sóc trẻ em.

Con gái tôi là Dr. Tiffany Bạch Mai Hồ, làm Giám đốc ngành tâm thần quận Santa Clara; thành phố San Jose trực thuộc quận này, nên cũng mở một phòng khám cho đồng bào Việt về tâm thần, cũng tại tầng hai.

Trung tâm phục vụ người Việt (VASC). Nguồn: Tác giả gửi Tiếng Dân

Tầng trệt là phòng ăn, cung cấp 500 phần ăn trưa; khách nghèo được miễn phí, riêng người khá giả chỉ trả $1.50. Phòng trang bị bàn ghế khắp nơi, khách vừa ăn vừa trò chuyện; những người đồng hương, đồng nghiệp, đồng cảnh ngộ, gặp nhau chuyện trò không dứt.

Tôi cũng là một người lính già, gặp bạn đồng ngũ xưa, ôn lại phút gian nan trong chiến trận, để thông cảm với người xưa qua Điếu Cổ Chiến Trường Văn [弔古戰場文]:

Cổ suy hề lực kiệt,

鼓衰兮力竭,

Thỉ tận hề huyền tuyệt,

矢盡兮弦絕,

Bạch nhận giao hề bảo đao chiết,

白刃交兮寶刀折,

Lưỡng quân xúc hề sinh tử quyết.

兩軍蹙兮生死決。

Hàng hỷ tai! Chung thân di địch;

降矣哉,終身夷狄;

Chiến hỷ tai ! cốt bộc sa lịch.

戰矣哉,暴骨沙礫。

Điểu vô thanh hề sơn tịch tịch,

鳥無聲兮山寂寂,

Dạ chính trường hề phong thích thích.

夜正長兮風淅淅。

[Trống thúc quân dấy lên, nhưng sức đã kiệt,

Tên hết sạch, dây cung đứt!

Ngọn bạch nhận va vào, khiến thanh bảo đao gãy!

Hai quân xáp vào nhau quyết liều sinh tử.

Hàng ư! Suốt đời làm nô lệ.

Chiến ư! Phơi thây nơi bãi cát.

Núi non êm ắng, chim sợ không cất tiếng.

Trong đêm dài, gió thổi dồn dập!]

Trung tâm phục vụ người Việt [VASC] nằm tại góc đường Senter và Tully; từ đó ngược đường bắc Tully khoảng 300 mét, sẽ gặp thư viện Tully bên tay phải. Thư viện này khá lớn, đi vào trong về phía tay trái, có hàng chục kệ sách tiếng Việt. Rất mừng vì thư viện của Mỹ nhưng trưng bày nhiều sách Việt Nam; lại được an ủi thêm vì thấy trên kệ có cuốn sách Lịch Sử Việt Nam Thời Tự Chủ do tôi mới xuất bản.

Tại thành phố San Jose theo đại lộ 101, đi xe về phía nam mười phút, gặp đường Fisher ave., sẽ thấy chùa Tâm Từ nằm cạnh đường này. Trước chùa có tấm bia như sau:

Metta Tâm Từ

Buddish Heritage Garden and Meditation Center

610 Fisher Ave. Morgan Hill, CA 95037

Ảnh chụp bia chùa Tâm Từ của tác giả gửi tới

Chùa thực hiện nhiều công trình văn hóa lớn, như tái tạo chùa một cột, khắc kinh Quán Thế Âm Bồ Tát. Nhưng công trình đáng lưu ý nhất là bộ kinh Pháp Cú với 423 bài kệ, khắc trên cột đá hoa văn. Cột đá hình lục giác, 6 mặt; mỗi mặt khắc một bài kệ, trên là chữ Việt, giữa là Hán, phía dưới chữ Anh; giúp cho 3 thế hệ cùng nghiên cứu.

Cột đá khắc bộ kinh Pháp Cú tại chùa. Nguồn: Tác giả gửi Tiếng Dân

Pháp cú là bộ kinh chọn lọc những lời dạy của đức Phật Thích Ca khi còn tại thế. Suốt trong 45 năm thuyết pháp, đức Phật đã nói rất nhiều Pháp ngữ, bao gồm nghĩa lý thâm sâu, để cởi mở nghiệp khổ cho chúng sanh. Những giáo pháp ấy, [ngay ba tháng sau khi Phật tịch diệt], đã được các vị cao đồ tập họp Ðại hội Kết tập Kinh điển lần đầu tiên, tập thành Tam tạng để truyền lại cho hậu thế noi theo. Đồng thời, những câu dạy ngắn gọn đầy ý nghĩa của Phật trong hơn ba trăm trường hợp giáo hóa khác nhau, cũng được kết tập thành kinh Pháp Cú và lưu truyền mãi cho đến ngày nay. Kinh Pháp Cú gồm 26 phẩm, 423 bài kệ, là quyển thứ hai trong 15 quyển thuộc Kinh Tiểu Bộ (Khuddaka-Nikāya) trong Kinh tạng Pāli.

Ở Việt Nam, kinh Pháp Cú do Hòa thượng Thích Thiện Siêu dịch qua bản chữ Hán, xuất bản lần đầu tiên vào năm 1959. Sau đó Hoà thượng Thích Minh Châu cũng dịch toàn văn từ bản Pāli và in song song cả hai thứ chữ Việt Pāli, tạo thuận lợi rất nhiều cho việc học hỏi thêm chính xác và sâu sắc. Ngoài ra có thêm bản Anh ngữ của ngài Nārada MahāThera.

Như đã đề cập ở trên, mỗi cột đá hoa văn khắc 6 bài kệ, nhà chùa khắc trọn bộ kinh Pháp Cú trên 70 cột, tạo dáng hình cong chữ S như bản đồ Việt Nam. Nhìn qua công trình, tổn phí phải đến hàng triệu đô la; đây là công đức Phật sự có ý nghĩa. Người yêu thiên nhiên, thành tâm học Phật, đến chiêm bái thư viện ngoài trời, cảm thấy cõi lòng phiêu diêu thoát tục!

Hà Nội: Đi tìm linh hồn giữa những tầng bê tông và ký ức

Mai Phan Lợi

19-2-2026

Những ngày Tết, khi gió bấc lùa qua vòm lá cơm nguội đã ngả vàng, Hà Nội lại bước vào mùa tự vấn quen thuộc. Trên các diễn đàn, câu hỏi “Có nên bỏ Tết Ta để ăn Tết Tây?” thỉnh thoảng lại nổi lên như một gợn sóng nhỏ.

“Ôi nhớ xuân nào thuở trời yên vui…”

Cù Mai Công

16-2-2026

Giao thừa, năm hết, tết đến…

Chợ tết Ông Tạ trước 1975 họp cả trên đường. Ảnh đường Thoại Ngọc Hầu, nay là Phạm Văn Hai giáp tết Mậu Thân 1968. Nguồn: Harold Boehlert

Loạn ngôn, loạn luân hay loạn tư duy?

JB Nguyễn Hữu Vinh

15-2-2026

Ngày 9/2/2026, báo chí cả nước đăng tin về việc Tỉnh Nghệ An tổ chức xây dựng Đền thờ bà Hoàng Thị Loan. Đọc và xem những hình ảnh trên báo chí, người ta đi từ sự ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

“Quốc mẫu”?

Thái Hạo

9-2-2026

UBND tỉnh Nghệ An động thổ xây đền thờ bà Hoàng Thị Loan, thân mẫu ông Hồ Chí Minh, và gọi bà là “quốc mẫu”. Ảnh chụp màn hình

Háo danh: Từ bản năng con người đến căn bệnh quyền lực

Lê Quang Ngọ và Lê Quí Trọng

3-2-2026

Háo danh là một đặc tính phổ quát của con người. Trong Đắc Nhân Tâm, Dale Carnegie từng viết: “Sự khát khao được cảm thấy mình quan trọng là một trong những sự khác biệt chủ yếu nhất giữa con người và những sinh vật khác” (1). Để minh họa, ông dẫn ra nhiều nhân vật thuộc các tầng lớp xã hội khác nhau, trong đó có chi tiết nổi tiếng: Victor Hugo từng không mong gì hơn việc Paris được đổi tên thành Victor Hugo.

Nguỵ biện của phản biện lại phản biện

Cù Mai Công

2-2-2026

Vốn đã không tính viết chuyện chỉnh trang lại một số công trình xưa của Sài Gòn như chợ Bến Thành, hồ Con Rùa… Bởi vô số các nhà văn hóa, nhà nghiên cứu, kiến trúc sư, nhà trí thức, trí giả, thức giả… trong dân đã lên tiếng phản biện mọi lẽ. Tôi đọc mà sáng thêm, rõ hơn nhiều điều.

Nghĩ vụn thứ 2.2.2

Lê Huyền Ái Mỹ

2-2-2026

Khu vực chợ Bến Thành được chỉnh trang nhưng bị chê xấu. Nguồn: Theanh28

Cũng là nước, mà một bên giọt nước được tán dương, chào đón; một bên cả “bể nước” dập dềnh thì bị phản đối quá trời quá đất. Đó là chưa nói đến cái hồ – cũng là chuyện nước – cũng bị chê quá xá chê.

Quy hoạch giao thông trên mặt nước Hồ Tây: Một ý tưởng phi khoa học và phản nhân văn!

Nguyễn Ngọc Chu

2-2-2026

“Gió đưa cành trúc la đà/ Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương/ Mịt mù khói tỏa ngàn sương/ Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ”.

Nhà văn hóa kỳ vĩ Trương Vĩnh Ký

Thái Hạo

27-1-2026

1. Trong làn sóng “chống lật sử” thời gian vừa qua, Trương Vĩnh Ký cũng là một trong những cái tên bị nhiều người/ trang đưa lên đoạn đầu đài và đấu tố với những lời lẽ kết án ghê gớm nhất (tuy điều này không mới mẻ và xa lạ).

Nhà Trắng trở thành tiết mục tấu hài buổi sáng

Sơn Đặng 

18-1-2026

Lời người dịch: Trần đời không ai nghĩ có ngày trang Nhà Trắng lại trở thành kênh tấu hài vĩ đại nhất. Sáng sáng vào đọc tuyên ngôn/ tuyên cáo chỉ biết ôm bụng cười lăn lộn không nhặt được mồm. Ví dụ về đánh thuế EU, đến đoạn Greenland có nhõn “hai xe kéo chó để bảo vệ”, mình cười muốn rụng rốn. Giờ mới hiểu dân Mỹ bầu cho Trump lần 2 chủ yếu để được giải trí hết nấc!

Xung quanh “hòn Vọng Phu” ở Thanh Hóa (Kỳ 2)

Thái Hạo

18-1-2026

Tiếp theo kỳ 1

Việc chính quyền tỉnh Thanh Hóa chi 17 tỉ đồng để “gia cố” “hòn Vọng Phu” này, hôm qua tôi đã có bài tra cứu về gốc tích và tên gọi của nó. Bước đầu, với những tư liệu có được, tạm kết luận rằng, đến đầu thế kỷ 20 khối đá này vẫn còn được gọi là “thạch trụ”, “thiên thạch trụ” và do người dân khai thác đá chừa lại mà thành (để làm mốc), chứ không phải hoàn toàn thiên tạo và cũng không được gọi là “hòn Vọng Phu”. Tổng đốc Thanh Hóa, tác giả của “Thanh Hóa kỷ thắng” Vương Duy Trinh còn khẳng định: Việc tưởng tượng ra “hòn vọng phu” là bịa đặt.

Xung quanh “hòn Vọng Phu” ở Thanh Hóa (Kỳ 1)

Thái Hạo

17-1-2026

Hòn Vọng Phu là “Di tích cấp quốc gia” nằm trên địa bàn phường Đông Quang, tỉnh Thanh Hóa. Nguồn: PLTP

Mấy ngày nay dư luận báo chí và mạng xã hội khá ồn ào xung quanh việc UBND tỉnh Thanh Hóa đã chi 17 tỉ đồng để “gia cố” hòn Vọng Phu trên núi Nhồi (còn gọi là núi An Hoạch ở TP Thanh Hóa cũ), và hình ảnh “trắng sáng” lạ thường của nó sau khi hoàn thành dự án.

Dân sự hay hình sự: Nhìn từ vụ “Bốn cánh chim trời” và kinh nghiệm quốc tế

Vũ Hoàng Linh

2-1-2026

Việc cơ quan công an khởi tố, bắt tạm giam giám đốc đơn vị tổ chức chương trình ‘Về đây bốn cánh chim trời’, đã nhanh chóng vượt ra khỏi phạm vi một sự cố biểu diễn, trở thành một vấn đề được dư luận đặc biệt quan tâm. Câu hỏi đặt ra không chỉ là ai đúng, ai sai, mà nhìn sâu hơn, đâu là ranh giới giữa thất bại kinh doanh và tội phạm hình sự, và việc xử lý hình sự có phù hợp với tinh thần cải thiện môi trường kinh doanh hay không.

“Lâu đài Châu Âu”

Nghiên cứu lịch sử

Tác giả: Kim Trọng

25-12-2025

“Lâu đài” của ông Lê Văn Tám – Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Công ty xăng dầu Hải Linh toạ lạc tại đường Nguyễn Tất Thành, TP Việt Trì được khởi công xây dựng từ năm 2019 đến nay vẫn chưa xây xong. Nguồn: Dân Việt

Thế hệ giàu 40 năm

Dân trí thấp, đó là bi kịch của dân tộc!

Thanh Hằng

13-12-2025

Vụ tranh cãi về “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh cho thấy dân trí không đồng đều, thậm chí khập khiễng quá lớn. Đó là điều không chỉ đáng buồn, mà còn đáng sợ.

Thảo luận về tiểu thuyết “Thân phận của tình yêu” tại Toà soạn báo “Văn nghệ” 24/8/1991 (Kỳ 3)

Lại Nguyên Ân

10-12-2025

Tiếp theo kỳ 1kỳ 2

TỪ SƠN

Tôi cho rằng đây là một trong những cuốn sách hay nhất trong những năm gần đây, có giá trị văn học đích thực. Có cảm giác hình như Bảo Ninh đã rút hết ruột gan ra mà viết. Các trang viết của anh ở trạng thái gần như mộng du, đau đớn dằn vặt về lẽ sống đẹp trên đời khiến cho tác phẩm có sức truyền cảm rất mạnh.

Thảo luận về tiểu thuyết “Thân phận của tình yêu” tại Toà soạn báo “Văn nghệ” 24/8/1991 (Kỳ 2)

Lại Nguyên Ân

10-12-2025

Tiếp theo kỳ 1

LÊ QUANG TRANG

Thân phận của tình yêu là cuốn tiểu thuyết dữ dội, gây ấn tượng mạnh với tôi. Tác giả tỏ ra không né tránh sự thật đau đớn, phũ phàng và những vấn đề gai góc (như những mất mát trong chiến tranh và đánh giá nó; về tình người và tính người; tình yêu và nhân cách; những khát vọng và thể nghiệm nghệ thuật…).

Thảo luận về tiểu thuyết “Thân phận của tình yêu” tại Toà soạn báo “Văn nghệ” 24/8/1991 (Kỳ 1)

Lại Nguyên Ân

10-12-2025

Sáng 24-8-1991, tiếp tục một sinh hoạt đã thành nền nếp, tuần báo Văn nghệ tổ chức thảo luận về tiểu thuyết Thân phận của tình yêu của Bảo Ninh, do nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành năm 1990.

Sự ngẫu hứng tàn lụi

Khải Đơn

2-12-2025

Và ta không còn hứng khởi trước thế giới đầy bất định

Gửi về Bộ Nội vụ: Hãy để hồn của những ngôi làng được yên

Bùi Xuân Đính

4-12-2025

Nhiều trang mạng xã hội mấy hôm nay được tin, bài bình luận về việc sắp tới sẽ tiến hành sáp nhập các làng/ thôn để trở thành các thôn có quy mô lớn hơn, đáp ứng được yêu cầu quản lý trong điều kiện của chính quyền địa phương hai cấp, nhất là cấp xã được mở rộng bằng 3- 4 lần so với trước đây. Trong tình hình đó, rất nhiều làng không còn tên, đội ngũ cán bộ cũng như nếp làm việc, sinh hoạt và nhiều khía cạnh khác của các làng quê bị xáo trộn, đang gây ra những lo lắng cho người dân của các cộng đồng dân cư này.

Làng Vũ Đại ở đâu?

Tạ Duy Anh

30-11-2025

Tác giả cùng nhà văn Trần Đức Tiến (trái) viếng mộ nhà văn Nam Cao tại khu tưởng niệm. Nguồn: Tạ Duy Anh

Tám ngôi biệt thự của gia tộc Chú Hỏa

Dương Quốc Chính

19-11-2025

Đa số dân Việt Nam không thích nghệ thuật hiện đại, bao gồm cả mỹ thuật, điêu khắc, âm nhạc, kiến trúc… Vì thế nên mình cảm thấy số phận các công trình kiến trúc theo phong cách hiện đại (hay nói chung là không thuộc về Tân cổ điển và ít phào chỉ) là bị coi thường, thậm chí không được coi là kiến trúc Pháp. Ở Hà Nội và Sài Gòn có khá nhiều kiến trúc kiểu này, phần nhiều là biệt thự, nhưng hầu như công chúng đều coi là xấu.

“Quá nhanh quá nguy hiểm”!

Lê Huyền Ái Mỹ

17-11-2025

Trên trang nhà, cách đây hơn 5 tiếng, anh Cù Mai Công vừa thất thanh: “Trời ơi, chuyện gì đang xảy ra ở khu số 1 Lý Thái Tổ vậy?!”. Qua anh, mới hay từ 10g sáng nay, 17-11, nhà nghiên cứu Trần Hữu Phúc Tiến (thành viên Hội Quy hoạch phát triển đô thị TP.HCM) đã lao đến địa chỉ số 1 Lý Thái Tổ. Và đành đứng nhìn từ bên ngoài, nghe tiếng khoan đục, đập bỏ 3 tòa nhà trong cụm biệt thự cổ.

Trời ơi, chuyện gì đang xảy ra ở khu số 1 Lý Thái Tổ vậy?!

Cù Mai Công

17-11-2025

Sáng nay 17-11-2025, người đi đường Hùng Vương, Lý Thái Tổ nghe rõ mồn một tiếng máy khoan, máy phá bê tông bên trong khuôn viên khu nhà số 1 Lý Thái Tổ.

Không có danh hiệu “Danh nhân văn hoá thế giới”!

Lê Thọ Bình

16-11-2025

Những năm gần đây, mỗi khi Việt Nam có một nhân vật được UNESCO ghi vào chương trình kỷ niệm, trên mạng xã hội lại xuất hiện cụm từ “Danh nhân văn hoá thế giới”. Nhiều người tin rằng đây là một danh hiệu quốc tế trang trọng, được Liên Hợp Quốc hay UNESCO chính thức phong tặng cho một số cá nhân kiệt xuất. Nhưng trên thực tế, không hề tồn tại danh hiệu như vậy.