Đấu tranh vì cái gì?

Nguyễn Đình Cống

24-9-2021

Lâu nay, do vụ đại dịch nên vụ án Đồng Tâm và Hồ Duy Hải bị lắng xuống. Bị lắng xuống nhưng xin hãy ghi nhớ và tiếp tục đấu tranh, đừng để tắt ngúm. Nhưng đấu tranh vì cái gì, vì mạng sống của mấy người con cụ Kình, của Hồ Duy Hải hay là vì để BẢO VỆ CÔNG LÝ, để không cho những kẻ lợi dụng quyền lực, dẫm đạp lên đạo đức và luật pháp, coi thường ý kiến của những người bảo vệ công lý , để “ỉa vào miệng” của số đông nhân dân đòi công bằng.

Sinh mạng người dân là đồ chơi chính trị?

Lý Trần

23-9-2021

Tới hôm nay, tính mạng của các quan chức CSVN và người thân của họ đã được bảo vệ bằng vaccine của những nước “giãy chết” với đầy đủ hai mũi cả rồi.

Đảng Cộng sản với sự vô minh, đất nước này sẽ đi về đâu?

Đỗ Ngà

20-9-2021

Xét nghiệm đại trà làm tiêu hao hàng núi tiền ngân sách và gây lãng phí nhân lực ngành y một cách ghê gớm, nhốt dân trong nhà để loại bỏ sức tiêu thụ người dân làm cho nền kinh tế đìu hiu như buổi chợ chiều, chặn lưu thông hàng hóa làm đứt gãy chuỗi cung ứng làm mạch máu nền kinh tế bị tắt nghẽn, áp dụng mô hình “3 tại chỗ” đè thêm gánh nặng cho doanh nghiệp làm nội lực nền kinh tế đất nước yếu đi nhanh chóng.

Trong mơ, tôi đã gặp anh

Nguyễn Đình Cống

19-9-2021

TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại hội nghị ngày 15/9/2021. Nguồn: Ban Nội Chính

Đó là anh Nguyễn Phú Trọng. Trong những bài viết trước đây tôi gọi GS Trọng, Tổng Bí thư Đảng CSVN (TBT) là ông, nhưng hôm nay tôi gọi là anh theo đề nghị của GS khi tiếp chuyện trong mơ.

Về vụ lễ “mừng sống dai”

Dương Tự Lập

19-9-2021

Cách đây ít lâu, khi được tin nhà văn Sơn Tùng, tác giả cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “Búp sen xanh”, qua đời ngày 22/7/2021 ở tuổi 93, tôi có gọi điện về thăm hỏi việc hậu sự của chú Sơn Tùng và kết nối cuộc trò chuyện với anh “rể hụt” của gia đình tôi. Anh yêu chị cả tôi nhưng hai người không đến được với nhau, cuộc tình của họ không thành. Dẫu vậy anh vẫn coi cha mẹ tôi như chú mự ruột và chúng tôi như các em của anh.

Chuyện về ông Phùng Quang Thanh và kỹ nghệ bơm, thổi ở Việt Nam

Blog VOA

Trân Văn

13-9-2021

Ông Phùng Quang Thanh. (Hình: Việt Dũng / TuoiTre.vn)

Việt Nam có lẽ là quốc gia duy nhất mà hệ thống chính trị, hệ thống công quyền thường xuyên bị ám ảnh về sự tin yêu của dân chúng dành cho mình nên mới nói đi, nói lại về điều này vô số lần trong bảy thập niên vừa qua…

Vương Nghị sang Hà Nội: ‘Cuộc đua tam mã’

VOA

Hoàng Trường

13-9-2021

Cuộc đua giữa Trung Quốc, Nhật Bản và Hoa Kỳ nhằm giành giật ảnh hưởng ở Đông Nam Á và trên toàn cầu đang vào hồi quyết liệt. Cuộc đua này được quy định bởi mục tiêu, phương thức tiến hành chiến lược của mỗi nước và phần quan trọng nữa là ở sự xoay chuyển ứng xử của Việt Nam. Nếu các quốc gia tự do/dân chủ vượt trội lên được so với các nhà nước độc tài/toàn trị thì “mẫu số chung” của hoà bình, an ninh và thịnh vượng trên thế giới, trong đó có Việt Nam, mới được bảo đảm và bền vững.

Bí mật cuộc đời của Nguyễn Tất Trung, con trai ông Hồ Chí Minh

Nông Văn Tiềm

13-9-2021

Dưới chế độ cộng sản, những chuyện thâm cung bí sử của đảng và đời tư của các lãnh tụ luôn là đề tài cấm kỵ đối với dân chúng. Nhưng càng cấm đoán, người ta càng đi tìm sự thật. Chuyện về những người đàn bà đi qua cuộc đời ông Hồ Chí Minh là một ví dụ. Dù xảy ra đã lâu, nhưng người đời vẫn luôn bàn tán, cất công đi tìm sự thật, bởi họ không tin hình ảnh “cha già dân tộc” của ông Hồ, do đảng CSVN nặn ra.

Bài học nào từ thất bại thảm hại của Việt Nam trong chống dịch Covid?

Jackhammer Nguyễn

11-9-2021

Công cuộc chống dịch Covid-19 của Đảng Cộng sản Việt Nam đang thất bại thảm hại. Minh chứng cho sự thất bại đó là trung bình có hơn 300 người chết mỗi ngày ở Sài Gòn, trong khi các hoạt động kinh tế và xã hội tại thành phố này đã và đang bị phong tỏa hơn hai tháng qua, mà vẫn chưa thấy lối ra.

Họ Vương xưa nay

Từ ngày 10 tới ngày 12-9, Ủy viên Quốc vụ, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị thăm chính thức Việt Nam và dự phiên họp lần thứ 13 của Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam – Trung Quốc.

Quyền, tiền và ngoại giao “củ chuối”

Gia Cát Tường

4-9-2021

Người ngoại đạo thì cho rằng, ngoại giao Việt Nam thấp mưu qua vụ tiếp đón Phó Tổng thống Kamala Harris. Thật ra, Việt Nam biết chính quyền Biden lúc này cần gì, nhưng vì ở vào thế không thể “kháng chỉ thiên triều” nên đành “đánh trống lảng” yêu cầu thiết yếu trong chuyến thăm của bà Harris.

Đu bám như thế nào

Nguyễn Đình Cống

4-9-2021

Không biết cụm từ ‘đu dây’ do ai nghĩ ra đầu tiên và gán cho lãnh đạo CSVN khi nói về quan hệ của họ với Trung Cộng và Mỹ. Thế rồi khái niệm “đu dây” đã được dùng rộng rãi. Nhiều người ca ngợi chủ trương giữ thế cân bằng trong quan hệ với các cường quốc. Họ cho rằng như thế là khôn ngoan, là sáng suốt.

Góp vài lời với Song Chi

Nguyễn Đình Cống

4-9-2021

Tôi vừa đọc bài của Song Chi: Tại sao Đảng Cộng sản Việt Nam khó thay đổi? đăng trên Tiếng Dân ngày 1/9. Đọc và thấy có những lý giải đúng nhưng chưa được sâu sắc, nên muốn góp vài lời, vừa trao đổi, vừa cung cấp thông tin để rộng đường dư luận.

Học tập tư duy sử học qua câu chuyện Chính phủ Trần Trọng Kim

VOA

Nguyễn Lương Hải Khôi

1-9-2021

Trên VOA Tiếng Việt, ngày 24/8, nhà nghiên cứu Cù Huy Hà Vũ đăng bài “Độc lập giả hiệu của Đế quốc Việt Nam”, phản biện một công trình của nhà nghiên cứu Phạm Cao Dương, một sử gia tại Đại học Sư phạm Sài Gòn trước 1975 và UC at Berkeley và một số đại học khác ở Mỹ sau 1975 (cuốn sách “Bảo Đại – Trần Trọng Kim và Đế quốc Việt Nam”, Truyền thống Việt, 2017).

Tại sao Đảng cộng sản Việt Nam khó thay đổi?

Song Chi

1-9-2021

Giữa Trung Cộng và các nước dân chủ phương Tây đứng đầu là Hoa Kỳ, chọn ai làm bạn, lòng dân đã quá rõ. Những hành động chứng tỏ thiện chí của Hoa Kỳ cũng đã quá rõ. Nhưng còn đảng cộng sản?

Trao đổi với ông Nhị Lê

Nguyễn Đình Cống

31-8-2021

Nhà báo Nhị Lê, cựu Phó tổng Biên tập Tạp chí Cộng sản, đã viết bài “Âm mưu phủ nhận chế độ xã hội chủ nghĩa từ việc cổ xúy chủ nghĩa hội tụ, đăng báo QĐND ngày 30/8/2021.

Hai con mèo và đỉnh cao trí tuệ

Đỗ Thành Nhân

29-8-2021

1. Hai con mèo

Trong phòng thí nghiệm yên tĩnh, có 2 mẹ con con mèo phá phách, đùa giỡn nhau làm cho các nhà khoa học không tập trung nghiên cứu được.

Có nên làm cho rõ

Nguyễn Đình Cống

28-8-2021

Ngày 24 tháng 5 năm 2016, trong chuyến thăm Việt Nam, tổng thống Obama có cuộc gặp gỡ với đại diện một số tố chức Xã hội dân sự. Tuy rằng một số người được mời đã bị tóm giữ như Nguyễn Quang A, Phạm Đoan Trang, nhưng cũng đã có người thoát được sự ngăn chặn để đến dự, ví như ca sĩ Mai Khôi.

Đảng CSVN và sự gian dối vô giới hạn

Đào Tăng Dực

28-8-2021

Khoảng trung tuần tháng 8, trong khi Đại Dịch Vũ Hán hoành hành tại Sydney và TP Hồ Chí Minh, chúng ta chứng kiến hai cảnh tượng hoàn toàn khác nhau giữa 2 quốc gia.

Mỹ đi rồi Mỹ lại về

Lê Minh Nguyên

27-8-2021

Phó Tổng thống Mỹ Kamala Harris kết thúc chuyến công du châu Á bằng việc lên tiếng phản đối CSVN đàn áp các nhà hoạt động và nhà báo. Đồng thời, bà tái khẳng định sự can dự của Mỹ với các đồng minh trong khu vực để chống lại TQ.

Thấy gì qua chuyến viếng thăm Việt Nam của PTT Mỹ Kamala Harris?

Jackhammer Nguyễn

27-8-2021

Có nhiều điều mà mọi người có thể nhận ra trong chuyến viếng thăm của Phó Tổng thống Mỹ Kamala Harris tới Việt Nam, tuy nhiên điều quan trọng nhất, như tác giả Trần Hưng Đạo, trong bài “Chuyện lạ mà quen”, đó là bà Harris rủ Việt Nam về phe Mỹ để chống lại Trung Quốc, nhưng các vị lãnh đạo Việt Nam cứ ậm à ậm ừ.

Chuyện “lạ mà quen” nhân chuyến thăm Việt Nam của Phó Tổng thống Mỹ Kamala Harris

Tản văn của Trần Hưng Đạo

25-8-2021

Không lực số 2 của Mỹ chở bà Kamala Harris đêm qua đã lăn bánh đáp xuống sân bân bay quốc tế Nội Bài lúc 22h35’. Cho đến trưa nay 25/8 (giờ Hà Nội), có biết bao chuyện “lạ mà quen” xung quanh chuyến công du đầu tiên của Phó Tổng thống Hoa Kỳ tại Việt Nam. Có lẽ khi về đến Washington, bà Kalama Harris và người Mỹ vẫn đi từ ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác, mà không hiểu nổi cái văn hoá chính trị của xứ sở này: “Văn hoá” của sự không minh bạch hay sự không minh bạch của văn hoá?

Đôi điều cùng cụ Nguyễn Duy Vinh

Nguyễn Đình Cống

25-8-2021

Thấy Nguyễn Duy Vinh xưng là thầy giáo già, về hưu, đang dạy học ở Phi châu, nên tôi tạm gọi là cụ. Vừa đọc bài “Hiến pháp năm 1992 trong mắt tôi”, của cụ đăng báo Tiếng Dân mà rùng mình.

Hiến Pháp năm 1992 trong mắt tôi

Nguyễn Duy Vinh

25-8-2021

Chúng tôi không phải là những nhà chuyên môn về luật. Nhân dịp gần đây nước Mỹ đang có tình trạng chia rẽ trầm trọng từ khi ông Donald Trump lên cầm quyền cho đến khi ông rời Nhà Trắng, chúng tôi mạo muội xin được đóng góp vài ý kiến thô thiển về hiến pháp của nước CHXHCNVN.

Có gì mà tự hào, lên gân?

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

23-8-2021

Một khi đã dụng đến binh – tức điều quân đi làm những việc cấp bách, liên quan đến chuyện thường nhật của đời sống thì có gì mà tự hào, mà lên gân, mà rưng rưng nước mắt lên Facebook ngợi ca, lên đồng?!

“Ăn cháo đái bát”

Lý Trần

22-8-2021

Đó là câu cửa miệng khá phổ biến mấy ngày nay của mọi người, lên án bài báo của QĐND: “Không thể xuyên tạc cuộc kháng chiến chính nghĩa dựa trên sự so sánh khập khiễng với Afghanistan“.

Chống dịch như chống giặc: Kẽm gai, quân đội, công an, pháo đài … sẽ còn thêm gì nữa?

Blog RFA

Gió Bấc

21-8-2021

Sau hai tháng ‘chống dịch như chống giặc’, với những hàng rào kẽm gai cắt nát TP. HCM, vẫn không ngăn Covid-19 lây lan trong cộng đồng. Thủ Tướng Phạm Minh Chính lại mạnh tay, huy động quân đội, công an vào cuộc, biến mỗi phường xã là một pháo đài chống dịch. Bóc tách F0 ra khỏi cộng đồng, tiến tới kiểm soát dịch vào ngày 15 tháng 9. Liệu sau thời điểm này, dịch vẫn chưa tan, ông Chính sẽ còn thêm gì nữa?

Bàn với TBT Nguyễn Phú Trọng về hai chữ Danh Dự

Nguyễn Khắc Mai

22-8-2021

Gần đây, trong cuộc họp Chính phủ, TBT Nguyễn Phú Trọng đã có bài phát biểu dài và có những ý quan trọng. Vì tôi cho là quan trọng nên muốn góp với anh vài ý mọn.

Vấn đề Danh Dự như anh nói, theo tôi đúng là quan trọng rồi, vì nó cần thiết cho mỗi người Việt và cố nhiên cả nhân loại để biết sống trên/ trong cõi đời này. Hơn nữa lại rất cần (như mong ước của Dân tộc, nhưng không chắc có là mong ước của những người cầm quyền lớn bé hay không). Vì có những người cộng sản hiện nay không cần danh dự vì thế vấn đề càng trở nên cấp thiết.

Tôi nhớ, anh đã từng mời tôi hợp tác trong đề tài: Luận cứ khoa học để xây dựng đội ngũ cán bộ công chức trong thời kỳ mới. Bấy giờ tôi đã góp với anh nhiều ý gay gắt mà anh cũng đồng tình. Ví như tôi đã trình bày rằng, chính sách tiền lương không những lạc hậu mà còn là tội ác. Tuy nhiên khi về đánh máy bản tham luận để nộp, tôi nghĩ không nên ác khẩu, nên đã sửa lại là “tội lỗi”. Có vẻ như anh cũng đồng tình nên đã ghi lại ý này trong sách của anh xuất bản.

Bây giờ xin đi vào mấy ý. Câu nói của anh mà tôi chú ý: “Những ai có tư tưởng này thì dẹp sang một bên, cho người khác làm. Tiền bạc lắm làm gì, chết có mang theo được đâu. Danh dự mới là điều thiêng liêng cao quý nhất”.

Cái gọi là “tư tưởng này” là tư tưởng sống, làm việc, lãnh đạo chẳng cần chú ý đến danh dự làm gì, mà bây giờ anh hốt hoảng la trời lên, thôi rồi, nó đâu rồi, sao lại để trở nên thảm hại như vậy!

Bây giờ thấy mà kêu lên cũng tốt nhưng vô nghĩa. Cái chính là phải hiểu nó là gì, không phải chỉ hiểu cảm tính, mơ hồ đại khái mà phải nghĩ được như đức vua Trần Nhân Tông trong bài “Cư trần lạc Đạo phú”, khẳng định rằng: “Cùng nơi ngôn cú”, nghĩa là trong câu chuyện của tư duy khoa học, tư tưởng, triết lý (ngôn cú) thì phải đi cho đến tận cùng của cả hai chiều, đầu ngọn nguồn và cuối cùng của cứu cánh, kết quả, kết thúc…

Như vậy, danh dự nghĩa là gì, danh dự của ai? Ở đây anh muốn nói đến danh dự của người cộng sản, hơn nữa là của đội ngũ công chức, công bộc trong chính phủ, từ anh trưởng phường cho đến anh Thủ tướng.

Làm gì để hình thành danh dự, để nuôi dưỡng danh dự, để không đánh mất danh dự. Lại còn là vấn đề danh dự của một người, danh dự của một cộng đồng, như của một chính đảng chẳng hạn, một dòng họ, một doanh nghiệp… một dân tộc. Danh dự của một người là quan trọng mà của một chính đảng như đảng Cộng sản VN, hơn nữa của cả Dân tộc lại còn quan trọng gấp bội.

Làm sao mà lãnh đạo ngót cả trăm năm lại để cho đảng cộng sản rớt giá thảm thương như vậy, để cho dân tộc này phải cắp rá ăn xin thời Việt Nam DCCH, phải đi làm ô-sin khắp chốn như hiện nay. Đâu rồi danh dự của dân tộc? Đâu rồi danh dự của Đảng? Ai làm mất, ai đánh mất, ai không biết giữ gìn? Tội lỗi đầy mình. Tôi có cảm giác như anh chưa đủ một sự sám hối. (Nam mô cầu Sám hối Bồ Tát).

Bàn về danh dự của Đảng, của Dân tộc xin để sau. Bây giờ nói tới danh dự của một con người đã. Danh dự là gì? Trong những từ và tự điển mà tôi biết thì dự, trong danh dự có nghĩa là tiếng khen. Nó là sự thẩm định của xã hội đối với một người. Danh dự không có cao thấp, mà chỉ có sắc thái khác nhau.

Như danh của anh là Trọng lại là TBT, còn tôi là Mai, là ông già về hưu nơi Ô Đồng Lầm, Hà Nội. Chỗ khác nhau là anh có chức tước, tôi thì không. Không có cao thấp, nhưng có khác. Vì anh phải mang thêm cái danh dự của Tổng bí thư. Nếu cứ để đảng suy đồi như hiện nay, để xã hội suy thoái, để hệ thống công quyền cả gan biến thành tư quyền mà dân không làm gì được thì danh dự TBT “đã” mất (không phải “sẽ”).

Đúng như anh nói, danh dự là cao quý là thiêng liêng. Nó là cái phẩm giá của một con người. Ông cụ Hồ thế mà dí dỏm từng nói “đừng tưởng cứ viết lên trán hai chữ cộng sản mà khiến người ta sợ”. Bây giờ thì người ta vừa sợ vừa khinh.

Hệ thống xã hội mới của ta quá nhấn cái danh mà thường bỏ quên các thực. Nào là nhân dân, nào ưu tú, nào anh hùng, nào chiến sĩ, loạn cào cào. Danh dự là cái chiều sâu lặn bên trong như cái gen của văn hóa, nó như cái cốt sắt của bê tông. (Nhưng ở Việt Nam và Trung Hoa lấy tre làm cốt).

Có lần tôi phê bình Trường Nguyễn Ái Quốc, ở đây không dạy đạo đức. Họ cãi, họ đã dạy trong hình thái ý thức xã hội. Tôi bảo không đúng và không đủ. Phải dạy đạo đức công vụ, nghề nghiệp, đạo đức lãnh đạo, đạo đức kinh tế… Người xưa rất coi trọng cái thực chất.

Khi tôi về làng Tó Tả, Thanh Oai, vào thắp hương nhà thờ cụ Ngô Thì Trí, em ruột cụ Ngô Thì Nhiệm, thấy câu đối: “Hương lý xưng thiện nhân tư vinh túc hỹ/ Gia trung hữu hòa hiếu hà lạc như chi”. Nghĩa là: Làng xóm khen là người tử tế, vinh dự ấy đủ rồi. Trong gia đình hòa hiếu thì có niềm vui nào hơn.

Nó là cái gen lặn của văn hóa. Anh nói đúng, đừng thấy đỏ mà tưởng chín. Xã hội ta hiện nay rất đỏ, đỏ lòm mà văn hóa, đạo đức nhất là văn hóa đạo đức của giới lãnh đạo lại rất sống sượng! Làm sao nó có thể là rường cột của nước nhà được đây! Phải tìm danh dự trong văn hóa. Mà xây dựng văn hóa không thể một sớm một chiều, nhất là muốn hô khẩu hiệu, nói đạo đức suông mà được.

Bây giờ phải lần tìm những cái duyên, tìm cho ra cái nhân mới biết cái quả đắng mất danh dự từ đâu. Người Nga quả không đến nỗi lú. Họ từng chủ trương Perestroika, làm lại. Nhưng hóa ra không đơn giản như vậy. Ta hô hào Đổi Mới, nhưng trống xuôi kèn ngược, nửa vời, tiếng kèn ngập ngừng.

Ví dụ nhãn tiền là sự cố ở Đại học Duy Tân. Nói là duy tân nhưng hành xử rất hủ lậu. Duy tân hành xử, nhưng bàn tay thọc vào chỉ đạo là ở nơi khác. Ông Thủ tướng mới thì hô hào ở Chính phủ phải tôn trọng phản biện, lắng nghe ý kiến nhân dân, mà một cô giáo chỉ nói đôi điều cảm khái về chính sách an sinh, liền bị đuổi dạy. Đáng trách là các anh không có ai lên tiếng điều chỉnh, cái thói xấu bảo hoàng hơn nhà vua ấy. Cũng là chuyện danh dự cả thôi.

Trong trường hợp này ít ra là các anh đã lạc hậu đến ba ngàn năm. Nhân vì cái Cô Vy chết dẫm mà tôi phải trói chân ở nhà, bèn nhớ lời Nguyễn Trãi, Cấp giản, phanh trà độc cựu thư. Tôi không kín nước suối để pha trà, mà hứng nước mưa ở đợt sau để có nước không bị axit phanh trà và đọc sách xưa.

Sách Đông Chu liệt quốc có chuyện Thương Ưởng giúp Tần Thủy Hoàng dùng luật pháp để trị dân. Để cho dân tin là ổng làm thật, ổng bèn lập mẹo cho để cây gỗ lớn ở cửa bắc và yết, hể ai vác nó sang cửa phía nam sẽ được thưởng lớn. Một người thử vác xem sao. Quả nhiên ông thưởng cả chục lượng vàng. Dân tin ông nói được làm được, biến pháp được thi hành. Nếu các anh không có ý kiến lại, không ai tin những gì các anh nói.

Những thế hệ đảng viên làm cán bộ, làm công chức lớp sau này, họ lại tham lam tàn nhẫn như vậy, trở thành cả một bầy sâu, cái gì cũng ăn. Mà cái ăn bẩn thỉu nhất, đồi bại nhất, thất đức nhất, là ăn chính trị, ăn thể chế, ăn ghế, ăn quyền lực.

Ngày xưa vua Việt vương Câu Tiển phải ăn cứt của Ngô Phù Sai là để trả thù, tìm cách giành lại nước, nay tuy ăn những thứ sang như chức tước bí thư, chủ tịch, viện trưởng, nghị sĩ… nhưng lại là giúp Tàu Cộng, làm suy đồi đất nước ta để chúng dễ bề thao túng.

Anh nêu hai ý mà tôi thấy đúng và tâm đắc. Một là phải chăm lo cho cái danh dự của đám quan chức to nhỏ khác nhau của đảng. Có làm được hay không là chuyện khác. Nhưng nói như Lỗ Tấn, hy vọng giống như con đường, cứ đi khắc thành đường. Nếu anh không vãn hồi được, cứ giao cho Dân, vì “khó vạn lần dân liệu cũng xong”. Đây là ý trong một câu vè của Thanh Tịnh, làm ở Quảng Bình, cụ Hồ dùng lấy, thành ra của cụ.

Phải thay đổi thể chế. Phải có một thể chế Dân chủ để Dân được là chủ, họ sẽ biết cách buộc đám quan lại mất tư cách phải đi tìm danh dự để làm việc, nếu không tôi sẽ đuổi anh ra một bên, để người khác làm. Đây là điều thứ hai mà tôi khen anh, anh đáng được như vậy. Trong tiếng Pháp, chữ danh dự có nguồn ý nghĩa tữ chữ digne, đáng giá, đáng được, (khen ngợi, xưng tụng).

Cái câu anh nói “Dẹp sang một bên cho người khác làm” tôi cho là một thông điệp, một tuyên bố, phải biến nó thành một chủ trương, thành đường lối chính trị, chớ để nó chỉ như là một khẩu hiệu dân túy mỵ dân!

Đánh động vấn đề danh dự, lo cho cái danh dự, bồi dưỡng, giữ gìn cái thiêng liêng quý báu nhất. Đúng rồi. Anh không tìm được danh dự để làm việc, anh tự gạt mình ra, mà thể chế mới của Dân, sẽ sẵn sàng dẹp anh sang một bên cho người khác, là những người biết quý trọng danh dự của mình, còn biết trọng cái danh dự của đảng, của nhà nước của Nhân dân. Hay lắm, thật digne để bàn, để khen ngợi.

Như ông Liệt ninh (Lenin) nói, Que Faire (*), làm gì ?

Ở tầm xa, chiến lược phải sửa sang cái Văn hóa, coi trọng nó, nuôi dưỡng nó, chấn chỉnh nó. Phải thay đổi cái tư duy cái não trạng sai lầm méo mó về văn hóa. Cái tinh túy, cái chất tủy của văn hóa phải nằm trong phương châm bốn chữ: Chân, Thành, Tín, Mỹ. Cả bốn yếu tố này trong mọi bình diện văn hóa hiện nay đều bị vi phạm. Trong chính trị, trong kinh tế, khoa học giáo dục, đạo đức lối sống xã hội, gia đình, cả trong tôn giáo, nhiều điều của chân, thành, tín mỹ đều bị xáo trộn. Không phải ngẫu nhiên mà cả dân gian, cả trí thức đều lo phiền. Dân gian thì u mua (chúng ta đang ở vào thời kỳ văn minh đồ đểu…), còn nhà thơ thì “Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi”.

Trong tầm gần, mà cũng có ý nghĩa chiến lược là phải gấp gáp sửa đổi thể chế. Các anh đang bàn để sửa đổi một số luật, như sửa luật đất đai, một hệ thống những văn bản luật pháp về một lĩnh vực thiết cốt của dân mà thất đức, vô đạo, kéo dài, gây biết bao tội lỗi, oan khiên chết chóc, thiệt hại cho dân, cho nước vô kể. Liệu nay có dám làm cho tử tế hay không. Chớ để bị chê là hời hợt, như nhận xét của những giáo sĩ phương Tây vào TK IXVII ghi chép rằng: “Người Đàng ngoài (Bắc Việt) vốn có tính hời hợt” (**).

Hãy xác định cho rõ, sửa luật đất đai để làm gi? Phải nhận thức cho rõ: Để Lập Quyền Dân trên lĩnh vực này! Chính ông Mác cũng nói: luật pháp để cho có luật pháp là vô nghĩa. Còn Hồ chí Minh, khi còn trên Việt Bắc từng nói “Ngày nay tư pháp là chuyện làm người và ở đời! Tư pháp của mình có quá nhiều những chuyện áp bức con người và chà đạp cuộc đời”.

Còn “Dẹp sang một bên cho người khác làm”, không chỉ kêu gọi họ, mà là một đạo luật mới chấn chỉnh hệ thống tổ chức công quyền và đội ngũ quan lại công chức. Hãy rút từ quỹ dự trữ một số ngân sách, thiếu thì đi vay thêm để thực hiện chương trình cải tạo lại hệ thống công quyền và đội ngũ công chức. Theo đánh giá của giới nghiên cứu và của xã hội, thì có 30% công chức vô tích sự, họ gọi là ngồi chơi xơi nước, có 30% nói là có việc cũng được, mà không cũng được. Như thế, 30% này chỉ tính ½ là có làm việc. Tống lại chỉ có khoảng 50% được gọi là hữu hiệu.

Trong những cái hư hỏng cũ kỹ mà Hồ Chí Minh nói trong Di chúc, thì hư hỏng cũ kỹ về sự lãnh đạo của đảng là phải đáng quan tâm hàng đầu. Các anh cũng mường tượng ra rằng “kinh tế là trọng tâm. Xây dựng đảng là then chốt”. Nhận thức thế, mà làm thì chớt chát, hình thức, đặc biệt là cái tâm thức về mục đích là không chính xác. Dường như chỉ nhăm nhăm củng cố quyền lực, địa vị của mình cho lâu dài (vạn tuế, muôn năm), mà quên đi cái lý do tồn tại của một chính đảng, của dân tộc là ở chỗ, như ông cụ Hồ nói là để phụng sự dân tộc. (Lại nói), lý do tồn tại của một chính đảng cách mạng là ở chỗ Lập Quyền Dân. Nhân tiện nói luôn về A Phú Hãn. Một chính quyền thối nát, tham nhũng lý do tồn tại là chỉ vì mình, thì quân đông, vũ khí hiện đại, cũng sập tiệm.

Hai bậc tiền bối Phan Bội Châu và Phan Châu Trinh từng nói với nhau: “Giành được Độc lập rồi mà Dân không có quyền cũng vô nghĩa”. Sau này Hồ Chí Minh cũng mượn ý ấy để nói: “Có độc lập, thống nhất mà dân không được hưởng Tự Do Hạnh phúc thì cũng vô nghĩa!” Một chính đảng lãnh đạo ngót trăm năm, mà không xây dựng nổi một chính quyền thật sự của dân, do dân, vì dân, một chính quyền dân chủ, văn minh văn hóa, tinh gọn và hữu hiệu, digne là rường cột của nước nhà, là nhạc trưởng, chứ không phải kẻ cầm gậy chỉ huy, công cuộc Phục hưng Dân tộc, là có công hay có tội, chắc anh cũng đồng tình với tôi.

Vì thế tôi hoan nghênh anh đặt vấn đề khôi phục cái Danh dự của đảng cầm quyền, của hệ thống công quyền, trước mắt là của đội ngũ những nhà lãnh đạo cao thấp, là đảng viên đang giữ những chức vụ lớn nhỏ.

Hãy làm như khi anh chưa ngồi vào bất cứ ghế quyền lực nào, đi kiếm một kinh phí rồi hợp đồng với chúng tôi xây dựng một Đề án: “Đi tìm Danh Dự bị đánh mất cho Đảng cầm quyền, cho hệ thống công quyền và công bộc của Nước”. Chúng tôi sẽ mời các anh cùng tham gia, mời cả anh chị em ở nước ngoài. Sẽ lập một Hội đồng đủ tư cách để thẩm định, và nhất định có mời nhân dân tham gia trưng cầu ý kiến.

Vấn đề “Saisire le Pouvoir”, Karl Marx có câu nói rất hay, không biết anh đã đọc chưa, tôi xin thưa với anh, Mác đã trao đổi với Bakounine: “Một khi giai cấp vô sản nắm đươc chính quyền, họ sẽ thúc đẩy một thể chế ủy trị, để cho một nhóm người tự ứng cử và tự bầu cử, nhằm đại diện và cai trị họ (Giai cấp vô sản). Ngay lập tức, họ (giai cấp vô sản) sẽ rơi tõm vào sự lừa dối và lệ thuộc. Sau một hồi hưng phấn cách mạng trong một kiểu nhà nước mới, họ sẽ tỉnh dậy, thấy mình là nô lệ, con rối và là con mồi cho những tham vọng mới”. Tôi đọc câu này trong quyển Marx sa vie et son oeuvre của Jean Eleinstein, nhà Fayard Paris xuất bản.

Ông Các Mác đã tiên đoán, cái chính quyền vô sản sẽ đánh mất danh dự như thế nào, từ cuối thế kỷXIX, trước khi chính quyền Xô Viết được thiết lập, rồi chính quyền các nước XHCN Đông Âu, chính quyền cộng sản Trung Hoa, Việt Nam, Cu Ba v.v… ra đời!

Danh dự không dễ bồi dưỡng, nhưng không phải khó tìm. Phật dạy “quăng bỏ dao thì thành Phật”. Bỏ ngay cái hư hỏng, cũ kỹ nhất, thì có thể tức khắc khôi phục được danh dự.

Trong bài Kê Minh Thập Sách của bà Phi hậu của vua Trần Duệ Tông, mà tôi cho là minh triết Trị nước An dân (anh cũng nên tìm đọc, đây là lời dạy của tiền nhân để làm vua, làm chính khách), có sách thứ sáu: “Nguyện cầu trực gián, lệnh thành môn dữ ngôn lộ tịnh khai”. (Xin cầu lời nói thẳng, khiến cho cửa thành và đường ngôn luận đều rộng mở). Kỳ lạ, người xưa đã nói ngôn lộ (con đường ngôn luận!). Ở lời kết luận Bà viết: “Phục ký sô nghiêu chi quảng nạp. Thiện tất hành, tệ tất khử. Đế niệm kỳ tai. Quốc dĩ trị, dân dĩ an, thiếp chi nguyện dã”. Mong những lời quê mùa (sô nghiêu, là lời kẻ cắt cỏ chăn trâu) được rộng lượng dung nạp. Điều tốt thì giữ lấy để thi hành, điều dở thì bỏ đi. Chỉ cốt là nước được thịnh trị dân được an vui, đó là ý nguyện của thiếp.

Tôi cũng mong mấy lời “sô nghiêu” của kẻ già sắp tới ngả rẽ vô Văn Điển, sẽ ngồi trên nóc tủ nhìn “gà khỏa thân” cũng sẽ được quảng nạp.

Kính chúc anh đặng bình an trong mùa Cô Vy.

Sân Golf Phan Thiết – Những người Cộng sản

Phan Bình Minh

20-8-2021

Những ngày khu vực phía Nam gồng mình chống dịch Covid-19, nhiều địa phương bị phong tỏa bởi Chỉ thị 16, có một người nguyên là Ủy viên Trung ương đảng, Phó ban Tổ chức Trung ương, Bí thư Tỉnh ủy Lâm Đồng và Bình Thuận đã chết trong lặng lẽ.

Liêm sỉ và quyền lực

Lý Trần

17-8-2021

Đúng, liêm sỉ và quyền lực không bao giờ đi với nhau dưới chế độ độc tài phong kiến trá hình, nhất là độc tài CS. Người CSVN vô liêm sỉ từ việc tham quyền cố vị, tàn ác với nhân dân như trong CCRĐ, … đến tranh chấp với dân cả miếng ăn thời ‘bao cấp’ và nay là suất chích ngừa.