Ngô Anh Tuấn
2-3-2025
Đây là sự thật. Nó đau lòng, nhưng đó là sự thật trần trụi.
Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí chúng ta đều có, thậm chí nó được ghi vào bản Hiến pháp đầu tiên của nước ta nhưng sự không rõ ràng trong quy định của nó khiến các quyền căn bản ấy của người dân không được thực hiện một cách triệt để.
Ranh giới của một người dân có ích, phản biện để đấu tranh phòng ngừa, thậm chí là ngăn chặn cái sai vì một đất nước thái bình, thịnh trị với một kẻ phạm tội tuyên truyền chống nhà nước hay lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của nhà nước, tổ chức, cá nhân là rất mong manh.
Tôi đã nói cả trăm lần, trên phiên toà, trên báo chí lẫn các diễn đàn và trang Facebook cá nhân là cần có những quy định rõ ràng hơn về các quyền tự do ngôn luận của người dân để khuyến khích phản biện, tận dụng sức dân, tận dụng tri thức của nhân sĩ, trí thức để làm động lực phát triển đất nước. Nếu không, sau những cuộc bắt bớ, sau những bản án nặng nề, tiếng nói ngược dòng sẽ không còn.
Người dân vì sợ mà im lặng chứ khó lòng để khẳng định, họ đồng tình với những gì đang diễn ra. Để xác minh điều này, các vị chỉ cần ra lân la ngồi quán trà đá vỉa hè, rít vài điếu thuốc lào và nghe những câu chuyện của khách sẽ có câu trả lời ngay thôi.
***
Quay lại chủ đề chính, câu chuyện của nước Mỹ xa xôi từ rất nhiều năm nay đã khiến rất nhiều anh em, bạn bè ấm ức, chửi bới thậm chí từ mặt nhau. Ta sẵn sàng hờn cả thế giới vì câu chuyện của một người đàn ông không quen biết ở bên kia bán cầu nhưng thường chọn im lặng trước những vấn đề liên quan trực tiếp tới những người bên cạnh mà hành vi của họ có thể ảnh hưởng tới lợi ích quốc gia, dân tộc hay đơn giản nhất là lợi ích sát sườn của bản thân, của gia đình.
Đã không biết bao nhiêu năm, ta tự do, ta hạnh phúc trong thế giới của người khác và vẫn đắm chìm trong niềm hân hoan đó mà quên đi cuộc sống hiện tại rằng chúng ta chưa hết day dứt, chưa hết khổ đau; hình như chúng ta chưa bao giờ được hưởng đủ quyền trọn vẹn của một con người. Hình như hay chính xác là vậy, tôi cũng không biết nữa…
Dù sao thì chúng ta cũng nên nói lời cảm ơn tới “những tên đế quốc sài lang, hôi hám” đã cho chúng ta những sân khấu, những diễn đàn với những chủ đề nóng bỏng và những câu chuyện tranh cãi dài kỳ, tưởng chừng như bất tận. Ở đó, chúng ta được là chính mình với đủ mọi cung bậc cảm xúc mà không cần phải lựa lời hay nhìn trước, ngó sau mỗi khi cất lời. Thôi thì chúng ta cứ việc giải toả cảm xúc, gửi hồn mình vào câu chuyện của xứ người vì dù sao, nó cũng an toàn hơn cho mỗi người trong thời điểm này…



1 tên lưu manh về chính trị ,
côn đồ với nước yếu ,
gian giảo trong kinh doanh ,
dối trá với mọi người,
hèn hạ tiểu nhân với đối thủ ,
phản bội với bạn bè ,
quỵ lụy trước kẻ thù .
Trang Đoan
Nguồn mạng
NHÀ THƠ NHÂN DÂN: THÁI BÁ TÂN
Người đầu óc lành mạnh,
Chí ít là bình thường,
Thì không thể nào nghĩ
Cộng sản là thiên đường.
Cứ nói thẳng cho gọn:
Ở nước ta bây giờ
Không ai yêu cộng sản.
Có yêu, chỉ giả vờ.
Tôi nói không ai nhé –
Từ ông tổng bí thư,
Người một bụng đầy chữ,
Tiến sĩ và giáo sư.
Cho đến đảng viên bự,
Bộ chính trị, trung ương.
Rồi cấp tỉnh, cấp huyện
Và cấp xã, cấp phường.
Không ai tin cộng sản
Ở nước ta bây giờ.
Thế đấy, xin nhắc lại,
Rằng họ đang giả vờ.
Vì sao phải làm vậy?
Là vì chuyện chức quyền.
Vì muốn giữ chiếc ghế.
Nôm na là vì tiền.
Là vì các vị ấy
Biết rõ hơn ta nhiều,
Rằng đâu có cộng sản
Là ở đấy đói nghèo.
Đó là một sự thật,
Hiển nhiên và đau lòng.
Các bác ngẫm thì biết,
Tôi nói có đúng không?
Nguồn mạng.
Hề… hề…, Ngô Anh Tuấn này: Trước hết, cần phải đổi tiêu đề của bài viết này thành: Tự Do trong khuôn khổ được cho phép (TỰ DO TRONG LỒNG), có được không!!!?
Xin lỗi. Tôi thiển nghĩ tác giả có lý do để đặt tiêu đề như trên.
Lý do nằm ở ngay phần 2 (đoạn 2) khi tác giả liên hệ để phê phán
người VN. ta tỏ vẻ tự do qúa trớn trong “câu chuyện của nước Mỹ
xa xôi” nhưng còn… “việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng” !
Trân trọng.