GS Lê Xuân Khoa Về “Hiện Tình Đất Nước Và Dân Tộc”

Nguyễn Thị Thanh Bình

14-12-2018

Trong bài viết này, nhiều phần tôi không xem nó đơn thuần là một tường thuật, dù khá đầy đủ những chi tiết của cuộc hội luân đã ghi rõ trong Thư Mời, được tổ chức tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn vào đầu tháng 12 năm nay.

Với khuôn mặt trí thức đúng nghĩa như GS Lê Xuân Khoa, chúng ta thật tình muốn có mặt ở buổi hội luận để được nghe vị diễn giả này trao gửi và “nói” nhiều hơn. May mắn cho tôi rằng tôi có cơ hội đứng ra tổ chức một cuộc thảo luận thuyết trình, thiển nghĩ là rất cần thiết, trước hiện tình Việt nam bây giờ.

GS Lê Xuân Khoa là một nhà giáo dục và suốt đời tận tụy vai trò “kỹ sư tâm hồn” đất nước thế hệ mai sau. Chúng ta còn thấy GS Lê Xuân Khoa trang trải tấm lòng của một nhân sĩ trí thức trong Thư Ngỏ Của 36 Trí Thức Hải Ngoại Gửi Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam năm nào, để thúc đẩy thoát Trung và xây dựng dân chủ. Ngoài ra, GS Lê Xuân Khoa đang còn ấp ủ để viết nốt cuốn sách về người Việt tỵ nạn ở Hoa Kỳ. Sau đây là một vài ghi nhận phát biểu trong buổi Hội luận đầy ý nghĩa đó:

“Hai mối quan tâm lớn nhất của người Việt ở trong và ngoài mước hiện nay là hiểm họa Trung Quốc và chế độ độc tài tham nhũng. Đây là một đại bất hạnh chưa từng có trong hơn 2.000 năm lịch sử của một dân tộc đã đánh bại mọi cuôc xâm lược và mưu toan đồng hóa của đế quốc khổng lồ phương Bắc, không chỉ bằng quyết tâm bảo vệ độc lập và chủ quyền của quê cha đất tổ mà còn nhờ tinh thần đoàn kết, trên dưới một lòng, giữa các triều đại cầm quyền và toàn thể nhân dân. Ngày nay, dưới sự cai trị của một tập đoàn lãnh đạo cộng sản, để duy trì chế độ độc tài toàn trị và bảo vệ lợi ích của bộ máy cầm quyền tham nhũng, đám lãnh đạo này, thay vì cùng với nhân dân sử dụng sức mạnh của dân tôc chống lại dã tâm của kẻ thù phương bắc, đã chấp nhận làm chư hầu của chúng và quay lại đàn áp mọi thành phần nhân dân yêu nước.

Vì nỗi bất hạnh lớn nhất trong lịch sử kể trên, giữa vô số vấn đề khó khăn về cả hai mặt đối nội và đối ngoại, toàn thể người Việt ở trong và ngoài nước phải tập trung mọi khả năng và điều kiện thuận lợi vào việc thực hiện hai mục tiêu ưu tiên là “thoát Trung” và “thoát Cộng”. Vấn đề đang được tranh cãi là thoát Trung trước hay thoát Cộng trước?

Một số nhà tranh đấu chủ trương muốn thoát Trung thì phải thoát Cộng trước, vì chính quyền công sản độc tài tham nhũng là trở ngại cận kề, sát nách, đang sử dụng mọi phương tiện thô bạo để ngăn chặn trí thức và xã hội dân sự chống lại sách lược của Trung Quốc, dùng sức mạnh mềm (soft power) để từng bước chiếm đoạt đất nước và Hán hóa dân tộc Việt. Một khi đã loại trừ được chế độ độc tài cộng sản và thay thế bằng chế độ dân chủ thật sự thì chính quyền và nhân dân sẽ kết hợp thành sức mạnh vô địch và cuộc đấu tranh chống Trung Quốc xâm lược nhất định sẽ thành công.

Lý luận này rất logic và phù hợp với truyền thống yêu nước của dân tộc Việt. Tuy nhiên, tình hình chính trị Việt Nam hiện nay sẽ không diễn ra đơn giản như vậy. Trí thức và nhân dân yêu nước đang đứng trước một số vấn đề và câu hỏi thực tế cần được giải đáp trước khi hành động thích hợp.

1- Muốn giải thể một chế độ độc tài cần phải có ít nhất là một tổ chức dân chủ đối lập và lãnh đạo có uy tín được sự ủng hộ của nhân dân và quốc tế. Cho đến nay, Việt Nam chưa có sự xuất hiện của một tổ chức và lãnh đạo đối lập nào, dù có đường lối ôn hòa, xây dựng. Không biết đến khi nào mới có đảng đối lập, rồi kể từ đó cho đến khi thoát Cộng và thành lập được một chính thể dân chủ tam quyền phân lập, đoạn đường có thể dài vô định, trừ khi có biến cố bất thường. Giả sử Trung Quốc hoàn toàn thôn tính được Việt Nam trong khi các nỗ lực thoát Cộng chưa đạt được, liệu người Việt yêu nước có thể đồng thời thoát Trung và thoát Cộng được hay không?

2- Chế độ hiện hành, nếu tiếp tục chính sách lệ thuộc Trung Quốc, tham nhũng, ức hiếp dân oan và đàn áp người yêu nước thì một ngày nào đó sẽ bị nhân dân bất mãn và nổi dậy lật đổ bằng cách mạng ôn hòa hay bạo động.  Giả sử có một cuộc cách mạng như vậy xảy ra, làm thế nào tránh được sự hỗn loạn của tình trạng vô chính phủ? Liệu sẽ có được một nhân vật dân sự hay quân sự nào đủ uy tín và khả năng đứng ra thành lập một chính quyền dân chủ, ổn định được mọi sự xáo trộn về chính trị, kinh tế và xã hội?

3- Có thể nào Trung Quốc chịu ngồi yên để cho chế độ cộng sản đàn em bị lật đổ và chấp nhận sự ra đời của một quốc gia Việt Nam độc lập, dân chủ, đòi lại toàn vẹn chủ quyền trên đất và trên biển đã bị Trung Quốc chiếm đoạt hay mưu toan chiếm đoạt (như ba đặc khu kinh tế đang được tạm hoãn thi hành)?

Trở lại với câu hỏi nên thoát Trung hay thoát Cộng trước, những người chủ trương thoát Trung là ưu tiên số một sẽ giải thích hợp lý rằng nếu dân tộc Việt Nam có thể thoát ra khỏi sự khống chế của Trung Quốc, thì CSVN sẽ đương nhiên mất chỗ dựa để có thể duy trì chế độ độc tài tham nhũng và sẽ bị thay thế bởi một chế độ thật sự tự do dân chủ. Nhưng làm thế nào dân tộc Việt Nam có thể thoát Trung khi lãnh đạo không đồng hành với nhân dân trong cuộc đấu tranh chống quân xâm lược? Khi đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn nắm quyền thống trị, tiếp tục ngăn cấm và trừng phạt những người yêu nước?

Trước tình trạng lưỡng nan khó xử ấy, giải pháp thích hợp nhất là vừa thoát Trung vừa thoát Cộng bằng cách phát động những chiến dịch kêu gọi thoát Trung và thoát Cộng sâu rộng trong các giới nhân dân. Mục tiêu của chiến dịch thoát Trung là cung cấp những thông tin chính xác về những hành động của TQ xâm phạm chủ quyền và cướp  đoạt tài nguyên trên đất và trên biển của VN, tố cáo dã tâm ác độc của lãnh đạo Trung Quốc nhằm làm suy nhược, đồng hóa hay hủy diệt dòng giống Việt qua những hành động đầu độc môi trường thực phẩm và gây ô nhiễm khí hậu, v.v… Mục tiêu của chiến dịch thoát Cộng là tố cáo tội phản quốc của lãnh đạo cao cấp trong đảng, tội ác ức hiếp dân oan và lòng tham nhũng vô hạn của các quan chức chính quyền trung ương và đia phương.

Thức tỉnh lòng yêu nước của người dân và kêu gọi nhân dân đoàn kết chống tội ác của quân thù phương Bắc dễ có hiệu quả hơn cả việc hô hào nhân dân tham gia tranh đấu cho nhân quyền, dân chủ. Tố cáo những hành động bóc lột dân nghèo, kể cả những gia đình có công với cách mạng, phơi bày tài sản khổng lồ của các quan chức tham nhũng cũng sẽ làm gia tăng lòng bất mãn và căm giận của nhân dân đối với nhà nước cộng sản độc tài. Số đảng viên tự diễn biến, tự chuyển hóa mỗi ngày một đông. Họ đều chán ghét đảng và lãnh đạo nhưng chưa thể bỏ đảng, hầu hết chỉ vì cần giữ sổ lương hưu.

Đã đến lúc trí thức và nhân dân trong nước phải tìm cách cho ra đời một tổ chức chính trị đối lập với thành phần lãnh đạo, có khả năng và uy tín trong xã hội. Đã có những tiếng nói sáng suốt và dũng cảm của những cá nhân yêu nước, nay cần phải kết hợp thành tiếng nói dũng cảm của tâp thể. Nói cách khác, đã đến lúc sức mạnh của từng cây đũa cần phải dược kết hợp thành sức mạnh của bó đũa. Nhân dân trong nước đang trông chờ sự ra đời và lãnh đạo của tổ chức chính trị này.

Cũng đã đến lúc cộng đồng người Việt ở nước ngoài, đặc biệt là người Mỹ gốc Việt cần phải liên kết thành những tổ chức sinh hoạt theo lề lối dân chủ và thực hiện mục tiêu chung là hỗ trợ đắc lực cho những nỗ lực thoát Trung và thoát Cộng của người dân trong nước”.

Để quý đồng bào có một cái nhìn rõ hơn, chúng tôi xin mời theo dõi video clip này. Có thể nói,  xem như đây là một lời di chúc tha thiết và đầy tâm huyết của GS Lê Xuân Khoa gửi cho tuổi trẻ VN cũng như nhân sĩ trong và ngoài nước.

Một số hình ảnh:

 

Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN

  1. Tôi rất xúc động khi được nhìn thấy những bức ảnh Bác Khoa- Một cụ già đã 91 tuổi, lại vừa qua các trận ốm hiểm nghèo “Thập tử nhất sinh” nhưng vẫn minh mẫn, khỏe mạnh và nồng nàn lòng yêu nước.

  2. Trình bày của Giáo sư Lê Xuân Khoa thật rõ ràng và minh tâm cho tất cả trí thức lẫn người dân Việt trong và ngoài nước. Rất ngưỡng mộ về tư tưởng có tính tích cực của ông khi ông khuyên thính giả nên quên đi nỗi buồn cay đắng của đời tỵ nạn mà chung tay một lòng Hạ Cộng- Thoát Trung, bằng tất cả nỗ lực và sức mạnh có được bởi ngoại giao, chính trị, kinh doanh, tài chánh, kỹ thuật, kiến thức luật pháp, y tế và giáo dục …đã lãnh hội ở các quốc gia tiên tiến trên toàn cầu.

    Bất hạnh. Bất hạnh. Đại bất hạnh cho quê cha đất tổ của chúng ta đang đi đến chỗ diệt vong và mất nước vì sự gian xảo và nọc độc của Cộng Sản gieo rắc trên từng suy nghĩ cá nhân mỗi người. Cần biết bao sự minh tâm dẫn lối và sự lắng nghe của lương tri Việt Nam lúc này hơn bao giờ…chắc bạn cũng đồng ý.

    We never know what we are capable of until we try. Ta không bao giờ biết Ta có khả năng gì cho đến khi ta THỬ. Think outside the box.

    Thử thách mới rất cấp bách. Nếu những phương pháp cũ đã bị đảng chó hoá giải, hãy có phương pháp mới đánh trúng vào mục tiêu chống Cộng- thoát Trung. Đơn cử: Thay vì xé lẻ hãy tập trung, thay vì bất bạo động hãy bạo động, thay vì ngồi chờ dân trí cao hãy action và leading public, thay vì giúp tài chánh cho người nghèo hãy bảo trợ cho những người can đảm đương đầu với bạo quyền, vân vân… Hãy có một tổ chức vững mạnh như ĐÁ TẢNG duy nhất một sách lược NÓI KHÔNG VỚI CS. Hãy có bạo động đánh thẳng vào tâm lý cầu an và chủ nhân, của những người TQ đang nghênh ngang trên đất Việt Nam.

    Vì một VN không CS. Hãy hành động ngay bây giờ. Trân trọng.

  3. Tớ nghĩ Hoàng Hưng nói thế chỉ đãi bôi thui, chứ “Thoát Trung-Thoát Cộng”, theo tớ, không thể thực hiện được ở Việt Nam . Vì sao ? Tớ chỉ đưa ra 1 hình ảnh thui, Bác Hồ . . Theo báo Đảng, Bác Hồ là 1 trong 2 người sáng lập ra tình cảm Việt-Trung sâu đậm . Ok, có lúc “yêu nhau lắm cắn nhau đau”, và cần phát triển cả chiều rộng lẫn bề sâu, nhưng nói chung là dzách lầu . Cũng theo báo Đảng, chính Bác Hồ kính yêu của chúng ta cũng là người nhập chủ nghĩa Mác nguyên con, nanh vuốt đủ cả vào Việt Nam . Thiếu tá Hồ Quang của Tàu Cộng tức Bác Hồ kính yêu của chúng ta là 1 biểu tượng rực rỡ, 1 sự kết hợp hài hòa giữa Trung Quốc & Cộng Sản đến nỗi ta có thể kết luận rành rọt & với lòng tự hào rằng Bác Hồ là Trung Cộng . Thoát Trung & Thoát Cộng xúc phạm tới & phản bội Bác Hồ tới 2 lần, nếu không phải Thủ Tướng, Chủ tịch quốc hội hoặc báo quân đội Đảng mục “chống diễn biến hòa bình”, không ai có quyền làm vậy cả . Xúc phạm Bác Hồ, chính BBC tiếng Việt của Nguyễn Hùng cũng nghĩ đó là 1 tội, trong khi đó trí thức nước nhà ai cũng một mực kính yêu thiếu tá Hồ Quang của Tàu Cộng . Nhà giáo đáng kính Phạm Toàn xem những gì thiếu tá Hồ Quang nói đều là chân lý . Hoàng Hưng vội vàng chữa cháy nhưng vì PT không phải con rể Lê Duẩn nên lời bào chữa hơi bị xìu xìu ển ển . Ngoài ra các trí thức trẻ như Ls Lê Luân, Nguyễn Anh Tuấn … không nhiều thì không ít lâu lâu ngứa lên cũng nêu gương Bác Hồ . Không thua kém trong nước, nhà báo Phạm Trần cũng trích lời Bác Hồ để tâm tình nhắn nhủ rằng nếu Đảng không làm theo thì sẽ gây ra những hiểm nguy cho chế độ . 1 độc giả của trang web này cũng nhận xét có những người chống cộng cực đoan chửi không chừa Hồ Chí Minh, ý nói động chạm tới thiếu tá Hồ Quang của họ, aka Tàu Cộng, là cực đoan gòi . Nick Sóc trăng nói cộng sản giống như đạo chúa đạo phật, và Bác Hồ là Chúa là phật của những tín đồ nêu trên . Nếu xúc phạm tới có khác gì phỉ báng tôn giáo khác .

    Nếu chỉ tính “thoát Cộng” cũng không xong . Phạm Đoan Trang mong mỏi có 1 nền dân chủ tôn trọng những ý kiến khác, kể cả ý kiến cho rằng sự lãnh đạo của Đảng đ/v đất nước là dzách lầu . Phạm Lê Vương Các & những người như anh ta cổ động cho cách sống tôn trọng pháp luật của Cộng Sản, Nguyễn Thị Bích Ngà chỉ thấy lương tâm thanh thản khi làm theo pháp luật Cộng Sản . “Chất lượng sống” thì những gì nhà nước Cộng Sản công nhận mới là hợp pháp => chất lượng sống OK nâm bờ oăn là sống trong pháp luật & những gì nhà nước Cộng Sản công nhận. Mở ngoặc ở đây, chị Như Quỳnh mới ra ngoài này được vài ngày đã nhiễm phải tính cực đoan, tố cáo nêu rõ tên tuổi của 1 công an . Nếu đúng Bích Ngà là người đem hoa làm đẹp cho hàng rào kẽm gai ngăn biểu tình, chị nên tặng hoa cho người bị Như Quỳnh tố, tớ cho 1 ní gio, cô công an í đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ Đảng giao .

    Với những người như vậy, cả Trung lẫn Cộng hoặc Trung Cộng (Bác Hồ), dân mình đừng hòng thoát . May Gs Lê Xuân Khoa lớn tuổi, chứ gặp đứa choai choai nào đưa ra ý “Thoát Trung Thoát Cộng”, họ lên án rằng thì là mà cực đoan, chống cộng như thế là không yêu nước . Chỉ có cách yêu nước như họ mới đúng thui . Và nếu những người cực đoan thắng thì đất nước này cũng không khác gì do người Cộng Sản cai trị bây giờ cả .

    Tớ nghĩ những ý gs Lê Xuân Khoa đưa ra, đ/v những người như vậy chỉ là cơn gió nóng thoảng qua . Khó chịu nhưng rồi cũng qua đi .

  4. Mọi hoạt động của GS Lê Xuân Khoa là muốn hất cờ đỏ sao vàng vào sọt rác mà không nghĩ rằng cờ vàng ba sọc đỏ cũng phải nhét vào sọt rác à!??

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây