Nhân lý dân chủ (Phần 2)

  •  
  •  
  •  
  •  

GS Lê Hữu Khóa

17-9-2018

Tiếp theo phần 1

“Không sợ bầu!”: “bầu đi để bầu lại”

Nhân lý dân chủ thẳng lưng khi nó dựa vào đa nguyên để có đa tài, đa năng, đa hiệu, nên trọn vẹn trong đối nhân, toàn diện trong xử thế, chính vì nó không bỏ quên một thành phần xã hội nào, nó không giam lỏng một lực lượng xã hội nào, nó trân trọng nông dân, công nhân, nó quý trọng trí thức, chuyên gia. Nó không làm chuyện ngược đời môt cách thô bỉ là biến nông dân thành dân oan, biến công nhân thành dân đen, nó không lẫn tránh trí thức vì nó mong gặp gỡ trí thức để đối thoại về đạo lý và đạo đức, nó cần chuyên gia để biết chính sách, để thấu quốc sách.

Nó không làm chuyện ngược đầu là lấy 4 triệu đảng viên của ĐCSVN sa đà trong tham quyền để tham nhũng, đè bẹp gần 100 triệu dân Việt không hề bầu ĐCSVN để lãnh đạo họ, mà trong thực tế là ĐCSVN cai trị dân tộc bằng bạo quyền của công an trị. Cái gốc của dân chủ là nó: “không sợ bầu!”, cứ “bầu đi để bầu lại”, cứ “bầu nữa để chọn nữa” chọn cho ra người tài, kẻ giỏi mà dẫn dắt đất nước, mà bảo vệ đồng bào. Có người tài rồi, thì dân chủ cứ muốn chọn người tài hơn, cho nên dân chủ không sợ chuyện “dân chọn-dân bầu”, vì ”bầu để cử”, “bầu để giúp dân”“cử để cứu nước”. Nhưng kẻ có ý đồ phỉ báng, thoá mạ, xuyên tạc, chụp mũ, vu cáo các thể chế dân chủ đều không lấy dân làm gốc! Chỉ cần qua bầu cử chân chính là chúng sẽ bị lột mặt nạ ngay!

Độc đảng để độc quyền qua độc tài luôn có ý đồ chặn thời gian tiến hoá của đất nước để ngăn không gian tự do của dân tộc; ngược lại dân chủ đặt tiền đề phát triển cụ thể để chuẩn bị các tiến hoá hiện thực cho tương lai; và nếu muốn phát-triển-để-tiến-hoá, thì phải diệt cho bằng được hệ độc (độc đảng, độc tài, độc quyền, độc trị, độc tôn) để truy tận gốc, huỷ tận rễ hệ tham (tham quyền, tham quan, tham ô, tham nhũng).

Bản lĩnh của bầu làm ra nội công của cử trong dân chủ, dựa trên đa nguyên vì nắm được phương trình nhân lý sau đây: hiểu quá khứ-thấu hiện tại để khôn trong tương lai, ngày mai phải hay hơn, tốt hơn, đẹp hơn, lành hơn hôm qua và hôm nay, chỉ qua phương trình chọn-bầu-cử. Vì thế, bọn bất tài trong chính trị dùng ma đạo gian lận để lập ra tà quyền trong lãnh đạo, rồi ức chế dân tộc qua kiểu đảng cử dân bầu hiện nay, với đại đa số đại biểu quốc hội là đảng viên, nơi mà âm binh ma quyền đã đẻ ra quái thai lập pháp.

Loại đảng cử dân bầu là dân chủ giả, không thể có chỗ đứng, ghế ngồi trong các thế chế dân chủ thật sự, chỉ vì dân chủ chân chính không những có đủ nội công để bảo vệ các giá trị truyền thống của tổ tiên và duy trì sự hiện diện của nó trong văn hoá, mà chỉ có chế độ dân chủ mới bảo đảm được văn minh trong hiện đại hoá văn hoá, để bảo trì văn hiến, là cái đẹp trong bề dầy lịch sử của văn hoá.

Dân chủ bảo vệ được phương trình văn hoá-văn minh-văn hiến qua kiểm tra và kiểm định của các phong trào xã hội dùng tự do của nhân lý để bảo vệ nhân phẩm của một dân tộc hiện diện trong quan hệ văn hoá-văn minh-văn hiến, và yêu cầu hành pháp hỗ trợ, đòi hỏi tư pháp bảo vệ nhân phẩm này như não của nhân quyền, như cột xương sống của nhân trí.

Độc đảng để độc trị qua độc tôn làm ngưng đọng tiến trình thăng hoa của một dân tộc, khi dân tộc đó cứ tiếp tục cúi đầu-khoanh tay-quỳ gối trước tà quyền, dùng bạo lực để cai trị đất nước, thì dân tộc đó hãy đi bước đầu tiên trong các cuộc đấu tranh đòi hỏi công bằng xã hội qua các phong trào đòi hỏi công lý cho dân tộc. Chính cái của công là gân cốt đầu tiên của tự do làm nên vai vóc của dân chủ, làm ra bản lĩnh của nhân quyền, nơi mà nhân quyền nhân lý của mọi nhân lý.

Các cuộc đấu tranh để đòi hỏi hệ công (công bằng, công lý, công pháp) không hề ngừng nghỉ ngay trong các quốc gia đã có dân chủ từ nhiều thế kỷ nay tại Tây âu và Bắc Mỹ, vì nó luôn được kích hoạt linh động và rất chủ động bởi hệ tự (nơi mà tự do dâng tự chủ, nâng tự tin, quý tự trọng) của công dân quyết định không những sự sinh tồn cho chính mình mà còn quyết định luôn cả nội dung và giá trị của dân chủ phải ngày càng cao, ngày càng rộng, ngày càng sâu, ngày càng xa trong nhân sinh. Chỉ vì “không sợ bầu!”, cứ “bầu đi để bầu lại”, để chọn thêm người tài, thêm kẻ giỏi mà phục vụ cho đất nước, cống hiến cho dân tộc.

Nhân lý đại chúng

Là một hệ mở ngày càng rộng, và phải rộng như dân chúng, phải đầy như dân tộc, phải sâu suốt cho mọi thế hệ, nên dân chủ thường bị các bọn thời cơ, dùng đạo đức giả mỵ dân để mua phiếu, và khi chúng nắm được chính quyền thì chân tướng phản dân chủ của chúng sẽ lộ ra và chúng sẽ thẳng tay diệt dân chủ, huỷ tận gốc rễ nhân lý của nguyên tắc chọn-bầu-cử.

Năm 1933, bọn đức quốc xã của Hitler đã thắng cử bằng con đường đểu cán này, gây ra thế chiến thứ hai, với bao hoạ nạn cho nhân loại, nhưng cũng tại Đức, khi bức tường Bá Linh bắt đầu rạn nứt năm 1989 cho tới ngày nó sụp đổ hoàn toàn, thì chính dân tộc Đức dứt khoát chọn dân chủ như lối ra duy nhất-và-hay nhất để thống nhất đất nước và để đưa nước Đức giầu mạnh như hiện nay.

Dân chủ luôn bị đe doạ bởi bọn đầu nậu chính trị phản dân chủ, chúng chỉ mượn dân chủ để lấy chính quyền, chúng mượn đầu heo nấu cháo, chúng mượn gió bẻ măng, nhưng dân chủ với sân chơi theo nguyên tắc bầu cử, có trò chơi theo quy định đầu phiếu, có luật chơi theo định kỳ được kiểm soát bởi tam quyền phân lập, vẫn là chân trời để nhân loại đi tới, để bảo vệ nhân quyền bằng nhân lý đại chúng của mình.

Nhân lý dân chủ luôn bị bọn đầu nậu đe doạ và rình rập để hãm hại, bởi chúng thừa nước đục thả câu, để chúng làm được chuyện đục nước béo cò, qua xuyên tạc, qua mỵ dân để chúng “kiếm phiếu”, để chúng “được bầu”, để chúng “có ghế trong quốc hội”, để chúng “có đường nắm chính quyền” trong một thời gian. Nhưng trong quá trình hoàn thiện hoá của mình thì dân chủ đã mạnh máu huyết và đã vững gân cốt khi có được sự hỗ trợ của hai hùng lực mới: luật hoá tự do công dânpháp hoá quyền hạn chính quyền, tại đây luật pháp làm nền tảng cho mọi thành viên của xã hội, làm nên mái nhà công pháp cho toàn dân tộc. Từ đó, dân chủ đã phong phú hoá và trọn vẹn hoá các định nghĩa thế nào là nhân quyền, không còn chuyện con vua thì được làm vua, cũng chẳng còn chuyện con quan thì được làm quan, dẹp luôn về mặt nguyên tắc cá lớn nuốt cá bé, loại luôn về mặt công lý chuyện cốc mò cò ăn, nơi mà dân chủ khẳng định chỉ có công bằng thì mới có được công dân.

Chương trình hoá định kỳ-nhiệm kỳ

Nhân lý dân chủ tỉnh táo trong nhận định muốn có chiến thắng, thì phải sáng suốt chấp nhận chiến trường, nhưng chiến trường của dân chủ là đầu phiếu, nên không qua chiến tranh, tại đây được-bầu-để-nhận chính quyền, hoàn toàn xa lạ với phản xạ “cướp chính quyền” mà khi nắm được chính quyền rồi thì “cướp của, cướp quyền của dân” như ĐCSVN hiện nay.

Chiến thắng dân chủ có được qua hệ công (công bằng, công lý, công pháp) công nhận pháp quyền mà không qua đổ máu, thừa nhận công pháp mà không qua giết chóc, không qua bạo lực, không làm nên khổ đau cho dân tộc, tạo ra đổ nát cho đất nước. Chính đây là bài toán dân chủ cốt lỏi có thể làm được chuyện đội đất vá trờihoà hợp-hoà giải cho Việt tộc hiện nay, sau một cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn trong thế kỷ XX vừa qua, sau một thời gian dài hơn nửa thế kỷ hoàn toàn thất bại của độc tài do độc đảng, phản dân chủ vì độc trị trong độc tôn của ĐCSVN.

Hãy chính thức chọn dân chủ để vào quỹ đạo của nhân quyền, hãy nhập nội để hoá thân: mọi người Việt là đồng bào, không kẻ thua người thắng, chung tay góp sức để xây dựng, để phát triển đất nước qua hệ đa (đa lực, đa tài, đa trí, đa năng, đa hiệu trên nguyên tắc của đa nguyên). Nguyên khí của quốc gia là hiền sĩ vì nước vì dân, chớ không phải là bọn tham quan, sâu dân mọc nước, sẵn sàng buôn dân bán nước cho Tàu tặc như hiện nay!

Nhân lý dân chủ chân chính có định kỳ để định vị chính quyền, được dân tin thì được đắc cử, bị mất lòng tin vì bất tài hoặc bất lực thì bị loại ra. Chính nhân lý định kỳ này làm ra nội lực thời hạn trong quyền hạn của chính quyền, có nhiệm kỳ vì có chương trình đúng thời hạn, và bầu cử sẽ quyết định sự tín nhiệm có nhiệm kỳ này!

Chương trình hoá bầu cử qua định kỳ-nhiệm kỳ được luật pháp bảo chứng và bảo hành làm nên từ một hùng lực của công luật bảo vệ công dân, như một chủ thể nắm nhân quyền cùng toàn dân làm sở hữu chủ toàn đất nước của mình. Quyền sở hữu toàn dân này hoàn toàn ngược lại với chuyện đánh lận con đen của ĐCSVN về “sở hữu toàn dân nhưng nhà nước quản lý”, để sau đó cướp đất của dân rồi bán lại cho bọn đầu nậu đất đai, với giá bồi thường bèo bọt cho dân, với giá bán lại “cắt cổ” cho kẻ cần mua, để bọn tham quan và đầu nậu tha hồ chia chác với nhau, trong nhục hình của dân chúng giờ đã thành dân oan. Quy luật định kỳ-nhiệm kỳ không những là các định điểm để kiểm tra qua tổng kết, bằng kết quả thực tiễn, mà nó còn là quá trình thanh tra để lột mặt nạ bọn tham nhũng, vạch mặt bọn tham ô, và chỉ rõ tên tuổi những kẻ bất tài, bất tín, bất trung, bất lực.

Nhân lý rộng trong dân chủ mở còn là điểm hẹn của luật pháp biết nghiêm minh với tội phạm, nhưng biết bảo vệ công dân, trong đó dân chủ phổ quát hoá luật pháp trong mọi sinh hoạt xã hội, từ giáo dục tới thuế má, từ hướng nghiệp tới chuyển nghiệp… cùng lúc luôn mở rộng để tiếp nhận các tiến bộ từ khoa học tới kỹ thuật, từ y tế tới xã hội… Luật pháp không chỉ đóng vai trò canh giữ và trừng phạt, mà còn là nơi mà phương trình văn hoá-văn minh-văn hiến được bảo vệ bởi đạo lý của hay, đẹp, tốt, lành làm nên các định luật của luân lý, có bổn phận với đồng bào, có trách nhiệm với đất nước. Luật pháp dân chủ tạo điều kiện cho hợp tác giữa các công dân, giữa các tập thể, giữa các cộng đồng, giữa các dân tộc… nên dân chủ chọn-bầu-cử định kỳ-nhiệm kỳ qua kiểm soát-kiểm tra là tiêu chuẩn tối thượng cho mọi sinh hoạt, từ hội đoàn tới đảng phái, từ tập thể tới cộng đồng, dân chủ chính là chữ tin song hành cùng chữ tín để các chủ thể có thể hợp tác lâu dài và bền vững với nhau.

Chủ thể dân chủ sáng tạo

Nhân lý đẹp trong dân chủ tốt còn là định vị của hiện tại đang nhìn thẳng về tương lai để thấy được các chân trời đẹp và các viễn ảnh tốt cho nhân trí và nhân sinh, cho nhân bản và nhân phẩm, để ngày mai phải khác hơn vì đẹp hơn, tốt hơn hôm nay; nó chống lại ngưng đọng của độc tôn vì độc quyền, nó ngược lại cái ao tù của độc tài vì độc đảng. Dân chủ tìm nhiều chân trời để được chọn lựa, nó không để hệ độc (độc đảng, độc tài, độc tôn, độc trị) làm nên nhiều độc hại là chỉ nhìn về một hướng để chỉ thấy một chiều.

Sung lực của dân chủ còn là nơi mà cá nhâncá tính làm nên cá thể qua sáng kiến, để xây dựng nên chủ thể qua sáng tạo; và chủ thể dân chủ sáng tạo này khi làm ra vốn liếng mới, sản phẩm mới, truyền thông mới, mạng xã hội mới… tức là ra tiền của mới, năng suất mới, tiềm năng mới, đạo lý mới… cho xã hội và nhân loại, thì chủ thể dân chủ sáng tạo này có thế (vì có lực và có vị) làm thay đổi không những cơ chế mà cả luật pháp, không những định chế mà cả chính quyền. Đó là tác động cụ thể của cách mạng truyền thông gầy dựng nên mạng xã hội hiện nay, nơi mà Google, Facebook, Youtube…là những chủ thể truyền thông toàn cầu sinh động không những để kết nối các thành phần xã hội, mà còn chế tác được các quan hệ xã hội mới, các sinh hoạt xã hội mới, các đời sống xã hội mới…

Nhân lý trực quan trong dân chủ trực diện là nơi mà người dân không còn chiụ cảnh cúi đầu-còng tay-xiết cổ vào các đồn công an để bị tra tấn, giết chóc như hiện nay tại Việt Nam, mà họ có thể cầm trên tay phải hiến pháp như công pháp để bảo vệ họ, và cẩm trên tay trái điện thoại di động thông minh biết thu âm, nhận ảnh để các sự kiện phải là sự cố, để các dữ kiện phải là chứng từ giúp luật pháp bảo vệ quyền công dân của họ. Luật an ninh mạng của tà quyền bằng độc đảng là quái thai trước hai hiện thể của thế giới văn minh, đó là: chủ thể dân chủ sáng tạo chủ thể truyền thông toàn cầu, nơi mà luật an ninh mạng của ĐCSVN như con quái vật tự cắn vào cổ để tự tử.

Nhân lý sáng suốt trong dân chủ tỉnh táo là hành trình của nhân loại đi tìm sự bình an trong công bằng giữa cái bất an trong bất công đã có sẵn trong nhân loại từ bao đời nay, nên chính dân chủ cũng bất an vì các trăn trở chưa (và đang) hoàn thiện của nó; nó càng đau đáu hơn khi trong một xã hội, một dân tộc, một nhân loại luôn có các thành phần trộm, cắp, cướp, giật quyền lợi của tha nhân để trục lợi cho riêng mình.

Nhưng cái bất an của dân chủ là luôn đi về hướng ánh sáng mới cho nhân lý trong đạo lý, đi về hướng mặt trời cho nhân trí trong công lý cho mọi người, cho mỗi người; nên cái bất an (đầy nhân lý) này luôn đi trên lưng, trên vai, trên đầu những cái bất an vô nhân cách tới từ bất tín với tổ tiên, bất trung với dân tộc, bất tài với triển vọng phát triển đất nước của ĐCSVN.

_____

Lê Hữu Khóa: Giáo sư Đại học Lille* Giám đốc Anthropol-Asie*Chủ tịch nhóm Nghiên cứu Nhập cư Đông Nam Á* Cố vấn Chương trình chống Kỳ thị của UNESCO – Liên Hiệp Quốc * Cố vấn Trung tâm quốc tế giáo khoa Paris.*Thành viên hội đồng khoa học Viện nghiên cứu Đông Nam Á* Hội viên danh dự nhóm Thuyết khác biệt, Học viện nghiên cứu thế giới.

Các bài của giáo sư LÊ HỮU KHOÁ trên BÁO TIẾNG DÂN đã được ANTHRPOL-ASIE xuất bản và các bạn đọc có thể chuyển tải trực tiếp qua TRỰC LUẬN (l’argumentation directe), XÃ LUẬN (l’argumentation sociétale) http://bit.ly/2OMGXH9 trong VÙNG KHẢ LUẬN (trang thầy Khóa).

____

Mời đọc lại các bài khác của tác giả: Thư gởi tuổi trẻ của Việt tộc  —  Thư gởi các đảng viên của ĐCSVN: Trả lại thẻ đảng để nhận lại nhân phẩm Việt!  —  Thư gởi các ủy viên Bộ Chính trị đảng CSVN  —  Thư gởi các đại biểu Quốc hội: Cúi đầu bấm nút, rồi cúi đầu quỳ gối!  —  Thư gởi các Bộ trưởng của chính phủ: Chạy chức hay chạy dân? —  Thư gởi các nhà lãnh đạo tương lai của Việt tộc: Lãnh đạo nhận nhân lý, nhập nhân trí  —  Một xã hội bị tàu nạn hóa (Phần 1)  —  Một xã hội bị tàu nạn hóa (Phần 2)  — Một xã hội bị tàu nạn hóa (Phần 3) —  Một xã hội bị âm binh hóa (Phần 1)  —  Một xã hội bị âm binh hóa (Phần 2)  —  Một xã hội bị khổ sai hóa (Phần 1) —  Một xã hội bị khổ sai hóa (Phần 2)  — Một xã hội bị ngu dân hóa (Phần 1)  — Một xã hội bị ngu dân hóa (Phần 2)  —  Một xã hội bị ngu dân hóa (Phần 3)  —  Một xã hội bị ngu dân hóa (Phần 4)

Bình Luận từ Facebook

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây