Về sự ra đi của một người chính trực

  •  
  •  
  •  
  •  

FB Lê Nguyễn

27-8-2018

Sự ra đi của Thượng Nghị Sĩ Mỹ John McCain đã được nói đến nhiều trong những ngày qua, với tất cả niềm mến tiếc và kính trọng. Nhiều người đã viết rồi, song mình vẫn cảm thấy viết về ông như một nhu cầu, một thôi thúc của trái tim.

Cuộc đời của John McCain cho chúng ta thấy rõ một điều, đó là tình yêu thương con người rất đỗi thiêng liêng, vượt ra ngoài mọi biên giới của đời sống. Từ một tù binh bị đọa đày chốn ngục tù, bị làm nhục đủ kiểu, McCain trở về cuộc sống bình thường, lòng không thù hận, góp phần hàn gắn những vết thương chiến tranh đã là kỷ niệm buồn của cả hai dân tộc. Ông tích cực tham gia vào quá trình kết nối hai đất nước từng ở hai chiến tuyến đối đầu nhau và một trong những điều quan trọng nhất ông đã làm là góp phần lớn vào việc cứu vớt tương lai của hàng trăm ngàn gia đình, hàng triệu trẻ em Việt Nam có nguy cơ sống vất vưởng và bị kỳ thị ngay trên quê hương của mình.

Chương trình HO cho phép xuất cảnh những công chức, quân nhân VNCH từng bị tù cải tạo từ 3 năm trở lên sau 30.4.1975 đã tạo cơ hội đổi đời cho hàng trăm ngàn gia đình Việt Nam, và nay là hàng triệu những người trẻ tuổi thuộc thế hệ con cháu họ đang có những chỗ đứng xứng đáng trong một xã hội văn minh và nhân bản. Tôi có những người bạn từng vượt biển trên ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, những người từng sống trong các trại cải tạo, là đối tượng của chương trình HO do McCain góp phần xây dựng, nay hầu hết con cháu họ đã là bác sĩ, nha sĩ, luật sư …, chí ít cũng là những người lao động lương thiện và có năng lực trong một xã hội Mỹ không kỳ thị, biết trân trọng những đóng góp tích cực cho sự phát triển chung của cộng đồng. Tôi cho rằng chính 5 năm nằm trong ngục thất Hỏa lò Hà Nội đã hun đúc cho McCain niềm thương cảm đó đối với những phận người không chung dòng máu với ông, nhưng sau 30.4.1975 đã chung chịu số phận như ông trước đó.

Khi lắng lòng nghĩ về sự ra đi của một con người chính trực như TNS John McCain, tôi tâm đắc với câu của nhạc sĩ Tuấn Khanh (Khanh Nguyen) “anh hùng là tính cách chứ không phải là sự kiện”, có những kẻ thất bại, thậm chí ngã gục trên chiến trường, muôn đời sau vẫn xem họ là những anh hùng. Lịch sử của nước Mỹ cho chúng ta thấy rất rõ điều đó: sau cuộc nội chiến những năm 1860-1865, người lãnh đạo đạo quân thất trận phương Nam Robert E. Lee trở về trong sự kính trọng của những người thắng cuộc phương Bắc, những binh sĩ dưới quyền ông được an nghĩ vĩnh viễn trong nghĩa trang quốc gia Arlington, nơi dành cho mọi người con yêu của đất nước, không phân biệt thành phần xuất thân trong xã hội. Bức tường đá đen ngay thủ đô Washington ghi tạc danh sách 58.245 người con của đất nước đã ngã xuống trong cuộc chiến Việt Nam luôn là biểu tượng làm rung động tấm lòng hàng triệu người trong và ngoài nước Mỹ mỗi khí đứng chiêm ngưỡng cái vĩ đại của sự hi sinh vì đại cuộc.

Ở đất nước chúng ta, một Trần Bình Trọng hiên ngang chửi vào mặt kẻ thù, “ta thà làm quỷ nước Nam, không thà làm vương đất Bắc” rồi chịu chết, một Nguyễn Thái Học cất tiếng hô dõng dạc “Không thành công thì thành nhân” trước khi lên máy chém, và gần chúng ta hơn, trong những ngày tháng tư 1975 đáng nhớ của cả dân tộc, những Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng … đã chọn cái chết để thể hiện khí tiết và tinh thần trách nhiệm trước dân tộc, trước những binh sĩ dưới quyền họ. Dù thất trận, họ vẫn là biểu tượng tinh thần bất khuất của người chiến sĩ.

Thượng Nghị Sĩ John McCain đã nằm xuống trên một đất nước sẽ luôn vinh danh ông, trong lòng những người Việt Nam đang là công dân Mỹ đã nhờ có ông mà tìm được cuộc sống xứng đáng trong một xã hội công bằng và nhân bản, trong tâm tưởng của mọi người Việt nói chung, bởi vì dù xuất thân từ đâu, chúng ta vẫn luôn biết yêu lẽ công bằng và tình nhân ái giữa Người với Người.

An nghỉ nhé John, rất thương tiếc và kính trọng ông.

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. John McCain cũng như Douglas McArthur và John Kerry đều là những người chính trực, đều là những chiến tướng (war hero) trong chiến tranh, và đều là những người sau đó đã tận tâm tận lực giúp đỡ đối phương vươn lên để bình thường hóa với Hoa Kỳ và hội nhập quốc tế.
    * Lòng chính trực của McArthur mang tính nhân văn đích thực, ông đã làm mọi cách để người Nhật xóa bỏ mặc cảm thua trận của mình để từ đó vươn lên trở thành cường quốc thứ hai của thế giới. Nói các khác, lòng chính trực và tính nhân văn của McArthur đã thấm nhuần tới mọi người dân Nhật và ông đã được đền đáp bởi sự vươn lên của dân tộc đó.
    * Lòng chính trực của John Kerry và John McCain lại mang tính nhân văn cao hơn, các ông muốn kẻ cắp bớt ăn cắp đi, muốn kẻ bán nước bớt bán nước đi, cho nên, tính nhân văn của các ông không đích thực và mang tính ảo tưởng, và đương nhiên, chưa bao giờ thấm nhuần tới được khối dân chúng đang bị trị bởi những kẻ cắp ấy, thậm chí, các ông còn bị chúng lợi dụng để rửa mặt trước bàn dân thiên hạ.
    * Bản nhân thực lòng thương tiếc khi nghe tin ông John McCain vừa tạ thế,nhưng vẫn luyến tiếc nghĩ rằng, giá như ông làm được như McArthur thì hay biết mấy!

    • “Bản nhân thực lòng thương tiếc khi nghe tin ông John McCain vừa tạ thế,nhưng vẫn luyến tiếc nghĩ rằng, giá như ông làm được như McArthur thì hay biết mấy!”

      McCain đã từng cùng nhiều người Mỹ, tướng tá Mỹ, đến VN giúp VN như McArthur đã giúp Nhật bản, xây dựng & củng cố thể chế chính trị & kinh tế dân chủ tự do cho Việt Nam, bảo vệ VN trứóc ý đồ xâm lấn của giặc Tàu cộng,

      nhưng ở VN có trí thức xã hội chủ nghĩa (“trí thức” là độc lập, là tự do, đó là trí thức bình thường, “trí thức xã hội chủ nghĩa” thì có hơi khác, “trí thức xã hội chủ nghĩa” có nghề làm chứng gian, “trí thức xã hội chủ nghĩa” luôn luôn “có đảng lãnh đạo”, giống như con chó phải chờ có chủ dẫn đi ăn, đi ị, cho ăn mới đuọc ăn, cho ị mới được ị), có con người mới xã hội chủ nghĩa, có bác việt cộng hồ chí minh giỏi nghề rước giặc tàu vào VN, có chú việt cộng Lê Duẩn giỏi nghề làm tay sai giặc tàu phục vụ giặc tàu cắm cờ búa liềm tội ác lên VN, áp đặt chế độ cộng sản hồ chí minh tội ác lên VN, nên McCain thất bại, “kẻ xấu chiến thắng”

  2. Thưa ông noileo, bản nhân không rõ là cá nhân ông có đủ độ lùi cần thiết để nhìn nhận chính thể VNCH khi xưa một cách khách quan đến mức nào: cái mà bản nhân muốn hỏi ông rằng, ở cái chính thể đó có bọn ăn cắp và bọn thân Tầu hay không?
    Nhiều người, mặc dù họ có thể thuộc bên thắng trận hoặc có thể là tù binh chiến tranh nhưng ở họ luôn có một tấm lòng nhân hậu là muốn giúp một cộng đồng, vốn dĩ đã từng là đối phương của mình, khắc phục hậu quả chiến tranh để cộng đồng ấy kịp thời hòa nhập, theo kịp nhịp độ phát triển của cộng đồng quốc tế. Họ là những người có tấm lòng nhân hậu, luôn nghĩ tốt cho mọi người, nên, có thể coi họ là những người chính trực hoặc coi đó là những vị anh hùng trong việc hàn gắn vết thương chiến tranh giữa các bên. Nói cách khác, họ được đưa vào hàng ngũ những người CÓ CHÍ.
    * Vấn đề là, CHÍ CHÍNH TÂM thì VÔ TƯ, còn, CHÍ LỆCH TÂM thì ĐIÊN ĐẢO vì phải dựa trên một nguyên tắc cực kỳ then chốt trong quan hệ: có thể có một thời chúng ta khác chính kiến hoặc vì ngộ nhận ở mỗi bên mà xảy ra xung đột, chửi bới và chém giết lẫn nhau nhưng sau đó bắt tay nhau trau dồi nhận thức và giúp đỡ lẫn nhau với điều kiện là phải loại trừ bọn ăn cắp, bọn cuồng tín, cực đoan ra khỏi mỗi bên. Nếu còn loại này thì sẽ điên đảo và cái chân tình của ai đó sẽ bị lợi dụng rồi biến thành thứ nhân đạo dở hơi mà thực chất là vô nhân đạo.
    * Vấn đề là, bản nhân thấy ông noileo chửi cái ông gọi là cộng sản và cái ông gọi là trí thức xhcn rất dữ trong các comment của ông trong nhiều bài viết, và, bản nhân cảm thấy ông LỆCH CHÍ mất rồi: làm gì còn những thứ đó ở đất này để ông ngửa mặt chửi trăng nữa chứ!?

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây