Mậu Tuất, xuân về thương lắm những chồi non ….

  •  
  •  
  •  
  •  

Trịnh Vân Luyến

16-2-2016

Đêm ba mươi, giao thừa rồi, trời vẫn tối đen

Canh năm, gà gáy dập dồn

Đinh Dậu qua mau, chửa thấy bình minh đâu, đã … chó

Chó cảnh chân đen, mặt đỏ, nghị trường nghề gật đã quen, ngậm miệng ăn tiền, giả câm, giả điếc

Chó nhà xun xoe “còn chủ, còn mình” nhất mực trung thành, xứng danh cẩu tặc

Nước non tàn mạt, chủ – tớ lộng hành

Vét sạch sành sanh, nhẵn như đít chảo

Mậu Tuất này, tết đến, xuân về, méo xệch mặt thằng dân…

Biếm họa của báo Tuổi Trẻ Cười

Chó cướp ngày đứng đường kiếm ăn, chạy rông khắp chợ

Cướp từ vùng thấp, cướp tận vùng cao

Một thời “Đồng bào”, nay là cỏ rác

Nơi trẻ con thèm bữa cơm có thịt

Thèm áo ấm ngày đông

Mùa lũ đến trường, thèm cây cầu qua suối, qua sông …

 

Này! Hỡi lũ chó săn kết thành hội chó săn

Quen nâng bi, đổ vịt, bưng bô … thạo nghề bồi bút

Chai sạn phận hèn “tinh hoa” nịnh hót

Có biết chăng, ngày bạo chúa lụi tàn

Minh họa, tụng ca mạt hạng thứ văn chương

Thì kiếp chó lưu danh truyền đời là kiếp chó

 

Đã bao mùa xuân qua

Mậu Tuất này nhớ về một thời, càng ngẫm lại càng đau

Mấy thế hệ hoang tưởng, u mê, cuồng say những ca từ, những vần thơ đỏ máu

Cuồng tín “thiên đường mù”, thứ địa ngục tối đen

Thứ “bánh vẽ” phỉnh phờ, thứ chủ nghĩa khùng điên

 

Mậu Tuất này, xuân về thương lắm những chồi non

Hứa hẹn tưng bừng một mùa vui xứ sở

Chưa kịp vươn xanh, chúng đã hãm hại rồi…

 

Mồng một tết, vầng dương như miếng tiết

Phía đằng Đông đỏ rực một góc trời

Râu tóc bạc, ta cùng ta phía đằng Tây đứng đợi

Tắt nắng một cuộc người bao chát, đắng, buồn, vui ….

Đông Anh – Hà Nội, Mậu tuất 2018

Trịnh Vân Luyến

Bình Luận từ Facebook

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây