Những chuyện chưa quên (phần 8)

  •  
  •  
  •  
  •  

Hồ Phú Bông

Phần 8: Diệu thủ Thư sinh

Trại ‘học tập cải tạo’ Tân Lập, Vĩnh Phú. Nguồn: caulacbotinhnghesi.net

Tiếp theo phần 1, phần 2, phần 3, phần 4, phần 5, phần 6 phần 7

Con gà mái vừa rời ổ, nhảy xuống nền đất mới làm cỏ, kêu cục cục. Cô nàng vừa chạy, vừa giang đội cánh, đập đập như muốn bay. Đấy là động tác làm giãn gân cốt của con gà mái đang ấp, cũng vô tình báo tin cho Lân biết, cô nàng đang có một ổ trứng. Lân liếc về phía ông vệ binh, rồi liếc nhanh về phía ổ gà nơi chái nhà. Mọi người đang cắm cúi làm việc. Tù làm cỏ. Tù be bờ, để nước mưa có lối thoát. Tù đang sửa lại các bậc tam cấp đã sụp lở, xói mòn. Đây là bộ chỉ huy của ông chín ngón.

Tù lao động ở đây phải chăm chỉ, vì ngoài đôi mắt của ông vệ binh trực tiếp canh giữ, còn có nhiều đôi mắt khác quan sát. Nhất cử, nhất động, đều có thể bị để ý, theo dõi. Một vài tù đói thuốc, lo tìm dế nhưng Lân không để ý đến chuyện đó vì có một việc lớn hơn làm Lân đang suy nghĩ.

Lân cào cào gom đống cỏ lại, rồi đến gần Nghiêm nói thật nhỏ:

– Có ổ trứng.

– Ở đâu?

– Nơi chái nhà.

– Làm cách nào?

– Đặt kế hoạch đi.

Rồi Lân lảng ra xa, dùng tay tơi đất và gom cỏ thành đống, vừa suy nghĩ. Nghiêm dùng cuốc, cào cào cỏ lại chỗ Lân:

– Có cái túi nào không?

– Có cái hồ lô

– Tao tin cho thằng Diệu thủ Thư sinh , mày để hồ lô giữa đống cỏ cho nó.

– Tao canh chừng cuối sân đầu bên nầy, mày bên kia.

– Còn trường hợp chúng ở trong nhà nhìn xuyên qua vách?

– Chỉ trời cứu thôi.

– Phải thực hiện ngay kẻo con gà mái quay trở lại ổ thì rắc rối lớn.

Nghiêm ra phía trước sân, gần bậc tam cấp, nơi Diệu thủ Thư sinh đang làm, thông báo kế hoạch.  Diệu thủ Thư sinh thêm ý kiến:

– Mầy tìm cách giữ chân thằng vệ binh ở đây cho đến khi tao đặt túi trứng giữa đống cỏ và sau đó thì mầy xin nó cho phép mang cỏ đi đổ. Thằng Lân sẽ bỏ cỏ vô sọt và kêu tao khiêng với nó là êm.

Diệu Thủ Thư Sinh tiếp:

– Còn chuyện đem vô cổng?

– Tao sẽ cho thằng Huỳnh hay, vì nó nuôi heo, ra vô cổng hằng ngày, ít khi bị chận xét.

Trên đường đi đến gặp ông vệ binh ở cuối sân phía bên kia, Nghiêm bắn tiếng để lấy lòng ông vệ binh:

– Anh em cố gắng làm tốt đi, tôi sẽ xin phép cán bộ cho nghỉ giải lao.

Gặp ông vệ binh, Nghiêm nói:

– Thưa cán bộ, xin cán bộ cho biết cách sửa các bậc tam cấp. Cán bộ quản giáo đã chỉ cho tôi sáng nay rồi nhưng có vài trở ngại cần đến ý kiến của cán bộ ở đây.

Ông vệ binh đi với Nghiêm đến nơi bậc tam cấp thì Diệu thủ Thư sinh đang ôm cỏ đi về phía Lân.

Nghiêm kể một vài khó khăn để làm các bậc tam cấp khỏi sạt lở, như cần cây và cọc để đóng cừ, đắp đất. Cần xẻ hai mương ở hai bên cho nước có lối thoát, rồi Nghiêm xin ông vệ binh cho một người đi chặt cây.

Nhiệm vụ của ông vệ binh là chỉ canh giữ tù, còn việc cắt cử tù đi làm việc khác phải do ông quản giáo, cho nên ông vệ binh chưa thể quyết định được. Nghiêm chỉ chờ có vậy để kéo dài thời gian. Ông vệ binh đang phân vân, chợt nhìn thấy ông chín ngón từ xa đang đi về phía bộ chỉ huy. Ông vệ binh nói với Nghiêm:

– Chờ thủ trưởng đến, tôi sẽ hỏi.

Nghiêm hồi hộp vô cùng, nên liếc nhìn về phía Lân. Lân nhìn lại nhưng không thấy Diệu thủ Thư sinh ở đâu cả, Nghiêm đoán chắc đang ở nơi ổ gà. Như vậy thì tai họa sẽ đến. Ông chín ngón là con cáo già chứ không phải đơn giản.

Ông vệ binh đón hỏi ông chín ngón, khi ông vừa lên được mấy bậc tam cấp. Lên đến trên sân, ông chín ngón đứng nhìn bao quát, rồi ra lệnh:

– Cho người làm sạch cỏ hai bên mương rồi đánh sâu xuống. Cắt người đi về khu nhà bếp khung lựa một số củi tốt và thẳng, đem về đây đóng cọc.

Rồi ông quay lại Nghiêm:

– Anh theo tôi ra phía sau các dãy nhà tôi sẽ chỉ việc cho.

Bên trong trái tim Nghiêm như muốn văng ra khỏi lồng ngực nhưng bên ngoài Nghiêm vẫn giữ bình tĩnh:

– Dạ.

Ông chín ngón không đi ngay về phía Lân, nơi đống cỏ, ông đi về cuối dãy phía bên kia. Ông vệ binh và Nghiêm theo sau. Ông chín ngón chỉ vẽ công việc. Nghiêm như chăm chú lắng nghe nhưng mắt liếc về hướng Lân. Nghiêm thấy Diệu thủ Thư sinh và Lân đang hợp tác kéo một số dây leo xuống vung vãi, choán cả lối đi phía sau nhà. Nghiêm hiểu ý, Lân muốn làm cản lối đi của ông chín ngón, nhưng ông chín ngón cứ đạp lên đống dây leo đi tới. Ông đứng lại giây lát, rồi đi vào bên trong chái nhà. Nghiêm phụ với Diệu thủ Thư sinh và Lân gom góp, dọn dẹp trong căng thẳng thần kinh. Lân ra dấu nơi đống cỏ. Cả ba lắng tai nghe từng tiếng động nhỏ từ trong chái nhà vọng ra. Nếu ông chín ngón phát hiện thì diễn biến sẽ như thế nào. Cái gì sẽ xảy ra? Có thể ông sẽ tập họp cả toán rồi kêu các vệ binh lục soát. Có thể những trận đòn sẽ xảy ra để tra hỏi, tìm cho ra thủ phạm. Đống cỏ đang lù lù trước mắt bây giờ như một cái gì ghê tởm mà cả ba đều muốn tránh cho xa.

Chợt tiếng con gà mái kêu lên cục cục trong chái nhà làm cả ba kinh hoảng. Tai họa chắc chắn sắp đến. Có thể ông chín ngón đang kiểm tra ổ trứng. Diệu thủ Thư sinh nói thật khẽ:

– Phải có một đứa hy sinh. Tao chịu cho.

Lân nói:

– Để tao.

Nghiêm nói:

– Bình tĩnh. Có thể chịu càng nhiều, càng tốt. Vì một đứa chúng dễ bắt làm vật hy sinh nhưng đông thì chúng khó giải quyết hơn.

Cả ba cùng im bặt khi nghe tiếng ông chín ngón bước trở ra nhưng không dám quay lại. Cả ba đang nghĩ, chắc ông chín ngón đang nhìn phía sau lưng họ và đang đánh giá ai là thủ phạm. Tình trạng căng thẳng như tử tù chờ nghe tuyên án. Nhưng ông chín ngón không nói gì. Ông chỉ đi đến cuối căn nhà, gần nơi đống cỏ, ông đứng nhìn quanh quất, rồi vòng ra phía trước sân. Chỉ chờ có thế. Gánh nặng căng thẳng cả ngàn cân chợt tan biến mất.  Lân nói:

– Trời còn thương nên cho con gà mái về lại ổ kịp lúc. Nó ghiền trứng nên nằm ấp ổ không, chứ nếu không thì tai vạ lớn đang xảy ra. Đã mất ăn mà phải chịu đòn vọt, kềm kẹp.  

Giờ giải lao, Nghiêm xuống suối rửa tay, đón gặp Huỳnh đang gánh đôi thúng dọc suối, tìm lá ráy cho heo và dặn:

– Thoát được vô cổng thì bỏ trong nồi cháo heo luộc ngay trong khi cả trại còn đang ở hiện trường lao động. Vụ nầy lớn nên phần mầy thì thanh toán ngay để nếu có đổ bể thì ít ra cũng có thằng đã nuốt được vô bụng. Còn lại, chia nhỏ giấu ngoài bờ, bụi. Tuyệt đối không để ở trong lán.

_____

[1] hồ lô: túi thu quyền phép của Thái Thượng Lão Quân trong truyện Tây Du Ký.

[2] Diệu thủ Thư sinh: nhân vật có biệt tài ăn cắp, trong truyện Anh Hùng Xạ Điêu của Kim Dung.

 

Bình Luận từ Facebook

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây