Lễ kỷ niệm 100 năm ngày thành lập Đảng Cộng Sản Trung Quốc: Những vấn đề xoay quanh

  •  
  •  
  •  
  •  

Đỗ Kim Thêm

2-7-2021

Lý Lập Tam, Trần Độc Tú, Lý Đại Chiêu và một số ít trí thức yêu nước theo đường lối Mác xít đã thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vào ngày 31 tháng 7 năm 1921 tại Thượng Hải. Lúc đầu, chỉ có một vài ngàn đảng viên hoạt động yếu kém và rời rạc, nên Liên Xô không quan tâm. Về sau, Mao Trạch Đông mới xuất hiện trong một chi bộ thuộc tỉnh Quảng Đông và đến năm 1945 trở thành Chủ tịch Đảng. Hiện nay, tổng số đảng viên hơn 95 triệu.

Nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày thành lập, Bắc Kinh có dịp để ôn lại truyền thống đấu tranh, đưa ra một bảng đối chiếu với hiện tại, ca ngợi các thành tựu và nhìn về tương lai.

Thật ra, lại một lần na, Trung Quốc thể hiện những mâu thuẫn rõ rệt, vừa ca ngợi thành tích có chọn lọc, vừa lừa dối lịch sử thương đau. Giống như trước đây, trong dịp lễ kỷ niệm 70 năm ngày thành lập Cộng hòa Nhân dân, Trung Quốc cũng không thể làm khác hơn.

Thành tích chọn lọc?

Chắc chắn là dân chúng và ĐCSTQ có rất nhiều tự hào, nhưng nhất vẫn là về kinh tế.

Với chính sách Cải cách từ năm 1979, Đặng Tiểu Bình chủ trương tập trung sản xuất hàng chế biến để xuất khu cung ứng cho thị trường thế giới. Sau hơn 40 năm mở cửa, Trung Quốc đã biến thành một công xưởng cho thế giới và đưa trên 400 triệu người thoát khỏi cảnh đói nghèo và không có quốc gia nào đã thành công tương tự. Nền kinh tế tập trung cho xuất khẩu lại được xem là một thành tố chủ yếu giúp cho thế giới đạt được các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ do Liên Hiệp Quốc đặt ra vào năm 2000.

Trong lịch sử cận đại về phát triển kinh tế quốc gia, Trung Quốc, từ nhà nước nghèo của công nhân và nông dân, trở thành nền công nghiệp tiên tiến lớn, đứng vào thứ hai trên thế giới, đúng là một kỳ tích đáng khâm phục.

Hiện nay, kinh tế Trung Quốc vượt qua Ấn Độ và nhiều nước khác, đặc biệt là trong lĩnh vực chế biến, công nghệ và quốc phòng. Trong khi sức mạnh mềm của Trung Quốc chưa phát triển và gây ảnh hưởng mạnh như của Mỹ, triển vọng vượt trội hơn nền kinh tế Mỹ về sản xuất công nghiệp trong thế kỷ XXI là một đề tài được tranh luận sôi nổi.

Sự trỗi dậy kinh tế còn làm thay đổi cảnh quan địa chiến lược, điển hình là dự án xây dựng “Một Vành Đai, Một Con Đường” đưa mọi con đường đều sẽ đến Bắc Kinh. Ý đồ bành trướng của Bắc Kinh càng thể hiện rõ ở biển Đông và nhiều nơi khác.

Gần đây, thành công trong việc phòng chống đại dịch COVID-19 và hồi phục kinh tế nhanh chóng làm mô hình Trung Quốc càng được đề cao: Chế độ độc đảng sẽ chiếm ưu thế trong mọi đề án phát triển kinh tế tương lai mà không cần cải cách hệ thống chính trị.

Chắc chắn một điều là, ở trong nước, với các thành tựu đã làm cho uy tín lãnh đạo của Tập Cận Bình và tính chính danh hợp pháp của chế độ càng được củng cố. Do đó, nhìn lại 100 năm thành hình cũng là một dịp để cho ĐCSTQ tự ca ngợi về thành tích lãnh đạo trước thế giới.

Tuy nhiên, vinh quang này chỉ là soi sáng một khía cạnh của vấn đề đa dạng. Cho đến nay, Trung Quốc vẫn không cải thiện được toàn diện hệ thống; ngược lại, các bất lực nội tại còn kéo dài, còn nhiều khía cạnh khác là trầm trọng hơn và không thể là một mô hình phát triển để cho các nước nghèo noi theo.

Cụ thể, việc vi phạm luật thương mại quốc tế, tác quyền trí tuệ và chuyển giao công nghệ, cho thấy Trung Quốc không nêu cao tinh thần trọng pháp. Ở trong nước, việc vi phạm nhân quyền, bất bình đẳng sắc tộc, đàn áp thô bạo đối với xã hội dân sự, bất đồng chính kiến và tôn giáo, kiểm soát hà khắc đối với Tây Tạng và Tân Cương, kiểm soát các phương tiện truyền thông, phát triển không bền vững và đồng bộ, làm cho môi sinh cạn kiệt và bất công xã hội phát sinh. Tất cả các đặc thù này của Trung Quốc không thể biện minh hay hãnh diện, mà cần phải cấp thiết cải thiện.

Lạm dụng việc theo đuổi mục tiêu địa chính trị để xâm chiến Biển Đông, uy hiếp Đài Loan hay hạn chế tự do ở Hong Kong, cũng không giúp cho Trung Quốc gây thiện cảm trong sinh hoạt quốc tế.

Gần đây, sau các cuộc hội thảo song phương ở Alaska, G7 và NATO, Trung Quốc càng tỏ ra không có thiện chí để giải quyết vấn đề tồn đọng với Mỹ như cạnh tranh mậu dịch và chuyển giao công nghệ. Đối với khu vực, Trung Quốc làm cho vấn đề Đài Loan, Hong Kong và Biển Đông phức tạp hơn.

Quan trọng nhất là Trung Quốc không quan tâm đến lợi ích phát triển của các nước chậm tiến như châu Phi và mang lại các giá trị phổ quát cho cộng đồng quốc tế. Các Viện Khổng Tử phải đóng cửa là một vết nhơ trong nỗ lực phổ biến văn hoá truyền thống.

Đi ngược lại hy vọng của quốc tế, Trung Quốc còn trở nên gay gắt cáo buộc về bản chất của chế độ dân chủ phương Tây, thách thức trật tự quốc tế và bác bỏ chủ nghĩa đa phương, trong khi chủ trương chính là nỗ lực “Bình Thiên hạ” như một “Thiên mệnh” theo “Trung Quốc mộng”.

Do đó, vấn đề thành tựu kinh tế của Trung Quốc không thể dừng lại khi chỉ tập trung thảo luận về các luận điểm như đối tác chiến lược, cạnh tranh kinh tế hay hợp tác quốc tế.

Quan trọng hơn là phải tìm xem “Đặc thù Trung Quốc” là gì, cụ thể là có đủ nguồn lực thật sự của một cường quốc không (có nhiều vấn đề còn giấu kín như dân số già nua và mất cân bằng về giới tính, một hệ thống chính trị vô trách nhiệm theo kiểu Lenin và một hệ thống kinh tế tài chính còn do nhà nước độc quyền thống trị); niềm tin của dân chúng nơi xã hội, chính quyền và lãnh đạo có khả năng không.

Nhìn chung, không một bảo đảm nào cho Trung Quốc có thể đem đến một triển vọng cho toàn dân và đóng góp tích cực cho hòa bình thế giới. Bằng chứng là, Trung Quốc không quan tâm đến những lợi ích của các quốc gia láng giềng và quốc tế. Tình trạng bất trắc đang còn kéo dài và sẽ là một lo âu chung. Hậu quả là tình hình đối đầu ở Biển Đông trở nên sôi động và có thể dẫn đến một cuộc thế chiến.

Sự thật lịch sử?

Gần đây, Tập Cận Bình phát động chiến dịch kêu gọi dân chúng học tập lịch sử để nâng cao tinh thần tuân phục Đảng. Nhưng ký ức lịch sử là một vấn đề giáo dục có chọn lọc khôn ngoan. Trung Quốc vẫn còn cố tình che giấu những sự thật thương đau do ĐCSTQ đã gây ra.

Cho đến nay, không ai được phép nhớ, không sử gia nào có can đảm hay được phép làm sáng tỏ vai trò lịch sử của Mao Trạch Đông trong sự phát triển của Đảng.

Chính sách “Bước tiến nhảy vọt” làm cho hàng triệu nạn nhân chết oan uổng, sau đó đã kết thúc với một nạn đói kinh hoàng và có lẽ hơn 40 triệu người chết.

Hàng trăm ngàn trí thức đã bị bức hại, tra tấn hoặc giết trong cuộc Cách mạng Văn hóa. Vụ thảm sát ở Thiên An Môn cũng không để lại một dấu tích nào hay một luận đđể cho thế hệ trẻ học tập nghiêm chỉnh.

nhiên, tất cả sự thật này vẫn là điều cấm kỵ và không được đề cập đến dịp lễ kỷ niệm 100 năm.

Tóm lại, trong chiều hướng khép lại lịch sử cận đại một cách khôn ngoan, Trung Quốc sẽ không trình bày khách quan các sự thật lịch sử. Nhưng còn một hy vọng là một ngày nào đó, s thật lịch sử sẽ được sáng tỏ.

Đối sách của Phương Tây

Sự trỗi dậy của Trung Quốc đang là một thách thức nghiêm trọng đối với phương Tây. Trong thời gian gần đây, tinh thần bài Hoa lan rộng và thanh danh của ĐCSTQ bị mờ nhạt, nhất là trong vụ COVID 19, vì Trung Quốc tỏ ra vô trách nhiệm trong việc giải trình nguyên nhân của thảm hoạ.

Vì dị biệt văn hoá mà các nước trên thế giới không muốn trở thành Trung Quốc và noi theo “Mô hình Trung Quốc”. Ý thức được điều này, Bắc Kinh cũng luôn khẳng định rằng, “Đặc thù Trung Quốc” là ưu việt, nhưng sẽ không xuất khẩu nó và đang cố gắng cải thiện lại hình ảnh qua các biện pháp viện trợ ào ạt trang thiết bị y tế cho các nước nghèo lo chống đại dịch.

Thật ra, Trung Quốc đang tận dụng nhiều phương cách để làm lũng đoạn thế giới, mà phân hóa tiềm lực của ASEAN là một hình thức đầu tiên.

Trước đây, công luận nhận định rằng, hệ thống chính trị Trung Quốc là trở ngại chính cho vấn đề phát triển toàn diện. Muốn đạt mục tiêu này, điều kiện tiên quyết và duy nhất là Trung Quốc phải nới lỏng tự do chính trị nhiều hơn nữa.

Hiện nay, thực tế là ngược lại. Những cải cách thận trọng dưới thời Hồ Cẩm Đào đã không còn tiếp tục. Trong thời Tập Cận Bình, các biện pháp đàn áp còn gắt gao hơn, hầu như những cải cách đều bị đình trệ. Phát triển mạnh nhất là làm sống lại tinh thần sùng bái lãnh tụ “Hoàng đế Tập Cận Bình” như thời Mao Trạch Đông.

Các nước phương Tây, điển hình là Mỹ, đang lâm nguy, mà các khủng hoảng tài chánh, bất bình đẳng xã hội, bất công kinh tế và kỳ thị sắc tộc không được giải quyết là thí dụ điển hình.

Do đó, mô hình phát triển dân chủ của phương Tây cũng đã đi vào tàn lụn; không có dấu hiệu nào cho thấy phương Tây sẽ nêu cao các giá trị dân chủ để thu phục Trung Quốc thay đổi.

Ngoài ra, dân chúng và ĐCSTQ cũng không có lý do gì để muốn dân chủ hoá theo như các nước phương Tây, khi “Đặc thù Trung Quốc” đang và sẽ là một ưu việt đáng hãnh diện. Kể cả giới trẻ Trung Quốc hấp thụ được văn hoá phương Tây cũng không có những suy nghĩ khác hơn.

Trước mắt, phương Tây phải làm quen dần với một Trung Quốc hùng mạnh, thôn tính các nước láng giềng, xem sự trỗi dậy như là một tình trạng bình thường mới trong khi tìm một đối sách hữu hiệu.

Cách tốt nhất để phương Tây lấy lại vị trí lãnh đạo trong quan hệ với Bắc Kinh là hồi phục vị thế như bối cảnh trước đại dịch. Ba điều kiện chính cần theo đuổi là tăng cường nguồn lực thật sự, phát huy niềm tin của dân chúng trong xã hội và khả năng lãnh đạo của chính quyền.

Nhìn chung, hiện nay, không có một bảo đảm nào cho cả hai chế độ Trung Quốc và dân chủ phương Tây là có thể vận hành hoàn hảo trong tương lai.

Khi tình trạng bất trắc còn kéo dài, thì nỗi lo sợ thường trực là thế chiến có nguy cơ bùng phát. Vấn đề hiện nay là làm sao xác định mức độ leo thang xung đột trong khu vực Đông Á, liệu xem có biến thành thế chiến không.

Vấn đề cụ thể cần thảo luận sâu rộng hơn liên quan đến vị thế của Iran, Bắc Hàn, Đài Loan và Ấn Độ – Thái Bình Dương, khả năng tác chiến di động của Mỹ và tiềm năng công hãm trong không gian mạng và tình báo chiến lược của Trung Quốc để làm suy yếu phương Tây.

_______

Bài liên quan: Vạch trần dối trá lịch sử cận đại của Trung Quốc  —  Điều gì có thể gây ra chiến tranh Mỹ-Trung?  Kỷ niệm 70 năm, Trung Quốc phải chấp nhận thách thức to lớn nhất Thế kỷ của Trung Quốc

Bình Luận từ Facebook

6 BÌNH LUẬN

  1. Đả đảo băng đảng lưu manh đểu giả tập cận bình + đặng tiểu bình và bè lũ bưng bô điếu đóm chúng!1!

  2. “Trước mắt, phương Tây phải làm quen dần với một Trung Quốc hùng mạnh, thôn tính các nước láng giềng, xem sự trỗi dậy như là một tình trạng bình thường mới”

    *Kinh ngạc nghe trí thức Đỗ Kim Thêm khuyên thế giới chọn động thái ứng xử cam chịu kia…
    Nghe như du khách ngồi trên xe buýt chuyên dụng, tham quang các sinh vật hoang dã đang sinh hoạt trên các thảo nguyên Botswana, Keynya…cam tâm nhìn như chấp nhận quy luật đấu tranh sinh tồn, mạnh được yếu thua… giữa sư tử, linh cẩu với các con mồi của chúng bị xé xác, ăn tươi nuốt sống!

    Đồng nghĩa với lời khuyên dẹp mẹ nó đi các tổ chức đại hội đồng liên hiệp quốc, hội đồng bảo an; các tổ chức quyền con người; toà án quốc tế…
    ĐKT cũng gửi thông điệp cho Tây phương nên giải tán NATO, và khuyên một nước xa xôi vô nghĩa nào đó ở ĐN Á, nơi cha mẹ ông ta từng chôn một cái nhau, mà ông ta đã quên từ lâu…
    Xin sáp nhập Trung Cộng đi!

    Ối trời ơi trí thức vietnam!

    • “Trước mắt, phương Tây phải làm quen dần với một Trung Quốc hùng mạnh, thôn tính các nước láng giềng, xem sự trỗi dậy như là một tình trạng bình thường mới trong khi tìm một đối sách hữu hiệu.”
      Có sự hiểu lầm đáng tiếc khi Sakim không trích dẫn nguyên câu văn và nên không nắm bắt hết ý chính của tác giả.
      Là một độc giả, tôi thấy là khi tác giả có nói TRONG KHI TÌM MỘT ĐỐI SÁCH HỮU HIỆU đó là ý chính. Theo tôi hiểu, chấp nhập tình trạng mới không phải là phương Tây đầu hàng vô điều kiện và không làm gì hết mà đang phải chuần bị một đối sách mới bài Hoa hữu hiệu hơn.

      • Trích:
        “tôi thấy là khi tác giả có nói TRONG KHI TÌM MỘT ĐỐI SÁCH HỮU HIỆU đó là ý chính.”

        *Ý đầu tiên của anh đã làm tôi chán không muốn trả lời, vì anh chẳng hiểu gì về ngữ pháp: câu phức hợp (complex sentence), mệnh đề chính (main clause), mđ phụ (subordinate clause), liên từ (conjunction)

        Để tôi giảng anh nghe:

        *Thế nào là mđ chính? -Là nó không phải mđ phụ.
        *Thế nào là mđ phụ? -Là nó được dẫn đầu bởi một liên từ (conjunction) để nối nó với mđ chính.

        Liên từ là gì: là những từ nối mđ phụ vào mđ chính, gồm các loại:
        chỉ nguyên nhân (conj. of cause) vd: vì, bởi lẽ…;
        chỉ điều kiện (conj. of condition): nếu, miễn là, giá như
        chỉ nơi chốn (conj. of place): nơi mà, bất cứ đâu mà, chỉ thời gian (conj. of time): khi, trong khi, sau khi, trước khi…
        *ở câu nầy mđ chính là “phương Tây phải làm quen dần với một Trung Quốc hùng mạnh, thôn tính các nước láng giềng, xem sự trỗi dậy như là một tình trạng bình thường mới”
        Mđ phụ chỉ thời gian là “trong khi (while) tìm một đối sách hữu hiệu.”
        *Ý chính là cái ý chết người, gây sụp đổ, thất bại, đầu hàng; khuyên người ta chấp nhận bị nô lệ hoá; khuyến khích kẻ thù thêm khí thế, hung hăng; hiểu chưa?!
        Ý phụ là nói vuốt, an ủi cho xong chuyện.

        Đối sách quái gì nữa khi đã để cho địch vặt hết vây cánh, khuếch trương thanh thế, mạnh thêm lên, khí thế như chẽ tre,
        và sẽ thịt những tên còn lại, kể cả Mỹ và NATO!

        Có xúi ngu không?!

        *Đó là chưa kể 3 đoạn trước đó tác giả dùng để đánh gục tinh thần thế giới tự do bằng những câu gièm pha độc địa…

        -đoạn 1:
        “Mỹ đang lâm nguy, …các khủng hoảng tài chánh, bất bình đẳng xã hội, bất công kinh tế và kỳ thị sắc tộc không được giải quyết.”
        -đ2 :
        “…mô hình phát triển dân chủ của phương Tây cũng đã đi vào tàn lụn; không có dấu hiệu nào cho thấy phương Tây sẽ nêu cao các giá trị dân chủ…”

        đ3:
        Tâng bốc TQ lên trời xanh, lấy trớn để phang cú chót vào đầu Mỹ bằng đoạn 4:

        “dân chúng và ĐCSTQ cũng không có lý do gì để muốn dân chủ hoá theo như các nước phương Tây, khi “Đặc thù Trung Quốc” đang và sẽ là một ưu việt đáng hãnh diện.”
        Thấy rồi chứ?

  3. “Khi tình trạng bất trắc còn kéo dài, thì nỗi lo sợ thường trực là thế chiến có nguy cơ bùng phát. Vấn đề hiện nay là làm sao xác định mức độ leo thang xung đột trong khu vực Đông Á, liệu xem có biến thành thế chiến không.”
    -Thống nhất Đài Loan về với Đại lục đối với đảng CSTQ chỉ còn là việc lựa chọn vào thời điểm nào thích hợp nhất. Chính phủ Mỹ cam kết lâu dài đối với “đồng thuận năm 1992” và nguyên tắc “một Trung Quốc”, cùng với tôn trọng “hòa bình & ổn định” tại eo biển Đài Loan. Vậy khi chiến tranh xảy ra giữa đảng CSTQ với Đài Loan thì đó là việc nội bộ “một Trung Quốc”, QH Mỹ chỉ đứng ngoài hổ trợ Đài loan về khí tài trong thời gian chiến tranh. Và eo biển Đài Loan xảy ra chiến tranh, không còn “hòa bình & ổn định” như chính phủ Mỹ đã từng tuyên bố tôn trọng, thì liệu rằng chính phủ Mỹ có can thiệp quân sự tại eo biển Đai Loan? Do QH Mỹ hiện chưa phê chuẩn sự can thiệp quân sự của Mỹ tại eo biển Đài Loan nên khi xảy ra chiến tranh, Mỹ cũng không can thiệp quân sự. Thời điểm xảy ra chiến tranh; Nhật, Hàn hay VN cũng chỉ đưa quân trấn giữ bảo vệ biên giới, nhảy loi choi chỉ chỏ rồi đứng nhìn. Điểm lại cuộc chiến giữa Israel & Hamas, chưa đầy hai tuần từ khi giao tranh bùng phát, Hamas đã bắn hơn 4.000 rocket vào Israel thì với đảng CSTQ bắn 8.000 rocket vào Đài Loan trong 01 tuần là chuyện nhỏ. Hiện nay, độ chính xác của tên lửa TQ chưa hoàn thiện nên trong năm 2021, đảng CSTQ sẽ phóng đủ số lượng vệ tinh để hoàn thành hệ thống định vị Bắc Đẩu bao trùm Biển Hoa Đông, eo biển Đài Loan, Biển Đông nhằm tăng độ chính xác cao cho tên lửa. Qua năm 2022, có khả năng đảng CSTQ sẽ tiến chiếm Đài Loan vào thời điểm chính phủ Mỹ bầu cử giữa nhiệm kỳ Tổng thống. Thế giới cần phải chấp nhận một thực tế là không thể ngăn cản xảy ra chiến tranh khi ngòi nổ chiến tranh nằm trong tay đảng CSTQ. Việc cần làm gấp là Thế giới chuẩn bị phương cách nhằm hạn chế thấp nhất số thiệt hại nhân mạng khi xảy ra chiến tranh. Dẫn chứng, đại dịch Covid-19 kéo dài hơn 1,5 năm, đang diễn tiến xấu với nhiều biến thể, hiện làm chết gần 4 triệu người mà Thế giới cũng bó tay, không biết virus từ đâu chui ra. Vậy chiến tranh có xảy ra thì Thế giới cũng bó tay thôi. Thế giới cần chuẩn bị tinh thần chấp nhận chiến tranh xảy ra sẽ làm số thiệt hại nhân mạng có thể gấp 10~20 lần so với đại dịch? Tuy nhiên, Thế giới cũng nên nghĩ đến những mặt được khi chiến tranh kết thúc như là:
    -Đất nước Trung Hoa sẽ được chia thành 07 nước nhỏ.
    -Trung Hoa không còn là ủy viên thường trực trong Hội đồng bảo an LHQ.
    -Các thể chế độc tài, thần quyền,… Triều Tiên, Iran, Syria, Venezuela,… sẽ thay đổi.
    -Các tổ chức khủng bố Trung Đông, Châu Phi sẽ giải tán.
    -Hòa bình trên bán đảo Triều Tiên, eo biển Đài Loan. Các tranh chấp tại Biển Hoa Đông, Biển Đông được hóa giải.
    -Ngân sách chi tiêu cho quốc phòng của Thế giới sẽ giảm chỉ còn 1/3. 2/3 chi phí này được sử dụng phục vụ cho cuôc sống hòa bình của nhân loại.
    -Dòng nước sông Mekong lại chảy tràn về Biển Hồ, về đồng bằng sông Cửu Long.
    -Lượng khí thải toàn cầu giảm hẳn do Trung Hoa đã phân thành 07 nước nhỏ.
    -Các nước đang phát triển sẽ thoát khỏi nhiều công nghệ độc hại, thể chế độc hại kiểm soát con người,… từ đảng CSTQ.
    -…

  4. Vấn đề khó biết được là phản ứng của Mỹ trong khu vực Ấn Độ và Thái Bình Dương sẽ nhanh chóng như thế nào, khi Trung Quốc tấn công Đài Loan. Mọi sự di chuyển của quân Mỹ từ Úc, đến Singapore và Ấn Độ là một vấn đề phối hợp chiến lược. Còn Iran là một yếu tố thù nghịch mới cho Mỹ làm cho mức độ nguy hiểm tăng cao. Tình trạng bất trắc khó lường đoán.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây