Qua rồi cái thời mọi hành xử của chính quyền là “tự động” đúng!

  •  
  •  
  •  
  •  

Trúc Nguyễn

16-9-2020

Câu ca dao “Đất vua chùa làng phong cảnh Bụt” tuy còn mặt hạn chế về hoàn cảnh lịch sử nhưng đã phác họa một bức tranh thái bình tình nghĩa cuộc sống làng xã của nước ta một thời kỳ dài trong lịch sử. Cái nền nếp ấy đang bị lung lay, ngày nay đất không còn là “của vua” nữa mà là “sở hữu của toàn dân do nhà nước quản lý”, một chính sách lung linh về mặt lý thuyết nhưng nội hàm quá rộng, nhiều kẽ hở… có lẽ là nguồn cơn của vấn đề!

Từ thành thị đến nông thôn tranh chấp đất đai đã trở thành vấn đề nóng bỏng của xã hội. Dân tình bất ổn, chính quyền và nhân dân có lúc có nơi trở thành lực lượng đối nghịch, anh em, dòng tộc, làng xóm bất hòa giết hại, thảm sát nhau mà nguyên nhân từ tranh chấp đất đai là những câu chuyện đã và đang xảy ra, chưa có điểm dừng.

“Sự kiện Đồng Tâm” xảy ra những ngày đầu xuân năm nay mà nguyên nhân là do tranh chấp đất quy hoạch khu sân bay Miếu môn giữa một bộ phận người dân xã ĐT và chính quyền, gây ra những cái chết theo một kịch bản khó tưởng tượng khiến lòng người đau nhức, khó nuốt trôi {1} cho thấy hậu quả của mâu thuẫn tranh chấp đất đai đã cao trào, cực đoan như thế nào!

Tình cờ đọc bài báo về “Nghệ thuật giải quyết mâu thuẫn xã hội trong Tư tưởng HCM” được xuất bản vài năm trước {2} tôi tự hỏi: phải chăng lực lượng chấp pháp đã bỏ lỡ cơ hội để “hạ cánh mềm” mâu thuẫn ở Đồng Tâm? Phải chăng họ đã thiếu học tập, vận dụng Tư tưởng của HCM trong giải quyết mâu thuẫn của nhân dân, trong khi phong trào “Học tập và làm theo gương đạo đức và lối sống của Bác Hồ” đã và đang được phát động rầm rộ nhiều năm.

Theo bài báo, sinh thời HCM chỉ rõ: “Năm ngón tay cũng có ngón vắn, ngón dài. Nhưng vắn dài đều hợp nhau lại nơi bàn tay. Trong mấy triệu người cũng có người thế này thế khác, nhưng thế này hay thế khác đều dòng dõi của tổ tiên ta. Vậy nên ta phải khoan hồng đại độ“.

Trong công tác dân vận, HCM đặc biệt nhấn mạnh chữ “Đồng” hạn chế khai thác dị biệt, “sự nghiệp làm nên bởi chữ Đồng”: Đồng tâm, đồng lòng, đồng mục tiêu, đồng lý tưởng, bao dung, mềm nắn rắn buông, tránh tối đa gây thiệt hại. HCM cũng đã từng viết trên báo Cứu quốc: “Điều gì có lợi cho dân thì phải làm hết sức”… {3}

Xã Đồng Tâm cũng như nhiều xã miền Bắc nổi tiếng là “xã Đảng viên”, là “vùng nền” của chế độ. Đang khi xảy ra bất đồng do tranh chấp đất Miếu Môn, nhân dân đã treo băng rôn ủng hộ Nhà nước chống tham nhũng, biểu tỏ lòng tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng và chính phủ, “nhân vật chính” của “sự kiện Đồng Tâm” ông Lê Đình Kình trên 80 tuổi đời, 58 tuổi Đảng từng Bí thư, chủ tịch, trưởng CA xã… cho thấy chữ “Đồng” ở đây rất đậm.

Người dân Đồng Tâm với biểu ngữ: “Toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm luôn luôn tin tưởng vào đường lối và chính sách của đảng và nhà nước” tháng 4/2017. Ảnh trên mạng

Ngày 15/4/2017 xảy ra sự việc số đông người dân xã ĐT bắt nhốt 38 chiến sĩ cảnh sát cơ động đi làm nhiệm vụ để đòi yêu sách, trước tình thế dễ bị kích động, có nguy cơ vượt tầm kiểm soát thì chủ tịch Hà Nội lúc ấy là ông Nguyễn Đức Chung và các ĐBQH, luật sư thân chinh xuống điểm nóng, nhân dân cả nước nín thở chờ diễn biến. Sau nhiều giờ đồng hồ căng thẳng, cuối cùng một văn bản viết tay có chữ ký của vị đứng đầu chính quyền thành phố, điểm chỉ của luật sư và ĐBQH… đã được công bố trước quốc dân đồng bào {4}. Tuy còn nhiều tranh cãi về tính pháp lý của tờ giấy tay này nhưng cơ bản được dư luận hoan nghênh vì vai trò “tháo ngòi nổ” của nó.

Hình ảnh chiến sĩ công an cúi đầu vái chào về phía nhân dân lúc ấy được truyền đi trên mạng với tốc độ chóng mặt là một “win – win”, là hình ảnh đẹp của tình quân dân… Ở đấy không có chuyện thắng thua, thua để cho lòng dân được yên thì cũng nên, ấy là “Thua” mà không “Lỗ”! Đáng tiếc tinh thần đó đã không được tiếp tục, tờ văn bản thỏa thuận của người đứng đầu chính quyền Thủ đô về sau bằng cách nào đó đã bị vô hiệu hóa, có thể nói giọt nước tràn lý về lòng tin của nhiều người dân xã ĐT với chính quyền!

Nếu lấy mốc thời gian tháng 4/2017 là khởi điểm của vụ tranh chấp đến khi xảy ra thảm kịch là những ngày đầu năm 2020 thì chính quyền có khoảng thời gian hơn hai năm rưỡi để giải quyết các mâu thuẫn vướng mắc, nhưng khi thế chủ động đang có trong tay thì đã chủ quan, thiếu sâu sát tình hình để những “tổ chức bên ngoài” xen vào gây nhiễu tình hình như gần đây đài báo chính thống đưa tin {5}. Sự chậm trễ, lãng phí thời gian, tiền hậu bất nhất, không đọc vị được diễn biến của mâu thuẫn, ham giành phần thắng, tuyên truyền một chiều… đã biến cơ hội thành cơ nguy dẫn đến một thảm kịch, lòng người chia rẽ.

Triết lý phương Đông còn có “đức năng thắng số”, giữa thời bình, đối trước một nhóm người trong đó nhiều người già ở một xã nhỏ… nếu có mầm mống bạo lực thì chính quyền là phương diện cha mẹ với lượng quân đội đã từng đánh thắng hai đế quốc sừng sỏ, công an giỏi nhất thế giới sẽ có nhiều giải pháp, sức mạnh mềm… thay vì hành động đánh úp, tiền trảm hậu tấu.

Việc dùng bạo lực mà bỏ qua các quy trình tố tụng của tòa án là một thiếu sót khó biện minh. Thời đại càng văn minh, đất nước càng hội nhập thì luật pháp càng phải được thượng tôn, qua rồi cái thời mọi hành xử của chính quyền là “tự động” đúng! Mặc định “nhóm đồng thuận xã ĐT” vi phạm luật pháp chăng nữa thì nếu biết học tập, vận dụng tinh thần của HCM để giải quyết mâu thuẫn thì “vụ án ĐT” đã có thể “hạ cánh mềm”!

Tháng 4/2019 clip đức Giáo Hoàng quỳ gối hôn giày của lãnh đạo các phe phái chính trị Nam Sudan để cầu nguyện cho hòa bình lan truyền khắp thế giới trong đó có Việt Nam, cử chỉ ấy đã vượt ra ngoài ranh giới của thắng thua, hành động mang tính thông điệp của một nhà lãnh đạo có tầm, vượt thoát định kiến cá nhân phục vụ quyền lợi của số đông {6}.

______

(1) Tranh chấp đất đai tại Đồng Tâm (Wiki).

(2) Nghệ thuật giải quyết mâu thuẫn xã hội trong tư tưởng Hồ Chí Minh và sự vận dụng của Đảng ta (BQL Lăng HCM).

(3) Việc gì có lợi cho dân phải hết sức làm (TCQPTD).

(4) 3 cam kết của ông Nguyễn Đức Chung với người dân Đồng Tâm (Zing).

(5) Cảnh giác âm mưu, thủ đoạn lợi dụng vụ việc Đồng Tâm để kích động, chống phá (CAND).

(6) Giáo hoàng quỳ gối hôn chân các lãnh đạo Nam Sudan (VNE).

Bình Luận từ Facebook

4 BÌNH LUẬN

  1. Càng ngày ĐCS VN càng nhiều sự kiện tự phát không kiểm soát do nhóm lợi ích đã dần chiếm vị trí quan trọng trong guồng máy chính quyền,núp bóng bảo vệ chế độ .Đảng đã tha hoá đến mức không còn đủ năng lực điều hành bộ máy của mình?

  2. Thử xét lại cho chính xác lời dạy của lão Hồ ” việc gì có lợi cho dân phải hết sức làm”
    có đúng là vậy không hay người ta không hiểu điều lão ta muốn nói ?
    Theo thiển ý,cần phải hiều chữ “dân” ở đây là người theo cộng sản,chứ không hề có
    nghĩa thông thường bao quát cho tất cả mọi người dân cuả nước Việt.Hiểu được như
    thé rồi thì có lẽ không cần phải trích dẫn lời lão ta nói kiểu như “Tử viết” hay “thánh
    phán” để chứng minh cho lý luận của mình ?

  3. Tôi vào bộ đội, năm mười sáu tuổi
    Chia tay gia đình, bố mẹ, các em
    Đôi chân cứng, rong ruổi mọi miền
    Lửa chiến tranh, cháy tuổi xuân năm tháng

    Nhớ mãi ngày, khi tôi vào Đảng
    Nắm tay thề: “Với Tổ Quốc, Non Sông”.
    Bên cây súng đi đến ngày chiến thắng.
    Mái tóc xanh, đã chuyển màu bạc trắng.

    *
    Thân già nua, cùng gối mỏi, chân chùng
    Nhưng lương tâm, trí tuệ cứ bồn chồn
    Lòng trăn trở, vấn vương, day dứt
    Cao hơn hết, tôi ngẫm suy về Đảng
    Như người cha, chỗ dựa của lòng tin.

    *
    Đi theo Đảng, đâu phải Mác – Lê nin?
    Mà chính là Tình yêu Tổ Quốc
    Đến với Đảng để làm điều nhân đức
    Cùng lương tâm, cống hiến cho đời.

    *
    Nhưng, hôm nay, đầy méo mó, cạn vơi
    Thì ắt hẳn, ngày mai tràn cay đắng.
    Thời gian trôi, như bóng câu qua cửa
    Đảng cứ tàn dần chân lý trong tôi.

    *
    Đau thắt lòng! Tôi cất tiếng Đảng ơi!
    Sao lại thế: “Mùa thu Tháng Tám”
    Vinh dự, tự hào: “Đảng viên Cách mạng”
    Ngày qua ngày! Nhục nhã thế này ư?

    *
    Sách mấy ngàn trang, chữ mấy triệu từ
    Rao giảng rất hay, việc làm thì nháo
    Khi trích Lê nin, “xúc phạm lời Bác”
    Nên thực thi, không thuyết phục được nhân tâm.

    *
    Nhớ ngày xưa, Đảng phải gắn với dân!
    Như cá phải rúc, chui vào nước!
    Đảng đề cao Nhân dân là trên hết
    Nói hộ dân và nghĩ cũng hộ dân.

    *
    Mọi người dân, tìm chỗ để đặt chân
    Đều phải bước them chân của Đảng!
    Còn hôm nay, vẫn “vì Dân trong sáng”!
    “Quyền lợi nhóm”, giọng lưỡi “Lý Thông”

    *
    Nhớ tuyên ngôn, buổi đầu Cách mạng
    Đảng không tham quyền chức nghênh ngang
    Cách mạng thành công, cáo lão về làng
    Vui thú điền viên, thung dung câu cá.

    *
    Hãy nhìn trông, không có ai về cả
    Cố bám quyền, giành mũ áo cao sang
    Bày đặt ăn chia, tài lộc khang trang
    Chẳng dại gì về quê cha đất tổ.

    *
    Từ huyện, xã, quận, phường, thành phố
    Đảng chiếm một bên, Nhà nước một bên
    Bí thư thành ủy, Chủ tịch ủy ban
    Hai guồng máy, đè đầu dân đau khổ.

    *
    Đây Sở Ngoại thương, kia Ban Kinh tế
    Nội chính bên này, bên nọ Công an
    Sống đàng hoàng, bao dinh sở khang trang
    Một cổ hai tròng, người dân tội nghiệp

    *
    Đảng dậy răn: Giữ tấm lòng liêm khiết
    Sao đút túi liền những triệu đô la
    Tiền nước ngoài họ tranh thủ chúng ta
    Người “ăn mảnh” là Tổng bí thư của Đảng!

    *
    Để mị dân, Đảng tăng cường lao động
    Chức vu vơ, trừu tượng “chủ nhân ông”
    Làm chủ ngu ngơ, nhà máy ruộng đồng
    Đảng nắm chặt tiền và quyền sinh sát.

    *
    Thân “ngọc ngà” phải về với đất
    Đảng chiếm giữ riêng Mai Dịch cho mình.
    Rồi cho xây Hoàn Vũ rất môi sinh
    Riêng với Đảng, không ai thiêu cả

    *
    Nơi đô thành, chạy dọc ngang đường phố
    Đặt tên đường, Đảng giành giật phần mình.
    Đây đường Lê Duẩn, kia đường Trường Chinh
    Đường to đẹp Đảng giành phần dự trữ

    *
    Các tỉnh huyện, ổn định cùng lịch sử
    Đảng hội vài ba điểm vào nhau
    Cuộc “đoàn viên” chưa “ân ái” bao lâu
    Rồi vẫn Đảng truyền ra lệnh tách.
    Quá tùy tiện, Đảng làm theo sở thích
    “Khắc khắc, nhập nhập” như trò chơi
    Cuối cùng chỉ khổ sở Dân thôi
    Còn ý Đảng, vẫn luôn luôn là đúng.

    *
    Ghế Đảng trị, quyết giữ cho bằng được
    Đảng khóa xiềng vào Dân chủ, Tự do
    Từ miền quê cho tới thành đô
    Cấm ngôn luận, cấm tự do báo chí.

    *
    Đảng chúa ghét các nhà nghệ sĩ
    Nhàn cư ngồi thóc mách lăng nhăng
    Ai dũng cảm, đòi hỏi lẽ công bằng
    Đảng biến tướng, “chính chuyên” bằng nhiều cách.

    *
    Về bàu cử Đảng tạo khuôn bằng sắt
    Rất “tự do”, rất “dân chủ, khách quan”
    Nhân danh Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
    Duyệt danh sách, đưa người ra ứng cử.

    *
    Thế là “nguyên khí hiền tài” xứ sở
    Đảng loại bỏ đi, rất “khéo”, rất “tình”.
    Các đại biểu đều đồng chí của mình
    Chẳng ai dám chỉ danh, xung khắc.

    *
    Quốc hội diễn trò, điều trần vấn đáp
    Như chuyện xưa “Bài thơ Con cóc”
    “Con cóc nhảy ra, con cóc nhảy vô”
    Bầy cơ hội, cùng ra sức điểm tô!

    *
    Sáng đúng chiều sai, mai lại đúng!
    Chống chân lý bằng lưỡi lê họng súng.
    Đảng trượt theo vết xe đổ ngày xưa
    Chuyện nghĩa tình chỉ “sớm nắng chiều mưa”.
    Từ “Đồng chí” là mỹ từ vô nghĩa!
    Đảng thấu không, dòng đời đang mai mỉa
    Đảng lộng hành, đạp Dân Chủ dưới chân.

    *
    Nhớ một thời Đảng chiến đấu vì Dân.
    Dân tộc đã nghiêng mình kính trọng.
    Rồi gặp được khi như diều bay bổng
    Đảng ngất ngây trong tiếng ngợi ca.
    Hàng trăm tờ báo, vài triệu cái loa
    Điệp khúc, điệp ca: Công ơn của Đảng.

    *
    Đảng say mê, dối lừa không nhàm chán
    Xóa sao được, những tội lỗi gây nên!
    Đạo lý Việt Nam “máu chảy ruột mềm”
    Cải cách địa điền, người, cửa nhà tan tác
    Dù Đảng đã chia vài ba miếng đất
    Suốt mấy năm nghèo vẫn hoàn nghèo.

    *
    Nhóm “Nhân Văn” hỏi tội đáng bao nhiêu?
    Đảng đày đọa bao cuộc đời chí sỹ.
    Bao trí thức bắt giam thời chống Mỹ
    Gán ghép “chống Đảng” tội tày trời
    Lửa chiến tranh dẫu đã tắt lâu rồi
    Sao ác tâm, cảnh nồi da nấu thịt!!!

    *
    Hai đảng bạn, đồng hành bao thân thiết
    Đảng Xã hội, Đảng Dân chủ Việt Nam
    Vai sát kề vai, suốt mấy chục năm
    Gắn bó thế! Hà cớ chi loại bỏ?!
    “Chanh kiệt nước rồi, vứt luôn cái vỏ”
    Bạn bè thủy chung, sao nỡ phản thùng!?
    Nỗi đoạn trường càng lộn xộn lung tung
    Sợ hậu họa, Đảng xuống tay, chấm hết….

    *
    Đêm đã khuya, trước khi dừng bút
    Xin dùng câu của Gớt tặng cho đời
    “Lý luận nào, rồi cũng xám bạn ơi,
    Còn cây đời, vẫn xanh tươi mãi mãi”.

    Xin được xếp vần thơ, dừng lại
    Vài dòng chân, tôi gửi tặng cho đời
    Thơ của tôi như tia nắng ban mai
    Cộm mắt ai, nhưng không hề độc hại.

    *
    Ta biết ơn, khi Đảng còn vĩ đại
    Còn hôm nay, cuộc đổi chác bán mua
    Đừng biến mình thàng những chúa những vua
    Mà thống trị dân đen, như thuở trước.

    Đảng ngụy ngôn: “Có công giành Độc Lập”
    Chức, Quyền, Tiền dân đã trả Đảng rồi

    Nơi cung đình, đâu phải chợ trời
    Dân hết nợ, Đảng cứ ngồi, cứ hưởng
    Để trần gian, lại công hầu khanh tướng
    Đảng một bên, Dân chịu nhục một bên.

    *
    Những luận cứu: Các Mác và Lê nin
    Giờ xa lạ với Con Hồng Cháu Lạc!
    So với Đảng, có súng bom bạo lực
    Vần thơ tôi là vẫn điệu lương tâm
    Tố Như ơi! Tôi sẽ đợi trăm năm
    Rồi chân lý sáng ngời vào lịch sử!

    *
    Đảng của ngày xưa, Đảng là bất tử
    Còn tương lai!? Phút mặc niệm, bắt đầu!

    Trần Độ

Leave a Reply to Pham bon Hủy trả lời

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây