Cái chết của nhà thơ Ngọc Anh và… vụ án Đồng Tâm

  • 371
  •  
  •  
  •  

Nguyên Ngọc

9-9-2020

Tôi chắc ai cũng biết bài hát nổi tiếng “Bóng cây Kơ-nia”, nhưng hình như người ta biết nhiều về nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu, là người đã phổ nhạc bài thơ ấy, rất ít ai nhắc và biết đến tác giả địch thực: nhà thơ Ngọc Anh. Đã có lần tôi nói với anh Phan Huỳnh Điểu: Cám ơn anh đã phổ nhạc bài thơ, nhưng theo tôi bài thơ đó đã tự nó hát lên rồi…

Nhưng hôm nay nhắc tới Ngọc Anh không phải để nói chuyện xưa, mà để bàn về các kịch bản kỳ quái do mấy tướng công an tung ra về cái chết của ba người công an trong vụ án Đồng Tâm đang xử.

Ngọc Anh là bạn thân của tôi. Chúng tôi cùng lên Tây Nguyên một lần từ thời kháng chiến chống Pháp. Đến thời chiến tranh chống Mỹ, Ngọc Anh trở vào chiến trường cuối năm 1964, hoạt động ở vùng Kontum, và hy sinh ngày 5-10-1965, vì một tai nạn nghề nghiệp bất ngờ. Cụ thể là thể này: Ngọc Anh phụ trách một nhóm văn nghệ, chuyên đi biểu diễn, tuyên truyền cổ vũ kháng chiến ở các làng, chủ yếu thuộc hai huyện Đăk Glei và Tu Mơ Rông, trên hai sườn của núi Ngọc Linh cao nhất Tây Nguyên.

Để tạo ánh sáng ở sân làng cho hằng trăm người xem, họ dùng một cách rất thô sơ: khoét một cái lỗ, lót mấy lớp lá không thấm nước, đổ dầu lửa xuống đấy, che phía trên chỉ chừa lại một khoảng trống nhỏ, rồi nhúng một cái bấc vào và đốt lên. Chỉ dầu lửa thôi nhé, lúc ấy đã làm gì có xăng. Ánh sáng cũng đủ cho các cuộc hát múa rộn rã…

Đến khi ánh sáng đã hơi yếu do dầu cạn, lẽ ra phải chờ lửa tắt hẳn thì mới được đổ thêm dầu, rồi đốt lại. Nhưng Ngọc Anh đã vội vã và bất cẩn, bưng cả thùng dầu lửa còn lại rót thẳng vào ngọn lửa đang cháy. Dù chỉ còn le lói, lửa cũng bắt được dầu, bỗng cháy bùng lên, lập tức lan ngược theo dòng dầu đang rót xuống, và phủ cháy cả người cầm thùng dầu. Vậy là Ngọc Anh bị bỏng toàn thân.

Người ra sức chạy chữa cho Ngọc Anh lúc bấy giờ, mà vẫn không cứu được, là một y sĩ người Jörai tên là Kösor Kron, còn có tên là Nguyễn Văn Sĩ, cũng được đào tạo từ miền Bắc vào. Sau này có thời gian dài Kösor Kron làm Bí thư Tỉnh ủy Gia Lai. Anh chính là người dẫn con trai Ngọc Anh mấy mươi năm sau đi tìm mộ cha trong rừng rậm Tu Mơ Rông, và cũng chính anh đã kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện về cái chết bi thảm của Ngọc Anh, bạn tôi…

Hôm nay tôi nhắc lại kỷ niệm buồn này, trong những ngày rất căng thẳng và rất đáng buồn của vụ án Đồng Tâm, là để liên hệ với cái kịch bản mà hai ông tướng công an (Thứ trưởng Lương Tam Quang và Chánh văn phòng, người phát ngôn của Bộ Công an Tô Ân Xô) tung ra.

Theo đó, các con trai cụ Lê Đình Kình đã đứng trên cao, lấy cây nhọn chọc cho ba người công an cùng rơi gọn trơn xuống cái hố kỹ thuật, rồi các “thủ phạm” liên tiếp hết đợt này đến đợt khác rót xăng xuống – xăng chứ không phải dầu lửa như Ngọc Anh ngày nào. Trong kịch bản được tung ra trước phiên tòa còn bổ sung thêm chi tiết con cháu cụ Kình thay nhau dùng chậu múc xăng, cứ thế mà liên tục tạt xuống hố… Vậy mà không ai bị xăng bắt theo, cháy ngược lên, chắc chắn còn nhanh và dữ hơn dầu lửa nhiều, thiêu họ chẳng thua gì các chiến sĩ công an dưới hố.

Cho tôi nói thật nhé: Kịch bản của mấy vị tướng công an, dù đã cố chỉnh sửa mỗi lần phát ngôn, đều quá tồi, quá trẻ con, đến mức không phỉnh được trẻ con. Không biết ở trường đào tạo công an có khoa dạy sáng tác kịch bản không? Nếu có thì cái khoa ấy quá kém, phải cấp tốc chấn chỉnh ngay đi. Để không còn cái cảnh trớ trêu mà tôi thấy mấy hôm nay trên các phương tiện truyền thông nhà nước: Chánh văn phòng Bộ Công an Thiếu tướng Tô Ân Xô khoái trá nhắc lại cái kịch bản con nít ấy với hơn 90 triệu người dân và với toàn thế giới, không chút xấu hổ.

Tôi đã nói dông dài như trên là bởi vì, chỉ cần qua hai ngày xử, đã có thể thấy con đường họ muốn dẫn dắt phiên tòa giết người này (chữ của Phạm Đoan Trang) là như sau: Buộc tội cho kỳ được những người dân Đồng Tâm đã thiêu chết ba công an, mà việc đó là do chủ trương của cụ Kình. Vì thế họ phải tiêu diệt cụ Kình. Cho nên chỉ có phiên tòa “giết chết ba công an”, mà không hề có phiên tòa giết cụ Kình.

Theo tôi, giết cụ Lê Đình Kình là một vụ ám sát tàn bạo, mà không có bất cứ cơ sở pháp lý nào hết. Thủ phạm là công an. Phải mở một phiên tòa nghiêm chỉnh về vụ giết người này và đưa thủ phạm đích thực ra trước công lý.

Nhân dân Đồng Tâm và gia đình cụ Kình tuyệt đối không dính dáng đến cái chết của ba công an. Đem kết hai vụ này lại với nhau, để biện minh cho việc giết rồi phanh thây cụ Kình, là một âm mưu cực kỳ đen tối và độc ác.

Giáo sư Hoàng Xuân Phú đã có một cuộc điều tra độc lập, cực kỳ khách quan, khoa học, tỉ mỉ, chặt chẽ về sự kiện Đồng Tâm 9/1/2020. Tôi cho rằng nhiệm vụ của Viện Kiểm sát và Tòa án không phải là loanh quanh với các kết luận điều tra của cơ quan công an (tự mình gây sự, rồi tự mình điều tra về chính mình và ra kết luận, không thể buồn cười hơn). Ngược lại, nhiệm vụ của Viện Kiểm sát và Tòa án là nghiêm túc nghiên cứu hai bài “Tội ác Đồng Tâm” và “Viết thêm về Tội ác Đồng Tâm” của GS Hoàng Xuân Phú, và nếu vẫn muốn kết tội những người dân Đồng Tâm, thì hãy tìm cách bác bỏ cho kỳ được những luận điểm được nêu ra trong hai bài viết ấy.

Thua trong cuộc chiến pháp lý và lương tâm này là nỗi nhục còn đến muôn đời của cả chế độ và là uất ức muôn đời của mỗi người Việt Nam.

*Nguồn: FB Trần Ngân Hà

Bình Luận từ Facebook

16 BÌNH LUẬN

  1. Bộ công an nói thì nghe có vẻ có „nhân đạo“ vì họ nói họ triển khai 3 giờ sáng là vì để ….“ đảm bảo an ninh, an toàn cho người dân và hoạt động xây dựng tường rào„, nhưng những gì họ làm trong thưc tế với dân cho thấy sự việc trái ngược 180 ° – vì dân ngoài ông Kình bị họ giết tàn bạo (không thể nói khác), thì ngoài ra là thương nặng và còn cực kỳ may mắn không chết như rạ khi đạn bắn như mưa vào nhà dân https://boxitvn.blogspot.com/2020/02/ha-canh-o-ong-tam.html và sau đó bị tù tội và tất nhiên sau này người bị giam cầm trở về sẽ còn kể về các đòn tra tấn nhục hình để lấy lời khai của họ. Còn tất nhiên căn cứ hiến pháp Việt Nam thì cơ quan tố tụng, kể cả Tòa án những ngày này đã vi phạm nghiêm trọng rất nhiều điều Hiến pháp như Đ. 19 (quyền sống), Đ. 20 (bất khả xâm phạm thân thể, không bị tra tấn …), Đ. 22 (bất khả xâm phạm về chỗ ở), Đ. 31 (người bị bắt có quyền thuê luật sư, chứ không thể ngăn cản gặp luật sư mọi nơi, mọi lúc). Còn xin thưa có nơi nào trên toàn thế giới cơ quan chính quyền bảo vệ an toàn cho 1 nơi cách làng Hoành 3 km mà nửa đêm lại bò sát vào nhà dân thì dưới con mắt tôi chỉ có thể hiểu Chính quyền vi phạm nghiêm trọng vào Hiến pháp ít nhất căn cứ các Điều trên và gây ra hậu quả nghiêm trọng và lỗi của họ có thể nói là hoàn toàn do họ gây ra (HỌ KHÔNG BÍ MẬT VÀO SÁT NHÀ DÂN LÚC NỬA ĐÊM THÌ SẼ CHẲNG CÓ AI CHẾT VÀ CÓ NHIỀU CHUYỆN TANG THƯƠNG NHƯ VẬY!) Còn xin nói thêm 1 điều này: giam cầm những người dân làng Hoành không cho gia đình họ thăm nom thì chả hiểu chế độ nào trên thế giới làm, chứ các gia đình Việt Cộng có người đi tù trước đây thời Tổng Diệm, Tổng Thiệu Việt Nam cộng hòa họ vẫn được thăm thân, cho thấy cách cư xử thế rõ ràng là kém chế độ bị dẹp bỏ xét về quyền con người Việt nam đã ký kết với Quốc tế.

    • Tôi không biết ông Thiệu,
      Yêu mến lại càng không,
      Nhưng buộc phải thừa nhận
      Một thực tế đau lòng,

      Rằng ông ấy nói đúng,
      Thời còn ở Miền Nam:
      “Đừng nghe cộng sản nói.
      Hãy xem cộng sản làm!”

      Tôi sống ở Miền Bắc
      Sáu mươi lăm năm nay,
      Và buộc phải thừa nhận
      Một thực tế thế này:

      Rằng ta, đảng, chính phủ,
      Thường hay nói một đàng
      Mà lại làm một nẻo.
      Nhiều khi không đàng hoàng.

      Đảng, chính phủ luôn nói,
      Mà nói hay, nói nhiều,
      Rằng sẵn sàng chấp nhận
      Những ý kiến trái chiều.

      Vậy mà một nhà báo,
      Nói ý kiến của mình,
      Nói đàng hoàng, chững chạc,
      Có lý và có tình,

      Liền bị buộc thôi việc.
      Ai cũng hiểu vì sao.
      Không khéo lại tù tội.
      Như thế là thế nào?

      Như thế là các vị
      Mặc nhiên thừa nhận mình
      Không làm như đã nói,
      Gây bức xúc dân tình.

      Là một người yêu nước
      Là công dân Việt Nam,
      Tôi mong đảng đã nói,
      Là nhất thiết phải làm.

      Vì đó là danh dự,
      Niềm tin và tương lai.
      Hãy chứng minh ông Thiệu
      Nói như thế là sai.

      PS
      Tôi không biết ông Trọng,
      Yêu mến lại càng không,
      Nhưng là chỗ người lớn,
      Tôi thành thật khuyên ông

      Rút cái giấy sa thải
      Một nhà báo công minh.
      Phần ông, nếu phục thiện,
      Cũng nên xem lại mình.

      Tôi nhận hưu nhà nước
      Cũng đã mấy năm nay.
      Hy vọng còn được nhận
      Sau bài thơ ngắn này. TBT

  2. Không biết trường công an có dạy viết kịch bản hay không, nhưng bậc thày về viết kịch bản là nguyên chủ tịch bacho ta, nguyên doanh nhân văn hóa thế giới đấy các bác ạ !

    • Trận Đồng Tâm không có thằng c[…] bộ chính trị nào khen là trận đánh siêu phẩm. (như trận Đoàn văn Vươn) ĐM. lũ ăn cướp với 3 ngàn quân mà thua te tua, phe giặc chết 3 phe ta chết 1, thế nên nó mở tòa xử chết thêm 2 để cân bằng 3-3.
      Đúng là trận này cs phấn khởi phe ta chiến thắng quân mình.

      • Trận Đồng Tâm không có thằng c[…] bộ chính trị nào khen là trận đánh siêu phẩm. (như trận Đoàn văn Vươn) ĐM. lũ ăn cướp với 3 ngàn quân mà thua te tua, phe giặc chết 3 phe ta chết 1, thế nên nó mở tòa xử chết thêm 2 để cân bằng 3-3.
        Đúng là trận này cs phấn khởi phe ta chiến thắng… quân mình.

  3. Đẫ rõ là tội ác rồi. Nhưng theo thiển ý của tôi, nhà văn Nguyên ngọc và giáo sư Hoàng Xuân Phú thử trổ tài làm Solockhom phán đoán sự tình xem nền chính trị đấu đá sắt máu của các phe phái trong đảng thế nào trong vụ cụ Kình và Đồng tâm
    Tôi thử đưa ra các mắt xích: Quân đội, Nhật vượng, Đồng Tâm, Chung con, công an và người cuối cùng cụ Tổng tịch.
    Quân đội thì ai là kẻ có chủ tâm và ra quyết định
    Mối liên hệ cá mập giưa quân đội và phạm nhật vượng
    Ai thực sự mới là kẻ mạnh thông qua sự kiện Đồng tâm

  4. Tiếp
    Đến loài Chó, Trâu, Bò…bị đánh đau nó còn biết kêu ăng ẳng, bo..ò..hihi, đôi khi chúng quay đầu lại nhe răng, hay lao đầu mà húc..hihi. Thế chúng ta chẳng nhẽ không bằng chúng à. Hay vì chúng ta nà trí thức xhcn thì cần phải biết ” ôn cái..lằn có học”
    Ghi chú: trong bữa nhậu của dân nhậu. Muốn ăn cái gì của con gà thì phải nói lái thì mới đc gắp. Vd âu cái đằn là ăn cái đầu thì gắp cái đầu. Có cha bí quá chỉ biết mỗi câu ôn cái lằn là Ăn cái Đùi thía là hắn gắp cái đùi. Trí thức nước đảng đừng như hắn nhé. Tks

  5. NGUYÊN NGỌC dù cao tuổi như viết thật trong sáng lấy Tâm tình thắng bạo động biện hộ bằng Trái tim đầy thuyết phục sau khi Hoàng Xuân Phú đã vô cùng chính xác biện hộ cho Dân oan Già làng LÊ ĐÌNH KÌNH nạn nhân bị thảm sát bởi bản chất khát máu của thể chế phi nhân thân Tàu giết ngay cả Đồng chí mình có 55 tuổi đảng !!! AI CÒN CÓ THỂ TIN ĐƯỢC Bác Hề và Đảng cướp này !!!!

  6. Thật oái oăm cho người cộng sản phải chống cộng.
    Họ đã lập căn cuộc đời họ trên ý thức hệ Marxism, tôn thờ nó như kim chỉ nam, xem là lương tâm lẽ phải để cho lương tri họ xây dựng nhận thức; là kim chỉ nam cho mọi hành động, tình cảm, ngôn ngữ của họ, một cách trung thực, tự nguyện bao năm tháng nay rồi.
    Nay họ quyết định chống cái mà họ cho là sai lầm, ngu xuẩn, độc ác của cái hệ thống quyền lực vốn từng bước thờ phụng, rồi lạm dụng nhân danh Marxism…
    …thì họ bổng rơi vào sự rối loạn logic tư duy.
    Bởi cs đã gọi Mỹ là đế quốc, đã tiến hành chiến tranh chống Mỹ…bằng vũ khí, âm nhạc, văn học nghệ thuật, ngôn ngữ; thành một hệ thống vận hành đồng chiều mà nhà trí thức đã là một thành viên, một cấu kiện, một linh kiện của nó…tất phải vận hành theo qui trình của nó. Điều này lại mâu thuẩn chết người với quyết định chống đảng hôm nay, như cái cờ lê rơi ngay vào guồng máy đang chạy.
    Chết mẹ lương tri, lương tâm, lòng tự trọng! Làm sao đây?
    Từng gọi Mỹ là kẻ thù không đội trời chung, nay vác mặt tới Mỹ, xin xỏ (nói khẻ) Mỹ viện trợ chiến hạm, đô la…thì chỉ có bọn mặt dày ăn xỗi ở thì làm được. Những người như Nguyên Ngọc lại sẽ rất đau khổ nếu phải làm như vậy, vì họ vốn đặt lương tri lên trước trong mọi hành động. Nhưng họ không thể xoá bỏ logic lương tri.
    Ngày xưa họ theo CS chống thực dân vì nghe chúng nói yêu nước, thấy chúng hành động yêu nước thật (có thế toàn dân mới theo, hy sinh, cống hiến…- không thể phủ nhận điều nầy!).
    Ngày nay họ chống cs vì thấy rõ mười mươi chúng phản dân hại nước.
    Nhưng họ không thể điều chỉnh được sự chính danh, vì họ vẫn còn ăn gạo, uống nước nhà “Chu”.
    Làm Bá Di, Thúc Tề quả là không dễ!

    Liệu chúng ta, vung vít trên bàn phiếm để chứng tỏ mình “tồn tại tử tế”, có nên ép những người như NN phải tuyệt vọng vì bế tắc trong tâm thế “Cộng chống cộng” không?! Được gì mất gì?

    • Sakim viết hay, có tình có lý.
      Nhưng một khi mà lý tưởng , niềm tin của mình đã bị phản bội thì lẽ thường người ta sẽ hành động quyết đoán, quyết liệt như thể họ muốn lấy lại danh dự lòng tự trọng nhanh nhất. Còn mãi kiểu ỡm ờ thì e rằng hành động đấy cũng chỉ là gió xoay chiều thôi.

      • Họ muốn như thế, nhưng không dám, vì tuổi tác đã làm họ suy yếu cả chân tay lẫn trí óc. Đúng là tuổi già phản bội.
        Họ chỉ có thể rũ bỏ cs khi có được tư thế của một Bùi Tín, một Cù hh Vũ, là những người vẫn chưa già khi quyết đoán chụp cơ hội thoát thân để còn dám đứng thẳng nói thẳng…từ xa!
        Tóm lại, sự sám hối quá trể, mặt nào đó, có thể xem là lương tâm đã ngủ say, nay thành qui chánh cơ hội, bớt đi nhiều giá trị, và phải trả giá bằng tâm sự tiến thoái lưỡng nan vì lực bất tòng tâm. Chỉ còn nỗi ân hận, và cả nhục…nếu vẫn còn tiếp tục hưu bỗng, lơ láo với đời chút danh hão!

  7. Theo thiển ý,nhà văn Nguyên Ngọc viết như vậy cũng có cái “lý” của ông vì ai ở
    đâu thì biết ở đó.Có lẽ phê phán ai thì nên đứng ở “vị trí” của họ thì mới…chính
    đáng hơn chăng ? (chinh đáng chưa chắc là chính xác).Hơn nữa,không nên kéo
    “qúa khứ” nhà văn vào trong câu chuyện thời sự hôm nay vì nhà nước CS. chỉ
    dính dáng đến việc đó,chứ không phải nhà văn phản tĩnh ngày nay đang xét lại
    “lý tưởng” của mình vì thực tế đã chứng minh ngược lại qúa thảm hại ?
    Nhân đây,tôi muốn nhắc đến đaị đa số những người di cư vào miền Nam 1954
    đều là nông ngư dân dù họ không biết suy luận nhưng trời đã bù trừ cho họ có
    TRỰC GIÁC nhạy bén hơn giới khoa bảng đối với chế độ CS.phi nhân với chủ
    trương bạo lực qua đấu tranh giai cấp.
    Kết qủa là gì ? Là những người trí thức VỠ MỘNG mà bị thân bại danh liệt như
    Nguyễn Mạnh Tường,Trần Đức Thảo v.v.cùng với rất nhiều tài năng trên những
    lãnh vực khác nữa còn họ thoát được mà vào miến Nam sống tự do,lìa xa khỏi
    miền Bắc CS.độc tài chuyên chế ! “Mọi lý thuyết đều màu xám còn cây đời mãi
    mãi xanh tươi” (Goethe) ! Lý thuyết không phải là thực tế !

    • Tôi không định phê phán tgNN, mà ngược lại muốn biện hộ cho ông trước lời đả kích sâu nặng của fb Peter Huynh trong cmt ở phần fb trên. Tôi thông cảm cho họ nói chung, những người bỏ/chống đảng, chẳng riêng gì NN, vì biết rằng họ đều là người có tâm, yêu nước khi theo kháng chiến, không vì hoạn lộ hay miếng đỉnh chung nào, mà chỉ hứa hẹn tan nhà nát cửa, tù tội, tương lai mịt mờ. Khi ra đi năm 1945, họ không hề chờ 1954, 1975. Họ cũng chẳng hề biết cs là gì, cũng chẳng ưa cs. Chỉ là một linh kiện trong guồng máy, họ phải xuôi theo, dần dà nhiễm độc…nhưng lương tâm có thể vẫn còn ở nhu gữ cá tính cương trực còn thiện tâm.
      Về di cư 54, ngoài nhận thức của chính người dân qua kinh nghiệm sống khiến họ tăng thêm quyết định ra đi, phải kể ảnh hưởng tuyên truyền lôi kéo của lượng đồng bào các giáo xứ Quỳnh Lưu, Bùi Chu Phát Diệm cùng với khả năng tổ chức tuyệt vời của các giáo sĩ và sự hổ trợ bên ngoài đã giúp cuộc di cư vĩ đại diễn ra, một cú đấm trời giáng vào chính nghĩa của chế độ.

    • Tôi không định phê phán tgNN với cmt trên, mà ngược lại chỉ muốn biện hộ cho ông trước lời đả kích sâu nặng của fb Peter Huynh trong cmt ở phần fb trên.
      Tôi thông cảm cho họ nói chung, những người bỏ/chống đảng, chẳng riêng gì NN, vì biết rằng họ đều là người có tâm, yêu nước khi theo kháng chiến, không vì hoạn lộ hay miếng đỉnh chung nào, mà chỉ hứa hẹn tan nhà nát cửa, tù tội, tương lai mịt mờ. Khi ra đi năm 1945, họ không hề chờ 1954, 1975. Họ cũng chẳng hề biết cs là gì, cũng chẳng ưa cs. Chỉ là một linh kiện trong guồng máy, họ phải xuôi theo, dần dà nhiễm độc…nhưng lương tâm có thể vẫn còn ở những người có cá tính cương trực, bản chất thiện tâm; khi hoàn cảnh nghịch đạo nó có thể sống dậy, thôi thúc họ có thái độ.
      Về di cư 54, ngoài nhận thức của chính người dân qua kinh nghiệm sống khiến họ tăng thêm quyết định ra đi, phải kể ảnh hưởng tuyên truyền lôi kéo của lượng đồng bào các giáo xứ Quỳnh Lưu, Bùi Chu Phát Diệm, cùng với khả năng tổ chức tuyệt vời của các giáo sĩ và sự hổ trợ bên ngoài đã giúp cuộc di cư vĩ đại diễn ra, một cú đấm trời giáng vào chính nghĩa của chế độ.

  8. Để xem lời buộc tội “các con cháu cụ Kình đổ xăng ra chậu rồi múc và tạt xuống hố để đốt “ có thực không, các luật sư nên dề nghị làm thử nghiệm sau:Đào một cái hố kích cở hố các chiến sĩ công an bị đốt cháy,đem đến vài can xăng và một cái chậu để trên miệng hố.Rồi mời các điều tra viên,thẩm phán,hội thẩm nhân dân,các luật sư kết tội “múc và tạt xăng xuống hố để đốt các chiến sĩ CA”,nếu có ai đứng trên miệng hố,liên tiếp múc xăng tạt xuống miệng hố lửa mà đươc an toàn thì lời kết tội mới đúng sự thực.Xem có ai trong các vị đó dám làm không.

Leave a Reply to SaKim Hủy trả lời

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây