Biếm: Giáo thứ trả nhà

  •  
  •  
  •  
  •  

Chu Mộng Long

8-8-2020

Chiều nay độ bốn giờ rưỡi. Giáo Thứ ngồi trên ban công nhìn về phía Tây thủ đô. Mặt trời đỏ ối màu huyết và chìm vào trong mây xám xịt rồi lại ló ra đỏ ối. Chị giáo chỉ nhìn loáng qua rồi quay về cái nhà công vụ mình ở đã 20 năm nay.

Chị dụi mắt mấy lần. Nước mắt giàn giụa. Có thể vì mặt trời chói mắt, cũng có thể vì chị tiếc thương ngôi nhà sẽ mất. Bọn thù địch ồn ào lên mắng chửi chị tham. Có đứa từng là cấp dưới của mình còn điện thoại xỏ xiên về sự hy sinh của cả nhà chị. Cơ chừng này chị phải trả nhà thôi. Mất đứt cả trăm tỷ chứ chẳng chơi…

Giáo Thứ nghĩ đời chị như con ngựa già leo hết ghế này đến ghế khác. Biết mình có ngày sẽ kiệt sức nhưng chị vẫn phải leo. Có lộn lèo cũng phải leo. Leo cho chồng chị, cho con chị, và leo cho dân. Mà ghế của chị đắt tiền chứ có phải ghế người ta cho không đâu?

Thói thường rời ghế thấp lên ghế cao, người ta phải bán lại ghế thấp cho người khác. Riêng ghế của chị thì nhường cho em gái, không lấy một xu. Chồng chị cũng vậy. Làm vua cả một vùng rộng lớn, chồng chị toàn dùng ghế làm của thừa kế cho anh em, dâu rể, con cái chứ chẳng thèm mua bán gì cả. Ai nói nhà chị tham là không có não, không có lòng.

Bao nhiêu năm ra thủ đô, chị đã hy sinh thân gái dặm trường, được mỗi cái nhà công vụ làm của thừa kế cho con trai mà quân thù địch cũng không để yên. Chị ngồi khóc hu hu. Con ơi, con lại phải hy sinh như mẹ rồi. Đời mẹ toàn uống nước ngọt mà đời con thì phải uống bia phạt. Thôi thì vàng đang giá cao, mẹ sẽ bán một ít mua cho con căn nhà khác to hơn, đẹp hơn.

Nghĩ đến đó thì giáo Thứ nhớ lại cuộc điện thoại chiều nay bên quản lý nhà công vụ. “Chị giáo phải không ạ? Chúng tôi cũng muốn chị sở hữu luôn căn hộ chị đang ở. Nhưng tình hình này thì phức tạp quá. Thôi thì của thiên trả địa đi chị nhé“.

Câu đầu còn nghe được. Đến câu thứ hai thì hơi bị sốc óc. Thiên địa nào ở đây? Chị hỏi: “Nhưng những trường hợp khác thì sao? Người thì được hóa giá, người thì chiếm luôn, có đòi được không?

Bên đầu dây kia nói: “Chúng tôi sẽ đòi hết. Nhưng chị là nhà giáo, chị làm gương trước mới phải. Chị đã hy sinh chừng ấy thì bây giờ hy sinh lần nữa nhé!“.

Chị tức giận hết cỡ. Thằng này lại định rủa mình chết đây. Nhưng chị lại cố nén cơn tức giận: “Nhưng cho tôi hóa giá hay thuê lại vài mươi năm nữa được không?

Bên đầu dây kia lên giọng rất dứt khoát: “Luật bây giờ không cho phép chị ạ. Phải trả cho người khác. Hiện có rất nhiều người mới được bổ nhiệm lên thủ đô nhưng chưa có chỗ sắp xếp nhà công vụ cho họ“.

Nghe cái giọng đó thì chị bật khóc. Hết cách rồi sao? Chị nhớ lại cái ngày chị lên thủ đô chân ướt chân ráo, chị được giao cho cái căn hộ này. Nhìn nó thô kệch vì xây dối, chị phải bỏ ra cả cục tiền sơn sửa, trang trí lại. Ghế nào nhà nấy. Khi còn ngồi ghế thấp chị đã được ở nhà cao, lẽ nào bây giờ chị ngồi ghế cao lại phải ở nhà thấp?

Nghĩ vậy, chị đã cơi nới ra cao hơn, rộng hơn. Có vậy thì sự nghiệp của chị mới tiếp tục thăng tiến. Mà đúng vậy thật. Chỉ vài năm sau chị không cần đi học mà chị cũng có bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ. Tiền cứ vô ào ào như vỡ ống nước sông Đà. Ngày chị đi công vụ, tối về mở phong bì đếm tiền. Bây giờ mà trả lại thì… còn hy sinh nào to lớn hơn?

Giáo Thứ quyết định nhấc máy gọi bên quản lý nhà: “Nhà tôi đang yên đang lành, bên các anh tự nhiên giở chứng đòi nhà. Vì tự trọng, tôi sẽ trả, nhưng bên đó giải quyết thế nào?

Bên kia, người quản lý rất nhã nhặn, nhưng cũng rất cương quyết: “Hoan nghênh tinh thần hy sinh của chị. Dứt khoát là chị phải trả nhà rồi. Nhưng ý chị là giải quyết cái gì?

Chị đi thẳng vào vấn đề luôn: “Giải quyết số tiền tôi bỏ ra cơi nới căn nhà. Và cả số tiền tôi đã trông giữ nó 20 năm nay!

Bên quản lý nhà hỏi: “Chị tự cơi nới ra là bất hợp pháp. Hai mươi năm cho chị ở miễn phí, lẽ ra chị phải trả tiền thuê, lẽ nào có chuyện ngược đời là chúng tôi phải trả tiền trông nhà cho chị?

Chị cúp máy và tức đến khạc nhổ ra sàn một bãi nước bọt to tướng. Chị bắt máy gọi về cơ quan cũ cầu cứu. Nhưng tất cả đều lắc đầu. Đúng là chúng nó coi mình như con ngựa già thật rồi. Chị soi gương thấy mình tóc bạc da mồi.

Chị bước đến cái ghế mà ngày nghỉ hưu chị xin được mang về làm chỗ dựa lưng. Chị giáo yêu biết bao cái ghế này, nơi chị chập chững vó ngựa đầu tiên, nơi phong bì phong bao và những lời ngợi ca đã thắm hồng da dẻ chị.

Từ ngày nghỉ hưu, chị ngồi trên ghế này nhìn qua ban công thấy xa xa núi Ba Vì xanh lam chấp chới những cánh cò. Bây giờ chị cũng ngồi vào đó nhưng chỉ nhìn ánh mặt trời đỏ ối màu máu và nhìn qua tấm gương thấy mình như cái con khỉ ngồi ngai vàng.

Chị đau đớn lắm. Chi nhớ lại ngày chị từ tỉnh lẻ nhoi lên ghế cao trên thủ đô hoa lệ này, bao nhiêu đứa theo chị nịnh hót. Chị không đẹp nhưng đứa nào cũng khen chị đẹp. Chị béo lùn nhưng đứa nào cũng khen chị chân dài. Chị ăn nói bộc trực như gái karaoke nhưng đứa nào cũng khen chị dịu dàng, đoan trang. Bây giờ thì… quân khốn nạn!

Đúng lúc đó có tiếng điện thoại reo. Chị nhấc máy. Bên kia xưng là người quản lý nhà công vụ, giọng rất tử tế: “Chị giáo ơi. Chúng tôi đánh giá rất cao tinh thần hy sinh của chị. Chị tự giác trả nhà là tốt rồi, vừa giữ thanh danh cho nhà chị, vừa trấn an dư luận. Để đẹp lòng cả đôi bên, chúng tôi vừa thống nhất sẽ bồi hoàn số tiền mà chị đã bỏ ra sửa chữa căn nhà. Cả tiền chị trông nhà cũng bồi cho chị luôn. Số tiền ấy do chị quyết định, nhưng chị phải chi phí một ít cho chúng em làm thủ tục. Mai chúng em sẽ cho người đến làm thủ tục chị nhé!

Được lời như cởi tấm lòng. Chị thấy mình trẻ lại như con ngựa sung sức sẽ tiếp tục chạy đường dài. Chị hết leo ghế nổi thì chị bế con chị tiếp tục leo. Tối hôm đó chị giáo bàn với đứa con trai kê khai lên số tiền hơn cả trăm tỷ, đủ mua một căn nhà mới. Thôi thì cứ lại quả phần trăm cho bên quản lý nhà để đôi bên cùng vui vẻ.

Mình phải hy sinh cho dân nhờ, con ạ. Chị giáo Thứ nói với con trai đầy tình yêu thương và cao thượng như vậy.

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. Hôm nay cụ Chu nhập hồn nữ sĩ Hồ xuân Hương, hay đáo để…LL cũng leo. Vẫn muôn thuở là Mộng Long âm thịnh dương suy, bái phục…

  2. Có thể đây là con chim mồi để hốt một loạt bọn sâu mạt đang cố thủ trong nhà công khố, việc cho ăn cũng như móc họng các đồng chí là công việc thường xuyên của Đảng ta đấy mà.

  3. Thấy mọi người chê bà ta „ngu“, chứ chưa thấy công bà ta nói ra sự thật là cứ ai trong cơ quan Đảng hay Quốc hội đều được hóa giá nhà … Tóm lại rất nhiều chuyện ma ăn cỗ dân Việt không biết được, chỉ khi nào cháy nhà thì lúc đó mới lòi ra … nhiều chuyện! Mà nhìn ra thế giới có ai như Việt nam không nhỉ?! Thảm nào các vị chen nhau, đánh nhau, chạy chọt thật lực vào các vị trí quyền lực, vì đơn giản ở Việt Nam quá béo bở, lương là phụ, mà lậu, bổng lộc mới là chính!

Leave a Reply to SaKim Hủy trả lời

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây