Công An Nhân Dân: “Đến một ngày nào đó, giữa chúng tôi và các anh sẽ một mất một còn”

  •  
  •  
  •  
  •  

Đàm Ngọc Tuyên

29-5-2019

Có hàng ngàn clip, được người dân ghi lại, hay hình ảnh lực lượng có tên gọi mỹ miều “Công An Nhân Dân”, nhưng sẵn sàng ra tay đánh đập bất kỳ người dân vô tội nào, nếu họ được lệnh cấp trên. Có khi, chẳng có lệnh nào, mà họ cũng đánh dân bởi họ nghĩ “Tao là Công an”, thế thôi.

Và có những lần ra quân đàn áp nhân dân, ngoài lệnh ra, còn có một khoản thù lao như là tiền phí trong các vụ đâm thuê chém mướn của dân giang hồ xã hội vậy – thường trong các vụ cưỡng chế cướp đất của dân nghèo giao cho người giàu. Tất nhiên, những người bị lực lượng này ra tay đánh đập, cơm họ và gia đình họ ăn hằng ngày được chính những người bị đánh mua cho. Oan trái biết bao!

Câu chuyện chị Đặng Thị Huệ (Huệ Như), người phụ nữ đang mang thai nhưng lực lượng công an huyện Sóc Sơn sẵn sàng đánh đập chị không thương tiếc, chỉ để bảo vệ cho BOT Thăng Long – Nội Bài đã và đang tiếp tục thu phí trái phép. Chị phải nhập viện điều trị từ ngày 25/5, vừa qua. Đến hôm nay, bác sỹ điều trị tiên lượng xấu, giải pháp cứu mạng chị được bác sỹ hội chẩn đưa ra: Phẩu thuật cứu mẹ bỏ con.

Chị Đặng Thị Huệ trên giường bệnh. Ảnh trên mạng

Bất kỳ người nào còn có lương tri, khi nghe việc này đều phẫn nộ tột cùng về hành vi của những thủ phạm mang dáng dấp con người kia, đã gây ra. Bất kỳ bậc làm Cha, làm Mẹ nào, cũng sẽ thấy đau đớn cho đứa bé đã bị giết chết từ trong bụng mẹ, bởi loài vô lương. Tôi tin rằng, ngay cả chính những người là Cha, Mẹ của loài vô lương ấy, cũng rợn người trước hành vì thú tính của chính đứa con mà họ mang nặng đẻ đau.

Và chắc hẳn, chúng ta sẽ tự hỏi rằng, vì sao từ một con người, lại bị biến thành một cỗ máy giết người, hay theo lời của ông Nguyễn Phú Trọng: “Lực lượng công an là thanh gươm, là lá chắn của đảng!”. Thì ra, ngay chính ông đảng trưởng cũng không xem họ như con người.

Để hiểu thêm điều này, và cũng phần nào lý giải cho câu nói ông Trọng, tôi xin kể lại câu chuyện đã xảy ra gần 2 năm trước. Nếu không có chuyện chị Huệ Như, thì tôi đã không phải viết và kể lại câu chuyện này, giờ kể lại để chúng ta biết được rằng: Họ được huấn luyện luôn phải xem nhân dân là kẻ thù.

Hai bức ảnh được đăng tải kèm bài viết, là lực lượng an ninh (PA88) của TP. Nha Trang. Bức ảnh chụp người đàn ông ngồi một mình, mặc áo thun là Trưởng phòng, vào thời điểm tháng 6/2017. Với nụ cười rất Người ấy trên môi của ông ta, không một ai có thể tin rằng, ông ấy lại có thể nói ra câu nói, lực lượng CAND sẵn sàng sống mái với nhân dân vô tội, một mất một còn, phải không thưa quý vị?! Nhưng…

Trưởng phòng an ninh PA 88. Ảnh: Đàm Ngọc Tuyên

Người đàn ông này, và lực lượng PA88 của TP. Nha Trang, đã vây kín khách sạn nằm trên đường Hoàng Văn Thụ, số 177 – 179, vào trưa ngày 30/6/2017, chỉ để bắt giữ một người trói gà không chặt như tôi…

Ngày hôm đó, tôi đến Nha Trang để theo dõi phiên tòa xét xử sơ thẩm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm). Bởi nghe nói phiên tòa xét xử công khai, mà tính tôi thích xem hình hài những người “phản động” ra làm sao. Vì tôi hình dung những con người ấy chắc phải có khả năng siêu nhân như Rumbo, Hector, những người hùng trong phim Rumbo, Troy, chẳng hạn. Ít nhất phải vậy, họ mới có thể đủ khả năng làm được những việc như cáo buộc của nhà cầm quyền: lật đổ chính quyền nhân dân, chống đối chính quyền. Đằng này, Mẹ Nấm là một phụ nữ thì càng làm tôi tò mò.

Buổi sáng xét xử công khai, nhưng chẳng cho ai tham dự cả. Có nhiều anh chị em khác cũng đến Nha Trang, chắc họ cũng tò mò giống tôi. Chúng tôi được an ninh địa phương chăm lo chu đáo, cả khi đi ngủ người ta cũng cắt cử người ngồi canh gác trước khách sạn, để đảm bảo trật tự, không ồn ào làm mất giấc ngủ của nhân dân.

Vì không cho coi, nên trưa tôi lầm lũi thất vọng về khách sạn lấy đồ rời “Hawaii”. Một phần, dù tôi có muốn ở thêm đi tham quan thành phố nhưng tôi lại không biết tiếng Trung, nên rời đi là giải pháp hay nhất. (Đến đó, bạn sẽ có cảm giác như đang được du lịch ở một thành phố của người Trung Quốc vậy).

Vài bộ đồ cũ, mấy gói thuốc lá Craven-a, được gói ghém trong túi xách, tôi lững thững rời khách sạn. Một chiếc xe 16 chỗ đỗ trước của khách sạn, mà tôi ngộ nhận là xe trung chuyển. Một tốp đàn ông to cao, lực lưỡng, bịt mặt bằng khẩu trang ùa đến tôi, theo hình cánh cung, và bồng tôi lên xe. Tôi chỉ kịp hiểu vấn đề khi người đàn ông có nụ cười thánh thiện kia, móc cái thẻ và nói:

“Chúng tôi là an ninh, mời anh về hợp tác điều tra!”

Kể dài dòng, chứ chỉ trong chớp nhoáng là chiếc xe đã mang tôi đi xa khách sạn rồi. Họ chở tôi đi vòng vèo, ra ngoại ô, rồi họ đưa tôi vào hội trường của UB xã. Họ bắt đầu quay phim, khám xét tất tần tật, xét cả từng điếu thuốc lá,… tỉ mỉ và cẩn thận. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đến con trai tôi ở quê nhà, tôi nghĩ đến hai cha con tôi đã gặp nhau gần nhất khi nào, và bao giờ chúng tôi lại gặp nhau. Đây cũng là lý do mà khi nghe con của chị Huệ Như bị nạn, tôi quyết định kể lại câu chuyện này.

Sau đó, trong thời gian chờ đợi người của C.A tỉnh Khánh Hòa và Bộ C.A (sau này tôi mới biết), thì họ đưa tôi vào trong một căn phòng giống như phòng họp vậy. Tại đây, họ cắt cử một người thường phục canh giữ tôi, còn người đàn ông có nụ thiện ấy, đến nói chuyện với tôi. Ông ta chỉ nói với tôi những điều giống như tuyên giáo vận thôi. Kết thúc cuộc nói chuyện, trước khi ông đứng dậy ra về, ông ấy nói:

– Anh có hiểu nghĩa của từ bạo lực cách mạng chuyên chính vô sản không? Đến một ngày nào đó, nếu các anh vẫn vậy, thì giữa chúng tôi và các anh, sẽ một mất một còn.

Điều tôi ấn tượng nhất, không phải là câu nói của ông và nội hàm của nó, mà tôi ấn tượng về nụ cười thánh thiện ấy. Bởi vì, ông có thể nói một câu nói đầy đe dọa, đầy máu me, chết chóc, dành cho dân, vậy mà nụ cười thánh thiện của ông vẫn không mất trên môi.

Từ đó, cho đến đêm hôm ấy, khi tôi được lực lượng an ninh đưa ra xe trở về Saigon, tôi không còn gặp lại ông nữa. Nghĩa là, ông và nhóm của ông có nhiệm vụ bắt cóc tôi, còn thẩm vấn tôi là một nhóm khác…

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. “– Anh có hiểu nghĩa của từ bạo lực cách mạng chuyên chính vô sản không? Đến một ngày nào đó, nếu các anh vẫn vậy, thì giữa chúng tôi và các anh, sẽ một mất một còn.”
    (hết trích)
    Thằng này kinh nghiệm sống được bao năm mà nói thánh nói tướng nhỉ? Nó có biết rằng nay mai khi cụm chữ gọi là “bạo lực cách mạng vô sản” cụm chữ “chuyên chính vô sản” được thay bằng “nhân dân” thì số phận nó sẽ ra sao, số phận nguyên tờ khai gia đình nó sẽ ra sao? Khi đó vài triệu, chưa chắc, vài chục ngàn thậm chí vài trăm tên côn an, bò đỏ đồng chí của nó liệu có bảo vệ nổi nó trước triệu triệu nạn nhân chế độ trong tình trạng say máu căm hờn? Bản mặt, tên tuổi rành rành thế kia, có chạy đằng trời!

    • Đến bây giờ bọn chúng vẫn được bảo vệ. Chúng ta chưa phá bỏ được các lớp bảo vệ nên bọn chúng khẩu xuất cuồng ngôn công khai khiêu khích.
      – Bạn có thấy ở hải ngoại đầy những tên nằm vùng cò mồi nêu cao các khẩu hiệu bất bạo động không? Đến lúc nào bạn cảm thất tất cả những tên hải ngoại đó là bịp bợm, là tuyên truyền nhằm loại bỏ vũ khí ra khỏi người dân muốn phản kháng. Một bên có vũ khí, còn bên kia bị tước vũ khí thì phần thắng thuộc về bên nào?
      Trong Quốc nội bọn chúng hung hăng. Ở hải ngoại bọn chúng dùng các hình ảnh bi thương của chiến tranh để đánh vào lòng trắc ẩn của chúng ta. Đến khi nào bạn vẫn còn cảm thấy mũi lòng trước những hình ảnh đó. Thì bọn chúng vẫn cười tươi khi giết đồng bào của bạn.
      Lòng nhân đạo và lòng trắc ẩn của các bạn là một nhược điểm cho bọn vẹm khai thác. Và vì thế, khi bọn vẹm xem lòng nhân đạo và lòng trắc ẩn là nhược điểm thì vẹm không có lòng nhân đạo và lòng trắc ẩn, chúng không dại gì mà giữ nhược điểm cho chính bọn chúng.
      Cho nên muốn lật đổ vẹm, điều trước tiên phải lật mặt tất cả những tên đang tuyên truyền chống cộng sản bằng phương pháp bất bạo động. Một con đường xúi dân đi chết, kêu dân buông vũ khí để lao thẳng vào “bạo lực chuyên chính vô sản”.
      Bằng cách này, vẹm có thể trừ khử những kẻ bất đồng chánh kiến mà vẹm chưa tốn một giọt máu nào cho đến hiện nay.
      – Lớp bảo vệ thứ nhì là bọn chỉ điểm trong nước. Phải tiêu diệt bọn này thì sẽ đến lúc tên cộng sản không còn cười tươi như thế được nữa.

  2. Tôi nghĩ cần có 1 trang mạng làm nhiệm vụ cập nhật hồ sơ lý lịch của những kẻ như tên trưởng phòng này cũng như những kẻ khác như: các tay thẩm phán xét xử các nhà dân chủ, dân oan, các tên công an đàn áp dân chủ, các tên đại biểu quốc hội nhưng đứng về phía chế độ… để mọi người dân biết và làm cơ sở cho việc bắt chúng đền tội khi chính quyền về tay nhân dân

Leave a Reply to Lâm Viên Hủy trả lời

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây