Dối trá tràn lan, giáo dục tan hoang

FB Ngô Văn Giá

20-7-2018

Vừa rồi VTC kéo tôi vào chương trình talk show để thảo luận về câu hỏi: Tại sao càng lớn lên, người ta càng hay nói dối?

Đặt vấn đề như vậy là thú vị. Khởi đầu câu chuyện này là từ một kết quả nghiên cứu của ông Trần Ngọc Thêm. Bằng phương pháp test, thống kê, phân tích, kết quả đưa ra là vậy.

Căn bệnh nói dối thì thời nào cũng có. Nhưng mỗi thời, mức độ có khác nhau. Có thời, trong bối cảnh chiến tranh, toàn dân bị hút vào cái sống cái chết, căn bệnh này có phần suy giảm. Trong thời bình, khi con người ta phải đối diện với miếng cơm manh áo, với gánh nặng mưu sinh… căn bệnh nói dối lại có cơ bùng phát. Cho đến ngày hôm nay, bệnh nói dối đã trở nên kịch phát, trở thành một đại dịch, không kiểm soát được.

Căn bệnh nói dối, giả trá tràn lan, không trừ một nơi chốn nào.

Cao thì ở nghị trường. Họ diễn thuyết cái mà họ chưa chắc đã nghĩ. Họ bấm nút đồng ý cái mà họ chưa chắc đã mong. Họ trả lời phỏng vấn những điều mà họ không tin là thật. Họ đăng đàn diễn thuyết dạy dỗ thiên hạ những điều mà chính họ hoang mang. Họ nói dối một cách…tâm huyết. Thấp thì ở các cơ quan, công sở, trường học, bệnh viện…, tất tật, trong cả các sinh hoạt dân sự hàng ngày.

Lạ lắm. Có người nói dối mãi nên lâu dần tin vào chính điều mà mình nói dối, đinh ninh đó là sự thật. Căn bệnh ám thị đã đẩy họ đến tình trạng như vậy.

Đại dịch nói dối do đâu?

Thì đấy thôi, cụ Nguyễn Trãi đã nói từ hơn 5 thế kỷ trước: “Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế”. Trên lừa dưới, dưới lừa trên, trên dối trá trên, dưới lường gạt dưới… Một xã hội đang vận hành bằng sự lừa gạt lẫn nhau thử hỏi làm sao không loạn?

Trong bối cảnh ấy, giáo dục là nơi tập trung sự dối trá nhiều nhất. Căn bệnh thành tích, khai khống đã hoành hành từ lâu, đến nay vẫn chưa hề suy suyển. Trên lớp, nhiều thày cô nói những điều mà chính họ cũng không tin. Các đề thi được ra theo cách trở thành mảnh đất tốt để học trò triển khai những lời nói dối. Các đáp án thi cử, cái mà giáo viên chờ đợi không phải là tinh thần tự do, khai phóng, sáng tạo, mà là những khuôn phép, giáo điều, sách vở đã định sẵn. Họ gieo vào đầu con trẻ tinh thần nói dối, nói dối mới là khôn ngoan, mới hợp thời, “Thật thà ăn cháo/Láo nháo ăn cơm”. Lòng trung thực bị coi là dại dột. Họ chấp nhận những học vẹt, nói dối từ phía học trò – như là sản phẩm giáo dục của chính mình.

Và đỉnh cao của sự dối trá là việc nâng điểm hàng loạt ở Hà Giang trong vụ thi cử vừa qua. Vậy còn ở các nơi khác? Vậy còn những năm trước, khi mà chuyện thi cử bị lái sang cái gọi là hai trong một? Đại dịch dối trá đã tràn vào cả tầng lớp chóp bu của ngôi nhà cai trị Hà Giang.

Tôi nhớ lại ý của GS. Hoàng Ngọc Hiến, ông cho rằng ở Việt Nam, giữa một bên là việc đi giáo dục người khác, và bên kia là việc tự giáo dục chính mình (tu thân, tự giác) thì cái vế thứ hai rất kém. Vâng, người ta quen lớn tiếng rao giảng những điều cao quý, tử tế, trong khi đó sống không ra gì, sống ác, sống giả, sống mưu mô, đểu cáng.

Chưa bao giờ ý thức tu thân, tự kỷ luật với chính mình lại xuống dốc như bây giờ.

Liệu có chữa trị được không? Thật là một bài toán cam go đối với toàn xã hội.

Có lẽ phải bắt đầu từ tinh thần thượng tôn pháp luật. Và cùng với nó là ý thức tu thân.

Bình Luận từ Facebook

11 BÌNH LUẬN

  1. Bình luận:TẤT CẢ LÀ DO NHẤT NGUYÊN MÀ RA.KHÔNG CÓ ĐẤU TRANH THỰC SỰ GIỮA CÁI ĐÚNG VÀ CÁI SAI.NÊN XÃ HỘI NHƯ BÂY GIỜ.

  2. Trích: “Căn bệnh nói dối, giả trá tràn lan, không trừ một nơi chốn nào.
    Cao thì ở nghị trường”./.
    – Tất nhiên, vì “Cuốc hội” của CHXHCN VN được Đảng lợn CSVN sinh ra, để dối trá, để lừa bịp nhân dân VN – ngoài ra, nó chẳng có nhiệm vụ nào khác!!!

  3. Dối trá, đạo đức giả là hai phạm trù song hành, cái này vừa là nguyên nhân lại vừa là thành quả của cái kia.
    1. Một xã hội rầm rộ học tập gương đạo đức, lối sống, nhân phẩm của một cá nhân nào đó nhưng lại kèm theo mức độ dối trá về mọi mặt của xã hội tăng cao, thì đành phải kết luận rằng, cái sự học tập đó đích thực là đang trượt sang nền giáo giáo dục đạo đức giả với mục tiêu là ngu hóa xã hội.
    2. Nền giáo dục chân chính là nền giáo dục hướng con trẻ, ngay từ thủa ấu thơ, về sự thiện về các kỹ năng làm người lương thiện và trách nhiệm công dân trong tương lai. Đó là những tiến trình giáo dục không thể đảo ngược đã được tổng kết: trước tiên là nhìn nhận sự vật, tức là nhìn nhận thế giới tự nhiên và xã hội với nhận thức đúng đắn bằng lòng thành thật của mình, vai trò của giáo dục chính là việc phải dạy cho con trẻ có được cái tâm trong sáng, cơ sở của đạo đức thực sự, chứ không phải là đặt nền móng cho thói đạo đức giả.
    Tiếp theo là tu tâm dưỡng tính để hoàn thiện nhân cách, đây là giai đoạn mà giáo dục nhà trường phải kết hợp với giáo dục ngoài xã hội, cụ thể là, các trẻ phải học luật pháp để biết điều tiết các hành vi của mình và rèn luyện các kỹ năng sống và để trở thành công dân có trách nhiệm trong tương lại.
    3. Như vậy, với cách học mà trọng tâm là để thi cử thì giáo dục đã trượt sang lối học phi nhân tính mà các thứ dối trá, đạo đức giả đều hiện hình và đạt ở mức độ rất cao, đó là: NGU HÓA HỌC SINH BẰNG TIỀN CỦA PHỤ HUYNH!!

  4. Bổ sung: Ở trên là nói về giáo dục phổ thông với nhiệm vụ là cung cấp những kiến thức cơ bản nhất cho lớp trẻ vị thành niên, tương lai của đất nước, trở thành người công dân có ích trong xã hội.
    Khi trở thành công dân, tức là từ 18 tuổi trở lên thì tối thiểu anh ta phải học ở đâu đó để trở thành người trụ cột chính của gia đình, rồi cao hơn, là trở thành người có ích trong xã hội. Nhưng, với nền giáo dục THU GIÁ ĐÀO TẠO như hiện nay, các sinh viên phải bỏ rất nhiều kiến thức ở phổ thông vào sọt rác, (loại kiến thức phổ thông nhưng lại được nâng cao tới mức là chuyên gia tương lai của mỗi môn học để sẵn sàng thi tuyển), để tiếp nhận kiến thức kỹ năng ở mỗi trường, để rồi, hoặc kiến thức chuyên ngành rất kém, không thể tạo ra sản phẩm theo sự phân công công việc, hoặc, không có kiến thức đặc thù, buộc các cơ quan tuyển dụng phải đào tạo lại. Tất cả chỉ là phải nộp tiền để có cái hữu danh vô thực mà thôi.

  5. Một cây có quá nhiều sâu bệnh, mục ruỗng thì nhất định sẽ… sớm về với đất thôi, mọi hành vi cứu chữa nó đều vô ích. Điều hữu ích nhất có thể làm là cẩn thận… hạ nó xuống, đem những hạt giống tốt, hay những cành cây còn tươi tốt của nó gieo trồng trên một khoảnh đất tốt, rồi chăm sóc cẩn thận…

  6. Bổ sung tiếp: Ý kiến của cô/bác Định An cũng cần phải bàn thêm, hạ cây mục ruỗng đó xuống cẩn thận để nó khỏi đổ xuống nhanh quá mà đè chết người chặt hạ, điều này quá đúng. Nhưng mà, lấy cành hoặc quả của nó để tạo thế hệ mới thì không hay chút nào VÌ TÍNH DI TRUYỀN do vì những thế hệ mới này sẽ có những đặc tính dễ nhiễm sâu bệnh như cha ông nó và ĐIỀU ĐẶC BIỆT là TỐC ĐỘ MỤC RUỖNG sẽ nhanh hơn nhiều so với cha ông. Vì vậy, cứ hạ nó xuống rồi cho tất cả thành củi thì hay hơn đấy!?

  7. Cảm ơn ý kiến đóng góp của cô/bác Lại Việt. Nếu cái cây đại diện cho thể chế chính trị ở VN bây giờ thì theo kinh nghiệm xương máu của nhân loại cho đến nay, dân tộc nào bỏ được nó rồi là mừng muốn chết luôn, và chẳng bao giờ muốn có lại nó. Còn khi cái cây đai diện cho một tổ chức có hàng triệu người hay cả một xã hội thì vấn đề sẽ phức tạp hơn…

  8. Thưa cô/bác Định An:
    Chúng ta có một tổ tiên thật là tuyệt vời, mỗi khi kẻ cầm quyền và các dòng cự tộc trở thành Việt gian hoặc can tâm Hán hóa thì các cụ lại tiến hành THOÁT VIỆT để chống, giải Hán hóa và LÀM LẠI NƯỚC VIỆT, cho nên, người Việt chúng ta mới tồn tại cho tới ngày nay, khác hẳn với các dòng Việt khác đã bị Hán hóa từ lâu rồi.

  9. Vâng, kinh nghiệm ứng phó của tổ tiên người Việt trong lịch sử mà cô/bác Lại Việt nêu ra thật độc đáo. Mỗi người một tay, mọi người đều chung tay, dân tộc Việt Nam nhất định sẽ qua khỏi kiếp nạn.

  10. Hay rồi, cảm ơn cô/bác Định An, mong rằng mỗi khi nước nhà có biến thì mong cô/bác và mọi bà con nước Việt hãy nhớ tới các chủ trương LÀM LẠI NƯỚC VIỆT (nói tắt là LẠI VIỆT) của cha ông ta!?

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây