Chuyến tàu đêm: Số phận của 70 viên chức chế độ cũ ở Côn Đảo ra sao?

  •  
  •  
  •  
  •  

Lâm Nguyễn

3-9-2019

Nhà báo Ngọc Vinh: Dưới đây là câu chuyện của một nữ nhà báo có nick là Lâm Nguyễn kể về một sự kiện bi thảm tại Côn Đảo sau ngày 30-4-1975. Cô ấy tâm sự với tôi, cô luôn day dứt về nó vì chưa dám kể ra trước đây do sợ bị làm khó dễ khi viết ra sự thật giống như trường hợp của tôi. Vì vậy, tôi xin chia sẻ với mọi người câu chuyện của Lâm mà cô mới vừa post lên phây sau nhiều lần đắn đo cân nhắc. Xin cầu nguyện cho những người đã chết một cách oan khốc vì thời cuộc và mong hương hồn họ sớm siêu thoát!

***

Câu chuyện tôi sắp kể sau đây là về một “chuyến tàu đêm”. Xin bắt đầu bằng một chuyến du lịch ở Côn Đảo hồi đầu tháng 10/2017. Tôi vốn khá nhạy với cái mà người ta hay gọi là âm khí. Ở đâu có “nó” là tôi cảm nhận được và thường rất sợ hãi.

Nơi tôi đến, hai đêm liền tôi mất ngủ dù nơi đó rất đẹp. Cảm giác sợ hãi, lành lạnh sống lưng khiến tôi không tài nào nhắm mắt được dù ở với người nhà. Lúc nào tôi cũng có cảm giác có những ánh mắt vô hình đang nhìn mình chăm chú khiến tôi cứ quay lại nhìn sau lưng mình, rồi nhìn về những góc nhà. Thậm chí, sáng hôm sau, khi ở nhà một mình, không chịu nổi sự sợ hãi vì cảm giác rất nhiều “người” đang ở trong phòng, tôi đã chạy ra ngoài dù ở ngoài nắng đã lên cao và rất nóng. Một cảm giác rất lạ mà tôi chưa bao giờ thấy dù tôi đã từng đi công tác, ngủ một mình ở những nhà công vụ hoang vắng, xa khu dân cư.

Ngày cuối cùng, chúng tôi xuống phòng ăn để ăn bữa sáng. Cô bạn trẻ đi cùng kể cho tôi nghe: “Hồi tối em hết hồn chị ơi. Em đang xếp đồ vô valy để hôm nay về, tự nhiên nhìn qua tấm kính (chỗ chúng tôi ở là những ngôi nhà có vách ngăn các phòng bằng kính) thì thấy một người đàn ông đứng nhìn em. Ông mặc sơ-mi màu nâu, tay dài cài khuy, đeo cà vạt. Em hét lên: Anh ơi, có ai trong phòng. Chồng em chạy ra thì không thấy chi cả. Ảnh nói làm sao trong nhà mà có người lạ được, có lẽ em thấy cái chi đó rồi tưởng tượng ra thôi. Tuy vậy, chồng em cũng muốn yên tâm nên gọi bảo vệ lên cùng để đi quanh ngôi nhà và ngoài vườn nhưng vẫn không thấy ai cả”.

Lúc đó, người nhà tôi bật cười: Mấy bà này yếu bóng vía nên nhìn gà hóa cuốc thôi. Nhưng tôi lại cảm thấy lờ mờ có gì không ổn vì hai ngày ở đó là hai ngày tôi cảm thấy tâm trạng mình không được tốt.

Sau chuyến đi, tôi đăng một clip quay ở Côn Đảo lên FB. Không hiểu sao có một chị nick FB là Hoa Nguyen, không có trong danh sách bạn bè của tôi và hoàn toàn không có một người bạn chung nào, lại đọc được bài viết đó và bình luận rất lạ:

– Khi họ xây nơi này đã tìm thấy hố chôn tập thể trong đó có ba tôi. Ks này rất đẹp nhưng tôi không dám ở. Sorry Lâm Nguyễn!

– Xin lỗi, ba của bạn trước đây là tù chính trị ở Côn Đảo ạ?

– Lâm Nguyễn, ba tôi là bên thua cuộc, nên mới bị tử hình.

– Tử hình nhưng tại sao lại tìm thấy trong hố chôn tập thể hả bạn?

– Họ đập đầu xô xuống hố, nghe nói chưa chết vẫn bị chôn, người làm chuyện đó sau này bị điên, họ khai ra mình mới biết.

– Hoa Nguyen, ôi thành thật xin lỗi đã gợi lại chuyện đau buồn của gia đình bạn. Cầu mong cho ba của bạn sớm được siêu thoát.

Sau khi nghe câu chuyện này, tôi đã kết bạn với chị và chúng tôi đã nói chuyện qua messenger. Theo lời chị kể lại: Đêm 23/12/1975, chính quyền thông báo cho gia đình sẽ đưa hơn 70 người gồm quân nhân, cảnh sát, viên chức chế độ cũ đã từng làm việc tại Côn Đảo lên tàu về Cần Thơ cải tạo. Nhưng thật ra ngay trong đêm đó, họ đã bị đưa đến khu rừng dương xa khu dân cư và bị hành hình bằng cách đập đầu và xô xuống hố.

Tôi hỏi chị vì sao chị biết rõ sự việc như vậy khi các chú, các bác đó đều đã chết. Chị nói theo lời dân đảo kể lại thì ông Tư Đ. trong một lần say xỉn đã buột miệng kể ra. Ông Tư là ai hả chị? Ông ấy là một trong những người của đội hành hình.

Sau này, chị nói thêm là những người trong đội có nhiệm vụ di dời và mai táng hài cốt ra khỏi nơi đang xây dựng nói rằng các hộp sọ đều có vết nứt. Trong đội này cũng có một người địa phương đã nhận ra cặp chân giả của một viên chức tên là Sơn.

Từ đó người dân ở Côn Đảo mới biết về số phận của 70 người tù cải tạo ở đảo. Câu chuyện này đã giải đáp nỗi thắc mắc cho bà con trên đảo vì sao những người tù cải tạo đưa đi Cần Thơ đều không có ai trở về. Ngay cả khi những người tù cuối cùng ở các trại cải tạo tại miền Bắc đã trở về (1992) và đi H.O thì tin tức của những người tù cải tạo ở Côn Đảo vẫn bặt tăm. Biết về câu chuyện này nhưng dân trên đảo họ chỉ thì thào với nhau chứ không ai dám nói ra. Bây giờ, chỉ cần nói ba từ “Chuyến tàu đêm” là những người già cả, những người dân sống lâu năm trên Côn Đảo hiểu ngay rằng đang nói về ai.

Ngay khi biết tin, năm 2015, chị Hoa Nguyen đã từ Úc trở về đến vùng đất xây dựng khu du lịch hầu tìm mộ cha mình. Những người làm việc ở đây nói rằng tất cả hài cốt đều đã đem ra ngoài. Chị kể tiếp: Không biết hỏi ai, chị đành đi về. Nhưng khi xe đến Đất Dốc thì tắt máy. Chị linh tính nên hỏi thăm những người dân ở đó. Đúng là có 2 ngôi mộ tập thể, trong đó chị chắc chắn là có hài cốt của ba chị, bác Nguyễn Văn Tân, sinh năm 1927. Chị nói: “Tôi là người đạo Thiên Chúa, không tin lắm về Luật Nhân Quả. Nhưng những người giết ba tôi hình như cuộc sống không tốt đẹp. Gần đến Noel là tôi thấy ba tôi về, chỉ mặc quần cụt màu đen, không có áo, chắc ba tôi chết khổ như vậy”.

Nói về các hài cốt được phát hiện ở khu vực rừng dương hẻo lánh, sau khi di dời ra khỏi khu vực xây dựng, đội mai táng thuộc Phòng Giao thông Công chánh huyện Côn Đảo đã mai táng các hài cốt trong hai ngôi mộ. Ngôi mộ thứ nhất có 26 hài cốt, được ép đá xanh xung quanh. Ngôi mộ thứ hai có 10 hài cốt được xây thành xi măng chung quanh lên ngang đầu gối. Lâu ngày, ngôi mộ thứ nhất bị mưa gió xói cát nên nấm mộ sập xuống. Người dân địa phương không biết đó là mộ nên đã vất rác quanh khu vực đó và thường xuyên đi lại trên ngôi mộ.

Tôi cũng không rõ khi chị Hoa Nguyen đến đây thì hai ngôi mộ tập thể còn sơ sài hay không. Chỉ biết rằng đầu năm 2018, qua liên lạc với bạn Thu Nguyen thì tôi mới được biết do những cơ duyên kỳ lạ. Năm 2015, chị Thu Nguyen phát tâm đứng ra vận động các nhà hảo tâm đóng góp để xây dựng ngôi mộ đầu tiên trong đó có 26 hài cốt. Tiếp đó, chị Thu Nguyen lại tiếp tục xây dựng ngôi mộ thứ hai có 10 bộ hài cốt. Những ngôi mộ đã được xây dựng tươm tất với chỗ đặt bát hương, hoa quả.

Số tiền xây dựng mộ là từ những người dân sống ở Côn Đảo, hoặc là những người từng sống ở đây và nay đang sống khắp nơi trong và ngoài nước đóng góp. Chi Thu Nguyen cũng cho biết thêm trong số tiền đóng góp xây mộ, phần lớn là của một anh, con trai bác Trương Văn Sến. Anh cho biết sở dĩ anh làm việc này là vì người cha của anh, bác Sến đã báo mộng cho anh. Ngoài anh con trai bác Sến, còn có một chị ở Hà Nội cũng phát tâm số tiền lớn để cúng dường xây mộ.

Cũng từ đó, những năm qua, chị Thu Nguyễn là người chăm sóc mộ phần. Vậy là sau bao năm mồ hoang mả lạnh, chẳng ai biết mà thắp cho nén nhang dù là dịp Tết nhất, đến nay, vong linh các bác, các chú cũng đỡ tủi hờn, lạnh lẽo bởi tấm lòng của chị Thu Nguyễn, của những người thương cảm cho người đã khuất mà đến đây thắp nhang.

Dần dà, những thông tin về hai ngôi mộ tập thể của tù cải tạo Côn Đảo đến tai những người quen biết hoặc họ hàng của vợ con những người đã mất. Tôi đã gặp ba người trong số ấy.

Chị Hang Vo kể về người ba của chị là bác Võ Văn Rông cao to như Tây. Khi thấy hài cốt, những người biết bác Rông đều nhận ra đây chính là hài cốt của bác.

Em Thanh Pham lại kể rằng hơn bốn mươi năm nay, mẹ em không chịu lập bàn thờ cũng như làm giỗ cho ba em. Bà tin rằng ba em vẫn còn sống. Nhiều khi bà nói: Có lẽ ba tụi con đã ra nước ngoài và lấy vợ khác, bỏ lại mẹ con mình rồi. Thanh nói rằng đối với mẹ, việc ba còn sống dù có ở với người phụ nữ khác vẫn là niềm hy vọng bấu víu của mẹ còn hơn là ba đã mất. Khi biết tin về số phận của ba mình, mới đây, Thanh và các chị đã đưa mẹ ra Côn Đảo thắp hương cho ba.

Em Loc Nguyen là con của chú Nguyễn Văn Thái. Em nói em không còn nhớ gì về ba vì hồi ba đi em mới là cậu bé bốn, năm tuổi gì đó. Tôi nói em vậy bây giờ đã biết mộ ba rồi, em cố gắng sắp xếp dẫn mẹ ra thăm ba một chuyến. Ba em hẳn sẽ vui mừng lắm. Em nói: Mẹ em đã mất hai mươi năm rồi chị ơi.

Tôi hỏi Thu Nguyen thì cho đến nay, chỉ có khoảng hơn 10 gia đình đã biết thông tin về ngôi mộ tập thể này. Như vậy vẫn còn lại rất nhiều những bác, những chú chưa được người thân đến thắp hương. Họ vẫn mãi đi tìm các bác các chú, còn các chú bác thì cứ ngóng chờ ngày vợ con đến thăm.

Tôi viết bài này với mong mỏi nếu anh chị nào biết được thân nhân của những người tù cải tạo Côn Đảo thì tìm cách liên lạc để họ biết được mộ phần của chồng, cha mình ở đâu. Đạo lý người Việt, tâm linh người Việt rất quan trọng nén hương của người sống cho người đã khuất. Tôi tin rằng một khi chưa được chính người thân thắp hương, những linh hồn chết tức tưởi khó mà siêu thoát. Họ cũng như những người bị tử nạn trong vụ máy bay rơi ở Sơn Trà năm 1979, sẽ cứ lẩn quất đi tìm người thân trong sự đau khổ khôn nguôi.

Cuối cùng, bài viết này như một nén hương mà con xin gửi đến các chú, các bác và cầu mong con, cháu của tất cả các chú, các bác sẽ biết được thông tin về người thân của mình. Tôi cũng ước ao sao có một nghi thức tôn giáo dành cho người đã khuất được tiến hành tại hai ngôi mộ để những linh hồn ra đi trong chuyến tàu đêm năm ấy không còn vướng bận trần gian mà nhẹ lòng ra đi.

Sau đây là danh sách những người mất mà tôi thu thập được. Hy vọng anh chị, cô, chú, bác nào biết được ai là thân nhân của họ thì chuyển thông tin này đến những người đó. Thật ra số người mất là 70 công chức, cảnh sát, quân nhân trên Côn Đảo nên danh sách này còn thiếu sót nhiều người. Anh chị nào biết thêm thì xin bổ sung giúp. Xin chân thành cảm ơn!

Danh sách những người mất:

1/ Ô. Nguyễn Văn Tân (1925) (Ba chị Hoa Nguyen)
2/ Đại úy Phạm Huỳnh Trung (Ba em Thanh Phạm)
3/ Ô. Nguyễn Văn Thái (Ba em Loc Nguyen)
4/ Ô. Võ Văn Rông (Ba chị Hang Vo)
5/ Ô. Ba Đang
6/ Ô. Năm Muôn
7/ Ô. Sáu Lợi
8/ Ô. Ba Tâm
9/ Ô. Chín An
10/ Ô. Lục Văn Keo
11/ Đại úy Ảnh
12/ Đại úy Vàng
13/ Ô. Trương Văn Sến (1930) (Ba anh Thu)
14/ Ô. Nguyễn Hoàng Anh (?) (Anh ông Sang Nguyen)
15/ Ô. Hai Dân Sinh.
16/ Ông Tôn Thất Sỹ: Phụ tá HC
17/ Ông Lê Văn Vui: Trưởng ty Ngân khố
18/ Ông Nguyễn Thái Bình: Đại úy Trưởng ban 5 Đặc khu
19/ Ông Nguyễn Bang Hanh: Chủ sự Văn phòng Cơ sở HC

Mẫu đối thoại đầu tiên giữa chị Lâm Nguyễn và Hoa Nguyen trên stt về cảnh đẹp Côn Đảo của Lâm Nguyễn.
Lời chị Hoa Nguyen
Mộ tập thể đầu tiên được chị Thu Nguyen xây dựng năm 2015 có 26 bộ hài cốt. Ảnh: Lâm Nguyễn
Ngôi mộ tập thể thứ hai được chị Thu Nguyen xây dựng năm 2016 có 10 bộ hài cốt. Nguồn: Lâm Nguyễn
Người số 5 là chú Nguyễn Văn Thái. Người số 6 là Đại uý Phạm Huỳnh Trung. Nguồn ảnh tư liệu của anh Lê Nguyễn.
Bình Luận từ Facebook

11 BÌNH LUẬN

  1. Trước khi tôi bình luận, tôi muốn thằng Vũ Tàng vào đây bình luận về bài báo này. Vũ Tàng cứ dùng tất cả lý luận Mark Lenin và tư tưởng vĩ đại nào đó mà bình luận.

    Vấn đề quan trọng là có thể – chỉ là có thể thôi, bởi vì không chắc sự việc xãy ra được trong tương lai – trong những ngày sau này. Tôi sẽ nhân danh 70 người đã khuất này, để dùng búa đập đầu những thằng vẹm và tay sai của nó…..
    ….. mà chẳng hề run tay

    • Người Dân Việt! Mày khốn nạn và khát máu y như Việt Cộng. Bài báo này kể lại một sự việc đau thương do bọn VC tàn ác, vô nhân gây ra cho quân, cán chính VNCH. Bình luận gì ở bài báo này?

      Là người có liêm sỉ và tự trọng, còn nhân tính thì mày phải vào đây chia buồn với gia đình nạn nhân, thắp nén hương tưởng niệm người đã chết, cầu mong họ sớm siêu thoát chưa sao lại thốt ra những lời ngập ngụa căm thù vậy?

      Mày chẳng có tư cách gì để nhân danh ai. Những giòng chữ mày viết ra thiên hạ đọc đều thấy rõ mày là thằng khát máu chẳng kém gì Việt Công. Thế thì mày chống cộng và đòi hỏi dân chủ, tự do cho ai?

      • Mày đúng về tao đó vũ tàng. Đó là tại sao các chế độ không cộng sản chấp nhận bất đồng chánh kiến. Vì đôi khi bất đồng chánh kiến – khi trung thực – sẽ nói ra những khiếm khuyết của chánh quyền. Nếu chánh quyền biết tôn trọng sự thật và người bất đồng chánh kiến cũng vậy, thì việc duy trì bất đồng chánh kiến sẽ làm cho chế độ tốt lên.

        Còn mày nói tao không đủ tư cách để nhân danh ai cả.
        1. Rất đáng tiếc là mày chỉ là một thằng vẹm con. Trong mắt tao vẹm không phải là người. Nên trước tiên, chính mày không đủ tư cách để nói với tao câu đó.
        2. Cần ý kiến chung để biết ai là người đủ tư cách để nhân danh những người đã khuất.
        3. Khi đọc bài Nhân tính đang bị bào mòn của Chu Vĩnh Hải, tao cũng suy nghĩ rất nhiều. Nhưng tao biết rõ tao nhất. Không phải tao không có nhân đạo. Nhưng tao không bao la được như Chúa. Lòng nhân đạo của tao – thật tiếc – có giới hạn và nó dành trọn cho đồng bào tao tất cả rồi. Tao xót thương cho những đồng bào tao bị vc khủng bố bằng pháo kích, đặt mìn, và lựu đạn trước 1975. Bởi vì chính dượng của tao và con gái mới 2 tuổi đã chết vì bị Việt cộng pháo kích. Đứa em bạn dì mà tao chơi đùa với nó ngày hôm qua tan xác không còn gì cả.
        Tình thương của tao dành trọn cho hàng triệu đồng bào bỏ mạng trên biển. Những cái chết trong tuyệt vọng vì đói, vì chết đuối và cả vì hải tặc Thái Lan.
        Tình thương của tao đã dành cho đồng bào tao chết ở kinh tế mới. Khi dân thị thành vào rừng sâu, họ thiếu hẳn kiến thức về sanh tồn nơi rừng sâu. Họ ngã bệnh vì quen sống trong trong nhà tại thành thị, không quen sương gió nơi rừng sâu núi thẩm. Một người bệnh khiến gia đình mất đi một người đi tìm thức ăn, còn kéo thêm một người chăm sóc khiến phần thức ăn đem về hằng ngày ít dần. Hậu quả là tất cả mọi người dần kiệt sức. Họ vẫn cố gắng để chăm sóc người bệnh trong khi không hề có thuốc men gì. Kết quả là cả gia đình chết hết.
        Bọn du kích xã khi phát hiện họ chết đã chôn dấm dúi họ ở đâu đó trong rừng mà đến bây giờ chả ai biết ở đâu.
        Lúc còn nhỏ, tao đã khóc khi nghe chuyện này. Nhưng nó lại tạo thành thứ hận thù nuôi tao lớn đến bây giờ.
        4. Giết người đền mạng là chuyện công bằng và hợp lý.
        Nhưng ở đây, tao đặt câu hỏi khi vẹm dùng búa đập đầu người dân tao, bọn chúng có nghĩ đến lúc nào đó chúng bị chính những thứ dụng cụ chúng tạo ra để xử lại chúng.
        Chúng tạo ra nhà tù, chúng phải nghĩ đến lúc chúng vào ở trong chính nhà tù đó. Chúng đập đầu cắt cổ anh Nguyễn Hữu Tấn, thì chúng phải nghĩ đến lúc chính bọn chúng bị đập đầu cắt cổ…..

        Đòi hỏi tao lòng nhân đạo với cộng sản thì xin lỗi tao không có. Tao có thể nhân đạo với tất cả NHƯNG TRỪ NHỮNG TÊN VIỆT CỘNG RA.

        Tôi cũng kêu gọi các anh em trong Quốc nội. Những người đang sẵn sàng dùng vũ lực lật đỗ vẹm. Các bạn có thể nhân đạo với tất cả nhưng XIN ĐỂ VIỆT CỘNG LÀ NGOẠI LỆ.
        Nhân đạo với Việt cộng và những thứ bạn biết là vẹm nhưng vì lòng trắc ẩn mà bạn bỏ qua sẽ khiến vẹm khai thác điều này. Đồng đội bạn sẽ chết và chúng ta sẽ thua luôn ở cuộc chiến.

        • Người Dân Việt! Mày muốn gì thì đi ra chỗ khác mà sủa. Bài viết này là chỗ để tưởng niệm, cầu siêu cho những quân nhân, cán chính dân lành VNCH bị Việt cộng giết hại man rợ, không phải là chỗ cho máy bày tỏ lòng thù hận, khát máu. Cút ngay đi chỗ khác.

          • Ở đây không phải là chổ của lũ việt cộng chúng mày sủa. Mày cứ ngỡ khoác vào bộ mặt giả dối của vẹm chúa Minh râu là khóc cho những người bị hắn giết hại là người ta không nhận ra bản mặt nằm vùng của mày sao ?
            Tư cách gì bảo tao cút ?
            Bài viết là sự kể tội chế độ vẹm của mày, comment của tao cũng vậy thôi. Ai cho phép mày gán ghép ý nghĩa cho nội dung bài viết ?

            Còn những người không nhận ra được kẻ thù của mình là ai thì nên tránh xa cuộc chiến. Nhận giặc làm bạn là giết đồng đội.
            Chính vì người Quốc nội còn sợ:
            1. Chống cộng mà không nhận ra cộng sản là ai. Đưa nằm vùng vào hàng ngũ.
            2. Chống cộng mà mềm lòng trước màn kịch được dàn dựng bởi cộng sản. Không dám mạnh tay lúc cần thiết.
            3. Chưa có hậu phương tiếp tế.

            Chỉ vì như vậy mà đến nay bạo động chưa nổ ra để lật đổ chế độ vẹm. Chứ người Quốc nội chống cộng không nhát như các người tưởng.

  2. 2 ông Vu tang, ng dân Việt đánh nhau to rồi. Mọi ng tránh xa để ko bị lây tai họa
    Điểm chung của 2 ông ghét csvn
    Điêrm khác là ở mức độ ( do hoàn cảnh cá nhân tiếp xúc va chạm vói cs), hướng xử lý cộng sản.
    Tôi cũng cực đoan, bác dân Việt cực đoan hơn tí vì bác nhìn thấy, còn tôi chỉ nghe thấy
    Nhưng quan điểm rõ ràng của tôi là MÁU PHẢI TRẢ BẰNG MÁU ( KO TRU DI 3 ĐỜI, NHƯNG KẺ ÁC PHẢI BỊ ĐỀN TỘI BẰNG HÌNH THỨC NHÂN ĐẠO XỬ TỬ HÌNH BẮN, TREO CỔ TRƯỚCC BÀN DÂN THIÊN HẠ. BẤT BẠO ĐỘNG LÀ RU NGỦ TRONG TÌNH TRẠNG ĐẤT NC BỊ BỌN SẢN DÃ MAN CAI TRỊ

  3. Số phận của 70 viên chức chế độ cũ VNCH kể trên cũng sẽ là số phận của người dân Việt Nam khi Tàu cộng dần dần nuốt trọn đất nước này với sự tiếp tay của Việt cộng.

  4. Còn ai trồng khoai đất này?
    Những kẻ đập chết 70 công chức (quân cán chính) chế độ VNCH này phải là những tên tù Côn Đảo mà đa số là thành phần ăn- cơm- quốc -gia- thờ- ma- vc, sau 1975 tìm về chốn cũ để trả thù cá nhân. Chắc chắn trong số đó có những con thú đội lốt người hiện đang ngồi ở vị trí cao nhất trong guồng máy bán nước ?Nhưng ác trả thì ác báo, tôi tin ngày đền tội của bọn chúng đã gần kề. Còn chút lương tri thì mau hành động ăn năn thống hối với chính nạn nhân của mình, với đất nước và nhân dân.

    • Phải làm như người Do Thái đã làm đối với Phát – xít Đức sau khi đại chiến II kết thúc. Phải tra cứu tên tuổi, hành tungi và truy tìm tận hang cùng ngõ hẻm bọn giết người này, bắt ra tòa và treo cổ chúng và công báo cho toàn thể thế giới biết.

  5. Thành kính chia buồn cùng gia đình các nạn nhân.
    Nguyện cầu hương linh các vị được siêu thoát về chốn bình yên.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây