Giải thưởng Hòa bình cho xã hội dân sự

  •  
  •  
  •  
  •  

Thục Quyên

27-6-2019

Ngày 14.06.2019, trong khi cả thế giới đang hồi hộp theo dõi cuộc biểu tình bất bạo động tại Hồng Kông, liệu có lên tới con số 2 triệu người tham gia hay chưa, thì tại thủ đô Luxembourg của Đại công quốc Luxembourg (Grand Duché de Luxembourg), trong một căn phòng thuộc toà nhà Robert Schuman, nơi một thời đã là trụ sở của Nghị viện Âu châu, Thiền sư Thích Nhất Hạnh được Quỹ Hoà Bình Schengen và Diễn đàn Hoà bình Thế giới trao giải Hoà Bình Luxembourg 2019, trước sự hiện diện của khoảng 150 nhà hoạt động cho hòa bình đến từ khắp nơi trên thế giới.

Một học trò xuất gia rất trẻ của Thiền sư, Thầy Pháp Hữu, mới 32 tuổi, đã được Làng Mai lựa thay mặt thầy mình đi nhận giải Hoà Bình Nội Tâm, trong khi Thiền sư Nhất Hạnh, 93 tuổi, đã ủy thác các trung tâm thiền và các Viện Phật Học của ông tại Âu, Mỹ, và Á châu cho các đệ tử để về sống tại Chùa Từ Hiếu, Huế, quê hương Việt Nam của ông, nơi dân tộc ông vẫn chìm đắm trong sự bất an, kiệt quệ, trong nỗi lo sợ triền miên bị Trung Hoa đè bẹp nhưng chưa tìm được cách để chống trả.

Giải Hoà Bình Luxembourg

Luxemboug là một trong những quốc gia có diện tích nhỏ nhất Âu châu nhưng là một trong những quốc gia có tổng sản phẩm nội địa GDP cao nhất thế giới. Luxemboug là thành viên sáng lập của Liên minh Tây Âu (đã giải thể 2011), Liên Hiệp quốc (1945), NATO (1949), Benelux (1958) và Liên minh Âu châu (1952-2009).

Quỹ Hòa bình Schengen được thành lập năm 2005 với tư cách là một tổ chức từ thiện phi lợi nhuận được phê chuẩn bởi Đại công tước Henri de Luxembourg vào ngày19 tháng 10 năm 2007, để góp phần xây dựng một thế giới hòa bình hơn, bằng cách thúc đẩy Hòa bình-Khoan dung- Hiểu biết, thông qua đối thoại đa văn hóa, bằng các cuộc thảo luận, ấn phẩm, triển lãm và hội thảo, qua internet, hoặc qua các cuộc gặp gỡ, trao đổi, và các chương trình giáo dục cũng như các nghiên cứu về hòa bình.

Mỗi năm, kể từ năm 2012, Quỹ Hòa bình Schengen và Diễn đàn Hòa bình Thế giới đã trao Giải thưởng Hòa bình Luxembourg, một giải thưởng nhằm tôn vinh sự xuất sắc của một cá nhân hay một hội, nhóm, trong nhiều lĩnh vực nhằm xây dựng hòa bình: hoạt động cá nhân, giáo dục, tổ chức, nỗ lực cộng đồng, hỗ trợ, công nghệ, tuổi trẻ làm việc cho hòa bình, tiến trình hòa bình, báo chí, môi sinh, nghệ thuật, và đặc biệt hơn cả là năm nay Giải thưởng Hòa bình Nội tâm được trao lần đầu và người nhận giải là một nhà tu phật giáo Việt Nam.

Ông Dominicus H. Rohde, Chủ tịch Diễn đàn Hòa bình Thế giới và Quỹ Hòa bình Schengen, trong lời mở đầu (1), đã tuyên bố:

Chúng ta có thể có hòa bình!

Tôi tin chắc, tôi biết rằng, hòa bình có thể đạt được.

Đây chỉ là một vấn đề toán học và một vấn đề thời gian, cho đến khi chúng ta đạt được khối lượng quan trọng để gây biến chuyển, làm mô hình mới lan rộng.

Cái ác ở khắp mọi nơi và có tổ chức vững vàng. Nền kinh tế của chiến tranh có “sức dài vai rộng”. Tuy nhiên, một nền kinh tế hòa bình sẽ tạo ra rất nhiều cơ hội và mang lại sự thịnh vượng cho tất cả mọi người. Ngày chúng ta cùng nhau hành động và thay thế hệ thống cũ bằng một cấu trúc hòa bình có tổ chức, chúng ta có thể mở ra những thực tế mới chưa từng thấy mà chúng ta đã tìm kiếm từ lâu.

Bình an trong tự thân và trên thế giới

Trong lời tôn vinh Thiền sư Thích Nhất Hạnh đọc tại buổi lễ trao giải, vị đại diện Quỹ Hoà bình Schengen đã nói: Giáo lý quan trọng của Thiền sư là, với chánh niệm, chúng ta có thể học cách sống hạnh phúc ngay trong hiện tại. Đây là cách duy nhất để thực sự có được bình an trong tự thân và trên thế giới. (2)

Nhưng, như một quả táo mà chúng ta chưa bao giờ nhai trong miệng để tiếp xúc với mùi vị đặc trưng của nó thì chúng ta không thể biết thế nào là một quả táo, giáo lý quan trọng của Thầy Nhất Hạnh để đạt tới bình an trong tự thân và trên thế giới, có vẻ bị tắc nghẽn với Việt Nam, chưa giúp được dân tộc của Thầy. Có phải vì một hạt giống chỉ nẩy mầm khi được gieo vào thửa đất thích hợp, rồi còn phải có mưa thuận gió hòa mới có thể phát triển? Hay tại thời gian Thầy bất đắc dĩ phải sống xa quê hương đã quá lâu để có ảnh hưởng?

Tội kêu gọi Hoà bình ở Việt Nam

Đây không phải là lần thứ nhất Thiền sư Nhất Hạnh được một giải thưởng quốc tế, được tôn vinh, được tạc tượng, được Liên Hiệp Quốc lắng nghe, được một vị tổng thống Mỹ hỏi ý kiến, nhưng giáo pháp bình an trong tự thân của Thầy đã không được số đông người Việt hiểu và áp dụng. Ngược lại với cái hiểu phải có hòa bình rồi mới có thể có bình an, Thầy Nhất Hạnh dạy phải có bình an trong tự thân rồi hòa bình mới có cơ hội đến.

Thuở Việt Nam từ Bắc chí Nam khói lửa chiến tranh đang ngùn ngụt, những bên lâm chiến đang say máu kẻ thù, thì tiếng kêu đau thương của Thầy “kẻ thù của ta không phải là con người” chẳng được bên nào nghe lọt lỗ tai. Hơn 40 năm sau chiến tranh, cái tội kêu gọi hòa bình của Thầy vẫn không bên nào quên được, vì kêu gọi hòa bình được hiểu là kêu gọi ngưng tiêu diệt phe “bên kia”, như vậy là chống đối “phe mình”, là thuộc phe “bên kia”, là làm hại “phe mình”…

“Vị sứ giả của hòa bình và bất bạo động” Mục sư Martin Luther King thán phục khi xưa và thế giới hôm nay tôn sùng là “nhà lãnh đạo hòa bình toàn cầu, nhà hoạt động hòa bình toàn cầu”, trong mắt nhiều người Việt chống Cộng là một kẻ “phản chiến”, “làm lợi cho cộng sản”, hoặc ngược lại, đối với Cộng sản VN thì có lúc Thầy là “thế lực thù nghịch âm mưu chống chính quyền”, lúc nhẹ hơn là “phải theo dõi, phòng ngừa”.

Chiến tranh súng đạn không còn ở Việt Nam, nhưng chiến tranh vẫn còn trong tâm thức người Việt, vì hằng ngày trên mảnh đất đó vẫn còn sự bạo tàn và đàn áp.

Và người Việt vẫn tin con đường giải thoát duy nhất là tiêu diệt con người thù nghịch với mình.

Tội muốn tôn giáo góp sức xây dựng hòa bình

Năm 1999 giám đốc UNESCO Federico Mayor mời Thầy Nhất Hạnh viết một bản hướng dẫn về thực hành hòa bình và bất bạo động (để trở thành 6 điểm căn bản của United Nation Manisfesto 2000) (3), nhưng năm 2005 khi Thầy Nhất Hạnh về Việt Nam lần đầu với sự giúp đỡ của cộng đồng quốc tế, ngay chính những vị trưởng thượng của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất, những người mà Thầy gọi là những anh em của tôi, những người giỏi hơn tôi vượt bực mà đang không được tự do hành đạo và dạy đạo tại Việt Nam, và Thầy kêu gọi các phật tử Pháp, Ý, Nhật, Đại Hàn, Hongkong, Đức, Nga… gom chữ ký đòi trả tự do cho họ, chính những vị này lại từ chối không gặp Thầy, nên hai bên đã mất dịp may bằng vàng cùng nhau lên tiếng xiển dương nền văn hóa hòa bình và không bạo lực của Phật giáo, mà thế giới tin tưởng sẽ thắng mọi bạo tàn.

Không gặp nhau nên không thể đối thọai để hiểu nhau: một sự cố thật bi đát cho Phật giáo Việt Nam, bỏ cửa ngỏ cho kẻ ác, cho những kẻ xây chùa lớn dựng tượng cao, mê tín dị đoan, buôn kinh bán kệ, tha hồ múa may.

Sáu điểm Thầy Nhất Hạnh trao cho thủ tướng Phan văn Khải (4) vào cuối chuyến đi này, đề nghị phải tách giáo quyền khỏi chính quyền, phải dùng đức trị để khôi phục đạo đức, niềm tin xóm làng, hai Giáo Hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và Phật giáo Việt Nam đều phải được chính thức hoạt động v.v… chẳng được phe nào ủng hộ.

Năm 2007, Thầy Nhất Hạnh vẫn từ tốn nhưng thẳng thắn giáp mặt chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, đưa thư đề nghị “chính phủ thực hiện việc tách rời tôn giáo khỏi chính trị và chính trị khỏi tôn giáo… ngưng lại mọi quản chế của chính quyền trên giáo quyền, giải thể Ban Tôn giáo Chính phủ và trước hết là ngành Công an Tôn giáo. Tất cả các đoàn thể tôn giáo đều được sinh hoạt tự do trong khuôn khổ pháp luật hiện hành, như bất cứ một hội đoàn văn hóa, thương mại, công nghiệp và xã hội nào”. (5)

Ảnh hưởng quốc tế chỉ đủ để Thầy không bị cấm cửa, không cho về nước, nhưng chính phủ Việt Nam không hề có ý định để các đoàn thể tôn giáo được hành đạo tự do.

Tội đề nghị Việt Nam nên hành xử khác Trung Hoa

Tháng 03.2008, chỉ hơn một tháng trước khi về VN đóng góp cho Lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc tổ chức lần đầu tiên tại Hà Nội, Thầy Nhất Hạnh đã hướng dẫn hơn 3000 người đi thiền hành tại thành phố Roma để chuyển năng lượng thương yêu tới 600 nhà sư Tây Tạng và các phật tử vừa bị xe tăng, thiết giáp của quân đội Trung Hoa đàn áp đẫm máu tại Lhasa.

Đài truyền hình quốc gia Ý và các tờ báo lớn Il Manifesto, Corriere della Sera và La Republica đã truyền hình và đăng lời kêu gọi của Thiền sư Nhất Hạnh, yêu cầu Quốc hội Âu châu gửi phái đoàn đến Lhasa và các nơi khác để lắng nghe tại chỗ về những sự kiện đã xảy ra, yêu cầu chính phủ Trung Hoa để Đức Đạt Lai Lạt Ma về viếng thăm cũng như giảng dạy Phật pháp tại Tây Tạng và Trung Hoa, và để tỏ rõ cho thế giới thấy Việt Nam có lập trường với Tây Tạng, rất khác với Trung quốc, Việt Nam nên mời Đức Đạt Lai Lạt Ma đến dự Lễ Phật đản Liên Hiệp quốc: chính phủ Việt Nam sau đó chỉ có lập trường với Thầy Nhất Hạnh là giải tán Tu viện Bát Nhã!

Thầy Nhất Hạnh một mặt không để bị bắt chẹt phải thay đổi lập trường, mặt kia hướng dẫn toàn thể các học trò xuất gia cũng như cư sĩ của Thầy giữ hoàn toàn bất bạo động, tránh mọi thù hận, xung đột với phe đàn áp. 400 người tu trẻ của Bát Nhã vỡ đàn được một số các vị tôn túc thuộc cả hai Giáo Hội Phật giáo VN Thống nhất lẫn Giáo hội Phật giáo Việt Nam ngấm ngầm cưu mang cho qua cơn nguy biến. Cho thấy trong lòng cả hai giáo hội đều có những vị tôn túc vẫn lo bảo bọc xây dựng cho thế hệ tương lai của dân tộc.

Một lần nữa hạt giống hòa bình Thầy Nhất Hạnh gieo và vun trồng có vẻ không bắt được rễ tại Việt Nam.

Nhưng may thay, dân là dân, chính quyền là chính quyền

Không những nhiều cuốn sách của Thầy Nhất Hạnh là best sellers tại các nước Âu – Mỹ, cuốn “Dữ sinh mệnh tương ước” (Uớc hẹn với cuộc sống) in tại Bắc kinh còn là best seller tại Trung Quốc và cuốn “Phóng hạ tâm trung đích ngưu” (Thả con trâu trong tâm tưởng), best seller tại Hongkong.

Bên cạnh những giải “Hoà bình trên trái đất” (Pacem in Terris) và Union Medal của những giáo hội Thiên chúa Giáo, nhằm “vinh danh những cá nhân mà cuộc sống của họ là tấm gương thực hiện những sứ mạng hướng thượng trên thế giới“, nhiều đại học Âu – Mỹ cũng như hai đại học tại Hongkong đã lần lượt vinh danh Thầy năm 2014 và 2017.

Giáo sư Lee Chi-Kin, Phó hiệu trưởng trường Đại học Giáo dục Hồng Kông, trao tặng mũ áo cho thiền sư Thích Nhất Hạnh ngày 29/8/2017 tại Thái Lan.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã dành trọn cuộc đời mình để thúc đẩy hòa bình và những giá trị tâm linh trên khắp thế giới. Người đã nỗ lực để giúp tháo gỡ những vấn đề xã hội đương thời cũng như những xung đột trên thế giới thông qua những phương pháp chế tác bình an và từ bi” và “… là một bậc thầy lỗi lạc, là nguồn cảm hứng lớn lao cho chúng ta“.

Hình ảnh cô Lam Ka Lo, gương mặt của phong trào biểu tình bất bạo động tại Hongkong, ngồi thiền trước đoàn cảnh sát kéo đến chặn biểu tình, đã làm nhiều người Việt Nam suy nghĩ. Như vậy cũng dễ tiên đóan là những hạt giống từ bi và an lạc Thầy Nhất Hạnh đã gieo trồng trên thế giới cũng đã, đang và sẽ về tới Việt Nam để làm nguồn cảm hứng xây dựng an bình cho dân tộc của Thầy.

Tinh thần “không thắng không thua, không thành công không thất bại”

Giải thưởng Hoà bình Nội tâm Luxemburg 2019 có ý nghĩa nhất cho những cá nhân và xã hội dân sự đang tranh đấu bất bạo động cho Hoà bình. Có nhiều phương cách, nhiều địa hạt để xây dựng Hoà bình. Chống đối là một phương cách nhưng cũng chỉ là một. Các giải thưởng Hòa bình Luxembourg được trao theo 10 lĩnh vực: Báo chí vì hòa bình, hỗ trợ hòa bình, nghệ thuật vì hòa bình, tổ chức hòa bình, giáo dục hòa bình, nhà hoạt động hòa bình, công nghệ hòa bình, hòa bình môi trường, tiến trình hòa bình, hòa bình nội tâm. Tuy nhiên đó chỉ là tượng trưng, vì ngay giải thưởng “Hòa bình Nội tâm” cũng mới vừa được đặt thêm, nghĩa là còn nhiều phương cách để xây dựng hòa bình thực thụ, tùy theo óc sáng tạo. Chia lĩnh vực hoạt động cho hòa bình còn nói lên sự cần thiết phải chuyên môn mới có thể thành công. Chập chờn cưỡi ngựa xem hoa không thể tới bất cứ một cái đích có giá trị nào cả.

Xã hội dân sự là của dân và cho dân. Thành thử điều căn bản là phải đi sát với dân. Không biết thực tế những thiếu đủ, những vui buồn của người dân thì không thể biết cùng đi với họ trên con đường nào, nhanh hay chậm cho thích hợp, để có thể tới đích.

Kêu gọi nhau đồng hành, nhưng chẳng ai biết hướng nào, đi đâu, khả năng sức lực mình bao nhiêu để đi, thì e rằng tất cả chỉ là thùng lon rỗng.

Các xã hội dân sự Việt Nam cần có thời gian và quyết tâm xây dựng thực lực để trở nên hữu hiệu. Không có một không gian chật hẹp nào có thể nhốt tù óc sáng tạo của những người quyết tạo hòa bình trong tự thân để đạt tới hòa bình cho người chung quanh.

Quỹ Hoà bình Schengen và Diễn đoàn Hoà bình Thế giới đưa ra mục đích chính là kết nối những người/những nhóm người xây dựng hòa bình. Connecting Peacemakers. Kết nối và trao đổi để học hỏi là chìa khóa của thành công trong thế giới ngày hôm nay.

Thầy Nhất Hạnh cũng đã buông bỏ sở thích ẩn dật của một vị thiền sư thi sĩ để đi vào xã hội. Sự chọn lựa người đệ tử thứ 148 rất trẻ tuổi để thay Thầy đi nhận Giải thưởng “Hoà bình Nội tâm” đã nói lên một điều: Thầy đang yên tâm có mặt cho Việt Nam ngay tại quê hương vì có các đệ tử của Thầy đang tiếp tục nắm tay thế giới trong sứ mạng xây dựng Hoà bình.

_______

Bình Luận từ Facebook

11 BÌNH LUẬN

  1. Đáng lý ra thì cuối đời – ngài Thích Nhất Hạnh phải về Bến Tre để “độ” cho hàng trăm ngàn vong linh người dân vô tội bị giết trong vụ Mỹ đã bỏ bom thiêu rụi ba trăm ngàn (300.000) ngôi nhà dân tại đây trong biến cố Mậu Thân 1968.

    Chả hiểu ngài thiền sư kính mến của chúng ta tình toán làm sao mà (lúc đó) toàn Bến Tre có khoảng 50.000 dân, mà có đến 300.000 ngôi nhà để Mỹ thả bom thiêu rụi? Hay là thời Mỹ Ngụy kềm kẹp, mỗi người dân Bến Tre đã sở hữu đến năm (5) ngôi nhà ?

    Cẩu Trời Khấn Phật ban cho Thiền Sư được sống thật thọ trên ….xe lăn để ngài “ngộ” được cái nghiệp của kẻ tu hành mà …..VỌNG NGỮ.

  2. Von Clausewitz nói, đại ý, muốn giữ hòa bình thì phải chuẩn bị cho chiến tranh . Đó cũng là lý do tại sao tất cả các quốc gia trên thế giới đều ít nhiều có quân đội riêng của mình .

    Tư tưởng của ô Thích Nhất Hạnh là của một người lãng mạn, idealist, 1 “nghệ sĩ”, 1 triết gia … chỉ thích hợp cho những người như Phạm Đoan Trang & những thứ đấu chanh ở Việt Nam, & thích hợp cho những lời kêu gọi vui vui . Một lý tưởng về vườn địa đàng, không/chưa thích hợp cho thế giới thực hiện nay . Áp dụng nó & những tư tưởng lãng mạn kiểu đó, chết ráng chịu . Nhưng có vẻ dân Việt vẫn là 1 nồi lẩu của tất cả những lãng mạn, nghệ sĩ, triết gia, lý tưởng … nhưng không thứ gì ra hồn, nên không học được gì ngay cả sau khi chủ nghĩa Mác tàn phá Việt Nam cả về tinh thần lẫn thể chất . Không học được gì ở quá khứ, more likely sẽ lập lại sai lầm của quá khứ, nhận định của Giambatista Vico. Việt Nam còn chết dài dài .

    Việt Nam Cộng Hòa & Thích Nhất Hạnh … Sẵn chuyện không “muốn” học quá khứ, tớ lói thế lày luôn . Tất cả những thứ mọi người gọi-là đấu tranh hiện nay đều đã tồn tại dưới thời Việt Nam Cộng Hòa . Đúng, nó chưa hoàn hảo, vì chiến tranh, vì mới xuất hiện … nhưng Cộng Sản không phải là thứ thay thế nó . Nhưng người Việt là 1 nồi lẩu trời đánh nên … we all know how it turned out. Để chạy tội cho mình, chỉ còn cách tìm đủ mọi lý do thậm vô lý để biện hộ cho việc lật đổ Việt Nam Cộng Hòa . Tiny little thing, đem tư duy đó mà đấu tranh cho “dân chủ”, good the fook luck. The best you can get với tư di đó chỉ là loại dân chủ xã hội chủ nghĩa . Và cái đó đã có sẵn, không cần phải đấu tranh chi cho mệt . Nếu có 1 thứ -theo như nhiều người- vừa không Cộng Sản vừa không Việt Nam Cộng Hòa … OK, các bạn làm tớ tò mò vì tớ hoàn toàn chưa biết mặt mũi nó ra sao & cũng chưa nghe ai nói tới.

    “Xã hội dân sự là của dân và cho dân”

    Hahaha, bà này chưa đọc cuốn khỉ gió bất bạo động gì đấy của Phạm Đoan Trang . Tuy PĐT không nói ra, nhưng suy từ “ôn hòa & có học”, ta có thể luận đoán đứng về phía dân là bọn cực đoan & vô học . Và cần thay đổi hoặc đường lối, hoặc tư di .

    Lói dỡn thui, các bạn nên vẫn tiếp tục đi trên con đường to nowhere đã chọn . Và nhớ, bình tâm tự di, đừng để cho những điều tai nghe mắt thấy làm sao lãng tâm tưởng của mình . Đấu tranh nhưng đừng bao giờ ngừng nghe Paul Mauriat. Dự đoán của tớ, khả năng nước mình lên chủ nghĩa xã hội khá hơn .

  3. Von Clausewitz nói, đại ý, muốn giữ hòa bình thì phải chuẩn bị cho chiến tranh . Đó cũng là lý do tại sao tất cả các quốc gia trên thế giới đều ít nhiều có quân đội riêng của mình .

    Tư tưởng của ô Thích Nhất Hạnh là của một người lãng mạn, idealist, 1 “nghệ sĩ”, 1 triết gia … chỉ thích hợp cho những người như Phạm Đoan Trang & những thứ đấu chanh ở Việt Nam, & thích hợp cho những lời kêu gọi vui vui . Một lý tưởng về vườn địa đàng, không/chưa thích hợp cho thế giới thực hiện nay . Áp dụng nó & những tư tưởng lãng mạn kiểu đó, chết ráng chịu . Nhưng có vẻ dân Việt vẫn là 1 nồi lẩu của tất cả những lãng mạn, nghệ sĩ, triết gia, lý tưởng … nhưng không thứ gì ra hồn, nên không học được gì ngay cả sau khi chủ nghĩa Mác tàn phá Việt Nam cả về tinh thần lẫn thể chất . Không học được gì ở quá khứ, more likely sẽ lập lại sai lầm của quá khứ, nhận định của Giambatista Vico. Việt Nam còn chết dài dài .

    Việt Nam Cộng Hòa & Thích Nhất Hạnh … Sẵn chuyện không “muốn” học quá khứ, tớ lói thế lày luôn . Tất cả những thứ mọi người gọi-là đấu tranh hiện nay đều đã tồn tại dưới thời Việt Nam Cộng Hòa . Đúng, nó chưa hoàn hảo, vì chiến tranh, vì mới xuất hiện … nhưng Cộng Sản không phải là thứ thay thế nó . Nhưng người Việt là 1 nồi lẩu trời đánh nên … we all know how it turned out. Để chạy tội cho mình, chỉ còn cách tìm đủ mọi lý do thậm vô lý để biện hộ cho việc lật đổ Việt Nam Cộng Hòa . Tiny little thing, đem tư duy đó mà đấu tranh cho “dân chủ”, good the fook luck. The best you can get với tư di đó chỉ là loại dân chủ xã hội chủ nghĩa . Và cái đó đã có sẵn, không cần phải đấu tranh chi cho mệt . Nếu có 1 thứ -theo như nhiều người- vừa không Cộng Sản vừa không Việt Nam Cộng Hòa … OK, các bạn làm tớ tò mò vì tớ hoàn toàn chưa biết mặt mũi nó ra sao & cũng chưa nghe ai nói tới.

    “Xã hội dân sự là của dân và cho dân”

    Hahaha, bà này chưa đọc cuốn khỉ gió bất bạo động gì đấy của Phạm Đoan Trang . Tuy PĐT không nói ra, nhưng suy từ “ôn hòa & có học”, ta có thể luận đoán đứng về phía dân là bọn cực đoan & vô học . Và cần thay đổi hoặc đường lối, hoặc tư di .

    Lói dỡn thui, các bạn nên vẫn tiếp tục đi trên con đường to nowhere đã chọn . Và nhớ, bình tâm tự di, đừng để cho những điều tai nghe mắt thấy làm sao lãng tâm tưởng của mình . Đấu tranh nhưng đừng bao giờ ngừng nghe Paul Mauriat.

  4. Nhờ BBT Tiếng Dân xóa dùm cái còm đúp . Server TimeOut nên tớ tưởng nó không qua .

    Thêm điều này . Tuy Phan Văn Khải & Nguyễn Minh Triết -2 người được nhắc tới- đã có thái độ tiêu cực đ/v thầy đại đức Thích Nhất Hạnh, nhưng nếu có ai thật sự hành xử theo tinh thần hòa bình của thầy, tớ nghĩ chính là Đại tướng Lê Đức Anh ở Gạc Ma . Và ta có tinh thần “Số Không Bất Tử” để tôn thờ . Đảng nên lập tượng tướng Lê Đức Anh . Bọn xã hội dân sự sẽ ngày đêm thờ cúng cho mà xem .

  5. Thú thật mình rất sợ những ông “thiềng giả” cũng như mấy “ráo xư” kiểu Cao Huy Thuần, Tôn Nữ Thị Gái. Mồm thì ra vẻ hiền lành nhưng bụng một bồ poignards. Quậy phá cái nơi và con người dạy cho biết chút tiếng Pháp, cơm no bò cưỡi rửng mỡ. VC nó oánh giết bằng AK với cànông 130 ly, chặt đầu mổ bụng chính đồng bào Huế vô tội của “quý ngài” mà không ới lên được một tiếng. “Thiềng xư” thì ngay lúc đó đòi “Chắp tay nguyện cầu cho bồ cu trắng hiện” chửi bới đâm thọc tôn giáo người khác. Sau bảy hai không còn Mỹ thì chẳng biết chống ai, theo VC thì sợ chết nên chuồn đi đến chính cái nước “thày” to mồm chửi nhất. Hai ráo xư còn lại vẫn õng à õng ẹo dạy đời kiếm chút cơm thừa VC, sau khi cũng đã liếm láp kiếm ăn ở mấy cái xứ giãy hoài không chét. Xấu hổ cho dân Huế như tui.

  6. Các “thiềng rả” này ngày xưa thời VNCH “phá… không chừa thứ gì” bây giờ bày đặt dạy thiên hạ sống hòa bình… bó tai luôn.

  7. Có thể nói trên thế giới hiện có hai nhà sư Phật Giáo rất nổi tiếng là Đức Dalai Lama của Phật Giáo Tây Tạng và thiền sư Thích Nhất Hạnh của Việt Nam.
    Đức Dalai Lama, người từng nhận giải Nobel Hoà Bình, người có nụ cười hóm hỉnh thân thiện và một cách sống hoà đồng với mọi người, kể cả những ai không cùng tôn giáo đều quý mến ông. Mặc dù không được nhà cầm quyền độc tài Trung Cộng công nhận ông là hiện thân của Phật, nhưng lãnh đạo các quốc gia đều không ngần ngại bày tỏ thiện cảm với Đức Dalai Lama vì nhân cách và lý tưởng của ông.
    Người Việt thì có thiền sư Thích Nhất Hạnh, rất nổi tiếng với những buổi thuyết pháp và những cuốn sách về thiền, về cách sống sao cho tâm thân an lạc. Nhưng lý do tại sao thiền sư lại bị “tổ trác” ở VN vẫn là một đề tài khó nói và khó hiểu.
    Riêng tôi, vẫn không hiểu tại sao trong lần về thăm VN vào năm 2005 sấum6y thập niên, ngay chính 2 vị đại lão hoà thượng đáng kính của giáo hội Phật giáo VN là các ngài Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ lại từ chối không muốn gặp mặt ông? Có phải vì thiền sư có những tư tưởng, triết lý không theo truyền thống của Phật Giáo hay vì một lý do chính trị nào khác?
    https://thuvienhoasen.org/a13100/09-tai-lieu-trong-wikileaks-tiet-lo
    https://vietbao.com/a11591/quy-thay-quang-do-tue-sy-khong-tiep-thay-nhat-hanh
    Đồng xu nào cũng có hai mặt, câu chuyện nào cũng có thể diễn giải theo hai chiều khác nhau. Dưới đây có vài bài viết về Thích Nhất Hạnh với những cáo buộc rất “có cơ sở”. Mời bạn đọc xem để tìm hiểu do đâu thiền sư này cho đến cuối đời vẫn ôm nỗi niềm “bụt chùa nhà không thiêng”. Còn các đệ tử của ngài thì cứ mãi ấm ức sao mấy người đồng hương lại cứ mãi bảo thủ không chịu mở mắt ra mà “giác ngộ” cái tư tưởng vĩ đại mà sư phụ của họ đã dày công truyền bá và đã thành công vạng dội khắp 5 châu, 4 bể:
    http://www.thuvienhoasen.info/southeast-asia-sea/thich-nhat-hanh-la-ai.html
    https://nguyenthieunhan.wordpress.com/2009/10/14/thi%E1%BB%81n-s%C6%B0-nh%E1%BA%A5t-h%E1%BA%A1nh-k%E1%BA%BB-danh-du-v%E1%BB%9Bi-tinh/

  8. Xin có vài lời công bình và thẳng thắn về thiền sư TNH.!
    Sự nghiệp tu hành của ông ta “đi lên” như ngày nay là nhờ được đám
    đệ tử người da trắng có quan điểm thiên tả và phản chiến “công kệnh”
    từ thời chiến tranh VN.đến bây giờ !
    Chỉ vậy thôi ! Khen cái tài của ông “Đi với bụt mặc áo cà sa,đi với ma
    mặc áo giấy” để gọi Phật thành Bụt cho khác PG.truyền thống !

  9. Không hiểu sao cái comment của tôi cứ bị “chờ kiểm duyệt” mãi mà không được đăng đàn?
    Thôi để tóm tắt, tôi dẫn vài cái link để cho quý bạn đọc xem cho biết.

    Link #1 và #2 lý giải vì sao các Đại lão Hoà thượng Thích Huyền Quang Thích Trí Siêu và Thích Quảng Đô từ chối gặp thiền sư Thích Nhất Hạnh:
    https://thuvienhoasen.org/a13100/09-tai-lieu-trong-wikileaks-tiet-lo
    https://vietbao.com/a11591/quy-thay-quang-do-tue-sy-khong-tiep-thay-nhat-hanh

    Những link sau là nhận xét của bá tánh về lý do tại sao thiền sư Thích Nhất Hạnh nổi tiếng khắp nơi nhưng lại bị “tổ trác” ở ngay quê hương mình:
    http://www.thuvienhoasen.info/southeast-asia-sea/thich-nhat-hanh-la-ai.html
    https://www.thongluan.blog/2017/09/nhat-hanh-va-mat-trai-ang-sau-lu-giang.html
    https://nguyenthieunhan.wordpress.com/2009/10/14/thi%E1%BB%81n-s%C6%B0-nh%E1%BA%A5t-h%E1%BA%A1nh-k%E1%BA%BB-danh-du-v%E1%BB%9Bi-tinh/

    Nói tóm lại, chỉ có người Việt mới hiểu thấu đáo mặt thật của người Việt. Trải qua bao nhiêu dâu bể, tang thương, người Việt đã được lắm bài học về sự cả tin, ngây thơ chính trị để ra nông nỗi như ngày hôm nay. Âu cũng là bài học cho những ai tay đã lỡ nhúng chàm cộng sản thì khó mong thu phục được nhân tâm ở VN.

  10. Cô tác giả bài viết non đời non bút thật tội nghiệp. Cô cứ mải ca thiền sư mà chẳng biết bản chất thiền sư. “Ngài” xuất ngoại du học nhờ tiền và sự cho phép của chế độ NĐD (y chang trường hợp Thích Minh Châu). Tham sân quá nên quý thầy chỉ lo cắn ngay bàn tay đã cho mình ăn. Cô tác giả nếu là nạn nhân của các cuộc đốt phá (của cải của người vô tội bị đốt cả tuần sau vẫn nghi ngút) do “phong trào cứu quốc” mà các thày xúi nhằm vào các gia đình tôn giáo “bạn” sau sự biến 1963, thì chắc đã hỡi ơi vì cái gọi là “yêu hòa bình” ma quỷ này. Vụ này cứ truy ma đầu Đào Hiếu thì khắc biết. Hồi còn ở Huế, tui cứ nghĩ mãi không ra khi chứng kiến dân Quảng Bình vào nắm đầu dân Huế (tỉnh Bình-Trị-Thiên mà!). Dân Huế ta im như thóc. Buồn quá nên tôi mong giá như ông NĐD theo Phật giáo và đừng là dân Quảng Bình thì đâu có khổ như bây chừ. Thù hằn ngu muội như Nguyễn Đắc Xuân là cùng: cái ghế xoay 500K (như bây giờ) trong dinh TT vừa bị giết “được” tế độ thành cái ghế sung sướng! Tất cả cần con số thống kê và tìm sẽ thấy.
    Nhân tiện hỏi quý thầy là vì sao Lm CVL lại làm Viện trưởng VĐH Huế. Câu trả lời thật bất ngờ: quý thày Phật giáo lúc đó không ai có đủ bằng cấp theo chuẩn. Thích Minh Châu còn đang đi du học chua về. Hóa ra ý thức hệ nếu có cũng chỉ xuất xứ từ tham sân.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây