Khi nhân cách ở một tầm cao

  •  
  •  
  •  
  •  

Mạc Văn Trang

28-8-2018

Một bà bạn tôi, vốn là giáo viên, người Hà Nội gốc, rất tế nhị, hay ý tứ… Bà băn khoăn bảo tôi: Cái Phù điêu ở Hồ Trúc Bạch, nơi ông John McCain bị bắt sống, là biểu tượng ta chiến thắng B52 của Mỹ; còn hình ảnh John McCain quỳ gối, giơ hai tay đầu hàng là biểu thị sự thất bại nhục nhã của đế quốc Mỹ… Sao lại đem hoa đến viếng ông ấy ở đấy? Như vậy có làm nhục người ta không?

Theo bà, nên phủ tấm vải đen lên phù điêu và lập bàn thờ, có ảnh của ông thật đàng hoàng để viếng. Như vậy mới thể hiện sự kính trọng, chân thành tiếc thương một con người đáng kính, một người bạn lớn của nhân dân ta…

Tôi bảo, chị băn khoăn, chị không đặt hoa ở phù điêu ấy, mà đặt hoa trước ảnh ông trang trọng là đúng, vì đó là văn hóa tinh tế của chị. Rất đáng quý.

Nhưng người Mỹ họ suy nghĩ thoáng lắm, nhất là một nhân cách lớn như John McCain. Sinh thời ông đã đến thăm Hồ Trúc Bach, ngắm tấm Phù điêu nhiều lần và chụp ảnh kỷ niệm. Việc ông bị bắn rơi, bị bắt sống, bị giam cầm ở Hòa Lò… đó là sự thật lịch sử. Chả có gì phải né tránh. Việc người dân lập cái bia kỷ niệm chiến tích là việc của họ, người ta muốn làm thế nào để thỏa mãn niềm kiêu hãnh của họ là tùy họ, chả chấp làm gì!

Ông đã vượt qua tất cả sự thù hận giữa 2 bên, vượt qua những ám ảnh bị tù đày ở Hỏa Lò, vượt lên tất cả để hàn gắn mối quan hệ Việt – Mỹ; với một tầm suy nghĩ lớn và lòng bao dung, cao thượng, ông khát khao làm nhiều việc để giúp cho Việt Nam phát triển lên…

Đến như ông Phạm Quang Nghị sang thăm nhà người tai, mà tặng ông ấy tấm hình “sỉ nhục” đó, ông vẫn cầm lấy tươi cười, thú vị, kia mà.

Nay nhân dân đến tấm bia kỷ niệm bên Hồ Trúc Bạch đặt hoa tưởng nhớ, chắc ông cũng rất hài lòng.

Khi nhân cách đã ở tầm cao rồi, người ta không còn vướng bận vào những điều nhỏ nhặt nữa.

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. Bà giáo viên người Hà Nội gốc, rất tế nhị, ý tứ: “Sao lại đem hoa đến viếng ông ấy ở đấy? Như vậy có làm nhục người ta không?”
    Xin bà ngẫm nghĩ sâu xa hơn nữa đi, theo tôi, không những theo truyền thống của người VN, mà với ông TNS John McCain:
    – Ai đó mà sau khi chết, không được chôn, xác “được ướp” (phơi thây) cho mọi người mang hoa đến thờ cúng – đó mới là sự làm nhục người ta!

  2. * Những người có nhân cách là những người “chớ bàn chuyện văn chương với bọn đĩ, chớ bàn chuyện quốc gia đại sự với phường kẻ cắp”, bởi thế, xem ai có nhân cách hay không thì việc đầu tiên là phải căn cứ vào tiêu chí này.
    * Người có nhân cách cao thì dân chúng lại khó với tới, khó học theo, cho nên, nhân cách cao trong trường hợp này dần dần trở thành biểu tượng chứ không áp dụng được trong đời sống.
    * Tổng thống Donald Trump đang đi rất đúng hướng là ngăn chặn Tầu cộng, thế nhưng, ông lại đang bị làm khó dễ bởi những người có nhân cách cao, thử hỏi, những nhân các cao ấy có đáng được gọi như vậy không?

  3. Bài đặt tựa nghe kêu lớn quá, ghé vào đọc thì ôi thôi…dở tệ!!
    Không nhân cách, cũng chả tầm cao.
    Nhân cách và tầm cao may sao cũng còn ở bà bạn giáo viên của ông đấy! Cho tôi tặng bà một bó hoa…ngưỡng mộ!

    Lưu ý cái tượng ông Mc Cain quỳ gối là biểu tượng căm thù “đế quốc” Mỹ. Nay đảng chó mong được liếm dollars xanh gần chết, mong được Mỹ bảo kê, mong được Mỹ cho làm ăn kinh tế thắy mụ nội…mà còn ra vẻ!! Đúng là xảo trá và hèn hạ!

    Đập cái tượng quỳ gối đi thì hay hơn.

    ÔNG Mc Cain đã ra đi trong thương tiếc của nhiều người bởi những việc tử tế ông đã LÀM để cố gắng hàn gắn vết thương chiến tranh VN.

    Còn CSVN thì thích làm nhục và trói kẻ khác- đã thành xi măng đóng cứng vào não, khó rửa…

    TỬ TẾ và ti tiện quả là khác nhau một trời, nhỉ??

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây