Quỹ Carnegie vì Hòa bình Quốc tế
Tác giả: Nguyễn Khắc Giang
Trúc Lam chuyển ngữ
24-4-2026
Hà Nội và Bắc Kinh từ lâu đã coi nhau như những người anh em họ xa, hơn là những đồng chí kề vai sát cánh. Điều này có thể đang thay đổi khi cả hai bên xích lại gần nhau hơn, nhằm tạo thế phòng vệ trước những bất định và thái độ thất thường của Hoa Kỳ.
Bất chấp mọi lý do lẽ ra phải gắn kết Hà Nội và Bắc Kinh với nhau—sự tương đồng về hệ tư tưởng, nỗi lo ngại về sự ổn định chế độ, sự phụ thuộc vào xuất khẩu, và sức nặng của yếu tố địa lý—họ vẫn chưa từng thiết lập được một liên minh thật sự nào. Thực tế, tình hình hoàn toàn ngược lại. Hai quốc gia cộng sản này từ lâu đã luôn giữ khoảng cách với nhau, điều này khiến Washington coi Việt Nam là một trong những “quốc gia xoay trục” then chốt ở Đông Nam Á. Quan điểm này càng được thể hiện rõ nét dưới thời chính quyền Biden.
Tuy nhiên, dường như thay vì xoay trục về phía Mỹ, gần đây Việt Nam lại đang chuyển hướng theo chiều ngược lại. Sẽ là một sai lầm nếu coi sự chuyển dịch này là biểu hiện của tình cảm mới mẻ mà Hà Nội dành cho Bắc Kinh. Điều thật sự thay đổi chính là mong muốn chung của cả hai bên trong việc tạo thế phòng vệ trước một thế giới đang trở nên mất phương hướng. Trong bối cảnh này, chủ nghĩa thực dụng đang chiếm ưu thế tuyệt đối.

Dưới sự lãnh đạo mới, Hà Nội hiện tỏ ra sẵn sàng đón nhận cơ hội tăng cường quan hệ với Bắc Kinh không kém gì chính phía Trung Quốc. Quả thật, Việt Nam cần một “chính sách bảo hiểm” để đề phòng một thế giới ngày càng hoài nghi về những cam kết của Mỹ. Về phần mình, Trung Quốc có mọi lý do để củng cố mối quan hệ với một đối tác quan trọng ở Đông Nam Á, một khu vực vốn đã bị chính quyền Trump làm cho chao đảo bởi những chính sách thuế quan thất thường và sự thiếu vắng các cuộc gặp thượng đỉnh.
Trong chuyến thăm cấp nhà nước tới Bắc Kinh gần đây của Chủ tịch nước Tô Lâm, việc nâng tầm quan hệ song phương đã được kết tinh trong tuyên bố chung với nội dung: “Cộng đồng chia sẻ tương lai có ý nghĩa chiến lược ở tầm mức cao hơn trong kỷ nguyên mới”. Dù ngôn từ có phần hoa mỹ, tuyên bố này phản ánh một sự chuyển dịch trong mối quan hệ, một mối quan hệ sẽ dựa nhiều hơn vào các yếu tố kinh tế và thương mại, thay vì chỉ dựa vào sự tương đồng về chính trị.
Trước đây, không phải lúc nào tình hình cũng diễn ra như vậy. Dưới thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Việt Nam từng đặt trọng tâm rất lớn vào hệ tư tưởng, kỷ luật Đảng và tình hữu nghị xã hội chủ nghĩa. Tuy nhiên, sự tương đồng về hệ tư tưởng chưa bao giờ đủ để xóa nhòa ký ức về cuộc chiến biên giới năm 1979, những tranh chấp trên biển, hay bản năng mặc định của Việt Nam là luôn phải giữ khoảng cách với người láng giềng khổng lồ của mình. Điều đã thay đổi dưới thời Tô Lâm chính là hình thức của lời đề nghị, và hình thức của người đón nhận lời đề nghị ấy. Sau sự nghiệp lãnh đạo Bộ Công an, ông Tô Lâm là một nhân vật xuất thân từ lực lượng an ninh mật nhưng đã chuyển mình thành một người theo chủ nghĩa thực dụng—một người tập trung quyền lực của cả Đảng và Nhà nước vào tay một lãnh đạo duy nhất; đây là một kỳ tích hiếm thấy trong nền chính trị vốn đề cao sự đồng thuận ở Việt Nam.
Đối với Bắc Kinh, việc có một người theo chủ nghĩa thực dụng sở hữu vốn liếng chính trị đồ sộ quả là điều bùi tai, bởi lẽ họ vốn có thiên hướng làm việc thông qua một đầu mối ra quyết định duy nhất. Hơn nữa, ông Tô Lâm đã thực hiện những cải cách mạnh mẽ nhằm tái kiến thiết nền kinh tế “ngôi sao” của khu vực Đông Nam Á dưới ngọn cờ của một “kỷ nguyên mới về sự trỗi dậy của quốc gia“. Dù nói tiếng Việt, nhưng ông lại sử dụng cùng một ngôn ngữ phát triển kinh tế mà Bắc Kinh thấu hiểu tường tận.
Khi ông Tô Lâm đặt chân đến Bắc Kinh đúng một năm sau chuyến thăm Hà Nội gần nhất của ông Tập Cận Bình, phía Trung Quốc đã chuẩn bị sẵn một chiến lược chào đón đầy hiệu quả. Ông Tập đã thuyết phục ông Tô Lâm bằng các đề xuất về cơ sở hạ tầng, chuỗi cung ứng, cùng một vị trí tham gia kín đáo vào các diễn đàn đa phương do Bắc Kinh chủ trì.
Gói kinh tế mà Trung Quốc đưa ra hoàn toàn nhất quán với những gì họ thường thực hiện tại nhiều thị trường đang phát triển khác: “Chúng tôi có thể giúp các bạn xây dựng mọi thứ một cách nhanh chóng và với chi phí thấp; và nhân tiện, chúng tôi đặc biệt giỏi về lĩnh vực đường sắt“. Đề xuất xây dựng và tài trợ cho ba tuyến đường sắt khổ tiêu chuẩn xuyên biên giới, kết nối vành đai phía Bắc của Việt Nam với các tỉnh Vân Nam và Quảng Tây (Trung Quốc) — mà khởi điểm là tuyến đường trị giá 7,2 tỷ Mỹ kim nối từ thị trấn biên giới Lào Cai tới cảng Hải Phòng xuyên qua Hà Nội, thật sự không phải là điều quá bất ngờ. Lĩnh vực đường sắt cao tốc cũng được bổ sung vào danh mục hợp tác công nghệ, một nỗ lực không hề che giấu ý định của Trung Quốc nhằm giành lấy một phần trong dự án siêu đường sắt cao tốc Bắc–Nam trị giá 67 tỷ Mỹ kim của Việt Nam, dự kiến sẽ được khởi công vào cuối năm nay. Như để nhấn mạnh vào sự chuyển hướng chiến lược này, trong suốt chuyến thăm, ông Tô Lâm đã hai lần trải nghiệm các chuyến tàu cao tốc của Trung Quốc và dành những lời tán dương nồng nhiệt trước công chúng về loại hình giao thông này.
Bao quanh các dự án đường sắt là một kiến trúc hội nhập kinh tế rộng lớn hơn nhiều. Trong chuyến thăm này, hai bên đã ký kết 32 văn kiện hợp tác; đồng thời, tuyên bố chung cũng vạch ra các kế hoạch cụ thể về chuỗi cung ứng, hải quan, khoa học, công nghệ, hợp tác cấp địa phương và phát triển khu vực biên giới. Tuyên bố cũng đặc biệt chú trọng đến việc kết nối giao thông và logistics, một định hướng hoàn toàn phù hợp với sự chuyển dịch tổng thể trong quan hệ song phương: Từ chỗ chỉ dừng lại ở những khẩu hiệu to tát, mối quan hệ này đang chuyển sang việc tập trung vào các cơ chế vận hành thực tiễn liên quan đến lưu thông hàng hóa, sản xuất và khả năng chống chịu của nền kinh tế.
Đối với Hà Nội, đây là một hướng đi hoàn toàn hợp lý và thiết thực. Trung Quốc hiện đã là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam; và để mối quan hệ này tiếp tục duy trì được sự bền vững về mặt chính trị, nó cần mang lại những giá trị thiết thực hơn là chỉ đơn thuần là một khoản thâm hụt thương mại ngày càng phình to.
Bắc Kinh luôn đề cao chủ nghĩa đa phương, nhưng dĩ nhiên, họ lại đặc biệt mong muốn các quốc gia khác gia nhập vào những “câu lạc bộ” do chính họ chủ xướng—chứ không phải của siêu cường đối địch. Xét về phương diện này, những tín hiệu phát đi từ ông Tô Lâm mang ý nghĩa hết sức quan trọng. Tuyên bố chung đã dành những lời lẽ nồng nhiệt khi nhắc đến Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO), đồng thời khẳng định rằng, Hà Nội sẵn sàng duy trì các hoạt động trao đổi nhằm tìm hiểu khả năng trở thành đối tác của tổ chức này. Tuyên bố cũng tái khẳng định sự ủng hộ đối với hợp tác trong khuôn khổ bốn sáng kiến toàn cầu của Trung Quốc. Đối với một đất nước từ lâu đã ưa chuộng sự mơ hồ về chiến lược và cách dùng từ ngữ thận trọng, điều này rất đáng chú ý. Hà Nội có thể chưa chính thức gia nhập khối của Trung Quốc, nhưng đang trở nên cởi mở hơn, ít nhất là về ngôn từ, đối với các lựa chọn thay thế của Trung Quốc khi thế giới ngày càng trở nên khó đoán.
Tất cả những điều này không có nghĩa là Việt Nam từ bỏ quyền tự chủ chiến lược của mình. Ngược lại, nó cho thấy Hà Nội đang tăng cường chiến lược phòng ngừa trong một thế giới hỗn loạn hơn. Một quốc gia nhỏ bé sống cạnh một cường quốc không cần phải yêu mến cường quốc đó để thắt chặt quan hệ. Nó chỉ cần kết luận rằng, môi trường bên ngoài đang trở nên khắc nghiệt hơn và các đối tác cân bằng cũ ngày càng ít đáng tin cậy.
Ba bài học rút ra từ đó. Thứ nhất, Trung Quốc ngày càng thành thạo trong việc điều chỉnh gói chính sách của mình để xoa dịu các bên liên quan khác nhau. Đối với Việt Nam: Hệ tư tưởng cho những người theo chủ nghĩa lý tưởng, cơ sở hạ tầng cho những người theo chủ nghĩa thực dụng, và sự phối hợp an ninh cho cả hai.
Thứ hai, cách thức về chiến lược phòng ngừa rủi ro của Việt Nam đang thay đổi. Giờ đây, nó được thể hiện ít hơn thông qua khoảng cách và nhiều hơn thông qua sự đón nhận có chọn lọc: Ngôn ngữ ấm áp hơn, các liên kết thể chế chặt chẽ hơn, nhưng vẫn tiếp tục nỗ lực để duy trì không gian hoạt động.
Thứ ba, trong một khu vực đang chao đảo vì bất ổn, tầm ảnh hưởng không thuộc về cường quốc biết thuyết giảng đạo đức một cách hùng hồn, mà thuộc về cường quốc có khả năng tài trợ xây dựng đường sắt, ổn định chuỗi cung ứng, và hứa hẹn sự bảo đảm chính trị mà không đòi hỏi lòng trung thành chính trị.
Đối với Hà Nội, Bắc Kinh đã đưa ra một lời đề nghị mà họ không thể từ chối.



Trong tổ tam tam Thiên-Địa-Nhân, con người sống hài hòa với thiên nhiên, lẫn tâm linh . Tây phương không hiểu được điều này, lúc nào cũng chỉ muốn nữa … cho tới lúc vượt qua những giới hạn con người được phép . Trung Quốc học theo phương Tây nên đã chạm tới mức bá đạo, vượt qua giới hạn cho phép của con người, sự cân bằng cần có trong vũ trụ bị Trung Quốc & Tây phương làm cho gần như hoàn toàn biến mất .
Người Việt mình theo chủ nghĩa trung dung, sống hài hòa với thiên nhiên & tâm linh nên (cần) làm ngược lại hết những gì Trung Quốc làm . Họ chế ra robot đánh võ, robot Vin thì mo đồ theo Vũ Thư Hiên bây giờ . Họ thi đua với Mỹ bay lên không gian, lên cung Hằng, mình thì ngược lại, nhứt quyết hổng thi đua với bất cứ ai cả . Mình mà thi đua với ai thì mình chỉ có nhứt mà thui . Họ xây dựng cái này cái nọ, mình thì cứ cà ịch cà đụi Long Thành . Thế là đủ gòi .
Việt Nam nên chú trọng vào những gì của riêng mình, nhiêu đó đủ làm thế giới Holy Phúc gòi . Ẩm thực, con gái, nông dân nói tiếng u, kỳ tích thiên nhiên … Và xây thêm (thiệt là) nhiều rì sọt . Đó là những đóng góp của Việt Nam cho thế giới . Oh, và văn hóa Mỹ Đình nữa . Thiếu cái đó là lỗi hệ thống
Tô Đao muốn dựa vào Tập Cận Bình chỉ có một lý do duy nhất là bảo lãnh quyền uy tối thượng của hắn và gia đình dòng tộc, còn tổ quốc đối với hắn chẳng là cái con c*c chi hết.
– Ban lãnh đạo Việt Nam và ban lãnh đạo Trung Quốc giống như 2 kỳ thủ cờ tướng, đều thuộc mọi đường đi nước bước của nhau cứ như “đi guốc trong bụng nhau” vậy. Quan hệ giữa 2 nước hiện nay không phải “môi hở thì răng lạnh” như trong nửa thế kỷ 20 nữa, mà là “ngoại giao cây tre” rất thực dụng, “sòng phẳng, mẹ nó, sợ gì”! Điều này, ban lãnh đạo Trung Quốc thuộc nằm lòng, thực hiện chính sách “thao quang dưỡng hối” -nín thở qua sông- như Đặng Tiểu Bình đề xướng. Và ban lãnh đạo Việt Nam cũng “nín thở qua sông” thực hiện “ngoại giao cây tre”. Quả là “song kiếm hợp bích”!? Nhưng chừng nào sẽ lại diễn ra sự kiện 17. 02. 1979 thì không ai có thể nói trước được. Shadu ! Shadu !
Thiền sư Thích Như Đảng
Trong bối cảnh thế giới hiện nay, đặc biệt là sự hung hăng , tráo trở và bất nhất của Trump , VN buộc phải thúc đẩy liên minh, liên kết , hợp tác kinh tế, với các nước khác, trong đó có Trung Quốc . Việt Nam hợp tác với T.Q cũng vẫn trên nguyên tắc 2 bên cùng có lợi ” Tôi cần anh, anh cần tôi” và tôn trọng chủ quyền, độc lập của nhau . Chẳng lẽ trong bối cảnh bất lợi này, VN ngồi đó chờ chết hay sao ? Là người VN , dù đang cư trú ở đâu , nếu còn có lòng yêu nước và dân tộc thì nên đóng góp ý kiến sáng suốt, để xây dựng và bảo vệ Đất nước .
Vì sao Việt Nam nghiêng về phía Trung Quốc ?
Ủa ! Theo tôi, câu hỏi này đặt ra có vẻ hơi thừa và vô duyên.
Chế độ CS này đã đưa dân tộc VN vào con đường hầm đen tối, ra sức tuyên truyền láo khoét và lừa gạt quần chúng để được ngồi yên trên cương vị lãnh đạo suốt đời, không đủ bản lĩnh để bảo vệ chủ quyền dân tộc và không dám đấu tranh để bảo vệ độc lập.
Do đó bắt buộc phải áp dụng chính sách “ngoại giao cây tre” khi nghiêng về phía TQ, hoặc Nga, khi ngả về phía Mỹ để tìm một chút cơm thừa canh cặn.
Tô Lâm hồi tháng Hai 2026 đã xách bị gậy qua Mỹ tham dự Hội Nghị Hòa Bình Gaza, cốt chỉ để gặp Mr. Trump để xin xỏ viện trợ, tiền bạc, nhân lực và thiết bị nhằm xây dựng sân bay Long Thành đúng thời hạn. Tuy nhiên sau vài ngày lang thang, lơ láo, rốt cuộc đã bị Trump đuổi cổ về VN.
Giờ này đành phải khăn gói đưa vợ con sang Tàu để yết kiến thiên triều Bắc Kinh, hòng được giúp đỡ.
Thân phận “cây tre” là thế đấy, đừng hỏi tại sao ?
Bấy lâu nay ” Nhà Vua ” Tô Lâm, Tên Mưu Mẹo CHUYÊN THỜI CƠ đã dùng ” Chính Sách ” CÔNG AN TOÀN TRỊ ” để THỐNG TRỊ NỘI TÌNH và ” LUÔN LUÔN TO MỒM ” ĐỂ MỴ DÂN ” với nhưng ” Viẽn Ảnh To Lớn Cho Đất Nước” như nào Tạo lập Kỷ Nguyên Mới, Đất Nước Vươn Mình, Sáp Nhâp Tính Gọn, Nâng Tăng Trưởng GDP Lên 2 Con Sô.. nhưng bằng cách ” TOÀN DỰA HƠI BÁM ĐUÔI ” các Ông Lớn Mỹ, Trung, Nga, EU..( HẦU MAY ĐÂU ) NHƯNG TRONG TÌNH TRẠNG LƯỠNG LỰ PHÂN VÂN ( Cây Tre CSVN mà ).
Nhưng Chạy Theo Mỹ , THAM GIA Hội Đòng Hòa Bình Cho Gaza của Trump thì cũng CHỈ LƠ NGƠ, CHỈ ĐƯỢC CHỤP ẢNH CHO CÓ và nay THẤY TRUMP ÉP BẠN NHÀ CUBA và THẤT THƯỜNG QUÁ nên Tương Lai Mịt Mờ và Sẵn chàng TÀU PHÌ Tập Cận Bình ĐANG DANG TAY CHÀO ĐÓN nên bèn KỲ VỌNG Tàu GIÚP CHO MÌNH ” LÀM ” VÀI THỨ ( như Đường Sắt ) ĐỂ CÓ THÀNH TÍCH ( và CÓ GÌ Thì Còn Có Chổ QUA NƯƠNG TỰA ).
Nghĩa là Tô Lâm HẾT KỲ VỌNG vào Mỹ, Nga, EU…GÌ NỮA. KHÔNG CÒN ” CÂY TRE VN ” NỮA .
NHƯNG RỒI ĐÂY, dưới DANH NGHĨA CÔNG NHÂN Tàu sẽ đưa VÀI TRĂM NGÀN BA TÀU VÀO Ở VN , ĐÁNH BẮT HAI SAN và KHAI THÁC BIỂN ĐÔNG LÀ HOÀN TOÀN DƯỚI KIỄM SOÁI TÀU, XÀI TIỀN TÀU, THỊ TRƯỜNG BUON BAN TẠI VN DO BA TÀU THAO TÚNG và CẢ HOC NOI TIENG TAU, NGÔN NGỮ VN cũng thành MỘT NỬA TIẾNG TÀU….
BẢN ĐỒ VN là NAY THANH MỘT TĨNH HUYỆN của TÀU.
Và CÁI MẶT NGỰA của Tô Lâm cũng thành Mặt Mủi Tàu Phì Hihihi….
Vì sao Việt Nam nghiêng về phía Trung Quốc ?
Ủa ! Theo tôi, câu hỏi này đặt ra có vẻ hơi thừa và vô duyên. Chế độ CS này đã đưa dân tộc VN vào con đường hầm đen tối, ra sức tuyên truyền láo khoét và lừa gạt quần chúng để được ngồi yên trên cương vị lãnh đạo suốt đời, không đủ bản lĩnh để bảo vệ chủ quyền dân tộc và không dám đấu tranh để bảo vệ độc lập. Do đó bắt buộc phải áp dụng chính sách “ngoại giao cây tre” khi nghiêng về phía TQ, hoặc Nga, khi ngả về phía Mỹ để tìm một chút cơm thừa canh cặn.
Tô Lâm hồi tháng Hai 2026 đã xách bị gậy qua Mỹ tham dự Hội Nghị Hòa Bình Gaza, cốt chỉ để gặp Mr. Trump để xin xỏ viện trợ, tiền bạc, nhân lực và thiết bị nhằm xây dựng sân bay Long Thành đúng thời hạn. Tuy nhiên sau vài ngày lang thang, lơ láo, rốt cuộc đã bị Trump đuổi cổ về VN.
Giờ này đành phải khăn gói đưa vợ con sang Tàu để yết kiến thiên triều Bắc Kinh, hòng được giúp đỡ.
Thân phận “cây tre” là thế đấy, đừng hỏi tại sao ?