Đúc kết của tiền nhân và nhìn nhận biến cố

Nguyễn Ngọc Chu

10-4-2026

1. Qua hàng ngàn năm thực tiễn, tiền nhân đã rút ra kết luận: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời” – như một “tiên đề theo nghĩa rộng” trong đời sống xã hội. Những “tiên đề” do tiền nhân để lại rất nhiều. Từ các “tiên đề” của tiền nhân có thể giúp đánh giá không chỉ tính cách một cá nhân, hành động của người đó, mà rộng hơn là các biến cố liên quan.

Với người làm kinh tế – LỢI NHUẬN là mục tiêu tối thượng. Nhà bình luận xã hội người Anh, Thomas Dunning (1799–1873) từng viết (được Marx trích lại trong Tư bản): “Với 100% lợi nhuận, tư bản sẵn sàng chà đạp mọi luật lệ; 300% thì không có tội ác nào nó không dám phạm, kể cả bị treo cổ”.

Với người cạnh tranh nắm chính quyền – QUYỀN LỰC là mục tiêu đầu tiên và cuối cùng; các mục tiêu khác, dù được trình bày dưới hình thức nào, thực chất cũng là để phục vụ cho mục tiêu xuyên suốt. Nhà văn Anh George Orwell (1903–1950) viết: “Mục đích của quyền lực là quyền lực” (The object of power is power). Còn Mao Trạch Đông (1893–1976) thì thẳng thừng: “Quyền lực chính trị sinh ra từ nòng súng” (Political power grows out of the barrel of a gun).

Với kẻ độc tài thì quyền lực là “thuốc phiện”. Nhà sử gia Anh Lord Acton (1834–1902) từng viết: “Quyền lực hướng tới lũng đoạn, và quyền lực tuyệt đối lũng đoạn tuyệt đối” (Power tends to corrupt, and absolute power corrupts absolutely).

Với ba “tiên đề” trên, có thể nhận diện được phần “sư tử” về bản chất, mục đích, sự chuyển động và dự báo được kết quả của nhiều biến cố (quốc gia và quốc tế). Những kỳ vọng đi ngược các hệ quả của “tiên đề” thường chỉ là ước muốn.

2. MUỐN CÓ TIẾN BỘ VƯỢT TRỘI ĐÍCH THỰC THÌ PHẢI DÙNG PHÁP TRỊ

Lịch sử phong kiến Đông – Tây cho thấy sự thất bại của quản trị quốc gia khi đặt nền tảng vào đạo đức của người cầm quyền. Đạo đức cá nhân không đủ để duy trì trật tự trong bối cảnh xung đột lợi ích, nhất là khi người nắm quyền bị cám dỗ bởi tham vọng và xu hướng lũng đoạn. Vì vậy, quyền lực phải được ràng buộc bằng luật pháp, không thể trông chờ vào phẩm chất cá nhân.

Trong thế giới hiện đại, nguyên lý nhà nước pháp quyền (rule of law) khẳng định điều đó: hệ thống không phụ thuộc vào “người tốt”, mà vận hành bằng quy tắc và thiết chế.

Nhớ lại, tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ, George Washington, sau hai nhiệm kỳ (1789–1797) đã tự nguyện không tranh cử tiếp để tránh tiền lệ “tổng thống suốt đời” như vua. Truyền thống này được các tổng thống sau như Jefferson, Madison, Monroe, Jackson duy trì gần 150 năm dù chưa có luật. Tuy nhiên, Franklin D. Roosevelt (1933–1945) đắc cử bốn nhiệm kỳ, làm dấy lên lo ngại về tích tụ quyền lực. Kết quả, năm 1951, Hoa Kỳ thông qua Tu chính án 22, giới hạn tổng thống tối đa hai nhiệm kỳ.

Muốn có những thay đổi căn bản và tiến bộ vượt trội cho quốc gia, phải bắt đầu từ pháp quyền. Khi chưa có pháp quyền, đừng kỳ vọng vào những bước tiến lớn.

Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN

  1. Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Chu, bản thân là 1 tiến sĩ toán, trí thức bô xít kiu là “tài năng của đất nước”, chỉ cần quăng đại cái gì ra cũng có người ủng hộ . Họa là điên mới phản biện lại ông, trí thức nước nhà nhảy chồm chồm lên cào mặt ra

    Thui thì chỉ nói thế này, Đảng hãy đọc trí thức nhà mềnh, Thục Quyên, Nguyễn Hoàng Văn, Thận Nhiên … để coi Mỹ đang dần trở thành 1 quốc gia quasi-phát xít . Thể chế thế quái nào mà lại có thể 1 tay tư bửn thúi nát nhứt lên làm tổng thống, thể chế đó có đáng theo hay không ?

    Một điều nữa, Lord Achtung Acton & the likes, họ nhờ tư bửn mà có quyền => có lợi lộc trực tiếp từ nó . Họ không đủ điên để triệt tiêu toàn bộ cái ecosystem đã làm lợi cho họ . Yes, take those words into consideration, nhưng đặt toàn bộ niềm tin vào nó, giá treo cổ sẽ chờ đón ở tương lai . Gần hay xa tỷ lệ thuận với mức độ tin cậy, càng tin càng gần

    1 điều nữa, ĐỪNG BAO GIỜ biến thành 1 bản cọp bi tồi của -trích nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc- “Chế độ độc tài Nguyễn Văn Thiệu“, tay sai của Mỹ . So far, pretty much everyone chống nó, vì nhiều ní zo khác nhao . Cao Huy Thuần, Hồng Lê Thọ … vì độc tài . Andre Menras Hồ Cương Quyết thì chống chiến tranh và chế độ ngục tù vô nhân tính, Nguyễn Hoàng Văn vì chủ nghĩa chống Cộng McCarthyism phát xít … Trở thành 1 thứ như nó … nói chung, rất phiền, lém lém lun!

  2. Từ 1917 một số nước bắt đầu trải nghiệm sự cai trị của cộng sản. Đến nay, trên một thế kỷ đã qua, 4 thế hệ đã sinh ra và mất đi.
    Cả thế giới đều thấy: Chưa ở đâu và chưa bao giờ có chuyện cộng sản thực hiện như tác giả khuyên dạy.

  3. Đặt ra cái ” LUẬT ” ( Lợi Dụng Các Quyền Tự Do….. ) để CÓ CỚ TỰ TIỆN BẮT NHỐT, HÀNH HẠ,TRU DẬP GIA TỘC và cả TRA TẤN, GIAM GIỬ VÔ NHÂN ĐẠO, ĐEM ĐI THỦ TIÊU vv..những Kẽ mà Mình ( ĐCSVN ) KHÔNG ƯA THÍCH cũng CHO là MỘT LOẠI ” PHÁP QUYỀN “.
    Nhưng là Loại Pháp Quyền BẤT HÃO, CÔN ĐỒ. 
    PHÁP QUYỀN CHÂN CHÍNH là CÔNG NHẬN NGƯỜI DÂN ĐƯỢC PHÉP PHẢN BIỆN, KHÔNG BẰNG LÒNG, CHỈ TRÍCH khi Nhà Nước HANH XU BAY BA, ĐỘC TÀI KHÔNG TÔN TRỌNG DÂN QUYỀN .

  4. – “Tỉnh thức và buông bỏ”, Đức Phật chỉ dạy từ hàng ngàn năm nay. “Hãy tự thắp đuốc lên mà đi” -chớ dùng “Ngoại giao cây tre”-bởi lẽ cây tre không phải là một sinh vật. Con người mới là chủ thể tự nhiên mà ở đó có chính bản thân con người. Nên thực hành “ngoại giao tỉnh thức và buông bỏ”. Hãy buông bỏ chủ nghĩa Marx-Lênin, trở về với cội nguồn của dân tộc. Nguyễn Trãi từng viết, “Chở thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân”.
    Hồ Chí Minh nói, “Các vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước.” Lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước chính là cội nguồn sức mạnh vô địch của nhân dân Việt Nam.
    Những “đầy tớ của nhân dân” đến bao giờ mới thật sự “thức tỉnh” và “buông bỏ” như lời Đức Phật dạy ?! Hỏi tức là trả lời! Shadu ! Shadu! Thiền sư Thích Vô Đảng

  5. Kỷ nguyên mới, kỷ nguyên Tô Đao, kỷ nguyên Hưng Yên trị, côn an trị.
    Bây giờ thì còn sung lắm nhưng hậu quả sẽ rất thảm khốc khi làm những chuyện thương luân hại lý và nghịch ý trời. Chờ đấy, sẽ không lâu đâu.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây