Chiến tranh Iran: “Những kẻ trùm cướp bóc” thời nay

Hiệu Minh

24-6-2026

Ngày xưa người giàu gây chiến, người nghèo chết. Thời nay người giầu gây chiến lại được thêm tiền, người nghèo đánh nhau, chết thiệt thòi và lại mất cả tiền.

Cuộc chiến Iran đã sang tuần thứ 4 và dường như chưa có tín hiệu kết thúc. Nghe nói Ba Tư đã bị xóa sổ về quân sự và chính quyền, nhưng ngày nào cũng có tên lửa hay drone bay.

Vùng Vịnh có hàng trăm triệu người sống xung quanh, dầu và khí đốt ở đây chiếm 20% thị phần thế giới. Hormuz đóng cửa ngày nào, dân nghèo khổ ngày đó, trong khi người giầu vẫn ổn, một số giầu lên gấp bội vì chiến tranh.

Trump tuyên bố sẽ san phẳng nhà máy điện của Iran trong vòng 48 tiếng nếu Iran không chịu mở cửa Hormuz. Thế là giá dầu lên 20-30%, kéo theo chứng khoán đỏ loẹt.

Sắp hết thời hạn 48 tiếng thì ông đổi ý, gia hạn cho thêm 5 này nữa. Giá dầu giảm và chứng khoán lại xanh.

Ai đoán được ý của Tổng thống Mỹ mà chơi chứng khoán sẽ giầu nhanh.

***

Triết gia người Pháp Jean-Paul Sartre (1905-1980) có câu nổi tiếng “When the rich wage war, it is the poor who die” – “Người giàu gây chiến, người nghèo chết”. Từ thời Nội chiến, người Mỹ cũng rút ra chân lý “a rich man’s war, poor man’s fight” – “kẻ giầu gây chiến, người nghèo ra trận”.

Điều này đúng cho mọi thời đại. Con ông cháu cha, con nhà giầu có, ít người ra trận. Các cuộc chiến tranh chủ yếu do những người thuộc tầng lớp lao động và người nghèo thuộc cả hai phía tham gia trên chiến trường, chiếm phần lớn lực lượng nhập ngũ, trong khi những người giàu có và có quan hệ chính trị thường ít phải ra tiền tuyến. Bị bắt đi lính, đi vì nghĩa vụ, đi vì bị nhồi sọ… hầu hết là con em giới cần lao.

Andrew Carnegie, trùm đường sắt nổi tiếng, dạo trong New York bạn sẽ thấy tên của ông. Nhưng ít người biết thời Nội chiến Mỹ có chế độ nghĩa vụ quân sự, Andrew Carnegie đã trả cho một người nhập cư Ireland 850 đô la để chiến đấu thay mình. Carnegie không phải là người duy nhất không muốn phục vụ, vì “trốn nghĩa vụ quân sự” là một thông lệ phổ biến trong giới nhà giàu thời đó.

Thời đó, dùng tiền để không phải đi lính, không bất hợp pháp. Đạo luật Tuyển quân (Ghi danh), được Quốc hội thông qua năm 1863 để giải quyết tình trạng thiếu nhân lực trong Quân đội Liên bang, cho phép miễn nghĩa vụ quân sự cho những người trả “phí miễn giảm” 300 đô la hoặc, giống như Carnegie, thuê người thay thế.

Chỉ những người giàu có, có đặc quyền, mới đủ khả năng chi trả khoản tiền đó, nên nghĩa vụ quân sự, chiến đấu và hy sinh, trở thành “gánh nặng độc quyền” của tầng lớp cần lao.

Một số thuộc thế hệ Carnegie mà sau này được gọi là “những kẻ trùm cướp bóc” như Phillip Armour, Jay Cooke, J.P. Morgan, George Pullman, Jay Gould, Jim Fisk, Collis P. Huntington và John D. Rockefeller đã trải qua chiến tranh giống như Carnegie, kiếm tiền bằng cách cung cấp cho Quân đội Liên bang nhiên liệu, đồng phục, giày dép, súng trường, đạn dược, lương thực, vận chuyển và tài chính.

Thời nay có khác chút. Ai nắm thông tin sẽ giầu nhanh. Nếu biết trước Tổng thống Trump hạ nhiệt vào ngày hôm sau, chỉ cần bán vài triệu cổ phiếu dầu Brent, thì ăn đủ.

Tương tự, biết trước kế hoạch san phẳng hạ tầng năng lượng và sẽ có đòn trả đũa, giá dầu sẽ tăng kéo theo cổ phiếu đỏ loẹt.

Nguyên tắc mua thấp bán cao thì dân chợ Đồng Xuân hay Bến Thành đều thuộc lòng.

Tổng thống Trump chỉ cần hắng giọng là thị trường chứng khoán chao đảo. Người nghèo có chút vốn liếng đổ vào cổ phiếu, không có thông tin Mỹ đánh chỗ này chỗ kia, chả mấy chốc tiền đã sang túi người khác.

Thời nay “Những kẻ trùm cướp bóc” không cần nai lưng đi buôn “trăm thứ bà rằn” như thế hệ Carnegie, mà chỉ cần đoán trúng ý TACO, đầu tư vào vài mã cổ phiếu, sẽ thành người “tiền nhiều để làm gì” qua một đêm.

Thời thị trường chứng khoán, thông tin chiến sự cũng là tiền bạc, không những nhiều tiền mà là rất nhiều tiền.

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. Đây là Cuộc chiến giữa THIỆN và ác của NHÂN LOẠI vào Thế kỷ 21.

    Vô cùng tiếc Dân tộc Mỹ bị lôi kéo bởi thế lực đen tối tài phiệt gốc Do Thái mà phần đông dân biểu nghị sĩ tại Hạ viện và Thượng viện trong quỹ đạo ma quỷ này như bao cuộc chiến mà Hoa Kỳ bị lôi kéo vào

    Rất may Dân Mỹ 80% không ủng hộ cuộc chiến này và sự từ chức của Chiến binh yêu Hòa Bình và Chân lý như Joe Kent Giám đốc phản gián Mỹ, từ chức vì Iran (Anh hùng trong Chiến tranh Trung Đông và có vợ Ông bị thảm sát tại đây …) đã vạch trần sự thật qua việc đệ đơn từ nhiệm chức Lãnh đạo Cơ quan tình báo & Phản gián Mỹ vì nhóm vận động hành lang Do Thái đang chi phối lãnh đạo Mỹ vào cuộc sa lầy không lối thoát trước Tinh thần bất khuất ái quốc với nền Văn Minh Ba Tư khả kính (bỏ qua chế độ Thần quyền…)

    Đây là Cuộc chiến giữa THIỆN và ác của NHÂN LOẠI vào Thế kỷ 21.

    Do tâm lý quần chúng bệnh hoạn của lũ cuồng tín cả tin vào những điều Kinh dạy từ Thế kỷ 5 hoang đường và tội phạm chẳng kém gì chủ nghĩa phát xít tôn giao cực đoan cuồng điên làm NHÂN LOẠI Thế kỷ 21 nghiêng ngả trầm thống như Dân tộc Palestine đã từng cưu mang đón nhận những nạn nhân bị diệt chủng , nay trả ân thành trả oán bằng diệt chủng tàn sát Người chủ Nhà chủ Nước đón nhận mình !!! ….

    TỶ LƯƠNG DÂN + HÀNG CHỤC TRIỆU LƯƠNG DÂN VIỆT

  2. “Andrew Carnegie, trùm đường sắt nổi tiếng, dạo trong New York bạn sẽ thấy tên của ông. Nhưng ít người biết thời Nội chiến Mỹ có chế độ nghĩa vụ quân sự, Andrew Carnegie đã trả cho một người nhập cư Ireland 850 đô la để chiến đấu thay mình. Carnegie không phải là người duy nhất không muốn phục vụ, vì “trốn nghĩa vụ quân sự” là một thông lệ phổ biến trong giới nhà giàu thời đó.”

    HỎI
    Câu chuyện này đầu đuôi như thế nào ?

    ChatGPT :

    Câu chuyện bạn nhắc tới là có thật về bối cảnh lịch sử, nhưng thường bị kể lại hơi “kịch tính hóa” hoặc thiếu chi tiết. Mình sẽ giải thích rõ đầu đuôi để bạn hiểu đúng hơn 👇
    📜 Bối cảnh: Luật nghĩa vụ thời Nội chiến Mỹ

    Trong Nội chiến Hoa Kỳ, phía Liên bang (miền Bắc) ban hành luật nghĩa vụ quân sự năm 1863 gọi là Enrollment Act.

    Luật này có 2 “lối thoát hợp pháp”:

    Thuê người đi lính thay (substitute)

    Nộp 300 USD để miễn nghĩa vụ (commutation fee)

    👉 Vì vậy, người giàu thường tránh ra chiến trường bằng tiền, còn người nghèo (đặc biệt là dân nhập cư) phải đi lính.
    💰 Trường hợp của Andrew Carnegie

    Lúc Nội chiến diễn ra, Carnegie không phải “trùm đường sắt” như sau này, mà chỉ là một nhân viên/quan chức trong ngành đường sắt và điện báo.

    Ông không trực tiếp ra chiến trường.

    Điều ông đã làm:

    Carnegie thuê một người khác đi lính thay mình, đúng theo luật cho phép.

    Số tiền khoảng 850 USD (cao hơn mức 300 USD tiêu chuẩn vì giá “thuê người” tăng theo thị trường lúc đó).

    👉 Đây không phải hành vi trốn lính bất hợp pháp, mà là:

    ✔️ Một lựa chọn hợp pháp
    ❗ Nhưng gây tranh cãi về đạo đức

    ⚖️ Vì sao gây phẫn nộ?

    Việc này dẫn tới câu nói nổi tiếng thời đó:

    “A rich man’s war but a poor man’s fight”
    (Chiến tranh của người giàu, nhưng người nghèo phải chiến đấu)

    Người giàu: trả tiền để tránh chiến tranh

    Người nghèo: phải ra trận, thậm chí chết thay

    Điều này góp phần gây ra các cuộc bạo loạn, nổi bật là New York Draft Riots.
    🧠 Carnegie sau này nhìn nhận ra sao?

    Điểm thú vị là:

    Carnegie về sau cảm thấy việc thuê người đi lính thay là sai về mặt đạo đức

    Trong hồi ký, ông thừa nhận đó là điều ông không tự hào

    📌 Kết luận

    Câu chuyện bạn nghe là có thật về bản chất

    Nhưng cần hiểu đúng:

    Không phải “trốn lính” kiểu bất hợp pháp

    Mà là một đặc quyền hợp pháp của người có tiền

    Và Carnegie không phải trường hợp cá biệt, mà là một phần của cả hệ thống bất công thời đó

    Nếu bạn muốn, mình có thể kể thêm những trường hợp tương tự (các nhà tài phiệt khác hoặc chính trị gia cũng làm vậy), hoặc giải thích vì sao luật này cuối cùng bị phản đối dữ dội.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây