Vận động tranh cử

Dương Quốc Chính

4-3-2026

Mấy hôm nay thấy đồng bào upload ảnh, chia sẻ một số ứng viên để bầu đại biểu HĐND, Quốc hội. Có người đưa cái ảnh tiểu sử thôi. Có người kèm cả vận động tranh cử. Có khi nhờ bạn bè, người thân chia sẻ, PR giúp.

Việc được cơ quan, tổ chức tín nhiệm, giới thiệu ra ứng cử cũng là niềm tự hào rồi, vì đại khái cũng có “uy tín” hơn người không được! Mà người không được thì đông hơn, nên suy ra tự hào.

Còn chuyện tự vận động tranh cử, đây là đặc trưng của nền chính trị của các nước tư bản giãy chết, chúng ta là khác. Chúng ta dân chủ gấp vạn lần họ, ăn nhau ở việc “chia bảng” và hiệp thương, định hướng, chứ tự vận động gần như là vô ích.

Nói cho dễ hiểu, chia bảng nó giống thi đấu bóng đá ấy. Nếu trẻ trâu rơi vào bảng tử thần thì thôi, đi đá cho nó vui, cơ hội cọ xát, du lịch, buôn hàng xách tay. Năm đội lấy hai mà có Việt Nam và Thái rồi thì ba em Lào, Cam, Brunei xác định. Bóng đá còn có tý hên xui chứ vụ này hơi khó!

Thế nên anh em ứng viên nếu cần vận động, thì nên upload luôn cái bảng thi đấu của mình lên xem mấy đồng chí kia xanh đỏ thế nào. Nếu vào thế chấp chới, thì vận động còn có chút hy vọng. Còn nếu rơi vào bảng tử thần thì thôi, vận động làm gì cho tốn băng thông nhà mạng.

Thông thường, người ta chia bảng cũng tính cả rồi, đội “hạt giống” phân bổ về các bảng an toàn. Nên có đại biểu ở Hà Nội mà ứng cử ở Cà Mau cho chắc! Không sao cả, vì đằng nào bạn cũng không biết đại biểu Quốc hội ở khu vực bầu cử của bạn là những ai, sau khi bầu xong.

Nên nói chung, nhìn danh sách mỗi bảng là đoán chắc 99% là ai sẽ trúng! Thường chấp chới chỉ là mấy bạn còn xanh và non, tầm chủ tịch phường trở xuống, với đại diện hội, đoàn.

Chứ thường cán bộ trung cao cấp, thành phần được cơ cấu, thì đa phần là đã được cử tri quán triệt bỏ phiếu, khó mà trượt. Lâu lâu cũng có đồng chí bị tèo, có lẽ do thiếu sự thống nhất hoặc cũng cần có một tỷ lệ nhất định phải như vậy?!

Còn làm thế nào chỉ nhìn mà vẫn biết ai trúng thì đó là do… à, mà thôi, cô thương, kiểu có căn nên soi được vong!

***

P/S: Cái vụ bầu cử này lẽ ra cũng nên tinh gọn, đỡ hình thức đi, cho đỡ tốn kém. Chỉ cần sửa hiến pháp để phân quyền cho Ban Chấp hành Trung ương đảng coi như Thượng viện, có quyền quyết định các vấn đề vĩ mô, có quyền phủ quyết Quốc hội (coi như Hạ viện). Hiến pháp đã có Điều 4, đảng lãnh đạo rồi thì ngại gì không cụ thể hóa về vai trò của Ban Chấp hành Trung ương đối với hệ thống chính trị?

Quốc hội (Hạ viện) thì tăng dân biểu ngoài đảng lên, ví dụ 30%, cho dân vào chém gió. Không phải lo cướp chính quyền, vì Thượng viện có quyền phủ quyết Hạ viện rồi.

Phân vai thì Thượng viện quyết các vấn đề vĩ mô, đường lối, như bây giờ. Hạ viện đề xuất các luật, rồi Thượng viện thông qua.

Tóm lại là, đảng chỉ cần vẫn nắm được chính quyền, vẫn có quyền quyết định là được. Còn phải có chỗ để dân phản biện, đề xuất ý kiến, thông qua Hạ viện. Thượng viện và Hạ viện Thái cơ bản cũng vậy thôi. Hạ viện đề cử ứng viên thủ tướng mà Thượng viện bác bỏ, thì phải thay người khác được lòng cả hai. Dân chỉ bầu Hạ viện, Thượng viện do đảng bầu. Lúc đó bầu cử sẽ thực chất hơn và Quốc hội mới có ý nghĩa phản biện và xây dựng luật sát với cuộc sống.

Chứ giờ chặn hết cửa thì dẫn tới đảng hóng phản biện qua Facebook! Mà có phải ai cũng dám phản biện trên Facebook đâu. Rồi lại bò húc tán loạn. Sẽ lãng phí nguồn lực trong dân. Đảng tự làm, tự sướng, sẽ dễ xuống hố cả nước.

Còn nếu muốn chắc cú thì đảng làm tất luôn, không cần Quốc hội làm gì cho nhiêu khê, tốn kém. Ban Chấp hành Trung ương sẽ thay thế Quốc hội, nếu cần thì tăng số lượng lên chút. Bây giờ Quốc hội có tầm 95% đảng viên thì cơ bản vẫn là vậy rồi.

Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN

  1. Đảng đã có sẵn quyền cai trị đất nước TUYỆT ĐỐI và TOÀN DIỆN cần gì phải bày đặt ứng cử bầu cử làm gì cho nó tốn tiền ngân sách, và mất công người dân phải đi bầu ?! Đảng thích ai làm gì cứ việc chỉ định họ vào chức vụ đó có người dân nào dám bức xúc, phản đối đâu ?! Thật giả người dân VN đã “rành sáu câu” những mánh khóe, chiêu trò rẻ tiền này từ lâu rồi !

  2. Ô Đặng Đình Mạnh khi chưa bị tước bằng hành nghề mong mún Đảng Đổi Đúng, thay vì Mới . Cho phép tớ được ủng hộ ý này của ông thời ông vẫn còn tỉnh táo

    Ở đây có nghĩa cha ông các bác làm thế nào thì cứ theo thế, đừng có đi ngược lại truyền thống Cách Mạng là tốt (lém) gòi

    Chuyện đảng viên này nọ như một đảm bảo . Những gia đình có công với Cách Mạng hiện nay, có vẻ trí tuệ skip a generation. Thế hệ Dương Quốc Chính coi như tiu gòi, chỉ còn mỗi tư di AQ để an ủi . Nhưng vì lý lịch gia đình vẫn đỏ, con cháu (các) bạn vẫn có cơ hội làm rạng danh giòng họ, làm gia đình danh giá hơn . Chiện các bác phải làm bi giờ là giữ cái tiếng trí thức, trí thẹo này nọ, mà phát triển các mối quan hệ để có thể nâng đỡ con cháu . Đừng có lộn xộn này nọ, ông xuống thằng, thằng lại lên ông thì con cháu các bạn nên học tiếng Hán . Khóc bằng tiếng Hán nhìn đỡ đần hơn tiếng Mán

    Chuyện làm trò này nọ, thuộc phạm trù nghệ thuật/giải trí . Các bác có thể hổng thích hổng có nghĩa người khác không thích . Cứ để đấy cho những người thích thì chiều . Hổng thể lấy ý kiến của thiểu số to mồm mà áp đặt lên cho cả nước .

  3. Ý kiến rất thực tế! cứ thế mà làm để khỏi phải phung phí nhiều ngàn tỷ chỉ để trình diễn màn tấu hài “đảng cử – dân bầu” thô thiển, rẻ tiền. Mặt khác, khỏi gây thêm phiền toái cho cuộc sống vốn dĩ chẳng mấy an lành của người dân xứ Việt.

  4. Phiền dân làm gì, cứ đảng chăm phần chăm cho chắc, lẽ đâu cứ bắt dân chà chẹo với súc vật khiến lây nhiễm xú uế.

  5. “Còn nếu muốn chắc cú thì đảng làm tất luôn, không cần Quốc hội làm gì cho nhiêu khê, tốn kém. Ban chấp hành Trung ương sẽ thay thế Quốc hội, nếu cần thì tăng số lượng lên chút. Bây giờ Quốc hội có tầm 95% đảng viên thì cơ bản vẫn là vậy rồi.”(DQC)
    Ý kiến này rất hay, tiện cả đôi phía, cho dân lẫn cho đảng.

Leave a Reply to Choi Song Djong Hủy trả lời

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây