Trung Ngôn
10-1-2026
Cuối tuần qua, chính quyền Mỹ dưới thời Tổng thống Trump đã tiến hành chiến dịch quân sự lớn ở Venezuela, bắt giữ vợ chồng Tổng thống Nicolas Maduro và triển khai một loạt biện pháp phong tỏa, thu giữ tàu chở dầu.
Một trong nhiều lý do được ông Trump nêu ra là để lấy lại tài sản mà Venezuela đã ăn cắp từ các công ty Mỹ, đặc biệt là dầu và các cơ sở liên quan. Ông Trump khẳng định rằng, Caracas đã đơn phương tịch thu và bán dầu, tài sản và cơ sở của Mỹ, làm thiệt hại hàng tỷ đô la.
Nhìn sự kiện này qua lăng kính pháp lý quốc tế, tuyên bố của ông Trump không có nền tảng pháp lý rõ ràng và tuyên bố này đối mặt với mọi thách thức từ luật quốc tế về chủ quyền tài nguyên, pháp lý quốc tế, và quyền tự quyết của các quốc gia.
Nguyên tắc chủ quyền tài nguyên quốc gia là nền tảng pháp lý quốc tế
Một trong những nguyên tắc cơ bản của luật quốc tế là “Chủ quyền Dài hạn đối với Tài nguyên Thiên nhiên” (Permanent Sovereignty over Natural Resources – PSNR). Nguyên tắc này được Đại hội đồng Liên Hiệp quốc thông qua từ năm 1962 và sau đó trở thành chuẩn mực được công nhận rộng rãi trong luật quốc tế. Theo đó:
– Mỗi quốc gia có quyền kiểm soát, sử dụng và định đoạt tài nguyên thiên nhiên trên lãnh thổ của mình cho mục đích phát triển kinh tế, ngay cả đối với tài nguyên đã thu hút đầu tư nước ngoài, và
– Các công ty nước ngoài, cho dù có quyền khai thác theo hợp đồng, nhưng không có quyền sở hữu đối với tài nguyên nếu không có quy định rõ ràng và lâu dài trong luật quốc gia đó.
Trường hợp Venezuela, dầu mỏ là tài sản thuộc chủ quyền của người dân Venezuela theo hiến pháp và luật pháp của nước này. Các công ty dầu khí nước ngoài, kể cả các công ty Mỹ đã từng hoạt động ở đó, chỉ có quyền theo hợp đồng khai thác, chứ không có quyền sở hữu tài nguyên ở đó. Chứng cứ từ các chuyên gia năng lượng và luật quốc tế đã xác nhận rằng, Venezuela không “đánh cắp” dầu của Mỹ theo luật quốc tế.
Quốc hữu hóa và tranh chấp đầu tư khác với “ăn cắp tài nguyên”
Trong thập niên 1970, Venezuela bắt đầu quốc hữu hóa ngành dầu, đưa tài nguyên này vào quyền kiểm soát hoàn toàn của quốc gia. Dưới thời Hugo Chávez vào những năm 2000, quy định quốc hữu hóa được mở rộng hơn, khiến các công ty nước ngoài phải tái cấu trúc hoặc rời khỏi thị trường. Điều này dẫn đến thiệt hại lớn cho các nhà đầu tư nước ngoài, trong đó có các tập đoàn Mỹ như ExxonMobil và ConocoPhillips, khiến họ khởi kiện và giành được một số phán quyết, trọng tài quốc tế buộc Venezuela phải bồi thường cho họ.
Tuy nhiên, “quốc hữu hóa”, ngay cả khi không bồi thường đầy đủ, không phải là hành vi “ăn cắp dầu” theo luật quốc tế. Đây là dạng tranh chấp về quyền đầu tư và bồi thường, xoay quanh vấn đề bồi thường và nghĩa vụ hợp đồng, chứ không phải tranh chấp về quyền sở hữu tài nguyên. Luật quốc tế thừa nhận quyền của quốc gia trong việc tái kiểm soát tài nguyên, đồng thời yêu cầu bồi thường công bằng cho các nhà đầu tư bị ảnh hưởng theo các điều ước quốc tế có liên quan.
Hành động quân sự và phong tỏa là vi phạm luật quốc tế
Trong bối cảnh này, nếu xem tuyên bố của ông Trump về việc Venezuela “ăn cắp dầu của Mỹ” là cơ sở để tiến hành hành động quân sự, thì vấn đề pháp lý càng trở nên rõ ràng hơn: Theo Hiến chương Liên Hiệp quốc, hành động quân sự nhằm chiếm đoạt tài nguyên nước khác là trái với nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực, trừ trường hợp tự vệ hoặc được ủy quyền bởi Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc.
Các chuyên gia luật quốc tế, trong đó có tổ chức nghiên cứu uy tín Chatham House, đã lập luận rằng việc bắt giữ tổng thống nước khác và sử dụng vũ lực để giành quyền kiểm soát tài nguyên là vi phạm luật quốc tế. Hoa Kỳ đã không đưa ra được bằng chứng rõ ràng nào về sự tự vệ qua hành động của họ, hoặc một nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ cho phép họ làm như vậy.
Bên cạnh đó, việc Mỹ áp đặt phong tỏa và thu giữ tàu chở dầu đã bị Caracas và một số quốc gia chỉ trích là hành vi trấn áp thương mại, thậm chí là “cướp biển” theo các quy tắc trên biển. Venezuela đã lên tiếng trước Liên Hiệp quốc, phản đối các hành động này, nhấn mạnh rằng các nguồn tài nguyên và tàu thuyền là tài sản của họ theo luật quốc gia và luật pháp quốc tế.
Tranh chấp đầu tư nói gì?
Các tranh chấp mà Venezuela phải đối mặt trước các cơ quan trọng tài quốc tế phần lớn phát sinh từ việc các công ty nước ngoài bị tịch thu tài sản và yêu cầu bồi thường hợp đồng hoặc thiệt hại, chứ không phải tranh chấp về quyền sở hữu tài nguyên. Các phán quyết trọng tài chỉ ra rằng:
– Venezuela có thể phải bồi thường thiệt hại cho các nhà đầu tư nếu việc tịch thu tài sản là trái luật theo quy định của điều ước song phương đầu tư, và
– Không có bất kỳ phán quyết quốc tế nào công nhận rằng Venezuela đã “đánh cắp” dầu thuộc quyền sở hữu của Mỹ.
Điều này phản ánh một nguyên tắc quan trọng: Luật pháp quốc tế phân biệt rõ ràng giữa quyền sở hữu tài nguyên quốc gia và quyền đầu tư của nhà đầu tư nước ngoài.
Hệ quả đối với luật pháp quốc tế và quan hệ quốc tế
Tuyên bố như của ông Trump rằng Venezuela đã “ăn cắp tài nguyên của Mỹ” và việc sử dụng biện pháp quân sự để “lấy lại” chúng, đặt ra một tiền lệ nguy hiểm trong luật quốc tế:
– Lời buộc tội không đúng theo căn cứ pháp lý có thể làm xói mòn nguyên tắc chủ quyền và quyền tự quyết của quốc gia.
– Sử dụng vũ lực vì lý do kinh tế bị cấm theo Hiến chương Liên Hiệp quốc, trừ trường hợp tự vệ rõ ràng.
– Các nước khác có thể phản ứng bằng các biện pháp đối trọng hoặc kiện tụng tại Tòa án Quốc tế, hoặc có nước bắt chước làm theo Mỹ, hành xử theo “luật của kẻ mạnh”, tạo ra nhiều bất ổn trên thế giới.
Điều này dẫn đến một cuộc tranh luận rộng rãi trong cộng đồng quốc tế về tính hợp pháp và hậu quả đối với trật tự pháp lý toàn cầu. Một số ý kiến coi những hành động như vậy là vi phạm nghiêm trọng luật quốc tế, gọi đó là hành vi của một nước lớn áp đặt lên các nước nhỏ, qua ngôn ngữ “bảo vệ quyền lợi”. Đây là cách tiếp cận khiến các chuẩn mực pháp lý quốc tế bị thách thức mạnh mẽ.
Thay lời kết
Qua các phân tích trên, việc ông Trump khẳng định rằng Venezuela đã “ăn cắp dầu của Mỹ” là không có cơ sở, theo luật pháp quốc tế.
Việc một quốc gia có quyền sử dụng vũ lực hay phong tỏa nhằm mục đích giành quyền kiểm soát tài nguyên của một quốc gia khác là không đúng luật quốc tế. Điều này làm suy yếu nguyên tắc chủ quyền tài nguyên đã được hầu hết các nước trên thế giới công nhận.
Việc xử lý tranh chấp giữa các nhà đầu tư nước ngoài với quốc gia nơi đầu tư, nên được tiến hành thông qua trọng tài, thương lượng và pháp lý quốc tế, không phải bằng hành động quân sự hay cáo buộc bừa bãi.



Sự kiện rạng sáng ngày 3/1/2026 sẽ đi vào lịch sử như một trong những trang tối nhất của quan hệ quốc tế hiện đại. Việc quân đội Mỹ tiến hành chiến dịch bắt giữ ông Maduro không đơn thuần là một vụ thực thi pháp luật xuyên biên giới, mà là hành vi xâm lược chủ quyền trắng trợn.
Nhiều người gọi đây là một “quy trình công lý”, nhưng thực chất đó là một cuộc “cướp đúng quy trình”.
• Thứ nhất, Mỹ đã tự cho mình quyền tài phán trên toàn cầu, phớt lờ vai trò của Hội đồng Bảo an và các tổ chức quốc tế.
• Thứ hai, việc ông Trump công khai bàn thảo về việc chia phần dầu mỏ và can thiệp sâu vào bộ máy của bà lâm thời Tổng thống Delcy Rodríguez cho thấy mục đích kinh tế tối thượng của Washington.
Chủ quyền quốc gia là bất khả xâm phạm. Nếu chúng ta ủng hộ hành vi này, chúng ta đang đồng ý sống trong một thế giới mà ở đó, quốc gia nào có quân đội mạnh hơn sẽ có quyền định đoạt số phận của quốc gia khác. Venezuela cần một giải pháp nội bộ, không phải một cuộc “áp đặt” từ Nhà Trắng.
“Vừa ăn cướp, vừa la làng” là đây!
Hành động, cách ứng xử … theo đúng luật Giang Hồ!
Tiếc thay cho nước Mỹ.
Trump tuyên bố như vậy là tụ bóc trần bộ mặt thật của tên ” vừa ăn cướp vừa la làng ” . Có lẽ Hoa Kỳ từ khi lập quốc đến nay , chưa bao giờ có ông Tổng thống ngoa ngắt và xảo như ông Donad Trump.
Hề… hề… 1. Trung Ngôn rất không lương thiện khi cắt xén bài báo của cbsnews.com về lời phát biểu của ông Trump, trong bài báo này có đoạn: “…., điều đó cũng đúng là các công ty dầu mỏ của Mỹ đã có các hợp đồng với Venezuela để khai thác, chế biến và vận chuyển dầu mỏ của nước này, cũng như chia sẻ doanh thu từ việc bán dầu.”. Như vậy, ông Trump đã tố cáo hành vi ăn cướp của Hugo Chavez vào năm 2007 đối với các công ty Mỹ là Exxon Mobil và Conoco Phillips dưới danh nghĩa quốc hữu hóa. Trong các tài sản bị cướp có dầu đã được khai thác và đang được đem bán, đây là chuyện có thật chứ không phải là “chuyện đùa…” mà Trung Ngôn cố tình đem ra giễu nhại. 2. Thực ra, chuyện dầu mỏ chỉ là cái cớ chứ để các công ty Mỹ đầu tư một khoản tiền khổng lồ với rủi ro cao nhằm tái thiết và hiện đại hóa ngành công nghiệp dầu mỏ ở Venezuela là chuyện còn rất lâu mới có thể xảy ra, cái chính là Mỹ muốn Venezuela rời xa Tầu khựa, Nga, Cuba… trong quá trình dân chủ hóa của nước này.
Đọc bình luận của ông mới thấy khả năng đọc – hiểu của ông hết sức thảm hại. Ông cho rằng tác giả “không lương thiện khi cắt xén bài báo của cbsnews.com về lời phát biểu của ông Trump”, nhưng bài của Trung Ngôn có phải là bài dịch đâu mà cắt với xén?
Những ý nêu trên không chỉ từ bài báo của CBS News, mà xem các clip ghi lại các lời phát biểu của ông Trump mấy ngày qua, ông ta lặp đi lặp lại những điều mà tác giả phân tích trong bài này, chứ có phải tác giả gán ghép cho ông ta đâu!
Ai lương thiện, ai bịa đặt, ai ăn không nói có, của thiên hạ vơ vào làm của mình… thì mọi người cũng đã rõ. Dầu của Venezuela, chứ chẳng phải của ông cố nội gia đình Trump để lại cho ông ta.
Hề… hề… 1. Từ năm 2007 cho đến nay, các công ty dầu mỏ của Mỹ đã bền bỉ kiện khắp mọi tổ chức để đòi lại tài sản bị Hugo Chavet cướp mất trên đất Venezuela, trong số tài sản bị cướp có các kho dầu chuẩn bị đem bán để lấy tiền chia nhau theo hợp đồng, và đương nhiên, chính phủ và tổng thống Mỹ luôn ủng hộ các công ty Mỹ đòi chính phủ Venezuela trả lại tài sản đã bị cướp. Ông Trump nói Venezuela ăn cướp (chứ không phải là ăn cắp) dầu của Mỹ chính là nói về các kho dầu nằm trong khối tài sản đã bị cướp, và, ông ấy cũng nói rằng Venezuela nên trả lại tài sản cho các công ty Mỹ bằng dầu. 2. Bài viết của Trung Ngôn lập lờ hai thứ dầu nhằm nói tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đương nhiệm còn ngu hơn cả đám trẻ con (vì chúng thừa biết rằng dầu tài nguyên thì phải thuộc quyền quản lý và sử dụng của chính phủ và nhân dân Venezuela), ấy vậy mà nó lừa được vô số kẻ, trong đó có Trần Văn Trạch (Văn Đoành) nhỉ!!!?
Các tuyên bố của ông đi quá xa rồi ông ơi. Những điều tôi viết sau đây không đồng nghĩa với việc bênh vực Hugo Chávez hay Nicolas Maduro. Chúng là những tên độc tài đáng ghét, nhưng đó là chuyện khác, không phải chủ đề tranh luận với ông sau đây.
Các công ty dầu mỏ của Mỹ không bị “cướp mất tài sản” theo nghĩa phi pháp ông ạ. Từ năm 2007, Hugo Chávez quốc hữu hóa ngành dầu khí của Venezuela, tức là Venezuela chuyển tài sản thuộc về các công ty dầu mỏ nước ngoài (không riêng gì các cty Mỹ) sang quyền kiểm soát của nhà nước Venezuela. Quốc hữu hóa là một chính sách đã được thực hiện theo luật pháp Venezuela và các quốc gia có chủ quyền có quyền quốc hữu hóa tài sản trong lãnh thổ mình, miễn là có bồi thường phù hợp trong khuôn khổ pháp lý. Điều này khác với “cướp” theo nghĩa dùng vũ lực ăn trộm tài sản của người khác.
Dầu mỏ và tài sản dầu thuộc sở hữu hợp pháp của Venezuela, cũng như tài nguyên trên đất Mỹ thuộc sợ hữu hợp pháp của nước Mỹ. Lãnh đạo Venezuela mà dám mở miệng nói rằng tài nguyên trên đất Mỹ là của Venezuela thì họ không còn cái răng ăn cháo!
Các công ty Mỹ đã chọn rút khỏi Venezuela. Không phải tất cả các công ty dầu Mỹ bị đối xử giống nhau: Chevron vẫn hoạt động ở Venezuela sau các thay đổi hợp đồng. ExxonMobil và ConocoPhillips đã rút khỏi Venezuela sau khi không đạt được thỏa thuận mới với PDVSA (công ty dầu nhà nước Venezuela). Việc họ rút khỏi nước này là kết quả của đàm phán thương mại và lựa chọn kinh doanh, không phải do Chávez hay Maduro dùng vũ lực cướp tài sản giá trị của cá nhân họ. Các công ty này sau đó theo đuổi kiện tụng ra trọng tài quốc tế để được bồi thường thiệt hại hợp đồng, đó là điều hoàn toàn bình thường trong các tranh chấp đầu tư xuyên biên giới.
Các vụ kiện là tranh chấp về bồi thường thiệt hại, không tranh chấp quyền sở hữu dầu. Việc ExxonMobil và ConocoPhillips kiện Venezuela là yêu cầu bồi thường thiệt hại bởi quốc hữu hóa, chứ không phải yêu cầu phủ nhận quyền sở hữu dầu mỏ của Venezuela hay đòi “trả dầu hoặc nguyên liệu” cho họ. Các tòa trọng tài quốc tế đã phán quyết Venezuela phải trả hàng tỷ đô la cho các công ty này, nhưng đây là tranh tụng bồi thường, chứ không phải khẳng định Venezuela “chiếm đoạt bất hợp pháp tài sản Mỹ.”
Trump gọi Venezuela “ăn cướp” là sai về pháp lý. Chấm hết!
Chính phủ Mỹ không phải luôn ủng hộ các công ty này như ông đã nêu. Mặc dù các công ty Mỹ đã theo đuổi bồi thường, chính phủ Mỹ không trực tiếp can thiệp để đòi Venezuela trả tài sản. Theo tin tức mới nhất, chính quyền Mỹ dưới thời Trump đã ban hành lệnh để ngăn các tòa án Mỹ và các bên tư nhân (như các công ty này) không được phong tỏa tài sản dầu của Venezuela bị Mỹ kiểm soát. Đây là điều ngược lại với việc hỗ trợ các công ty kiện để thu lại tài sản.
Điều đó cho thấy nước Mỹ ưu tiên chiến lược chính trị và kinh tế trong quan hệ với Venezuela thay vì giúp các công ty đòi lại tài sản đã “bị cướp”.