25-6-2024
Tiếp theo kỳ 1 — kỳ 2 — kỳ 3 và kỳ 4
Năm 1996, Huy Đức mới chân ướt chân ráo về tòng sự Thanh Niên chưa được bao lâu thì Sài Gòn xảy ra chuyện động trời. Tại một khách sạn trên đường Phạm Ngũ Lão, quận 1, có vụ giết người, nạn nhân bị cắt cổ, chém chết trong thang máy. Khách sạn tên gì thì lâu quá tôi quên mất, giả dụ lúc này lôi “điều tra viên” Huy Đức ra khỏi nhà giam mà hỏi, có khi y cũng chẳng nhớ.
Từ trụ sở báo Thanh Niên tới bùng binh chợ Thái Bình chỗ đầu đường Phạm tướng quân chỉ vài chục mét, từ bùng binh tới nơi xảy ra án mạng hơn trăm mét. Đây là cơ hội trời cho để Huy Đức trổ tài một tay phóng sự điều tra cộm cán, buổi ra mắt. Khách sạn gần xịt, càng tiện, đi bộ cũng được. Nhưng y cưỡi xe máy, phóng vù vù, thoắt hiện trường, thoắt tòa soạn. Cả cơ quan lúc ấy chỉ vài người sắm ngựa sắt hai bánh, tôi nhớ có sếp Tịnh phó tổng, Công Thắng trưởng ban bạn đọc, Mạnh Tú trưởng phòng quảng cáo, còn sếp Khế xài chiếc Jeep tàng. Giờ thêm Huy Đức thuộc hàng phong lưu.
Như một điều tra viên thực thụ, y gặp từng người, chủ khách sạn, nhân viên, bảo vệ, tiếp tân, cả những khách ở đó, hỏi từng chi tiết, dựng lại hiện trường, chụp ảnh thang máy, quan sát từng vệt máu. Báo đăng liền mấy kỳ, hút bạn đọc như tôm tươi. Rồi sau này vụ án ấy rốt cục thế nào, tôi không còn nhớ, chỉ nghe nói công an có sử dụng cả kết quả của nhà báo Huy Đức để điều tra.
Có Huy Đức, báo Thanh Niên xôm tụ hẳn. Có lẽ y ở đâu cũng tạo nên sự xôm tụ, khác biệt. Đó là khả năng của người tài. Tôi hơn y dăm bảy tuổi mà phục lăn dù khi ấy y còn khá trẻ, ngoài 30. Nhưng trò đời, chả có con đường nào bằng phẳng, chẳng đám đông nào không người thương kẻ ghét, tị nạnh suy bì, chẳng môi trường nào không rào cản, cạm bẫy. Được một thời gian, Huy Đức lặng lẽ ra đi, không ồn ào. Nghe đâu về lại Tuổi Trẻ, nơi ấy tuy ao cũ nhưng quen hơn, nước hợp với sự vẫy vùng hơn. Rồi y đầu quân cho “Nông thôn ngày nay” của chị Mai Nhung, rồi về “Sài Gòn tiếp thị” của Tâm Chánh.
Sau này đôi lần ngồi cạnh nhau, tôi cũng định hỏi về cuộc “người ra đi đầu không ngoảnh lại” ấy, cứ chần chừ, chần chừ dùng dằng tới khi y bị “làm việc”. Nhớ dạo năm ngoái, trong bữa ăn do vợ chồng đứa cháu từ ngoài Hà Nội đưa ông bà nhạc đi du lịch Sài Gòn mời, gặp chị nguyên là trưởng đại điện của “Sài Gòn tiếp thị” ở Hà Nội. Những lời trò chuyện có nhắc tới Huy Đức thời làm tờ báo ấy. Chị bảo rằng, em phục anh Huy Đức nhưng cứ lo lo cho anh ấy.
Những người trong làng báo, và cả ngoài làng, đều biết Huy Đức rất nổi tiếng ở mảng chính trị xã hội, nhất là nghị trường. Thời tung hoành Tuổi Trẻ, hầu như cuộc họp nào của Quốc hội y cũng có mặt. Y là dạng phóng viên nghị trường điển hình, hiếm có, khéo léo gặp được bất cứ ai, kể cả những ông bà to nhất, khai thác được những điều bạn đọc đang hóng nhất. Những bài tường thuật, phỏng vấn, chuyện bên lề, chuyện hành lang trong mỗi kỳ họp của Huy Đức kéo bạn đọc ào ào về Tuổi Trẻ.
Huy Đức tạo cho mình thời hoàng kim khi ở tờ báo này, và Tuổi Trẻ cũng đạt được hoàng kim nhờ rất nhiều người tài giỏi, trong đó có Huy Đức, Hoàng Linh, Binh Nguyên, Thủy Cúc, Ngọc Vinh, Phúc Tiến… Mỗi số phát hành tới nửa triệu bản, quảng cáo lên đến 40 – 60 trang, chẳng hoàng kim chói lọi thì là gì. Đám người tài ấy đã góp công tạo nên tên tuổi lẫy lừng cho báo, tất nhiên phải kể cả những trùm Nam Đồng, Kim Hạnh, Lê Văn Nuôi. Giờ chỉ còn hoàng hôn nhập nhoạng, vang bóng một thời. Ông thầy Vy đồng nghiệp tôi, sinh thời có lần bảo, trước kia mỗi ngày tao mua 2 – 3 tờ, giờ hẻo tiền nên chỉ còn mua 1 tờ, thì tờ đó là Tuổi Trẻ của Kim Hạnh, Huy Đức.
_____
Biên thêm: Những điều tôi kể về Huy Đức và báo Tuổi Trẻ là những gì tôi biết trong thực tế, có thể không khớp với sự nhìn nhận của “nhân chứng” còn sống, tôi chịu trách nhiệm về ký ức của mình, nên xin phép không tranh cãi. Cảm ơn.
(Còn tiếp)



Thi Sĩ: Trần Mạnh Hảo.
Những ngày này
Tổ Quốc là cá nằm trên thớt
Tổ Quốc là con giun đang bị xéo quằn
giặc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa
Biển Đông bị bóp cổ
Sóng bạc đầu nhe nanh sư tử
biển đập nát bờ
Hồng Hà, Cửu Long giãy giụa thở ra máu
Tuổi trẻ mít -tinh
đả đảo Trung Quốc xâm lược !
Sông Bạch Đằng tràn lên phố biểu tình
Sông Bạch Đằng bị bắt
ải Chi Lăng theo tuổi trẻ xuống đường
ải Chi Lăng bị bắt
gò Đống Đa nơi giặc vùi xương
sẽ bị bắt nếu biểu tình chống giặc !
Có nơi đâu trên thế giới này
như Việt Nam hôm nay
Yêu nước là tội ác
biểu tình chống ngoại xâm bị “Nhà Nước” bắt ?
Các anh hùng dân tộc ơi !
Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo ơi !
nếu sống lại, các Ngài sẽ bị bắt !
ai cho phép các Ngài đánh giặc phương Bắc ?
sao vua Trung Hoa lại chiếm nước Trung Hoa :
“ Bên kia biên giới là nhà
Bên đây biên giới cũng là quê hương !”
Thơ Tố Hữu năm nào từng xóa dấu biên cương !
Đường ra biển dân tộc ta đang bị tắc
Phải giành lại Hoàng Sa từ anh bạn Thiên triều
tôi yêu Tổ Quốc tôi mà tôi bị bắt !
Tổ Quốc yêu Người phải lấy máu mà yêu !
Nguồn Mạng.
Thái Bá Tân, NHÀ THƠ NHÂN DÂN.
Nguyễn Văn An, chủ tịch
Quốc Hội ta trước đây,
Ủy viên Bộ Chính Trị,
Nói, đại khái thế này:
Đảng phạm lỗi hệ thống.
Sai phạm ngay từ đầu.
Không biết, không khắc phục,
Một thời gian quá lâu.
Nên đảng thành lực cản
Của dân chủ, tự do
Và tiến bộ xã hội,
Tự biến mình thành vua.
Theo tinh thần của Marx,
Thì đảng của chúng ta
Mới chính là phản động,
Suốt mấy chục năm qua.
Vâng, ông ấy nói thế,
Công khai và đàng hoàng.
Mời các bác Dư Luận
Lên Phây mà nhận hàng!
*
Một ông nữa, Trần Đĩnh,
Tác giả cuốn Đèn Cù,
Một người cộng sản gộc,
Gần gũi giới chóp bu.
Ông viết trong hồi ký:
Cái yếu của đảng ta
Là yếu về trí tuệ
Và cái tầm nhìn xa.
Viết, in thành sách nhé.
Còn hơn cả đàng hoàng.
Mới các bác Dư Luận
Lại lên Phây nhận hàng!
Nguồn mạng
NHÀ THƠ NHÂN DÂN, Thái Bá Tân (Hà Nội)
Hiến Pháp ta quy định,
Rõ ràng và phân minh,
Rằng người dân được phép
Bày tỏ chính kiến mình.
Rồi một ông bộ trưởng,
Bộ Bốn Tê, gần đây
Công khai trên mặt báo,
Cũng xác nhận điều này.
Tôi, một công dân tốt,
Người luôn nhức nhối đau
Về hiện tình đất nước,
Xin được nói như sau.
*
Dân không hề bầu đảng.
Đảng không phải của dân.
Lạ, vậy ai cho phép
Đảng được lãnh đạo dân?
*
Một sự thật chua xót:
Mọi vấn đề của ta,
Cách này hay cách nọ,
Từ cộng sản mà ra.
*
Thật ra thì cộng sản,
Bằng lời nói, việc làm,
Không xây, mà phá nát
Đất nước này Việt nam.
*
Đảng ta năng lực kém.
Không làm gì nên thân.
Đạo đức cũng kém nốt.
Chỉ khốn khổ thằng dân.
NGUỒN MẠNG.
bởi vì
tôi khao khát Tự Do
nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
ở nơi đó tôi gặp những người ngay,
ở nơi đó đồng loại tôi đang sống.
nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
ở nơi đó giam giữ Tự Do,
giam giữ những trái tim khao khát sống.
nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
ở nơi đó giam giữ những nhà thơ,
giam giữ kẻ ngủ hoang
để thức tỉnh muôn đồng bào vô thức,
bắt nhà thơ giam vào trong ngục tối,
là mở ra ngàn thiên thể Tự Do,
bắt Tự Do giam vào trong ngục tối,
là mở ra ngàn thơ tứ Con Người,
nếu một ngày tôi phải vào tù,
thì chắc chắn là nhà tù cộng sản,
bởi vì tôi khao khat Tự Do.
Trích tập thơ chính luận “HÃY NGẨNG MẶT” người thơ Nguyễn Đắc Kiên.
THÌ
CÁI TÊN
HUY ĐỨC – OSIN …
VĨNH VIỄN GẮN LIỀN VỚI LỊCH SỬ DÂN TỘC VIỆT NAM!
LŨ CHÚNG TÔI:
TRÂN TRỌNG CẢM ƠN HUY ĐỨC – OSIN
CHO VIỆC GÌN GIỮ SỰ TRONG SẠCH BỘ QUÂN PHỤC “NHÂN DÂN”!
CHO TÌNH YÊU ĐỒNG ĐỘI, TÌNH YÊU CON NGƯỜI VÀ ĐẤT NƯỚC VN!
CHO VIỆC GÌN GIỮ NGUYÊN TRẠNG CÁI LƯỠI CỦA CHA MẸ BAN CHO
……………………………………………………….
CHO NHỮNG GIỮ LIỆU QUÝ BÁU ĐƯỢC HĐ ĐỂ LẠI CHO THẾ HỆ SAU!
HUY ĐỨC, MỘT CUỘC ĐỜI ĐÁNG SỐNG!
LŨ CHÚNG TÔI MÃI BIẾT ƠN ÔNG!
Cảm ơn tác giả cho bài viết và cho tấm hình đi kèm với bài viết này.