Thảm họa cộng sản (Kỳ 2)

  •  
  •  
  •  
  •  

Phạm Đình Trọng

9-11-2019

Tiếp theo kỳ 1: Ông đảng trưởng lạc lõng

Kỳ 2: Ban Lãnh đạo đảng thấp kém

Đảng cầm quyền với ông đảng trưởng quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng lạc lõng cùng các nhân vật nắm quyền lực tuyệt đối ở các lĩnh vực và các vùng lãnh thổ trong nhóm quyền lực trung ương như các ông, các bà:

Ông Nguyễn Xuân Phúc, ủy viên bộ Chính trị. Là Thủ tướng Chính phủ nhưng ông Phúc chỉ như một diễn viên tấu hài, lăng xăng có mặt khắp chốn khắp nơi, nói những điều tưởng như phát hiện lớn lao, ví von tưởng là văn hoa, nơi nọ đầu tàu, nơi kia cũng đầu tàu, chỉ bộc lộ một hình hài văn hóa còi cọc tội nghiệp, một tâm hồn chưa được đánh thức để biết cảm hứng về cái đẹp, cảm hứng với cuộc đời, với số phận nhân dân, đất nước và một kiến thức kinh tế trống rỗng của người nắm quyền điều hành nền kinh tế đất nước. Những lời vàng của ông Thủ tướng Phúc chỉ đạo đời sống kinh tế cho các địa phương, các ngành đều trở thành những màn chọc cười rẻ tiền với dân chúng.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, ủy viên bộ Chính trị. Là Chủ tịch Quốc hội nhưng bà Ngân chỉ như một cô giao liên gùi bòng ý đồ, tham vọng của bộ Chính trị đến Quốc hội. Chỉ như viên thư lại chuyển tải mong muốn của bộ Chính trị với cho Quốc hội. Bà Ngân tự giới thiệu công việc giao liên của bà, tự xác định tư cách thư lại của bà bằng câu nói đã được tất cả các tờ báo chính thống ghi nhận và thông tin: Bộ Chính trị đã kết luận rồi, dự thảo luật đặc khu kinh tế không trái hiến pháp. Quốc hội phảo bàn để ra luật chứ không thể không ra luật!

Chỉ một câu đó cũng cho thấy đầy đủ sự thảm hại, sự thấp kém của Chủ tịch Quốc hội và sự thảm hại, sự thấp kém của cả cái Quốc hội đảng cử dân bầu, cái Quốc hội từ người đứng đầu đến các nghị sĩ được sang trọng hóa là đại biểu nhân dân đều chỉ là những con rối, những vai hề, nhất cử nhất động đều theo sự giật dây của bộ Chính trị đảng cộng sản.

Ông Nguyễn Ngọc Thiện. Là bộ trưởng văn hóa nhưng hoàn toàn không thấy vóc dáng, hình hài con người văn hóa ở người đứng đầu cơ quan văn hóa đất nước mà chỉ thấy sự xỉ nhục, khinh bỉ văn hóa.

Mượn cớ kỉ niệm ngày thiết lập quan hệ bang giao hai nước Việt cộng và Tàu cộng, Tàu cộng đưa đoàn hát múa của một tộc người thiểu số bị Đại Hán cai trị đến Hà Nội. Thiết lập quan hệ bang giao giữa hai nước là sự kiện quốc gia, nhà nước với nhà nước. Sự kiện quốc gia nhưng Tàu cộng chỉ đưa đoàn nghệ thuật của một vùng tự trị của Tàu cộng sang Việt Nam thì Tàu cộng coi Việt Nam cũng chỉ là xứ Tàu cộng cho tự trị mà thôi. Bị xỉ nhục như vậy nhưng ông Thiện thấp kém văn hóa, vô cảm chính trị vẫn mang danh nghĩa nhà nước Việt Nam đón tiếp sự xỉ nhục đó.

Nhục nhã hơn, ông Thiện đã ngu ngơ chấp nhận đòi hỏi bất thường về ngày đoàn múa hát xứ tự trị Tàu cộng biểu diễn ở nhà hát lớn Hà Nội không phải là ngày 18 tháng một, ngày hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao mà là ngày 19 tháng môt, ngày Tàu cộng đánh chiếm được hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam! Thông điệp của Tàu cộng là: Việt Nam chấp nhận đoàn nghệ thuật của chúng hát múa giữa Hà Nội, hát múa trước Ba Đình, hát múa trước mũi chóp bu lãnh đạo nhà nước cộng sản Việt Nam mừng ngày chúng thâu tóm được Hoàng Sa của Việt Nam là nhà nước cộng sản Việt Nam đồng tình với sự thâu tóm đó và nhà nước cộng sản Việt Nam đã thừa nhận Hoàng Sa là của Tàu cộng.

Qua mặt được quan chức thấp kém văn hóa của nhà nước cộng sản Việt Nam nhưng Tàu cộng không qua mặt được người dân của đất nước Văn hiến. Người dân phẫn nộ lên tiếng phản đối đêm biểu diễn xỉ nhục lịch sử Việt Nam, xỉ nhục sự toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam của đoàn nghệ thuật Tàu cộng, gần đến giờ biểu diễn, màn hát múa ngạo mạn của Tàu cộng mới bị hủy bỏ.

Không phải chỉ một vụ việc ông Thiện chấp thuận cho đoàn nghệ thuật Tàu cộng múa hát ở nhà hát lớn Hà Nội mừng ngày chúng cướp được hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Ngày 14 tháng ba, năm 2018, ngày người dân Việt Nam bùi ngùi thành kính tưởng niệm tròn 30 năm, 64 người con yêu của tổ quốc Việt Nam giữ bãi đá Gạc Ma bị Tàu cộng giết hại, ngày đau buồn tưởng niệm tròn 30 năm bãi đá Gạc Ma và sáu bãi đá khác trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam bị Tàu cộng đánh chiếm.

Cũng đúng ngày 14 tháng ba, năm 2018, bộ phản văn hóa của ông Thiện đã làm một việc phản bội tổ quốc, xúc phạm hương hồn 64 người lính Việt Nam bị giặc Tàu cộng giết hại ở Gạc Ma. Đúng 14 tháng ba, năm 2018, bộ phim phô trương sức mạnh hạm đội Tàu cộng và khẳng định với thế giới rằng biển Đông của Việt Nam là vùng lãnh hải của chúng, phim Điệp Vụ Biển Đỏ sản xuất ở Bắc Kinh được bộ thấp kém văn hóa, thấp kém chính trị của ông Thiện cho trình chiếu trong các rạp cinéma trên toàn cõi Việt Nam. Người đứng đầu cơ quan quản lí văn hóa của một nhà nước mà thấp kém văn hóa, thấp kém chính trị đến như vậy là sự xỉ nhục cho cả nền văn hóa đất nước.

Nỗi xỉ nhục mang tên Điệp Vụ Biển Đỏ chưa nguôi thì những ngày cuối thu, đầu đông 2019 người dân cả nước đang thắt lòng theo dõi đường đi những đoàn tàu chiến và tàu khảo sát biển của quân Tàu cộng xâm lược dọc ngang trên biển Đông của ta như trên ao nhà của chúng. Phẫn nộ trước sự xâm lược của Tàu cộng ở biển Đông, người dân càng phẫn nộ khi bộ thấp kém văn hóa của ông Thiện lại cho trình chiếu trên toàn lãnh thổ Việt Nam bộ phim hoạt hình của Tàu cộng, trong phim có bản đồ đất nước Tàu cộng với hình lưỡi bò liếm trọn biển Đông của Việt Nam.

Là ủy viên trung ương đảng cộng sản cầm quyền đáng ra ông Thiện phải có tầm chính trị cao hơn bốn triệu đảng viên cộng sản, càng phải cao hơn tầm chính trị hơn chín mươi triệu người dân Việt Nam. Nhưng tầm văn hóa của ông bộ trưởng văn hóa Thiện đã thấp hơn người dân và tầm chính trị của ông ủy viên trung ương cộng sản Thiện lại càng thấp kém đến mức xỉ nhục cả cho đảng của ông, đảng cầm quyền nắm vận mệnh đất nước.

Ông Trần Hồng Hà đứng đầu cơ quan quản lí tài nguyên mội trường quốc gia đã để nước ngoài đầu độc cả dải biển miền Trung, giết chết sự sống của biển. Ông bộ trưởng, ủy viên trung ương đảng cộng sản đã không có liêm sỉ, không có lòng tự trọng tối thiểu, không nhận trách nhiệm lại dàn dựng màn diễn trơ trẽn, lố bịch và lưu manh, màn diễn tắm biển, ăn cá biển để chạy tội, xí xóa trách nhiệm và lừa bịp người dân.

Rước nước ngoài vào giết chết sự sống, tàn phá biển và dải bờ biển giầu đẹp của đất nước, ông bộ trưởng vô liêm sỉ còn dung túng cho cả bộ máy quản lí nhà nước về tài nguyên môi trường của ông thông đồng với những doanh nghiệp bất lương, lũ tư bản hoang dã man rợ, cho chúng thâu tóm tài nguyên đất nước, biến tài nguyên của nước, tài sản của dân thành vốn tư bản của chúng. Với lòng tham không đáy, với thứ văn hóa công nông và thứ thẩm mĩ Lý Toét, lũ quan chức tài nguyên môi trường ngu dốt và tham lam cùng lũ tư bản hoang dã bất lương đã biến những kì quan thăm thẳm và lung linh của đất nước, những tuyệt tác vô giá của tự nhiên thành những khối bê tông kệch cỡm.

Quan chức quản lí nhà nước về tài nguyên môi trường và lũ tư bản hoang dã bất lương đã biến vịnh Hạ Long trên cạn Tràng An, Ninh Bình thành những ngôi chùa quốc doanh Bái Đính, Tam Chúc, xác là chùa Tàu, hồn là chốn chợ Trời buôn thần bán thánh.

Những người cộng sản với nền tảng văn hóa bằng cấp, chỉ cần bằng cấp, không cần trí tuệ đã biến chủ nghĩa cộng sản thành một tôn giáo rồi cũng chính những người cộng sản đã làm cho tôn giáo đấu tranh giai cấp, tôn giáo bạo lực của họ thành tôn giáo của máu và nước mắt, tôn giáo của tội ác và bất công. Để rồi, từ lãnh tụ cộng sản đến đảng viên thường không ai còn đức tin vào tôn giáo cộng sản của họ nữa. Nhưng tôn giáo cộng sản cho họ quyền cai trị, cho họ ăn trên ngồi trốc, cho họ làm giầu. Trên thế gian, không có nghề gì làm giầu dễ dàng, mau lẹ và vớ bẫm như quyền lực cộng sản. Không còn mảy may lòng tin vào tôn giáo cộng sản nhưng họ vẫn dùng bạo lực chuyên chính, dùng công an, tòa án, nhà tù, dùng máu và nước mắt dân để bảo vệ tôn giáo cộng sản, bảo vệ quyền cai trị, quyền vớ bẫm của họ.

Không còn đức tin vào tôn giáo cộng sản, quan chức cộng sản lại gửi đức tin vào tôn giáo truyền thống. Càng quyền cao chức trọng, càng vớ bẫm, càng chồng chất tội với dân với nước, với chính lương tâm mình, quan chức cộng sản càng đổ tiền của vào xây chùa, đúc chuông, tô tượng và vợ con họ càng tấp nập đi chùa. Nhà nước cộng sản cũng là nhà nước ngu dân. Cộng sản dùng bạo lực, lừa dối và tăm tối ngu dân để cai trị. Trong tăm tối ngu dân cộng sản, trong bất công, oan khiên cộng sản, trong bất ổn triền miên của xã hội cộng sản, người dân càng lũ lượt đi tìm sự bình yên và hi vọng ở thánh đường, ở cửa Phật.

Chỉ có thể bóp chặt quản lí Thiên Chúa giáo nhưng cộng sản không thể thọc bàn tay can thiệp vào Thiên Chúa giáo và đạo Ki tô còn giữ được sự trong lành nguyên thủy. Đạo Phật là quốc đạo, đạo chính thống ở Việt Nam từ thời nhà Lý, thế kỉ 11 thì khác. Từ thời còn hoạt động trong bóng tối, nhiều người cộng sản đã núp vào cửa Phật, được nhà chùa cưu mang, che chở. Đạo Phật đã nhịp bước với cộng sản từ ngày đó. Ngày nay hầu hết các chùa đều có an ninh mật vụ cộng sản cạo đầu đóng vai đại đức trụ trì các chùa, có chi bộ cộng sản trong chùa. Vì vậy mới có những đại đức như Thích Thanh Toàn cấu kết với tập đoàn cá mập địa ốc Sun tàn phá rừng thiêng Tam Đảo xây chùa Địa Ngục kinh doanh thần thánh.

Cộng sản đang thao túng chính trường thì cộng sản cũng đang thao túng cửa Phật. Cộng sản đang biến chính trường thành chốn kinh doanh quyền lực thì cộng sản cũng đang biến cửa Phật thành chốn kinh doanh thần thánh. Chưa có thời nào chùa chiền được xây cất đồ sộ, nguy nga, mênh mông và phô trương như một trung tâm thương mại, phản triết lí Phật giáo như thời cộng sản. Chưa có thời nào buôn thần bán thánh rầm rộ, phát đạt như thời cộng sản. Thời cộng sản, tôn giáo bị suy đồi, tha hóa đến mức chủ nghĩa xã hội của hận thù đấu tranh giai cấp sắt máu leo lên cả tôn chỉ nhà Phật: Đạo Pháp – Dân tộc – Chủ nghĩa xã hội. Trên thương trường có cả doanh nghiệp lớn buôn thần bán thánh như doanh nghiệp Xuân Trường.

Chữ kí và dấu son đỏ của cơ quan tài nguyên môi trường đã giúp doanh nghệp buôn thần bán thánh Xuân Trường biến một vùng non nước kì thú bậc nhất Việt Nam thành một siêu thị thần thánh sầm uất nhất Việt Nam. Những kì quan diễm lệ ở Tràng An, Ninh Bình không một tài năng nghệ thuật nào của con người có thể sáng tạo được, chỉ thiên nhiên toàn năng mới tạo dựng lên nay thành những đống rác bê tông, rác xã hội và rác tôn giáo.

Quan chức quản lí nhà nước về tài nguyên môi trường và lũ tư bản hoang dã bất lương đã biến rừng đại ngàn Bà Nà thần tiên thành nơi ô trọc với chiếc cầu bê tông thô thiển, nặng nề, loang lổ ghẻ lở đè lên thảm rừng, phá tan không gian huyền bí của rừng thiêng, biến chốn trong lành của thiên nhiên thành nơi bụi bặm kẻ chợ, nơi những kẻ giầu sổi rải tiền học làm sang.

Bờ sông dào dạt nắng gió cho những mảnh hồn sự thư thái. Bãi biển lồng lộng biển trời cho người dân đến soi mình vào tình yêu thiên nhiên, tình yêu đất nước. Đó là tài nguyên vô tận của đất nước, là tài sản vật chất lớn lao và tài sản tinh thần không thể thiếu của người dân cũng bị bộ máy quan chức quản lí tài nguyên môi trường lén lút bán đứng cho đám tư bản hoang dã bất lương.

Tư bản hoang dã phương Tây thế kỉ 17 tích lũy tư bản bằng bóc lột sức lao động người thợ. Tư bản hoang dã Việt Nam thời cộng sản thế kỉ 21 tích lũy tư bản bằng thông đồng với quan chức nhà nước quản lí lãnh thổ cướp đất của dân và thông đồng với quan chức nhà nước quản lí tài nguyên môi trường cướp tài nguyên, tàn phá môi trường đất nước. Bãi biển của dân bị lũ cướp rào kín, dân không còn đường ra biển. Bờ sông cướp được của nước, lũ cướp xây lên những biệt thự sang trọng, đắt tiền bán cho những kẻ giầu sổi bất chính.

Suốt nhiều năm bộ Tài nguyên Môi trường của ông Trần Hồng Hà hối hả làm việc phạm pháp tày trời: Bán đứng tài nguyên môi trường của dân của nước cho những tập đoàn địa ốc bất lương, hối hả hợp thức hóa cho các doanh nghiệp bất lương ăn cướp tài nguyên môi trường của dân, của nước. Không chỉ là phạm pháp, đó còn là tội ác. Và tội ác lớn nhất của bộ Tài nguyên Môi trường Trần Hồng Hà là những chữ kí, những dấu mộc đỏ chót của họ đang biến dải rừng thiêng Tam Đảo của lịch sử tự nhiên Việt Nam, của lịch sử giống nòi Việt Nam thành vốn tư bản của riêng tập đoàn cá mập SUN. Trong bộ luật hình sự có tội lợi dụng quyền hạn, chức vụ gây hậu quả nghiêm trọng. Đó là tội của bộ trưởng Tài nguyên Môi trường Trần Hồng Hà. Người đứng đầu cơ quan quản lí tài nguyên môi trường quốc gia đáng truy tố ngàn lần nhưng quan chức tội phạm đó vẫn đang nhơn nhơn trên ghế cao quyền lực.

Đã quá dài, không thể kể thêm. Chỉ điểm mặt hai thành vên trong nhà đỏ của ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng. Ông trông coi đời sống văn hóa tinh thần, giữ phần hồn của đất nước thì văn hóa thấp kém quá xa so với mặt bằng văn hóa đất nước văn hiến. Ông trông coi kho tài sản vật chất của đất nước thì hợp thức hóa cho đám làm giầu bất lương biến rừng vàng biển bạc của dân của nước thành tài sản riêng của lũ cướp.

Những năng lực thấp kém, những nhân cách tồi tệ như các ông Nguyễn Ngọc Thiện, Trần Hồng Hà vẫn nghênh ngang trên ghế cai trị dân là sự thách thức dân, là thảm họa của nước. Nhân cách thấp kém mới coi quyền lực là tất cả, mới mang quyền lực ra thách thức nhân dân. Quan chức triều đình đã vậy. Quan chức địa phương còn thấp kém, thảm hại  hơn nữa, còn thách thức người dân trắng trợn hơn. Ông Triệu Tài Vinh, ông Nguyễn Nhân Chiến ngồi ghế bí thư tỉnh ủy nắm quyền lực tuyệt đối một vùng lãnh thổ chỉ để đưa cả gia đình, con cháu, cả họ hàng hang hốc lên ngồi ghế quan cai trị cả vùng lãnh thổ đó.

Chưa điểm mặt một lô một lốc những kẻ trong ban lãnh đạo đảng của ông Trọng đã rơi rụng do tham lam vơ vét rỗng ruột tiền bạc, tài sản quốc gia, tàn phá tan hoang đất nước như các ông Vũ Văn Ninh, Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, Tất Thành Cang, Nguyễn Văn Hiến, Phương Minh Hòa, Nguyễn Bá Thanh, Trần Văn Minh, Nguyễn Xuân Anh, Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn … Chỉ điểm tên vài ông bà đang yên vị trong ban lãnh đạo đảng của ông Trọng cũng thấy ban lãnh đạo đảng đầy quyền lực nhưng nhếch nhác, tệ hại, thấp kém như thế nào.

Kỳ tới: Đảng Cộng sản Việt Nam, tổ chức cơ hội và lừa đảo chính trị lớn nhất trong lịch sử Việt Nam

Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN

  1. 1) Đồng ý với 3 bác đã đưa ý kiến (ở trên). Mọi người đều cảm ơn tác giả Phạm Đình Trọng, nguyên đảng viên, đại tá, nhà văn… đã tự giác bỏ đảng, do vậy bị đảng gây phiền toái mọi chuyện.
    Ông cũng xứng đáng là trí thức phi xhcn.

    2) Cảm ơn trang Bauxit VN là nơi được trí thức phi xhcn (Mạc Văn Trang, Nguyễn Ngọc Chu, Chu Hảo, Kim Hạnh…) gửi bài đăng.
    Lần này, Bauxite đăng bài số 1 của tác giả Phạm Đình Trọng (nói trên) (https://boxitvn.blogspot.com/2019/11/tham-hoa-cong-san-ky-1.html).

    3) Ai muốn chửi bới các trí thức dấn thân, thì đây là cơ hội. Lên tiếng đi.
    Tôi sẵn sàng đáp lễ với chính lối viết của chính quý vị.

  2. Mời bà con, đặc biết là giới trí thức phi và No phi xhcn vào đọc. Rất đáng để đọc.
    Tks bác Phạm Đình Trong.

  3. Hihi, có vẻ sinh hoạt với câu không lạc đạn Lê Hiếu Đằng (rất) có hiệu quả đ/v bác Phạm Đình Trọng; ăn nói ý tứ hẳn ra . Chắc được/bị mấy bác í “khai dân trí”. Nguyễn Tiến Tường đúng, Ngàn Năm .

    Rất tốt . Có nghĩa dân mềnh có được 1 đồng thuận, trở lại thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, cùng lúc với học tập & hành động theo tư tưởng Hồ Chí Minh .

    Được câu không lạc đạn Lê Hiếu Đằng đả thông tư tưởng, bài này của bác Phạm Đình Trọng có đầy đủ những đặc điểm của 1 trí thức xã hội chủ nghĩa ôn hòa & có học

    nhà nước cộng sản Việt Nam … là của Tàu cộng

    Ngẫm ra cũng có lý . Tàu Cộng là cộng sản Trung Hoa, nhà nước cộng sản Việt Nam không phải là Việt Cộng . Phải đọc là “nhà nước cộng sản Việt Nam”, bác Phạm Đình Trọng thiếu 1 chữ định vị “ở/tại” Việt Nam .

    “Người đứng đầu cơ quan quản lí văn hóa của một nhà nước mà thấp kém văn hóa, thấp kém chính trị đến như vậy là sự xỉ nhục cho cả nền văn hóa đất nước”

    Văn hóa Cộng sản, hổng phải văn hóa đất nước . Văn hóa Cộng sản thì nó ra sao mặc kệ, dân ta trước giờ vẫn không quan tâm . Bị nhồi nhét thì mửa ra . Còn những ai yêu mến văn hóa Cộng sản … need i say more?

    “Là ủy viên trung ương đảng cộng sản cầm quyền đáng ra ông Thiện phải có tầm chính trị cao hơn bốn triệu đảng viên cộng sản, càng phải cao hơn tầm chính trị hơn chín mươi triệu người dân Việt Nam”

    Thì vưỡn . Cũng như các bác “có thiện chí” với Đảng, phản biện, kiến nghị này nọ được người ta ca tụng là “sáng dạ”, “có tầm nhận thức cao”, trong khi đó những người vẫn tận tụy với Đảng như các bác ngày xưa thì bị kêu là “nhận thức kém”. Nhưng cái này “càng phải cao hơn tầm chính trị hơn chín mươi triệu người dân Việt Nam” là hậu quả của việc bác PĐT sinh hoạt với câu không lạc đạn LHĐ, bác PĐT không chỉ lây rận . Từ giờ trở đi, tớ gộp PĐT với đám trời ơi đất hỡi đó .

    “Không còn đức tin vào tôn giáo cộng sản, quan chức cộng sản lại gửi đức tin vào tôn giáo truyền thống”

    Ừ thì các bác vưỡn tin vào tôn giáo cộng sản, vưỡn tin vào Hồ giáo . Đứa nào đần hơn ? Các bác biểu “kinh doanh thần thánh”, nhưng các bác kinh doanh Bác Hồ như Mã Giám Sinh . Khốn nạn, kinh doanh Bác Hồ đã không được cắc nào còn bị chửi nên gần như dẹp tiệm . Các bác nên bắt chước đồng nghiệp đương chức kinh doanh thần thánh .

    Với điệu này, phần kế tiếp sẽ chỉ trích công an không làm theo lời Bác Hồ dạy .

    Wá chán lun!

  4. Sự “thấp kém” của ban lãnh đạo đảng – kỳ Hai lột tả một số những gương mặt trong guồng máy cai trị của độc đảng cộng sản được “ấn” vào những vị trí quan trọng của đất nước ( thủ tướng, chủ tịch quốc hội, vài bộ trưởng) cho người đọc thấy được gì?
    – Kể hết tên chúng thôi thì không thể chứa hết trong vài trang giấy, bởi vì chúng…đông quá! Bộ trưởng, cục trưởng, ngành, phòng ban trưởng chưa kể mặt trận và bí thư đảng đoàn, chủ tịch các cái…
    – Mỗi một tên chỉ kèm theo một việc cái tên ấy đã làm, hay đã phát ngôn…hay trên những văn bản quyết định giấy trắng mực đen có đóng dấu công quyền, một cách đần độn và độc ác- đương nhiên cũng không đủ chỗ chứa! Tôi biết có nhiều bạn ngoài kia đang âm thầm “tổng kết”…thật đấy!
    – Cộng sản là một tổ chức Mafia chặt chẽ. Từ tháp đến chân. Tuyển dụng và đề bạt CHƯA HỀ đặt trên đạo đức tài năng và cống hiến bình thường như bao quốc gia khác! Mà đặt trên đạo đức cách mạng, tài năng cm và cống hiến cm. Nguyễn Bá Thanh của Đà Nẵng là một ví dụ về cất nhắc và bỏ vỏ. Thắc mắc xin tìm hiểu thêm…
    – Thật thế, Mafia ăn cướp có môn bài không là thuật ngữ mới. Nó cướp quyền tự chủ, quyền sống, quyền tự do, quyền công bằng, quyền được lên tiếng, quyền thực thi pháp luật, quyền bình đẳng của mọi giai tầng xã hội… một cách TINH VI và HÈN HẠ nhất. Đó là khuyến khích những ideas làm cho dân ngu. dân rỗng. dân ơ thờ với chính trị. dân chỉ cần biết bánh mì và rạp xiếc.
    – Mấy cậu mợ “lãnh đạo”, là một ví dụ tại sao nước Việt Nam chúng ta lại tanh banh như thế này. Nếu nó khá hơn người thì nó đã làm cho nước Việt ngẩng mặt, chứ không lầm lũi cúi gầm mặt khi có ai hỏi, phải bạn là người Việt Nam không? Đã gần ba phần tư thế kỷ rồi đấy!
    – Tuyên giáo đảng Chó ra sức đổ thừa và thuê mướn những người trẻ thiếu lý luận cơ bản để làm việc cho chúng trên mạng xã hội gọi là bọn BÒ ĐỎ, bọn AK47. không chỉ dừng lại ở đó, chúng lợi dụng thúc ép những người nổi tiếng phát ngôn thuận lợi cho đẻng, bởi vì nếu không tao cắt nồi cơm của mày, chọn đi!!

    “Thấp kém”, ý chỉ trình độ và suy nghĩ. Dùng từ này còn quá nhẹ. Đúng để diễn tả thì nên dùng từ VÔ DỤNG, ĂN HẠI, CƯỚP SẠCH, BẨN… những từ này thì chị bán rau và anh công nhân đều hiểu, thưa tác giả!

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây