Đảng cũng như một con người

  •  
  •  
  •  
  •  

Mạc Văn Trang

10-10-2019

Trong bài “Ba mươi năm đời ta có Đảng”, Tố Hữu Viết: … “Đảng ta sinh ở trên đời/ Một hòn máu đỏ nên Người hôm nay…”* Hình tượng đó rất đẹp. Đảng là một tổ chức được sinh ra ngày 3/2/1930, như một con người có khôn lớn, trưởng thành, sống và hoạt động với ước mơ, khát vọng, có thành công và thất bại, có mối quan hệ máu thịt với đồng bào với bạn bè và nhân loại…

Vừa ra đời “anh chàng” Đảng lớn lên như Phù Đổng, đầy khí phách và khát vọng … Anh bồng bột, vội đem một ít lý thuyết vừa học được ở Nga Xô về, tuyên bố: “Phản đế, phản phong”, “võ trang, cướp chính quyền”, làm “cách mạng thổ địa”, “bỏ qua giai đoạn tư bổn chủ nghĩa, tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội”…

Anh rất sôi sục, máu lửa, nêu ra khẩu hiệu cực đoan: “Trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”! Rồi tuyên truyền, phát động tài tình, làm ngay cuộc “Khởi nghĩa Xô viết Nghệ – Tĩnh” (9/1930 – 1931) lôi cuốn mấy vạn công nhân và nông dân biểu tình, vũ trang cướp chính quyền… Nhưng bồng bột, quá nôn nóng, không lượng sức mình nên thất bại đau đớn…

Sau bài học xương máu Nghệ – Tĩnh, “anh chàng” Đảng dẫu bị tổn thương nặng nề, vẫn vượt qua mọi sự khủng bố, tù đầy, tra tấn, “giữ vững chí khí chiến đấu” với niềm tin mãnh liệt sẽ tiếp tục tổ chức quần chúng vũ trang, cướp được chính quyền! Và thế là cuộc “Nam kỳ khởi nghĩa” lại nổ ra (tháng 11/1940) ở Sài Gòn và mấy tỉnh. Nhưng vẫn bị “dìm trong máu lửa, lại vùng đứng lên”!…

Qua biết bao thất bại, chàng Đảng rút ra bài học xương máu, trưởng thành, già giặn lên: “Thép nung càng luyện, càng tôi, càng bền.”*… Chàng vẫn vững Niềm tin và Khát vọng đánh đổ Đế quốc, Phong kiến, giành lại Độc lập, Tự do cho Dân tộc, ruộng đất cho người cày; đem lại xã hội tự do, bình đẳng, giai cấp công, nông (Búa và Liềm) lên ngôi, làm chủ xã hội… Giấc mơ nước Nga Xô viết lúc nào cũng vẫy gọi phơi phơi, thiết tha…

Hình ảnh Đảng lúc đó như vậy đã khiến bao người dân cảm phục, mến thương, bao bọc, nuôi giấu như đứa con yêu quý, ruột thịt của mình… “Đảng ta muôn vạn tấm lòng, niềm tin”*…

Lý tưởng sáng ngời, Khí phách hiên ngang, Đức hy sinh vì Nước vì Dân của Đảng đã làm rung động bao trái tim yêu nước và những tấm lòng thiết tha với Độc lập cho Tổ quốc, Tự do, Hạnh phúc cho Nhân dân… Vì thế không chỉ những người cùng khổ quyết theo Đảng để mong có cơm no, áo ấm, “bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình”, mà biết bao người địa chủ, tư sản, nhân sĩ, trí thức, quan lại… tầng lớp tinh hoa của dân tộc cũng hết lòng ủng hộ “anh chàng Đảng ta”…

Với kinh nghiệm lão luyện qua nhiều thử thách gian nguy lại được đại đa số nhân dân ủng hộ nên Đảng ta đã cướp chính quyền, làm nên Cách mạng tháng 8/1945 thành công. Cướp chính quyền thì đã sao! Cũng như mọi cuộc đảo chỉnh, đều “cướp” chính quyền cả. Quan trọng là được nhân dân ủng hộ và đem lại gì cho dân, cho nước.

Sau Cánh mạng tháng 8/1945, Đảng được tuyệt đại đa số nhân dân tin tưởng, ngưỡng mộ, kỳ vọng. Vua Bảo Đại còn tuyên bố trong “Chiếu thoái vị”: “Trẫm muốn được làm Dân một nước tự do, hơn làm Vua một nước bị trị” …

Nghe Tuyên ngôn Độc lập: “Hỡi đồng bào cả nước,

“Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”**… cả Dân tộc như hồi sinh, bừng bừng sức sống…

Nhờ vậy mà Đảng lãnh đạo toàn dân kháng chiến “Chín năm làm một Điên Biên, nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng”*, “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”*… Lớp trí thức theo Đảng say sưa, lãng mạn: “Đảng đã cho tôi sáng mắt, sáng lòng”; “Đảng là cuộc sống của tôi, mãi mãi đi theo người”***… Đó là tình cảm chân thật ngưỡng mộ Đảng lúc bấy giờ. Đó là sự thật.

Với niềm tin, lòng sùng bái Đảng như thế, nên đa số người dân đã “Tuyệt đối tin tưởng vào Đảng ta”. Cho dù Đảng sai lầm nghiêm trọng trong Cải cách ruộng đất, đàn áp Nhân văn Giai phẩm, “cải tạo tư sản”, hợp tác hóa nông nghiệp… người dân vẫn thể tất cho những sai lầm ấy; vẫn hy vọng Đảng cùng toàn dân chiến đấu cho lý tưởng trong sáng: Nước được Thống nhất, Dân được Tự do, Hạnh phúc…

Nhiều người vẫn nghĩ, “Động cơ, mục đích của Đảng là trong sáng, đúng đắn, chỉ có hành động nhất thời sai lầm”, nên có thể tha thứ và hy vọng…

Nhưng khi “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào” thành công, anh Đảng nổi máu “kiêu ngạo cộng sản”: Ta đã đánh thắng hai để quốc to là Pháp và Mỹ; từ nay không tên đế quốc nào dám đụng đến chân lông ta nữa! Để cho oai, Ta đổi tên Đảng thành Đảng Cộng Sản, đổi tên nước thành Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa… Ta phải thay bài quốc ca khác cho thật hùng tráng! Ta đưa cả nước “Tiến nhanh, tiến mạnh” lên CNXH, bỏ qua giai đoạn Tư bản chủ nghĩa! Ta cho “toàn dân bàn việc nước, sắp xếp lại giang sơn”; Ta nhập hai, ba tỉnh làm một, cả nước chỉ còn 500 huyện, đó sẽ là 500 đại công xã nhân dân; Ta sẽ “làm chủ thiên nhiên, làm chủ xã hội, làm chủ bản thân”! Ta sẽ cho toàn dân “làm chủ tập thể”! Ta cứ in tiền ra, ta XHCN không sợ lạm phát! Ta CNXH có phê, tự phê, không cần pháp luật! Ta phải tiến hành đồng thời ba cuộc cách mạng: Cách mạng quan hệ sản xuất, xóa bỏ tư hữu, chỉ còn kinh tế quốc doanh và kinh tế tập thể; Cách mạng Khoa học kỹ thuật, ta sẽ “đi tắt, đón đầu” thành tựu của nhân loại; Cách mạng Văn hóa tư tưởng sẽ “quét sạch tàn dư của chế độ cũ”, đốt hết sách báo “văn hóa phẩm đồi trụy của chế độ cũ”; sẽ “cải tạo con người cũ thành con người mới XHCN”; “Ngụy quân, ngụy quyền phải đi tập trung cải tạo” bao giờ giác ngộ thành “con người mới”, mới được tha về!…

Sự mê muội các tín điều cộng sản, sự kiêu ngao mù quáng cùng với sự dốt nát mà lại độc tài hăng máu, đã tàn phá đất nước điêu tàn, làm xã hội tan nát, đẩy cả dân tộc vào đói rách lầm than cùng cực như “Cái đêm hôm ấy đêm gì”! Hàng triệu người con của đất nước không chịu đựng nổi chế độ hà khắc, đã phải liều chết, bỏ quê hương đất nước ra đi, cho dù có mất mạng giữa biển khơi…

Bị dồn đến bờ vực thẳm, chàng Đảng bất lực bèn kêu lên thảm thiết: Hỡi đồng bào “Hãy tự cứu lấy mình, trước khi Trời cứu”! Thế là tự thú nhận, nhân dân đừng trông cậy vào cái Đảng, Nhà nước này nữa!

Năm 1986, Đảng “ngộ ra” phải “Đổi mới”, thực chất là “cởi trói” cho dân, quay lại ngày xưa: Lại chia ruộng HTX cho dân, lại để tiểu thương, tiểu thủ công hoạt động, bỏ ngăn sống cấm chợ… Chỉ có thế thôi mà cả dân tộc hồi sinh, bùng lên sức sống mãnh liệt.

Tội nghiệp cho cái dân tộc này. Thôi thì mỗi nhà mấy mảnh ruộng HTX chia cho “có xa, có gần, có tốt, có xấu” manh mún, mỗi nơi một mảnh; cuốc ruộng xong rồi, vợ cầm bừa, chồng thay trâu để kéo, con ngồi khóc đầu bờ … Cứ ngày đêm lăn lộn với đất như thế… Mà kỳ diệu thay dân ta! Chỉ ba bốn vụ thu hoạch thôi, mà toàn dân no căng bụng, vứt hết bo bo, ngô, khoai sắn cho gia súc. Rồi chỉ mấy năm, Việt Nam trở thành một trong mấy nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới! Lại còn tặng cho thằng em XHCN Cu Ba hàng nghìn tấn gạo, để nó cầm hơi, “canh giữ cho hòa bình thế giới”! Rồi sang tận nơi dạy cho nó làm lúa nước để có gạo mà ăn, nhưng dạy mãi nó có làm nổi đâu. Thế mới biết dân ta tài tình thật, vĩ đại quá!

Nhờ Đảng không lãnh đạo, chỉ đạo gì cả, cứ để Dân “tự cứu mình” nên mới có thành tựu như vậy. Nhưng vốn tham lam, hợm hĩnh, háo danh nên Đảng lại vỗ ngực: “Đường lối Đổi mới sáng suốt tài tình của Đảng đem lại thắng lợi Lịch sử cho dân tộc”!

Đáng lẽ nhìn rõ nguyên nhân của “Đổi mới” thành công chẳng qua là từ bỏ phương thức XHCN, quay về con đường tư bản chủ nghĩa mà thôi. Và giữa lúc ấy (1989 – 1990) các nước XHCN Đông Âu và Liên xô đã dứt khoát từ bỏ CNXH để quay về phát triển xã hội Tư bản, Dân chủ, để hòa nhập vào dòng chảy của văn minh nhân loại, thì Việt Nam cũng hòa theo mới phải. Đó mới là Đại phúc cho dân tộc.

Nhưng Đảng lại u mê gạt bỏ hết những người “cấp tiến”, chỉ sợ “mất Đảng”! Hoang mang, luống cuống, nghĩ quẩn, lo quanh rồi đâm đầu sang cầu cứu, kết bè với Trung cộng tại Hội nghị Thành Đô (1990), chỉ vì nghĩ rằng, nó “cùng chung ý thức hệ Mac – Lê” cùng có tên “cộng sản” giống nhau, sẽ cùng sống chết có nhau, giúp đỡ lẫn nhau… “vừa là đồng chí, vừa là anh em”, trên tinh thần “4 tốt, 16 chữ”, phải giữ cho được cái “Đại cục”! Khốn khổ, khốn nạn cho cái đầu óc tăm tối, bị kẻ thù truyền kiếp, thâm hiểm lừa mị mà về hí hửng “thà mất nước, còn hơn mất Đảng”!

Thế là từ đó Đảng ta cứ từng bước “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”… “NÊN NGƯỜI HÔM NAY”: bảo thủ, cố chấp, tham lam, ích kỷ, lươn lẹo, hèn với giặc, ác với DÂN…

1. BẢO THỦ: Ôm khư khư lấy chủ nghĩ Mac – Lê; khăng khăng đi theo con đường XHCN đã chọn, dù chưa biết đường đi, nước bước thế nào, cứ dắt cả dân tộc “dò đá qua sông”! Bao nhiêu người hiểu biết chỉ ra những sai lầm của học thuyết Mac- Lê và thực tiễn đã chứng minh chế độ XHCN đã phá sản… nhưng nhất định không nghe, không đối thoại… Vậy có phải cực kỳ bảo thủ không?

2. CỐ CHẤP: Khuyết điểm đầy mình, nhưng ai phê phán là quy cho tội “bôi nhọ Đảng”…; Muốn hòa giải, hòa hợp dân tộc nhưng cứ gọi bên thua cuộc là “ngụy quân ngụy quyền”, phân biệt đối xử; muốn trọng dụng hiền tài, nhưng trí thức nào đề xuất quan điểm mới, cải cách thể chế… lại quy cho “suy thóa”, “bất hảo”… Nhất định không nghe những lời khuyên chân thành phải thay đổi thể chế, Dân chủ hóa xã hội… cứ độc đảng, toàn trị, dẫn đến độc tài, “quyền lực tuyệt đối” nên ngày càng “tha hóa tuyệt đối”!

3. THAM LAM: Tham nhũng đủ thứ: Tham nhũng quyền lực, đất đai, tiền bạc, chức danh, bằng cấp… “Ăn của Dân không chừa thứ gì”! Với “đồng lương chết đói”, không tham nhũng lấy đâu ra xe hơi, nhà lầu, biệt phủ, cho con du học, ăn chơi xa hoa lãng phí?

4. ÍCH KỶ: Tham quyền cố vị, bất tài, lầm lỗi đầy mình, nhưng nhất định không từ chức, không nhường cho ai. Nhất định không để những người có Tài, Đức ra ứng cử để dân tự do bầu chọn… Cố bày đặt ra “quy trình” này nọ, nhưng thực ra “tiêu chí” là “Nhất Hậu duệ, nhì Tiền tệ, ba Quan hệ, bốn Trí tuệ” để đưa tay chân, anh em, họ hàng vào các vị trí lãnh đạo.
Thói ích kỷ chỉ lo cho bản thân, hễ ốm đau là đi nước ngoài hay mời chuyên gia nước ngoài đến chữa bệnh cho mình, trong khi người dân nằm chui rúc trong bệnh viện; chỉ lo cho con cháu mình học trường quốc tế rồi đi du học, chẳng quan tâm trẻ em và thầy cô giáo những vùng khó khăn khốn khổ thế nào; sắp chết rồi thì cố lo cho mình có lăng, mộ thật hoành tráng hơn vua chúa ngày xưa…

Tham nhũng bao nhiêu của cải, tiền bạc mà cấm có bỏ ra làm từ thiện cho dân nghèo, xây trường học, bệnh viện, bắc cây cầu cho dân được nhờ; chỉ lo “công đức” vào xây đền, chùa như kiểu hối lộ Thánh Thần, để mong được “phù hộ, độ trì” cho tai qua nạn khỏi, tiếp tục vơ vét nhiều hơn, sống cuộc đời vương giả dài lâu… Ích kỷ một cách thấp hèn, đáng khinh!

5. LƯƠN LẸO: Đối ngoại lươn lẹo, nên có mười mấy nước “Đối tác chiến lược”, bao nhiêu nước “bạn bè truyền thống” mà Trung cộng xâm lược, chả thấy nước nào lên tiếng mạnh mẽ bênh vực; được mỗi kẻ cựu thù là Mỹ ra sức bênh vực, hỗ trợ…

Đối với dân mình thì lừa gạt, tuyên truyền dối trá nhiều không kể siết. Chuyện lớn như Hiệp ước Thành Đô cũng giấu nhẹm; Luật biểu tình mãi không ra; ba đặc khu cũng dối trá… Chuyện vừa vừa thì xuống “tắm biển”, “ăn cá biển” để lừa dân tưởng là an toàn cho dân vào chỗ chết của thảm họa Forrmosa … Chuyện nhỏ diễn ra hàng ngày, dân đành tổng kết: “Nó nói zậy, nhưng không phải zậy”, “Đừng nghe nó nói, hãy xem nó làm”…

6. HÈN VỚI GIẶC: Tàu cộng cướp Hoàng Sa, Trường Sa, Gạc Ma của Việt Nam, nó cướp bóc, giết hại ngư dân ta, mà học sinh, sinh viên chỉ viết chữ “HS, TS VN” cũng bị truy bức, kiểm điểm; tàu Trung cộng xâm phạm lãnh hải, đâm chìm tàu của ta thì gọi là “tàu lạ”… Tấm bia ghi “… Đánh bại Quân xâm lược Trung quốc…” thì phải đục bỏ chữ “Trung quốc”!

Suốt từ tháng 7-8-9-10/2019 Trung cộng cho Tàu thăm dò, giàn khoan cùng hàng chục tàu hộ tống vào Bãi Tư Chính của ta để tham dò… Rồi nó tuyên bố Bãi Tư Chính là của Trung Quốc, yêu cầu Việt Nam phải tôn trọng… Vậy mà Đảng câm nín, ra Liên hiệp quốc cũng không dám gọi đích danh Trung quốc xâm lược Việt Nam… Cũng không dám kiện nó ra Tòa quốc tế. Đang lúc như vậy lại còn sang trường Đảng của một tỉnh lẻ để nó đào tạo Mác – Lê – Mao cho… Hèn, nhục đến thế là cùng!

7. ÁC VỚI DÂN: Vì Đảng theo thuyết Mac – Lê – Mao “lấy đấu tranh giai cấp làm động lực phát triển”, nên hủy diệt giai cấp Địa chủ, Tư sản và các tầng lớp liên quan, đã gây không biết bao nhiêu tội ác. Nhưng chuyện đó xa rồi, chưa bàn ở đây.

Nói hiện tại, cái ác với dân cũng không kể siết: Ác nhất là cướp đất đai của dân, đẩy bao người dân mất đất, mất nhà của Tổ tiên để lại, lâm cách bơ vơ, đói rách. Nhiều người phải tự tử, biết bao dân oan đi khiếu kiện 10 năm, 20 năm mà không ai giải quyết…

Ác nữa là cho các nhà máy xả độc hại ra môi trường sống, tàn phá thiên nhiên và khiến cho bao nhiêu nơi thành “làng ung thứ”, “xã ung thư”…

Dân đi biểu tình chống Trung cộng xâm lược thì bị đàn áp dã man, bao nhiều người bị tù đầy, bị chết trong đồn CA? Bao nhiêu người yêu nước, lên án thái độ và hành động “Hèn với giặc, ác với Dân” của chính quyền thì bị khống chế, đàn áp, bắt bớ, tù đầy…

TÓM LẠI, Đảng cũng như một con người, có thời lý tưởng sáng ngời, anh hùng, dũng cảm, mưu trí, thông minh, hy sinh vì Độc lập cho Tổ quốc, mưu cầu hạnh phúc cho nhân dân (dù sai đường), được đa số người dân tin yêu, đông đảo bạn bè quốc tế mến mộ… Nhưng đường lối sai lầm, dẫn đến “nên người hôm nay” thành anh bảo thủ, cố chấp, tham lam, ích kỷ, lươn lẹo, hèn với GIẶC, ác với DÂN…

Làm sao thoát khỏi tình cảnh này? Có nhiều lời khuyên chân thành lắm rồi. Vấn để là anh có đủ dũng khí để hành động hay không? Nhân dân vẫn kiên nhẫn và hy vọng.

(Tôi đăng lên FB Stt: “Đảng cũng như 1 CON NGƯỜI. Anh bảo thủ, cố chấp, tham lam, ích kỷ, lươn lẹo, hèn với giặc, ác với DÂN… thì mấy ai còn tin theo”? Thế là có bạn bảo hãy chứng minh xem nào? Nên đành viết bài này).

_____

Chú thích:

* Trích Thơ Tố Hữu
** Trích Tuyên ngôn Độc lập 1945
*** Lời bài hát của Phạm Tuyên

Bình Luận từ Facebook

16 BÌNH LUẬN

  1. Theo thiển ý của tôi,nghĩ cho cùng thì thế lực chính yêu sau đây đã làm
    tan hoang đất nước và dân tộc VN.: bọn cuồng Cộng Sản.
    Lời thật mất lòng hay trung ngôn nghịch nhĩ !

  2. “Chàng vẫn vững Niềm tin và Khát vọng đánh đổ Đế quốc, Phong kiến … đem lại xã hội tự do, bình đẳng, giai cấp công, nông (Búa và Liềm) lên ngôi, làm chủ xã hội… Giấc mơ nước Nga Xô viết lúc nào cũng vẫy gọi phơi phơi, thiết tha…

    Hình ảnh Đảng lúc đó như vậy đã khiến bao người dân cảm phục, mến thương, bao bọc, nuôi giấu như đứa con yêu quý, ruột thịt của mình”

    Thanks bác Mạc Văn Trang for pointing that out.

    See, Đảng cần phất lại lá cờ xã hội chủ nghĩa, đánh đổ Đế quốc phong kiến, Giấc mơ nước Nga Xô viết lúc nào cũng vẫy gọi phơi phơi, thiết tha thì dân mới tin yêu Đảng như ngày xưa . Chứ giờ này, Đảng phản bội lý tưởng xã hội chủ nghĩa, móc ngoặc với tư bẩn để âm miu phá tan khối đoàn kết xã hội chủ nghĩa thì dân nó ngoảnh mặt đi là phải quá rùi .

    Vua Bảo Đại còn tuyên bố trong “Chiếu thoái vị”: “Trẫm muốn được làm Dân một nước tự do, hơn làm Vua một nước bị trị”

    Vì vậy, vua Bảo Đại bỏ vào Nam .

    Lớp trí thức theo Đảng say sưa, lãng mạn: “Đảng đã cho tôi sáng mắt, sáng lòng”; “Đảng là cuộc sống của tôi, mãi mãi đi theo người”***… Đó là tình cảm chân thật ngưỡng mộ Đảng lúc bấy giờ. Đó là sự thật”

    Thanks 1 lần nữa bác Mạc Văn Trang .

    Cho tớ hỏi nhỏ cái lày, 1 triệu người di cư vào Nam . Chế độ Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam … Oh, bác Mạc Văn Trang cũng đã có câu trả lời từ Bác Hồ kính yêu “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”

    Những đặc thù về tư di của trí thức xã hội chủ nghĩa, bài này hơi bị nhiều . Đây là bridge “Nhưng khi “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào” thành công”. Trước cái cầu này, dân ta tin Đảng vì giấc mơ Cộng Sản . Sau cái bridge đó thì “Sự mê muội các tín điều cộng sản, sự kiêu ngao mù quáng cùng với sự dốt nát mà lại độc tài hăng máu, đã tàn phá đất nước điêu tàn, làm xã hội tan nát, đẩy cả dân tộc vào đói rách lầm than cùng cực như “Cái đêm hôm ấy đêm gì”!”

    Hay nói đúng, không ai có thể trách Đảng Cộng Sản được . “Lớp trí thức theo Đảng say sưa, lãng mạn” chính là theo những “tín điều cộng sản, sự kiêu ngạo mù quáng cùng với sự dốt nát mà lại độc tài hăng máu”. Theo cách bác Mạc Văn Trang, prior to “giải phóng miền Nam”, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa hổng có “Sự mê muội các tín điều cộng sản, sự kiêu ngao mù quáng cùng với sự dốt nát mà lại độc tài hăng máu, đã tàn phá đất nước điêu tàn, làm xã hội tan nát, đẩy cả dân tộc vào đói rách lầm than cùng cực”. Thật sự mà nói, cải cách ruộng đất cho “cái đêm hôm ấy hôm gì” ngửi bụi, qua mặt cái vèo không thèm ngoái lại .

    Cứ lấy niềm tin yêu của dân làm thước đo . Đảng càng “đổi mới”, dân càng xa lánh . Muốn lấy lại lòng dân, Đảng nên dẹp mịa nó đổi mới, trở lại thời Bác Hồ với những lời “nói thì như rồng cuốn” trong bản Tuyên ngôn Độc lập tương đối làm “cả Dân tộc như hồi sinh, bừng bừng sức sống”.

    Mong lắm thay .

    • Say sưa lãng mạn ư ? Nếu không có kẻ đầu đàn cuồng CS.thì trò làm sao
      biết gương sư phụ mình mà a dua “lên đồng” cơ chứ ?

  3. Trong 1 bài viết về tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gần trăm tuổi mới “diễn biến hòa bình”, aka “thoái hóa”, có nghĩa từ bỏ lý tưởng Cộng sản, từ bỏ “Giấc mơ nước Nga Xô viết lúc nào cũng vẫy gọi phơi phơi, thiết tha”, và MVT gọi đó là tiến bộ, khen lấy khen để trí thức này nọ . Lemme see, nếu từ bỏ lý tưởng Cộng sản, từ bỏ “Giấc mơ nước Nga Xô viết lúc nào cũng vẫy gọi phơi phơi, thiết tha” chứng tỏ tư duy cao, thì 1 triệu người di cư vào Nam có tư duy ăn đứt ông tướng quảng lạc Nguyễn Trọng Vĩnh, tới cả trăm tuổi mới chịu bỏ thì thương mà vương thì tội . Họ cũng ăn đứt đám “trí thức theo Đảng say sưa, lãng mạn”. Rùi đám “chống Cộng” ở miền Nam, theo xì tăng đa của bác Mạc Văn Trang, phải là genius chứ chẳng chơi . Và the other end of the spectrum, càng yêu Đảng càng … (fill in the blanks)

    In other words, nếu dùng IQ kiểu bác Mạc Văn Trang, “Lớp trí thức theo Đảng say sưa, lãng mạn” is at the very bottom of the intelligence ladder. Tây nó gọi là bottom-feeders.

    Phải thanks bác Mạc Văn Trang 1 lần nữa

    “được đại đa số nhân dân ủng hộ nên Đảng ta đã cướp chính quyền, làm nên Cách mạng tháng 8/1945 thành công. Cướp chính quyền thì đã sao! Cũng như mọi cuộc đảo chỉnh, đều “cướp” chính quyền cả. Quan trọng là được nhân dân ủng hộ và đem lại gì cho dân, cho nước

    Một trong những thứ Đảng, do được nhân dân ủng hộ, đã đem lại cho dân, cho nước là … guess what, Trung Quốc .

    Và theo tư di Nguyễn Ngọc Chu, the worst Trung Quốc yet; Trung Hoa Cộng Sản, có nghĩa còn tệ hơn Trung Quốc bình thường .

    Không tin ? Những gì tệ hại của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, theo nhiều “trí thức” đều “tại Trung Quốc”, như cải cách ruộng đất … Yep, bản Tuyên ngôn độc lập làm “cả Dân tộc như hồi sinh, bừng bừng sức sống”, độc lập này khá là tương đối, aka độc lập “tại Trung Quốc”.

  4. Đảng phải cám ơn Mạc Văn Trang khẩn trương. Trong khi đảng THỐI KHẮM CẢ BẦU TRỜI NƯỚC NAM, đã có một Minh triết ” ĂN MÀY QUÁ KHỨ” VỰC CÁI XÁC KHẮM THỐI LÊN

  5. “Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt
    Đảng ta đây xương sắt da đồng”.
    ( tố hữu )
    Rõ ràng đảng ta là một con yêu tinh, đâu phải là một con người, thưa học giả Mạc Văn Trang !

    • Đến cái thời nay( ngu như đảng csvn, tiền thân đảng lddvn, hay gọi cho chính xác là đảng hcm mà vẫn vẩu mỏ lên nói thời đại 4.0 cho ló sành điệu, )
      mà vẫn bảo lãnh cho đảng lddvn, đảng của hcm thì ôi ôi thiệt là TRÍ TỆ HƠN NGƯỜI, chẳng khác nào tượng NHÂN SƯ

  6. Trước-Sau, Mạc Văn Trang (U80) vẫn chỉ là một người có chính tâm – đúng với đánh giá thế hệ trẻ của một bậc tiền bối (nay đã thuộc U120) nói rằng: lúc 20-30 tuổi nếu tiếp xúc với CNCS mà không tin yêu thì đó là người không có trái tim. Đây là lúc CNCS còn nằm trên giấy hoặc mới sơ bộ thực hiện ở Nga. Nó cao cả và đẹp đẽ vô cùng. Cỡ Aragon, J. P. Sartre… cũng vào đảng CS, đâu chỉ có Mạc Văn Trang? Nhưng khi đã 40 tuổi mà vẫn tin yêu CNCS… đó là người không có khối óc.
    Thì cụ Mạc Văn Trang là người như vậy. Khi trẻ, có trái tim, khi trưởng thành hành động bằng khối óc. Tất nhiên, cụ gặp rất nhiều phiền toái và đe dọa vì cụ sống trong nước.

    Tôi sống trong nước, cảm nhận rất rõ: ĐCS phải cử đám dư luận viên (tuổi nhãi con) chửi bới ông già này. Liệu ông già có thèm quan tâm?

    • Có câu nói” THƯƠNG GIÀ, GIÀ ĐỂ TUỔI CHO. QUÝ TRẺ, TRẺ CHO sức khỏe”
      Vấn đề là người già cho tư tưởng của mình là đúng, nên đưa ra những cách nhìn sai lầm muốn mọi ng ủng hộ, nghe theo.
      Thời nay, khi đã có mạng lưới thông tin vượt khỏi sự kiểm soát của bọn mê muội. Tất cả đều được phơi bày rõ ràng.CHỈ CÓ NHỮNG KẺ RẮP TÂM BẨN THỈU MỚI CỐ TÌNH CHE ĐẬY, HOẶC VÌ NGU TRUNG TỰ BẾ QUAN TRÍ THỨC CỦA MÌNH MÀ GIÁO ĐIỀU DẠY DỖ NG KHÁC. 40 TUỔI CÒN NGU GIÀ ĐẦU VẪN CỨ DẠI
      TÔI RẤT ĐAU XÓT KHI PHẢI NÓI . TẤT CẢ LÀ ĐỂ TRẮNG ĐEN RÕ RÀNG. KHÔNG BAO GIỜ LẬP LẠI CÁI DẠI KHỜ CỦA THỜI ĐEN TỐI

    • TRich: “Cỡ Aragon, J. P. Sartre… cũng vào đảng CS, đâu chỉ có Mạc Văn Trang?” (Công Anh)

      – Aragon, J.P. Sartre là cộng sản, Mạc Văn Trang cũng là cộng sản, nói cho rõ là “việt cộng”. Tuy nhiên giữa Pháp cộng Aragon & Sartre và việt cộng Mạc Văn Trang, có nhiều điều khác nhau, khác nhau rất xa, xa, không thể đánh đồng pháp cộng với việt cộng.

      – Aragon, J.P. Sartre. cộng sản Pháp dùng văn tự, sách báo, diễn thuyết, nghị trường, đình công để phổ biến tuyên truyền cho cộng sản, khêu gọi dân Pháp theo cộng sản, cộng sản Pháp không dùng bạo lực, khủng bố để cữong bức người dân Pháp vào dưới chế độ cộng sản tội ác,
      cộng sản háp không rước quân Nga cộng vào nước Pháp, không tìm kiếm & dựa vào sự chống lưng & đỡ đầu của quan Nga cộng hòng cưỡng bức người dân Pháp vào dưới chế độ cộng sản

      – Việt cộng, trong đó có việt cộng Mạc Văn Trang không thể bằng sách báo, diễn thuyết, nghị trường mà thuyết phục được người dân VN theo cộng sản.

      – không thể bằng sách báo, diễn thuyết, nghị trường mà thuyết phục được người dân VN theo cộng sản, Việt cộng, trong đó có việt cộng Mạc Văn Trang bèn sử dụng bạo lực, ám sát, chién tranh, khủng bố, giết người hàng loạt, thảm sát hàng trăm ngàn người Việt, hàng triệu người Việt, đe dọa cưỡng bức người Việt Nam sống sót vào dưới chế độ cộng sản tàn ác.

      – Điều đáng kể hơn nữa, khiến cho Pháp cộng khác với việt cộng, khiến cho Aragon & J.P.Sartre khác với việt cộng Mạc Văn Trang, đó là, như đã nói trên, pháp cộng, Aragon & J.P.Sartre, nếu không thành công trong áp dụng chế độ cộng sản bằng tuyết phục, sach báo, nghị trừng, thì thôi, thì chịu vậy, chứ pháp cộng , Aragon & J.P.Sartre không dựa vào ngoại bang Nga cộng, không rước NGa cộng vào nước Pháp chống lưng đỡ đầu Pháp cộng áp đặt chế dộ cộng sản tội ác lên dân Pháp & nước Pháp

      – đảng việt cộng, trong đó có việt cộng Mạc Văn Trang thì khác!
      Không thể bằng sách báo, nghị trường mà thuyết phục được người Việt theo chế độ cộng sản, thế thì đảng việt cộng, việt cộng Mạc Văn Trang bèn rước giặc tàu vào VN, dựa vào giặc Tàu chống lưng đỡ đầu mà bạo lực, khủng bố thảm sát nông dân miền bắc, dựa vào giặc Tàu chống lưng đỡ đầu gây chiến tranh phá hoại nền Độc Lập & Thống Nhất của VN, dựa vào giặc Tàu chống lưng đỡ đầu cắm cái cờ búa liềm tội ác lên Hà nội, đặt cái cờ đỏ sao vàng, aka “cờ tổ quốc” xuống dưới đít cờ búa liềm, áp đặt chế độ cộng sản búa liềm tội ác lên người Việt…

      – Tóm lại, gọi là một tổ chức, hay gọi là “một người”, thì cũng vậy, “chàng đảng cộng sản”, “chàng đảng việt cộng” không chỉ là một kẻ tàn ác, bất nhân, bất tín, bất nghĩa, ngu tối, chẳng biết làm ăn chi cho ra hồn, mà còn là một tên tội phạm phản quốc, bán nước cho Tàu, một thứ Trần Ích Tắc mãi quốc cầu vinh ghê tởm.

  7. Tôi có lời khuyên voiqs các bậc gọi là trí thức
    TÂM KHÔNG TĨNH THÌ KHÔNG BAO GIỜ NHÌN THẤU ĐƯỢC. TỈ NHƯ MẶT NƯƠC XAO ĐỘNG KHÔNG BAO GIỜ NHÌN THẤY ĐC BÓNG CỦA MÌNH.
    TÔI SỢ RẰNG CÁC BÁC HAM HỌC ĐỂ THỂ HIỆN MÌNH, CHỨ KHÔNG PHẢI HỌC ĐỂ SỬA MÌNH.
    KÍNH CÁO VÌ ĐẪ PHẠM HÚY

  8. – Đảng cũng như “một con người”?
    Không ai có thể hình dung nổi đảng là “một con người”, ngoài trùm tuyên giáo Tố Hữu cùng với những kẻ trục lợi nhờ Đảng. Nếu tung hô Đảng là thần, thánh, hay là một cỗ máy vạn năng để cướo chính quyền… thì có nhiều người VN vẫn thấy còn có lý, hơn là tung hô Đảng là “một con người”.
    Cả một bầy đàn ấy, dù khởi thủy nó gồm nhiều người lương thiện đi, thì kỷ luật của Đảng cũng làm họ mất đi tính người. Đảng chỉ cần các đồ đệ của nó phảỉ tôn thờ “tính đảng” – chỉ biết tôn thờ băng đảng, cùng với lãnh tụ của nó.
    Cứ cho rằng cái đảng đang tha hóa tuyệt đối là ĐCSVN đã từng có một con người – là HCM, khi còn sống đã là biểu tượng đầy “uy tín, đạo đức” – thì nay thân xác không được chôn của ông VẪN là biểu tượng cho cái Đảng khốn nạn ấy: đang tan rữa từng giờ, từng phút, từng giây!
    Chẳng có chuyên gia Nga nào, hay thày cúng Tàu nào cứu nổi.

  9. Bắt chước Jacques Prévert

    Tổng 1 Trần Phú
    Tổng 2 Lê Hồng Phong
    Tổng 3 Hà Huy Tập
    Tổng 4 Nguyễn văn Cừ
    Tổng 5 Trường Chinh
    Tổng 6 Hồ chí Minh
    Tổng 7 Lê Duẩn
    Tổng 8 Nguyễn văn Linh
    Tổng 9 Trường Chinh (tái xuất)
    Tổng 10 Nguyễn văn Linh (tái xuất)
    Tổng 11 Đỗ Mười 
    Tổng 12 Lê Khả Phiêu
    Tổng 13 Nông Đức Mạnh
    Tổng 14 Nguyễn Phú Trọng

    Không kể hai người tái xuất
    Con số được tròn mười hai
    Danh sách đến đây chấm dứt
    Mong sẽ chẳng còn thêm ai

    10.10.2019
    Cử Hai

    Les belles familles

    Louis II
    Louis III
    Louis IV
    Louis V
    Louis VI
    Louis VII
    Louis VIII
    Louis IX
    Louis X (dit le Hutin) 
    Louis XI
    Louis XII
    Louis XIII
    Louis XIV
    Louis XV
    Louis XVI
    Louis XVII
    Louis XVIII

    et plus personne plus rien…
    qu’est-ce que c’est que ces gens-là
    qui ne sont pas foutus
    de compter jusqu’à vingt ?

    Jacques Prévert
    Paroles
    Gallimard: 1949, p. 163.

  10. Đây cũng chỉ là cái luận điệu bìm bịp, đại loại: ““đảng cộng sản của chúng tớ trước kia tốt hơn đảng cộng sản của chúng nó bây giờ” & “đảng cộng sản của hồ chí minh/việt gian Nguyễn ái quốc 1946/Trần ích tắc 1950/Lê chiêu thống 1955 trước kia tốt hơn đảng cộng sản của Nguyễn Phú trọng bây giờ” vẫn được trí thức việt cộng “chân chính tìm đỏ thẻ đỏ” & “lão thành cách mạng”, đại loại như việt cộng Nguyễn Trung & Tương lai & Nguyên NGọc & Mạc Văn Trang, trước hieejn trang tội ác & tội phản quốc của việt cộng bị bộc lộ, lèm bèm dối mình lừa người bào chữa & che dấu cho tội ác & tội phản quốc kinh hoàng của việt cộng

    Cái “tốt hơn” (của cái “đảng cs trước kia”, đối với “đảng cs bây giờ”), là hồ chí minh & đảng mao -ít “lao động” & “lão thành cách mạng”, như Nguyễn trung & tương lai & nguyên Ngọc & mạc văn trang biết che dấu tội ác & tội phản quốc của “đảng cộng sản trước kia”,

    còn nói “tốt hơn” theo nghĩa “phẩm chất” thì phải nói là bọn cộng sản hồ chí minh trứoc kia tàn ác, phản quốc bán nước cho Tàu kinh hoàng & ghê tởm ngàn vạn lần hơn bọn cộng sản bây giờ.

    Chính là bọn cộng sản “trước kia”, hồ chí minh & đảng mao-ít “lao động” & “lão thành cách mạng” đã, dưới chiêu bài & bả chó hồ chí minh “kháng chiến thần thánh”, làm đầu têu phản quốc & bán nước, học tập và làm theo Trần Ích Tắc & Lê Chiêu Thống rước giặc tàu nhà Mao thay chân giặc Tàu nhà NGuyên & nhà Thanh tái nhập VN, dựa vào giặc tàu chống lưng đỡ đầu đánh phá nền ĐỘc Lập & THống Nhất của VIệt Nam, phủ lá cờ búa liềm tội ác lên VN mở ra một thời kỳ bắc thuộc mớ trên miền bắc VN, làm gương bán nứoc cứu đảng & kiên trì xã hội chủ nghĩa tội ác, nhẫn tâm & tàn ác đàn áp trí thức & cướp đoạt tài sản nhân dân cho bọn cộng sản bây giờ, gây nên thảm hoạ “quốc gia cộng sản nô lệ Trung cộng” cho VN ngày nay

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây