Cuộc tháo chạy vĩ đại!

  •  
  •  
  •  
  •  

Trần Mai Trung

1-10-2019

Mao Trạch Đông ngồi trên ngựa. Ảnh chụp năm 1937. Nguồn: SCMP

Hoa Kỳ (HK) và Trung Quốc (TQ) bình thường hóa quan hệ vào năm 1979, từ đó việc buôn bán giữa hai nước tăng lên rất nhiều. HK thường mua từ TQ nhiều hơn là bán vào TQ, sự chênh lệch lên đến hàng trăm tỉ USD mỗi năm. HK muốn có sự cân bằng trong việc buôn bán với TQ nhưng không đạt được. Tháng 3 năm 2018, Tổng thống HK Donald Trump bắt đầu cuộc chiến thương mại với TQ. Tháng 5 năm 2019, Chủ tịch TQ Tập Cận Bình kêu gọi người dân TQ chuẩn bị cuộc Vạn lý Trường chinh mới. Vậy cái Vạn lý Trường chinh cũ là cái gì?

Năm 1931, Mao Trạch Đông làm Chủ tịch khu xô viết Giang Tây. Trong thời gian này, BCH trung ương ĐCSTQ đang đóng tại Thượng Hải bị Tưởng Giới Thạch truy lùng. Tổng bí thư ĐCSTQ Bác Cổ quyết định rút lui về khu Giang Tây của Mao.

Đầu năm 1934, quân đội Quốc Dân Đảng tấn công vào Giang Tây để bắt BCH trung ương ĐCS. Sau mấy tháng đánh nhau, 50 ngàn quân CS bị tử trận, ĐCS đứng trước nguy cơ bị thua. BCH trung ương ĐCS quyết định rút lui về vùng Tây Bắc TQ, gần biên giới Liên Xô. Mấy năm sau, ĐCS gọi cuộc rút lui này là Vạn lý Trường chinh.

Cuộc rút lui kéo dài từ tháng 10 năm 1934 đến tháng 10 năm 1935. Nó bắt đầu từ khu Giang Tây và kết thúc tại Diên An (tỉnh Thiểm Tây). Khi đi, có hơn 86 ngàn người. Khi đến, có dưới 7 ngàn. Các binh sĩ CS tham gia cuộc rút lui thì 10 người đi, có 9 người chết, còn 1 người tới được đích. Nên nhân dân TQ và các binh sĩ gọi đây là Cuộc tháo chạy thảm hại. Giới lãnh đạo ĐCS thì khác hẳn, hầu hết tới được đích, tức là 10 lãnh đạo đi, có 1 lãnh đạo chết, còn 9 lãnh đạo tới được đích. Nên đảng CSTQ gọi cuộc rút lui này là Chiến thắng vĩ đại.

Chỉ huy cuộc rút lui là bộ ba: Tổng bí thư ĐCS Bác Cổ, Tư lệnh hồng quân TQ Otto Braun, Chủ tịch ủy ban Quân chính Chu Ân Lai. Bác Cổ được huấn luyện làm cán bộ CS tại Liên Xô (LX) lúc 19 tuổi, được ĐCS Liên Xô sắp xếp làm TBT đảng CSTQ năm 1931 lúc 24 tuổi. Otto Braun là cán bộ CS người Đức, có tên Tàu là Lý Đức, được ĐCS Liên Xô gởi sang làm Tư lệnh hồng quân TQ. Chu Ân Lai đã sống 4 năm ở Pháp, năm 1924 Chu Ân Lai đi sang LX để được huấn luyện trước khi về nước, sau này Lai làm Thủ tướng TQ.

Trên đường rút lui, các sĩ quan và binh sĩ phải dậy lúc 5 giờ sáng, nhổ trại, ăn sáng, đi trước mở đường. Các lãnh đạo thì dậy lúc 9 giờ, điểm tâm sáng đã được các đầu bếp làm sẵn. Tất cả binh sĩ đều đi bộ, nhưng các lãnh đạo thì đi bộ không quen, đi bộ thì bị đau (?) nên họ được nằm trên cáng để các binh sĩ khiêng đi. Ở những đoạn lên núi qua sông khó khăn thì các binh sĩ phải cõng họ trên lưng. Trên đường chạy trốn mà phải khiêng cáng cho lãnh đạo nằm thì làm sao chạy nhanh được, và đó là một thảm họa.

Tình báo Quốc Dân Đảng (QDĐ) nắm được kế hoạch rút lui của ĐCS, QDĐ sắp đặt một trận phục kích lớn tại sông Tương Giang vào cuối tháng 11. Nếu như đội hình gọn nhẹ thì đoàn quân có thể nhanh chóng qua sông, tổn thất ít hơn, nhưng vì đem theo nhiều đồ đạc và phải khiêng các lãnh đạo nằm cáng nên tốc độ hành quân bị chậm. Có mấy đội quân đánh thoát ra được thì phải quay lại để cứu đoàn cán bộ trung ương, mà đoàn trung ương thì nặng nề và chậm chạp. Đến khi đoàn quân thoát được ra ngoài, thì 50 ngàn quân CS đã bị hi sinh trong trận phục kích này.

Sau thất bại Tương Giang, Bát Cổ và Lý Đức bị mất uy tín, Mao giành quyền chỉ huy cuộc rút lui. Nồi niêu soong chảo làm bếp được vứt bớt cho nhẹ, nhưng các lãnh đạo thì vẫn nằm trên cáng để binh sĩ khiêng đi. Kế hoạch rút lui bị lộ, quân đội QDĐ chận đường đi lên phía Bắc. Mao dẫn đoàn quân đi đường vòng qua phía Tây, đi qua các đồng cỏ hoang gần Tây Tạng, rồi vượt qua các ngọn núi tuyết giá phía Bắc để đi tới Thiểm Tây. 30 ngàn binh sĩ đã hi sinh trên hành trình gian khổ này, Vạn lý Trường chinh kết thúc.

Tại căn cứ Diên An, Mao tiếp tục tranh giành quyền lực với các đồng chí CS. Năm 1943, Mao lên chức Chủ tịch ĐCSTQ. Năm 1945 đệ nhị thế chiến chấm dứt, nhiều vũ khí thay vì đem cất vào nhà kho, LX mang viện trợ cho ĐCSTQ. Cán cân quân sự thay đổi, bây giờ quân đội CS có nhiều vũ khí tối tân hơn quân đội QDĐ. Bốn năm sau, ĐCS làm chủ TQ.

Rút lui được, chạy trốn được thì gọi là chiến thắng. Binh sĩ bị chết rất nhiều để cho các lãnh đạo chạy trốn được thì gọi là chiến thắng vĩ đại. Chỉ có ban Tuyên truyền của đảng CS có đủ tráo trở để nói như vậy.

Tập Cận Bình muốn một cuộc Vạn lý Trường chinh (VLTC) mới. Các lãnh đạo đảng có muốn không? Các binh sĩ có muốn không? Nhân dân TQ có muốn không? Nhìn lại cái VLTC cũ thì các lãnh đạo sẵn sàng, vì họ được phục vụ tốt trên đường chạy trốn, sau đó chiếm được các chức vụ cao trong chính quyền. Nhân dân và các binh sĩ thì thấy bị mất mát rất nhiều nên không muốn, hi vọng không bị đảng CS kéo vào con đường trường chinh đau khổ.

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. CS diễn giải lịch sử theo cách cực đoan về phía trái. Tôi ỉa (phóng uế) vào, nhưng vẫn có nhiều tín đồ bị thu hút, khâm phục.
    Bài này diễn giả theo cực ngược lại.
    Cả hai cách diễn giải đều thu hút được tín đồ của mình. Tín đồ cả hai phía (đối lập) đều hả hê, vênh váo. Nếu được trang bị gươm, súng… hai bên có thế sẵn sàng tàn sát nhau do niềm tin tôn giáo.
    Chủ nghĩa CS dần dần lộ rõ bản chất tàn bạo. Nhưng đó là từ khi đảng CS một mình thực hiện CHẾ ĐỘ CS. Còn ở giai đoạn ĐCSTQ thực hiện cuộc bỏ chạy (vạn lý trường chinh) hầu hết các đảng viên vẫn quên mình vì lý tưởng mà họ thấy nó rất cao cả, đẹp đẽ. Họ gương mẫu, dám hy sinh trong cuộc rút lui này.
    Định viết Lịch Sử một cách khoa học ư? Cứ thử gửi đăng ở tạp chí Lịch Sử khoa học uy tín quôc tế.

  2. Cách mạng tháng 10 vĩ đại của Liên Xô thành công được là nhờ Đức Quốc xã xâm chiếm Nga Sa Hoàng. Nếu không nhờ sự tiếp tay của phát xít Đức thì giờ này nhân loại cũng chưa biết đến chủ nghĩa hoang tưởng cộng sản nó kinh khủng đến mức nào.
    Nhưng không sao, cái gì đảng cộng sản rờ vào mà chẳng hóa thành vĩ đại. Cho nên chúng ta có cuộc cách mạng tháng 10 Liên xô vĩ đại.

    Còn bộ đội Mao thì bị lính ông Tưởng đánh cho còn có cái lai quần sau khi thực hiện cuộc Vạn lý trường hành.
    Những tưởng chỉ cần huy động binh xuống bao vây thêm vài tháng thì chấm dứt chủ nghĩa cộng sản trên đất Tàu. Nhưng cứu tinh của cộng sản Tàu xuất hiện : quân phiệt Nhật.

    Tàu cộng bèn dựng chiêu bài bỏ qua thù hận dân tộc để cùng chống ngoại xâm. Kêu gọi Tưởng Giới Thạch không truy sát đảng cs TQ nữa mà đối phó với ngoại xâm. CÁC BẠN CHÚ Ý ĐIỂM NÀY NHÉ.
    Ông Tưởng ngây thơ nhận lời.
    Đánh đuổi được quân phiệt Nhật, nó giúp Tàu cộng mạnh lên bởi việc thay vì bị lính họ Tưởng truy sát phải trốn chui trốn nhủi. Tàu cộng đường hoàng danh chính ngôn thuận tuyển mộ binh lính, tích trử lương thảo.

    Và sau khi đánh thắng Nhật, họ Tưởng đang phân vân kẻ thù hôm trước nay đã là anh em chung chiến tuyến. Họ Tưởng đang suy nghĩ đến việc hợp nhất hai chính quyền hoặc chia đôi sơn hà. Thì đùng một cái, bộ đội Mao ngoạm cho họ Tưởng một miếng rõ to, hết phương cứu vãn. CÁC BẠN CHÚ Ý ĐIỂM NÀY NHÉ.

    VẬY:
    – Cùng nhau chống ngoại xâm là cái trò đã xài rồi. Cộng sản ngu và rập khuôn.
    – Tin thằng cộng sản là trả giá đắt.
    – Cộng sản luôn tiêu diệt những thế lực xung quanh họ.

    Còn cái cuộc cách mạng tháng 8 vĩ đại của vẹm thì nhiều người nói quá rồi

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây