Chúng ta có đang lệch khỏi xu thế chung của Nhà nước pháp quyền?

Nguyễn Ngọc Chu

27-4-2026

Sáng 23/9/2024 (nhân dịp tham dự Tuần lễ cấp cao Đại hội đồng Liên Hợp quốc Khóa 79 và làm việc tại New York) Tổng Bí thư (TBT), Chủ tịch nước (CTN) Tô Lâm đã tới thăm và phát biểu chính sách tại Đại học Columbia. TBT-CTN Tô Lâm khẳng định:

Con đường phát triển của Việt Nam không thể tách rời xu thế chung của thế giới và nền văn minh nhân loại” [1].

Con đường phát triển của văn minh nhân loại trả giá bằng nhiều thế kỷ với nhiều đau thương mất mát. Những quốc gia chậm phát triển cần đi theo con đường của văn minh nhân loại đã tạo dựng để tránh trả giá và rút ngắn thời gian.

Trong giai đoạn Việt Nam đang muốn vươn mình, đặt mục tiêu phát triển GDP lên tới 10%/năm thì bài học rút ra từ thực tiễn phát triển của các nước tiên tiến là cần thiết và quý giá.

Tuy nhiên, đáng lưu ý là trong một số lĩnh vực đã xuất hiện những dấu hiệu lệch khỏi các chuẩn mực nhà nước pháp quyền theo xu thế chung. Điển hình là Nghị định 109/2026/NĐ-CP, khi trao cho Chủ tịch UBND cấp xã thẩm quyền trực tiếp đình chỉ hoạt động hoặc tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề trong lĩnh vực bổ trợ tư pháp. Cụ thể như:

“Đình chỉ hoạt động có thời hạn hoặc tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề, giấy đăng ký hành nghề, thẻ tư vấn viên pháp luật, thẻ công chứng viên, thẻ cộng tác viên trợ giúp pháp lý”.

“Phạt tiền đến 15.000.000 đồng đối với hành vi vi phạm hành chính trong lĩnh vực hành chính tư pháp, hôn nhân và gia đình; đến 25.000.000 đồng đối với hành vi vi phạm hành chính trong lĩnh vực bổ trợ tư pháp” [2].

Có thể hiểu, việc gia tăng thẩm quyền cho chính quyền cơ sở nhằm nâng cao hiệu quả quản trị, rút ngắn quy trình ra quyết định. Nhưng lĩnh vực hành nghề luật sư và bổ trợ tư pháp không phải là một hoạt động hành chính thuần túy. Đây là khu vực gắn trực tiếp với việc bảo vệ quyền con người và kiểm soát quyền lực nhà nước.

Việc trao quyền cho cấp xã can thiệp trực tiếp vào tư cách hành nghề của luật sư và các chủ thể bổ trợ tư pháp đặt ra một vấn đề mang tính cấu trúc: nguy cơ hành chính hóa một lĩnh vực vốn đòi hỏi tính độc lập cao. Khi đó, không chỉ vị thế nghề nghiệp bị hạ thấp, mà quan trọng hơn, năng lực bảo vệ người dân trước pháp luật sẽ bị suy giảm.

Ở góc độ thể chế, sự mở rộng này còn làm mờ ranh giới giữa quản lý hành chính và các hoạt động gắn với tư pháp, từ đó làm suy yếu nguyên tắc phân quyền – một nền tảng của nhà nước pháp quyền. Với những rủi ro mang tính cấu trúc như vậy, Nghị định 109/2026/NĐ-CP cần được rà soát và đánh giá lại một cách toàn diện.

I. THỰC TIỄN Ở CÁC NƯỚC CÔNG NGHỆ TIÊN TIẾN

Để đánh giá liệu có sự tách rời khỏi “xu thế chung của thế giới” hay không, có thể tham chiếu kinh nghiệm của một số quốc gia có nền công nghệ tiên tiến như Đức, Nhật Bản và Hoa Kỳ.

Ở các nước này, việc quản lý nghề luật sư được thể hiện qua ba khâu cốt lõi: kiểm soát đầu vào, giám sát hành nghề và xử lý vi phạm. Dù đều là các nhà nước pháp quyền phát triển, mô hình quản lý luật sư ở Đức, Nhật Bản và Hoa Kỳ có những khác biệt nhất định.

Tóm tắt so sánh theo năm tiêu chí: (i) cấp bằng luật; (ii) cấp chứng chỉ hành nghề luật sư; (iii) tước quyền hành nghề; (iv) chấm dứt hành nghề; và (v) xử phạt vi phạm nghề nghiệp. Dưới đây là thực tiễn tại Đức, Nhật Bản, Hoa Kỳ và Việt Nam.

1. ĐỨC

a. Ai cấp bằng luật

– Nhà nước (các bang)

– Sinh viên phải qua:

+ Kỳ thi Nhà nước lần 1 (Erstes Staatsexamen)

+ Kỳ thi Nhà nước lần 2 (Zweites Staatsexamen)

Đây không chỉ là bằng đại học mà là hệ thống kỳ thi quốc gia để xác nhận đủ điều kiện hành nghề pháp lý.

b. Ai cấp chứng chỉ hành nghề luật sư

– Đoàn luật sư khu vực (Rechtsanwaltskammer)

Việc cấp phép dựa trên luật liên bang (BRAO). Tự quản nghề nghiệp nhưng dưới khung pháp luật nhà nước.

c. Ai tước quyền hành nghề

– Tòa án luật sư (Anwaltsgericht): xử lý kỷ luật nghiêm trọng.

– Đoàn luật sư: xử lý kỷ luật ở mức độ nhẹ hơn.

Việc tước quyền hành nghề, đặc biệt trong các trường hợp nghiêm trọng, thường phải thông qua tòa án luật sư.

d. Ai chấm dứt hành nghề

– Đoàn luật sư (trường hợp tự nguyện, hoặc không còn đủ điều kiện);

– Hoặc theo phán quyết tòa án.

e. Ai xử phạt vi phạm nghề nghiệp

– Hệ thống kỷ luật riêng của nghề luật sư : Cảnh cáo, phạt tiền (trong khuôn khổ kỷ luật nghề): Đoàn luật sư

– Nặng hơn: Tòa án luật sư.

Đặc điểm cốt lõi của Đức: Tự quản nghề nghiệp mạnh; có tòa án chuyên biệt để bảo đảm tính pháp quyền; việc xử lý vi phạm nghề luật sư không đặt dưới cơ chế xử phạt hành chính trực tiếp của cơ quan hành pháp.

2. NHẬT BẢN

a. Ai cấp bằng luật

– Trường đại học cấp bằng

– Nhưng để hành nghề phải vượt qua Kỳ thi tư pháp quốc gia (National Bar Exam) và hoàn thành chương trình đào tạo tại Viện Nghiên cứu và Đào tạo Pháp lý (Legal Training and Research Institute – LRTI).

b. Ai cấp chứng chỉ hành nghề

– Đoàn luật sư địa phương thuộc Liên đoàn luật sư Nhật Bản (JFBA).

– Muốn hành nghề bắt buộc phải: Gia nhập đoàn luật sư.

c. Ai tước quyền hành nghề

– Đoàn luật sư địa phương và chịu sự giám sát bởi Liên đoàn luật sư Nhật (JFBA)

d. Ai chấm dứt hành nghề

– Đoàn luật sư (khi bị kỷ luật hoặc rút tên).

– Hoặc tự nguyện rút.

e. Ai xử phạt vi phạm

– Hệ thống kỷ luật nội bộ của đoàn luật sư.

– Hình thức: Khiển trách; Đình chỉ; Xóa tên khỏi đoàn (tức là mất quyền hành nghề).

Đặc điểm cốt lõi của Nhật Bản: Tự quản nghề nghiệp rất mạnh; nhà nước hầu như không trực tiếp can thiệp vào kỷ luật luật sư; trong khi đó, đầu vào nghề được kiểm soát chặt chẽ thông qua kỳ thi tư pháp quốc gia và hệ thống đào tạo tập trung.

3. MỸ

Trường hợp Hoa Kỳ có tính đặc thù do mỗi bang là một hệ thống riêng, nhưng vẫn có những điểm chung cơ bản.

a. Ai cấp bằng luật

– Trường luật (law school)

– Tuy nhiên, bằng luật không đủ để hành nghề; ứng viên phải vượt qua kỳ thi luật sư (Bar Exam) của bang.

b. Ai cấp quyền hành nghề

– Tòa án tối cao bang (State Supreme Court), thông qua việc quyết định cho gia nhập đoàn luật sư (admission to the bar)

Đây là điểm khác biệt lớn: luật sư được coi là “người phục vụ tòa án” (officer of the court).

c. Ai tước quyền hành nghề

– Tòa án tối cao bang, sau khi có kết quả điều tra và kiến nghị từ ủy ban kỷ luật

d. Ai chấm dứt hành nghề

– Tòa án bang (ra quyết định xóa tên khỏi danh sách hành nghề)

– Hoặc luật sư tự nguyện rút.

e. Ai xử lý vi phạm nghề nghiệp

– Đoàn luật sư/ủy ban kỷ luật: điều tra, đề xuất

– Tòa án tối cao bang: ra quyết định cuối cùng

Hình thức kỷ luật: khiển trách; đình chỉ; tước quyền hành nghề vĩnh viễn.

Đặc điểm cốt lõi: Tòa án giữ vai trò trung tâm và quyền quyết định cuối cùng đối với nghề luật sư; đoàn luật sư và các ủy ban kỷ luật thực hiện chức năng điều tra và hỗ trợ; luật sư được đặt trong cấu trúc của hệ thống tư pháp, với mối liên hệ trực tiếp với tòa án.

4. VIỆT NAM (trước Nghị định 109/2026/NĐ-CP)

a. Ai cấp bằng luật.

– Trường đại học cấp bằng cử nhân luật.

– Sau đó phải hoàn thành đào tạo nghề luật sư tại Học viện Tư pháp, cơ sở thuộc Bộ Tư pháp.

b. Ai cấp chứng chỉ hành nghề.

– Bộ Tư pháp cấp Chứng chỉ hành nghề luật sư.

– Sau đó phải gia nhập Đoàn luật sư mới được hành nghề.

Điểm đáng chú ý là cơ quan hành pháp giữ vai trò trực tiếp trong việc cấp chứng chỉ hành nghề – tức là quyết định tư cách hành nghề của luật sư.

c. Ai chấm dứt hành nghề.

– Bộ Tư pháp: có quyền thu hồi chứng chỉ hành nghề.

– Đoàn luật sư: có thể xóa tên khỏi đoàn.

Nghĩa là cả cơ quan nhà nước và tổ chức nghề nghiệp đều có thẩm quyền ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng hành nghề.

Trong khi đó, tại Đức, cơ chế này chủ yếu vận hành thông qua tòa án luật sư; tại Nhật, vai trò của Đoàn luật sư là trung tâm; còn tại Mỹ, thẩm quyền thuộc về Tòa án tối cao bang.

d. Ai xử phạt vi phạm

Tồn tại hai hệ thống song song:

– Đoàn luật sư: kỷ luật nghề nghiệp (khiển trách, cảnh cáo, tạm đình chỉ, xóa tên).

– Cơ quan nhà nước: xử phạt hành chính (phạt tiền, tước chứng chỉ…).

Như vậy, mặc dù bằng luật do cơ sở giáo dục cấp tương tự nhiều quốc gia khác, các khâu then chốt của nghề luật sư ở Việt Nam – từ cấp chứng chỉ, thu hồi đến xử phạt – vẫn gắn đáng kể với cơ quan hành pháp, bên cạnh vai trò của tổ chức nghề nghiệp.

Ngược lại, tại Đức, Nhật và Mỹ, quyền hành nghề luật sư chủ yếu được đặt trong khuôn khổ tư pháp và cơ chế tự quản nghề nghiệp, với sự tham gia hạn chế hơn của hành pháp.

Hệ quả là mức độ độc lập nghề nghiệp có sự khác biệt đáng kể. Ở các nước này, luật sư được đặt gần với hệ thống tư pháp, đóng vai trò bảo vệ quyền và tạo đối trọng với quyền lực công. Cơ chế gắn với tòa án và tự quản nghề nghiệp giúp luật sư vận hành như một chủ thể của hoạt động tư pháp, qua đó góp phần kiểm soát quyền lực và bảo đảm quyền công dân.

II. NHỮNG BẤT HỢP LÝ VÀ HỆ QUẢ BẤT LỢI CỐT LÕI

Giao cho Chủ tịch UBND cấp xã thẩm quyền trực tiếp đình chỉ hoạt động hoặc tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề trong lĩnh vực bổ trợ tư pháp là một thiết kế đi lệch chuẩn pháp quyền và tiềm ẩn các hệ quả tiêu cực.

1. Những điểm không phù hợp logic tổ chức quyền lực và chuyên môn

Dễ dàng nhận thấy 5 điều sau.

a. Lệch cấp độ quản lý

Chứng chỉ hành nghề là quyền nghề nghiệp ở tầm quốc gia; đặt quyền tước ở cấp xã (đơn vị hành chính thấp nhất) tạo ra mất cân xứng thẩm quyền.

b. Lệch chức năng

UBND là hành pháp, trong khi kỷ luật/tước quyền luật sư gắn với tư pháp và tự quản nghề; giao cho hành pháp trực tiếp quyết định là xâm phạm ranh giới chức năng.

c. Thiếu năng lực chuyên môn

Việc tước chứng chỉ đòi hỏi đánh giá các chuẩn mực chuyên môn của nghề luật sư (chất lượng tư vấn, kỹ năng tranh tụng, tuân thủ quy tắc nghề nghiệp, xung đột lợi ích…). Cấp xã không có thiết chế và nguồn lực chuyên môn để thẩm định một cách sâu và nhất quán.

d. Phá vỡ tính thống nhất pháp luật

Mỗi xã có thể áp dụng khác nhau. Chuẩn mực kỷ luật không đồng nhất giữa các địa phương.

e. Xung đột lợi ích mang tính cấu trúc

Luật sư hành nghề trong không gian pháp lý do chính quyền địa phương chi phối. Nếu trao quyền tước phép cho chính chủ thể mà luật sư phải đối diện trong nhiều vụ việc đồng nghĩa với việc đặt nghề luật sư vào thế phụ thuộc. Hệ quả là thiên lệch có hệ thống, bất lợi cho vai trò bảo vệ quyền và kiểm soát quyền lực.

2. Những bất lợi cốt lõi

a. Suy giảm độc lập nghề nghiệp

Luật sư dễ bị đặt dưới sức ép trực tiếp hoặc gián tiếp khi bảo vệ người dân trong các vụ việc liên quan đến chính quyền địa phương, khiến tính độc lập nghề nghiệp bị bào mòn và làm lệch cán cân bảo vệ quyền lợi.

b. Rủi ro lạm quyền

Việc trao cho Chủ tịch xã thẩm quyền tước quyền hành nghề luật sư là biểu hiện của sự lấn át tư pháp bởi hành chính. Quyền lực không được kiểm soát dễ bị sử dụng tùy tiện, kéo theo nguy cơ vi phạm pháp luật và làm xói mòn nền tảng công lý.

c. Làm méo mó quyền bào chữa

Rủi ro bị trừng phạt khiến luật sư né tránh các vụ “nhạy cảm”, làm thị trường dịch vụ pháp lý bị méo mó: người cần bảo vệ nhất lại khó tìm được người dám bảo vệ, kéo theo chất lượng tranh tụng suy giảm và quyền bào chữa bị rỗng hóa.

d. Giảm tính dự báo và mất niềm tin

Khi chuẩn mực kỷ luật thiếu rõ ràng, áp dụng không nhất quán và có thể thay đổi theo từng vụ việc, luật sư và người dân không thể dự liệu rủi ro pháp lý. Doanh nghiệp khó hoạch định hoạt động. Để phòng ngừa phải tăng chi phí tuân thủ – không chỉ là tiền phạt (khi đã vi phạm), mà là chi phí “để không vi phạm”. Còn người dân thì mất niềm tin vào tính ổn định và công bằng của hệ thống.

e. Tăng chi phí xã hội

Không chỉ các quyết định tước quyền hành nghề sai làm phát sinh khiếu nại, khởi kiện và bồi thường, mà còn kéo theo tình trạng tranh chấp kéo dài, kiện tụng nối tiếp giữa các bên. Hệ quả là chi phí pháp lý và chi phí cơ hội tăng cao, nguồn lực công và tư bị tiêu hao, tiến độ giải quyết vụ việc bị đình trệ và hiệu quả của toàn hệ thống bị suy giảm.

f. Khó hội nhập chuẩn quốc tế

Cơ chế cấp và tước quyền hành nghề đặt trong tay cơ quan hành chính đi ngược thông lệ quốc tế, nơi thẩm quyền này gắn với tòa án và các tổ chức nghề nghiệp độc lập. Sự lệch chuẩn này làm suy giảm tính tương thích pháp lý, ảnh hưởng đến uy tín hệ thống và cản trở hợp tác, công nhận lẫn nhau trong hoạt động pháp lý xuyên biên giới.

III. NGHỊCH LÝ: KHÔNG PHẢI CỨ TĂNG QUYỀN LÀ MẠNH

Không phải cứ trao thêm quyền là làm cho chủ thể mạnh lên. Trao sai quyền có thể làm suy yếu chính họ. Sức mạnh phụ thuộc vào loại quyền và mức độ phù hợp với chức năng. Nếu quyền được trao nằm ngoài chuyên môn, đó không phải là tăng quyền mà là chuyển gánh nặng trách nhiệm. Ngược lại, những quyền cốt lõi để nâng cao hiệu quả quản trị lại không được trao, khiến việc ra quyết định vẫn phụ thuộc cấp trên. Kết quả là quyền thì nhiều hơn nhưng năng lực thực thi không tăng, thậm chí bị phân tán và rủi ro cao hơn.

Trao cho Chủ tịch xã thẩm quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư [2] không làm họ mạnh lên, mà làm suy yếu “hệ thống phòng ngừa – phát hiện – xử lý sai phạm” xung quanh chính quyền cơ sở. Bởi luật sư vốn là một thiết chế kiểm soát, giúp phát hiện sai phạm và bảo vệ quyền hợp pháp của người dân; khi thiết chế này bị đặt dưới quyền xử lý của đối tượng mà nó cần kiểm soát, cơ chế tự điều chỉnh bị bóp méo, và hệ thống trở nên dễ sai lệch hơn.

Không phải cứ nhiều quyền là mạnh hay mang lại lợi ích. Ví như chiến tướng không tham thêm quân vào lúc sinh tử, người sáng trí biết từ chối những quyền lực vượt ngoài chuyên môn và năng lực, nhất là khi việc nhận thêm quyền có thể mang đến tai họa cho cộng đồng. Tham quyền không chỉ làm hoen ố thanh danh mà còn gây tổn hại cho lợi ích chung. Từ xưa đến nay, bản lĩnh của người trí không nằm ở chỗ nắm bao nhiêu quyền, mà ở chỗ biết dừng và biết buông đúng lúc. Nhưng buông quyền đúng vào lúc quyền lực đang bành trướng cực điểm là thử thách khắc nghiệt nhất – đến bậc trí nhân cũng khó vượt qua, huống hồ người thường; may ra chỉ bậc thánh hiền.

CHIA SẺ

Bảo vệ người dân trước giặc ngoại xâm có thể ví là “mặt trận số 1” – tầm quan trọng là hiển nhiên ai cũng thấy. Nhưng bảo vệ người dân trước những rủi ro bị xâm phạm quyền, bị đối xử bất công hay oan sai trong đời sống thường nhật – có thể coi là “mặt trận số 2” – cũng quan trọng không kém, dù không phải lúc nào cũng được nhìn nhận đầy đủ.

Hoạt động của luật sư góp phần thiết yếu vào việc bảo vệ người dân trên “mặt trận số 2” này. Đây là cơ chế giúp cân bằng quyền lực, bảo đảm rằng các quyết định công quyền được kiểm tra, phản biện trong khuôn khổ pháp luật.

Thực tiễn cho thấy một nghịch lý: khi đang nắm quyền lực, không ít người có xu hướng xem nhẹ pháp luật và cơ chế kiểm soát. Nhưng khi rơi vào vòng tố tụng, lúc đó họ mới nhận ra rõ ràng giá trị của luật sư và sự cần thiết của một nền tư pháp công bằng, minh bạch, với quyền bào chữa được bảo đảm một cách sòng phẳng.

___________

TÀI LIỆU DẪN

[1] https://baotintuc.vn/thoi-su/toan-van-phat-bieu-chinh-sach-cua-tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-to-lam-tai-dai-hoc-columbia-con-duong-cua-viet-nam-quan-he-voi-hoa-ky-va-tam-nhin-cho-ky-nguyen-moi-20240924092808951.htm

[2] https://thuvienphapluat.vn/chinh-sach-phap-luat-moi/vn/ho-tro-phap-luat/chinh-sach-moi/109999/chu-tich-ubnd-cap-xa-co-quyen-tuoc-chung-chi-hanh-nghe-luat-su-tu-18-05-2026

Bình Luận từ Facebook

4 BÌNH LUẬN

  1. OK, bi giờ đi vô details

    Ts Nguyễn Ngọc Chu, như Thái Hạo, đem Mỹ, hay đúng hơn, kiến thức gú gồ về Mỹ, ra khè mọi người . Chắc từ cùng 1 lò, như 1 người dân hải ngoại khá wen wen. Thui thì …

    “trực tiếp đình chỉ hoạt động hoặc tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề trong lĩnh vực bổ trợ tư pháp”

    Thía lày zá . Just about anyone ở nước Mỹ này, thường dân thì có thể đệ đơn, những người nắm các vị trí thẩm quyền khác, thậm chí bác sĩ, đều có quyền phàn nàn -> tạm đình chỉ hoạt động luật sư của bất cứ cá nhưn nào, và yêu cầu xem xét tính cách luật sư của bất cứ cá nhưn nào đang hành nghề . Vụ OJ Simpson, Judge Ito suspended Chris Darden ngay tại phiên tòa, đòi đưa ra hội đồng thẩm định ông ni . Về sau rút lại, nhưng thats Mỹ fo ya. Chiện đơn giản thủ tục, có thể Đảng mún có những Võ Văn Kiệt, những người “dám quyết cho tương lai” nhiều quyền quyết định hơn . i could be wrong, but still retain the rite 2b wrong.

    “hành nghề luật sư và bổ trợ tư pháp không phải là một hoạt động hành chính thuần túy”

    Oh, tiến sĩ Toán Nguyễn Ngọc Chu, wtf ya expect. Dạ thưa Tiến sĩ, the impact của cái ngành ni pretty much chắc chắn hổng có giới hạn chỉ ở hành chánh

    “một lĩnh vực vốn đòi hỏi tính độc lập cao”

    Again, wtf you expect. Thía lày nhá, ở Mỹ, toàn bộ kiến thức mà sv trường Luật phải nhồi nhét, about 17.5892% – 19.2957% là những gì luật sư được phép làm . Còn lại toàn là không được, tuyệt đối không được, hoàn toàn nghiêm cấm … Mà vi phạm chỉ 1 lần, bị tước bằng là còn nhẹ . Prosecutable by law, tức là đem ra xử lý hình sự được . So unless là luật sư ở 1 trong những banana republic, bào chữa cho trùm cartel bằng luật do tiền ma túy tạo ra, theres no “tính độc lập cao” ở đâu hít .

    Mỗi bang ở VN có thể xem như 1 quận ở Việt Nam, Tòa án tối cao bang (State Supreme Court) có quyền truất phế luật sư có nghĩa chủ tịch hay lãnh đạo cao của địa phương có quyền . Nhưng khi đụng tới bằng luật sư, Tòa án tối cao bang (State Supreme Court) chỉ là nơi làm thủ tục . Quyền quyết định thường là DA hoặc/và equivalents. Chủ tịch huyện/xã ở Việt Nam có thể có quyền này . Chỉ lói thía lày, khi DA nhúng tay tới, theres a possibility of đi trại tạm giữ

    “luật sư được coi là “người phục vụ tòa án” (officer of the court)”

    Nữa, kiến thức gú gồ . Văn hóa Mỹ Đình . officer of the court khác với luật sư . Well, cũng là “phục vụ tòa án” to maintain justice, có nghĩa trực thuộc & phụ thuộc vào thẩm quyền của tòa án, as in không được vi phạm tất cả những giới hạn tòa án đặt ra

    “Tòa án giữ vai trò trung tâm và quyền quyết định cuối cùng đối với nghề luật sư”

    Sai . Theres an appeal process, nhưng không đưa ra tòa per se. Và luật sư nên mong như zị . Coz nếu đem ra tòa, its (much) worse.

    “đặt quyền tước ở cấp xã (đơn vị hành chính thấp nhất) tạo ra mất cân xứng thẩm quyền”

    Không mất cân xứng . Luật sư nên xem cấp xã ngang với tầm quốc gia, vì chỉ là đv hành chính quốc gia ở cấp thu nhỏ . Trí thức Việt Nam nên khiêm tốn hơn, cứ làm như mình thuộc loại Tổng bí thư bít mặt, Thủ tướng bít tên hổng bằng . Ngay cả vậy đi nữa, nobody above the law. Người viết ra câu trên cho rằng cấp xã thì hổng có xứng đáng với giới luật sư . Well, thats đi ngược lại xu hướng của thía zới rite there.

    “Phá vỡ tính thống nhất pháp luật”

    Xem xã không xứng đáng với mình, if its not Phá vỡ tính thống nhất pháp luật i dont know what is

    “Suy giảm độc lập nghề nghiệp”

    Mún giữ tính độc lập, wa mấy nước cộng hòa chuối mà hành nghề . Ngay cả Mỹ cũng hổng có

    “trao cho Chủ tịch xã thẩm quyền tước quyền hành nghề luật sư là biểu hiện của sự lấn át tư pháp bởi hành chính”

    Ngụy biện . Tư bửn phàn nàn EPA cơ quan bảo vệ môi trường liên bang bằng những lý lẽ tương tự

    “luật sư và người dân không thể dự liệu rủi ro pháp lý”

    Again, ngụy biện . Luật lẽ chặt chẽ sẽ bảo đảm rủi ro giảm xuống thấp . Unless you been runnin ape-xít fo so long

    “Khó hội nhập chuẩn quốc tế”

    Chuẩn “quốc tế” nào ? Nếu VN mún gia nhập liên minh những nước cộng hòa chuối thì Ts Nguyễn Ngọc Chu đúng

    “KHÔNG PHẢI CỨ TĂNG QUYỀN LÀ MẠNH”

    Đây hổng phải là “tăng quyền” mà là provide chánh quyền w proper tools. Không phải cứ to mồm là đúng . Có thể xem là “tài năng”, Trời cho có cái mồm to . Nhưng “đúng” … Nah. Unless Ts Nguyễn Ngọc Chu là phụ nữ, vốn Trời cho nên default là đúng . Nhất vợ nhì Trời, ông cha ta vưỡn nói thế . Ts Nguyễn Ngọc Chu có thể chen vào giữa, với những người willing. Not me!

    “Bảo vệ người dân trước giặc ngoại xâm có thể ví là “mặt trận số 1”

    Bảo vệ đất nước để không biến Việt Nam thành 1 Venezuela bis còn wan chọng hơn

  2. Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Chu rơi vào hổng ít “phạm trù” khá phổ biến ở Việt Nam, bài này là 1 minh chứng . Gonna take a bit để phản biện ổng . ill try my worst.

    Chỉ riêng về cá nhưn, Ts NNC là Ts Toán, theo tư di hiện nay, có thể viết giáo trình cho tất cả các ngành, ngoại trừ Toán, tất nhiên . Ở đây hổng nên xem ổng đá lộn sân . Với tư di lô dít của 1 Ts Toán, ổng có thể viết về bất cứ thứ gì mà hổng bị lộn sân, tất nhiên, ngoại trừ ngành Toán . Kế nữa ổng được xem thuộc loại “tài năng” của (riêng) đất nước mềnh . Bó ta … lộn, Chấm hết . Miễn bàn no table. Hai yếu tố đó trong bài này có đủ & more. Wish me luck

    Khoan bàn tới “luật”

    “TBT-CTN Tô Lâm khẳng định: “Con đường phát triển của Việt Nam không thể tách rời xu thế chung của thế giới và nền văn minh nhân loại”

    Nghị định 109/2026/NĐ-CP, khi trao cho Chủ tịch UBND cấp xã thẩm quyền trực tiếp đình chỉ hoạt động hoặc tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề trong lĩnh vực bổ trợ tư pháp không đi ngược lại khẳng định của Tbt-Ctn Tô Lâm . Nhìn vào Canada của Tiến sĩ Phạm Đình Bá & những trí thức khác thì bít xu hướng của thế giới văn minh hiện nay là thía lào . Tổng thống mãn đời do dẹp tranh cử của U Cà, đứng cạnh bảo mẫu của mình đã ra công viên trước Nhà Trắng để tạo ra 1 thứ biểu tình mini, phản đối lời khuyên của Mỹ cần tổ chức bầu cử . Rùi phong trào chống Trump đang lan rộng trong giới trí thức từ thinh thích tới thích nhứt Đảng … In a sense, Tbt-Ctn đã làm đúng khẳng định của mình .

    Chó cậy gần nhà, Ts Nguyễn Ngọc Chu ít khi đi ra ngoài, có đi cũng như cưỡi ngựa trên mây . Tương tự như Hiệu Minh, chỉ cần bay 1 chuyến từ San Francisco tới Hà Nội là bít toàn bộ những gì xảy ra in between. Cá bơi lội, thuyền bè, sương mù …

    Nếu tớ hổng lầm, Ts Nguyễn Ngọc Chu thích cho bằng hết những lãnh đạo luminaries của Việt Nam . Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tướng Võ Nguyên Giáp … cho chí đến Thủ tướng Võ Văn Kiệt . Unless you Đổi Mới recently, flipped the birdies to toàn bộ những người bạn ngưỡng mộ . Nhưng nếu vưỡn thì quyết định này đáng lẽ Ts NNC cần phải ủng hộ . Nó như 1 lát cắt mang tên gs Hoàng Tụy vào Đổi Mới, 1 bước Đổi Đúng if you will có thể làm những luminaries thần tượng của Ts Nguyễn Ngọc Chu hài lòng .

    Kế nữa, vì là Ts Toán nên Ts Nguyễn Ngọc Chu hổng (thèm) đọc cái tên nước mình . Pháp Quyền XÃ HỘI CHỦ NGHĨA, aka khác với tư bửn . Và đây là lựa chọn của dân tộc, nhứt là loại dân tộc đã sản sinh ra Kiến trúc sư Nguyễn Ngọc Chân, Ts Nguyễn Ngọc Chu & những người tương tự . Đi ngược lại có nghĩa hổng xứng đáng là đại diện của những người như Ts NNC, chỉ ngoạc mồm kêu ca là giỏi . Phiền lém lém lun

    1 trong những thần tượng của Ts NNC, Thủ tướng Võ Văn Kiệt . Trí thức các bác kể lại 1 kế hoạch bị phản biện “Ủy ban Khoa học Kỹ thuật của Quốc hội không đồng tình, cho rằng cơ sở kỹ thuật của dự án không an toàn”, nhưng TT VVK đã dám quyết vì tương lai . Chỉ mong Tbt-Ctn Tô Lâm cũng đã học theo “dám quyết vì tương lai” cho nghị định này . Sau này tớ tin mọi người sẽ mãi mãi biết ơn những nghị định “dám quyết vì tương lai” kiểu này

  3. Trong Nam người ta thường gọi những kẽ ăn nói XẠO,VIỄN VÔNG,KHÔNG THẬT THÀ là những ÔNG BA TRỜI, KẼ XÀ BÁT ( tám rắn? ).
    Còn ngoài Bắc thì có nhiều tiếng để chỉ loại người này. Nào là ” DỞ HƠI “, ” PHẢI GIÓ “, ” HÂM “…
    Nhưng cả hai miền đều gọi đó là ” ĐỒ ĐIÊN KHÙNG “, ” ĐỒ CHÓ CHẾT ”
    TBT CTN Tô Lâm làm chính trị nhưng rất thường ăn nói VIỄN VÔNG.KHÔNG THẬT THÀ ĐÚNG ĐẮN
    CÓ LẼ vì TL ăn quá nhiều THỊT BÒ DÁT VÀNG .chang ?

  4. “Con đường phát triển của Việt Nam không thể tách rời xu thế chung của thế giới và nền văn minh nhân loại” [1].
    Nhưng cây đao, mã tấu, dùi cui, còng số 8 luôn kè kè bên cạnh, đứa nào đòi hỏi dân chủ đa đảng thì sẽ bị đánh què giò, cô Đoan Trang còn sống và đang bóc lịch đó. Anh Tô Đao nên gạch bỏ những đoạn đó trong diễn văn vì nó lố bịch và chướng tai gai mắt lắm anh ạ.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây