Chính sách “ba không” của đảng cộng sản đã “thành công rực rỡ”

  •  
  •  
  •  
  •  

Trung Nguyễn

7-8-2019

Những ngày này, khi truyền thông chính thống trong nước dưới sự kiểm duyệt của đảng Cộng sản không còn đưa tin về tình hình bãi Tư Chính nữa, có lẽ người dân Việt Nam cũng ngầm hiểu rằng tình hình ở bãi Tư Chính đang rất tồi tệ.

Có lẽ cộng sản Trung Quốc (Trung Cộng) đã đẩy lui được các tàu hải quân, cảnh sát biển của Việt Nam. Có lẽ Trung Cộng đã bắt đầu tiến hành xây dựng mở rộng trên bãi Tư Chính như đã từng làm với các đảo khác thuộc quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Có lẽ và có lẽ… Những phỏng đoán bi quan cứ làm quặn thắt trái tim những người con đất Việt.

Không còn hy vọng gì ở đảng Cộng sản

Đại sứ Nguyễn Trường Giang có bài viết trên VietNamNet với lời lẽ đanh thép, rằng việc Trung Cộng cho tàu thăm dò trên vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam tại bãi Tư Chính là hành vi xâm lược. Ông cũng tố cáo những ý kiến hèn nhát trước kẻ thù của đám Việt gian bán nước, ví dụ như chúng cho rằng Trung Cộng quá mạnh, đảng Cộng sản Việt Nam nên vì “đại cục” “hòa bình, ổn định” mà nhân nhượng kẻ thù. Dĩ nhiên, ông Giang không nói thì người dân cũng hiểu rằng ông ám chỉ thành phần chủ bại trong đảng Cộng sản và lý lẽ nhu nhược của chúng.

Tiếc rằng, có vẻ như ý kiến của ông Nguyễn Trường Giang đã thất thế, là thiểu số trong hàng ngũ lãnh đạo đảng Cộng sản. Bằng chứng là, đường dẫn bài viết của ông trên Vietnamnet đã bị gỡ xuống, sau khi tồn tại được chỉ một ngày trên mạng. Đám Cộng sản Việt gian bán nước đang rất lo sợ làm mất lòng quan thầy Bắc Kinh của chúng, sẵn sàng bịt miệng ý kiến chính đồng chí của mình, cũng là dập tắt đi tiếng nói căm phẫn của nhân dân Việt Nam đối với lũ cộng sản Việt gian và lũ cướp nước.

Như thế, người dân Việt Nam nên tự hiểu là không nên hy vọng thêm một chút nào nữa vào đảng Cộng sản cầm quyền, ngay bản thân ông Nguyễn Trường Giang cũng chưa phải là một lãnh đạo cộng sản cao cấp. Sau tất cả những màn đàn áp, đánh đập, bắt bớ những người Việt Nam yêu nước biểu tình chống Trung Cộng xâm lược đã từng diễn ra trong quá khứ, đảng Cộng sản Việt Nam đã chứng minh rất rõ với người dân Việt Nam họ là lực lượng phản động nhất, sẵn sàng bán nước cầu vinh, là “thế lực thù địch” thật sự của người dân Việt Nam.

Đảng viên cộng sản trở về với nhân dân vẫn còn kịp

Viết đến đây, tôi nhớ tới anh bảo vệ và chỉ huy trong một công ty bảo vệ được an ninh Hồ Chí Minh thuê để đàn áp dân oan mất đất ở vườn rau Lộc Hưng, quận Tân Bình. Anh bảo vệ đã từ chối mệnh lệnh đánh đập dân của chỉ huy, để rồi chính chỉ huy cũng bỏ việc vì không thể làm việc thất đức là đánh dân vô cớ. Hai anh thật sự là những con người dũng cảm vì đã từ chối mệnh lệnh vô đạo đức của lực lượng an ninh Hồ Chí Minh.

Các đảng viên cộng sản nên xem đó làm gương. Nếu các ông bà còn ở trong đảng Cộng sản ngày nào thì ngày đó các ông bà vẫn là “thế lực thù địch”, là “Việt gian” đối với người dân Việt Nam. Hãy dũng cảm vứt bỏ cái thẻ đảng viên cộng sản nhục nhã đó để ngẩng cao đầu, làm một người Việt Nam chân chính!

Thất bại ê chề của chính sách “ba không”

Để dẫn đến tình trạng quốc gia suy yếu, khiến cho kẻ thù Trung Cộng dám dòm ngó cũng chính là lúc đảng Cộng sản Việt Nam phải thừa nhận là chính sách “ba không” để giữ nước đã thất bại. Chính sách “ba không” mà trung tướng Nguyễn Chí Vịnh cam kết và hứa hẹn khi đi thăm Trung Quốc vào năm 2010 đó là:

1. Không tham gia các liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào.

2. Không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam.

3. Không dựa vào nước này để chống nước kia.

BTQP Trung Quốc Lương Quang Liệt (phải) tiếp Thứ trưởng BQP Việt Nam Nguyễn Chí Vịnh tháng 8/2010. Ảnh: Tân Hoa Xã

Điều dễ dàng nhận thấy là giới lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam hy vọng đặt mình vào vị thế trung lập như Thụy Sỹ ở châu Âu sẽ giúp Việt Nam tránh được cuộc đối đầu Mỹ – Trung khốc liệt để tranh giành ảnh hưởng trên biển Đông nói riêng và Thái Bình Dương nói chung. Tuy nhiên, Cộng sản Việt Nam đã phạm sai lầm nghiêm trọng vì:

1. Thụy Sỹ nằm lọt thỏm giữa các quốc gia dân chủ, văn minh là Pháp, Đức, Ý và Áo. Các quốc gia này không có nhu cầu đi xâm chiếm thêm đất đai kể từ sau Thế chiến thứ hai. Đây là các quốc gia phát triển ở trình độ tương đồng nhau và thuộc hàng đầu thế giới. Họ muốn làm ăn buôn bán với nhau chứ không phải chiến tranh.

Trong khi đó, Việt Nam lại nằm cạnh một kẻ thù truyền kiếp là Trung Quốc. Nên nhớ là bất kỳ triều đại nào của Trung Quốc cũng đều xua quân xâm lược Việt Nam. Nhu cầu mở rộng không gian sinh tồn xuống phía Nam của Trung Quốc rất mạnh vì quốc gia của họ đã quá đông người, thiếu tài nguyên.

Một nước giáp với Trung Quốc là Tây Tạng đã bị cộng sản Trung Quốc xua quân chiếm ngay sau khi đánh đuổi Quốc Dân Đảng sang Đài Loan vào năm 1949. Tây Tạng là một quốc gia Phật giáo, vốn dĩ yêu chuộng hòa bình, không muốn đụng chạm đến ai, kiểu như “ba không” của Việt Nam hiện tại. Và kết cục là người dân Tây Tạng đã phải trả một cái giá rất đắt là mất nước, mất cả nền văn hóa Tây Tạng.

2. Bài học lịch sử của Mỵ Châu lặp lại với đảng Cộng sản Việt Nam vì họ tưởng “Bên ni biên giới là mình, bên kia biên giới cũng tình quê hương“ (Đường sang nước bạn – Tố Hữu). Nghĩa là cộng sản Việt Nam lầm tưởng cộng sản Trung Quốc cũng có ý tốt với mình vì có “lý tưởng tương thông”, “vận mệnh tương quan”. Nhưng cuối cùng thì cộng sản Việt Nam đã ảo tưởng bi thảm “Trái tim lầm chỗ để trên đầu, Nỏ thần vô ý trao tay giặc, Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu“ (Tâm sự – Tố Hữu).

Đảng Cộng sản Trung Quốc đã giết hàng chục triệu người Trung Quốc trong Cách mạng Văn hóa (1966-1976), giết cả những công thần như Lưu Thiếu Kỳ. Sinh mạng đồng bào, đồng chí của cộng sản Trung Quốc còn chẳng là cái gì thì đảng Cộng sản Việt Nam hi vọng gì vào việc cộng sản Trung Quốc sẽ đối đãi tốt với mình hay với dân tộc mình?

3. Bản thân những quốc gia giàu có, hùng mạnh trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương như Hoa Kỳ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc, Ấn Độ, kể cả Đài Loan (nếu tính Đài Loan là một quốc gia) đều phải liên kết lại với nhau mới có đủ nguồn lực để đối phó với Trung Cộng. Cộng sản Việt Nam sau hơn bốn thập kỷ cai trị thì ngân sách liên tục thâm hụt, lấy tiền đâu để có thể đầu tư vào quốc phòng.

Hãy xem báo cáo của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ về chiến lược Ấn Độ – Thái Bình Dương phát hành ngày 1/6/2019. Ngay trang đầu tiên họ đã nêu bật sự đe dọa của Trung Cộng tới hòa bình và ổn định trong khu vực, nghĩa là họ nhận diện vấn đề đúng ngay từ đầu. Sau đó họ nêu ra các giải pháp rất rõ ràng để giải quyết vấn đề Trung Cộng, đó là chính sách 3P:

a. Preparedness (Chuẩn bị): quân đội Hoa Kỳ và đồng minh luôn sẵn sàng cho chiến tranh và sẵn sàng giành chiến thắng trong bất kỳ tình huống nào.

b. Partnerships (Đối tác): làm sâu sắc quan hệ với các đối tác cũ và phát triển các đối tác mới trong khu vực.

c. Promotion of a Networked Region (Đề xướng một khu vực liên kết chặt chẽ): xây dựng một mạng lưới an ninh khu vực hiệu quả với các đồng minh và đối tác để duy trì trật tự dựa trên luật pháp quốc tế.

“Ba không” thực chất là không có giải pháp

So sánh về trí tuệ, tầm nhìn giữa “ba không” của cộng sản Việt Nam và “3P” của Hoa Kỳ chúng ta cũng thấy được sự thiển cận của giới lãnh đạo cộng sản. “Ba không” của giới lãnh đạo cộng sản nói chung, giới tướng lãnh cộng sản nói chung thực ra chỉ là cách nói văn hoa để che giấu một cái Không quan trọng nhất, đó là: Không hề có giải pháp để đối phó với dã tâm xâm lược của Trung Cộng.

Từ chuyện “Không có giải pháp” đó đã khiến đảng Cộng sản Việt Nam có được ba cái Không mới đó là:

1. Không có sự đồng thuận và ủng hộ của nhân dân trong việc chống Trung Cộng xâm lược

2. Không có sự ủng hộ mạnh mẽ bằng hành động của quốc tế để giúp Việt Nam kháng cự với Trung Cộng.

3. Không thể bảo vệ được chủ quyền quốc gia.

Phải giải quyết vấn đề dân chủ hóa trước

Như thế, người dân Việt Nam đã rõ ràng về cái Tâm và cái Tầm của giới lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam. Không có cách nào khác để chọn ra những lãnh đạo có Tâm và Tầm xứng đáng để quản lý quốc gia, đủ trình độ đề ra chiến lược bảo vệ lãnh thổ ngoài việc tổ chức bầu cử tự do và công bằng, đa nguyên đa đảng.

Nói cách khác, trước khi giải quyết công việc đối ngoại chống xâm lược, người dân Việt Nam, đảng Cộng sản Việt Nam phải giải quyết vấn đề quốc nội trước, đó là dân chủ hóa.

Nước Nam anh hùng là có chủ

Có thể có người bi quan về viễn cảnh dân chủ hóa đất nước và thoát Trung, nhưng như cụ Nguyễn Trãi đã nói trong Bình Ngô đại cáo:

Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau

Song hào kiệt thời nào cũng có.

Rồi sẽ đến lúc các “hào kiệt” Việt Nam phải đánh Trung Cộng tan tác như vua Quang Trung đã từng: Đánh cho chúng biết nước Nam anh hùng là có chủ.

Bình Luận từ Facebook

4 BÌNH LUẬN

  1. Trong cái rủi có cái may (hy vọng thôi). Đó là khi Tàu cộng công khai xâm chiếm bãi Tư Chính thì phe phái thân Mỹ trong đảng cs VN có ưu thế hơn và lấn át bọn thân Tàu. Khi đó bọn cs VN bắt buộc phải có những cải cách tối thiểu để được Mỹ giúp chống Tàu và động viên lòng đoàn kết của nhân dân trước họa mất nước.

    Nhưng dù có được Mỹ trợ giúp thì vẫn có rất nhiều rủi ro. 1 là chính quyền và đảng cs VN vẫn dựa vào 1 thế lực nước ngoài chứ không dựa vào dân là chính. 2 là Tàu cộng và bọn Việt gian thấy nguy cơ mất quyền ở VN bèn đảo chánh lật đổ toàn bộ chính quyền đu dây hiện tại và lập chính quyền mới công khai cầu cứu Tàu cộng. Tàu cộng sẽ tràn quân qua Hà Nội thể theo lời yêu cầu của VN.

    Đồng ý với bài viết này là phải dân chủ hóa đất nước mới cứu được VN.

  2. Chủ trương ba không đã có từ sau hội nghị Thành Đô chứ không phải mới đây.Phe thân Mỹ không thể có trong chế độ toàn trị vì nếu ai đó trong nội bộ lãnh đạo cao cấp thấp thoáng có ý đồ thân Mỹ thì lập tức bị thanh trừng (nên nhớ bon tình báo Hoa nam luôn theo sát bên cạnh VN)

  3. Nhìn tư thế của 2 ông tướng là biết VN.là gì của giặc Tàu cộng !
    Tại sao NCV.phải chấp tay trong khi tên kia ưỡn ngực,mở tay ra
    2 bên hết cỡ ?

  4. ““Ba không” thực chất là không có giải pháp” và đây là điểm yếu chết ng của CS, đã tạo điều kiện cho TQ tranh thủ tận dụng, làm gấp việc xâm chiếm, rút nhanh thời gian xâm chiếm toàn bộ Biển Đông. Bác Trung Nguyễn có bài viết phân tích, minh chứng rõ, dễ hiểu. Cám ơn Bác nhiều.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây