Có thật “người Việt lười biếng nên mới phản đối cấm xe máy”?

  •  
  •  
  •  
  •  

FB Nguyễn Ngọc Chu

16-3-2019

Vietnamnet ngày 15/3/2019 có đăng bài “Người Việt lười biếng nên mới phản đối cấm xe máy” của tác giả Đ. Bảo.

VÀI NHẬN XÉT

1. Trong suốt bài viết, tác giả không đưa ra những lập luận của mình để minh chứng nhận định trên, mà lại chỉ dùng ý kiến xã hội:

“Chủ trương cấm xe máy của Hà Nội vào năm 2030 được nhiều người đồng tình ủng hộ vì “tắc đường ngán ngẩm lắm rồi”. Nhưng cũng rất nhiều người phản đối vì cho rằng phương tiện công cộng chưa đáp ứng được nhu cầu”.

Ý kiến xã hội “ nhiều người đồng tình”, “ nhưng cũng rất nhiều người phản đối” lại không có số liệu thống kê, mà chỉ là cách nói chung chung, vô thưởng, vô phạt.

2. Tưởng là vô thưởng, vô phạt, thực ra lại rất có hại cho xã hội và cho cá nhân. Chẳng hạn trong “ phê và tự phê”, người phê bình hay dùng “ có nhiều ý kiến…” nhưng trên thực tế thì chỉ có ý kiến của mỗi người phê bình”. Cách phê bình “có nhiều ý kiến…” là công cụ hữu hiệu triệt hạ “đồng chí”.

3. Tiếp đến tác giả đưa ra khẳng định: “Lẽ ra phải cấm từ lâu” . Rồi lại viện dẫn: “Rất nhiều bạn đọc bày tỏ sự ủng hộ việc cấm xe máy và đưa ra những giải pháp thiết thực.” Mà cũng không đưa ra các số liệu thống kê xác thực.

4. Nhân định tiếp theo của tác giả là “ Bỏ xe máy để đi bộ cho khỏe”:

“Về việc nhiều bạn đọc cho rằng cấm xe máy sẽ phải đi bộ xa, bạn Ngô Anh thẳng thắn: “Vừa làm vừa rút kinh nghiệm, còn không ngồi nhìn! Nhật Bản họ cũng đi bộ nhiều, dân mình giờ lười biếng hơn, chịu khó thức khuya nhậu nhẹt, ăn chơi nhưng lại ngại dậy sớm, đi bộ đi làm”.

Đến đây thì hoàn toàn lộ ra rằng, chính bạn Ngô Anh nào đó đã đưa ra ý kiến “dân mình giờ lười biếng hơn, chịu khó thức khuya nhậu nhẹt, ăn chơi nhưng lại ngại dậy sớm, đi bộ đi làm”.

Lấy ý một bạn Ngô Anh nào đó để khẳng định “Người Việt lười biếng nên mới phản đối cấm xe máy”, là nhận định chủ quan của tác giả Đ. Bảo.

5.Tiếp đến tác giả khẳng định: “Cốt lõi là quy hoạch”.

“Dù ủng hộ hay phản đối thì nhiều bạn đọc đều đưa ra kiến nghị là cần làm tốt giao thông công cộng đã. Đồng thời, phải có chế tài phạt nặng để đưa người dân vào quy củ”.

Như vậy, thay vì nội dung chính của bài báo “Cốt lõi là quy hoạch”, thì tác giả lại biến thành “Người Việt lười biếng nên mới phản đối cấm xe máy”.

MỤC ĐÍCH BÀI VIẾT

Đưa ra những điều trên để nói về mấy điều sau đây.

1. Không phải cứ ca ngợi một chiều, rồi giấu giếm mà không dám chỉ ra khuyết điểm của người Việt. Nhưng nhận xét về nhân cách của người Việt, dù tốt hay xấu, phải có luận cứ thuyết phục.

2. Tự do thể hiện quan điểm cá nhân là điều bình thường. Nhưng quy nhân cách lười biếng cho người Việt với chủ đích biện minh cho một chính sách thì không phải đích thực chính kiến trong tâm. Hóa ra, không phải chính sách sai, mà do người Việt lười biếng. Đây là một nhận định quá hồ đồ về nhân cách người Viêt. Một kiểu bảo vệ lộ liễu.

3. Người Hà Nội muốn đi bộ cũng khó có vỉa hè mà đi bộ. Đường Lê Văn Lương – Tố Hữu mới quy hoạch ở thế kỷ 21 mà vỉa hè lại hẹp hơn phố Phan Đình Phùng do người Pháp quy hoạch cả hơn trăm năm về trước, ở thế kỷ 19.

4. Không giải quyết căn bản vấn đề giao thông công cộng thì mọi phương thức cấm các phương tiện giao thông cá nhân đều rất ít hiệu quả.

Có một hệ thống tàu điện ngầm như Matxcova hay Tokyo thì xe máy có tự dần biến mất không? Người Việt sang Matxcova hay Tokyo có lười biếng đi bộ không? Đây chính là một phần lời giải của bài toán, chứ không phải cấm đoán.

5. Không thể nói “nhiều ý kiến đồng tình”, “nhiều ý kiến phản đối” một cách mơ hồ. Cũng không thể thăm dò ý kiến chung chung trên trang web nào đó thiếu kiểm chứng.

Hãy hỏi ý kiến chính thức toàn bộ công dân Hà Nội. Lúc đó sẽ biết có bao nhiêu triệu người trong số gần 10 triệu dân Thủ Đô ủng hộ chính sách cấm xe máy của sở GTVT.

Người dân Hà Nội nói riêng, và người dân Việt Nam nói chung, chưa một lần được lấy ý kiến chính thức. Chính quyền “vì dân” thì có gì phải sợ mà không dám nghe theo ý dân?

Hãy thử một lần. Nhân Dân đang khát khao được hỏi ý kiến.

Bình Luận từ Facebook

1 BÌNH LUẬN

  1. Cấm xe máy là chủ trương nớn của Đảng, toàn dân sẽ từ từ giàu có nhờ công ơn dìu dắt và cứu vớt của Đảng thoát ách nô lệ của lũ tư bản dãy đành đạch và chết không cần ngáp, dần dần xóa nghèo và không để cho đứa nào còn nghèo bền vững.
    Từ đó trong tôi bừng nắng hạ, cấm xe máy thì ta mua ô tô, cái này thì Thủ Phúc nghiêng đang chống khu và kê lưng cho ngành xe hơi phát triển chưa từng có và BOT, trạm xăng dầu khẩn trương mọc như nấm, phấn đấu toàn dân chạy trên đường phải bỏ nồi cơm điện và tủ lạnh đầy đường.
    Ôi từ đây chúng ta không cần bán nước nữa, lợi nhuận từ BOT là khủng khiếp, ăn chia đề huề, vô sư vô sách.
    Bái phục đại ca Vương đình Huệ.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây