Văn minh qua vụ chìm tàu Titanic

  •  
  •  
  •  
  •  

Michael Lê

31-7-2018

Đêm 14/4/1912, con tàu Titanic đâm trúng một tảng băng trôi và bị đắm giữa đại dương. 1514 người thiệt mạng.

Vụ tai nạn kinh hoàng đó thường được nhắc đến như sự trừng phạt thói kiêu ngạo của loài người. Khi con tàu Titanic khổng lồ và tối tân nhất thế giới được hạ thủy, nó được mệnh danh một cách hợm hĩnh là “không thể chìm”. Nó như biểu tượng đầy tự hào của những thành tựu khoa học kỹ thuật rực rỡ khi nhân loại bước vào thế kỷ 19. Loài người đã thực sự “văn minh” và từ nay không còn sợ thiên nhiên, cụ thể là không còn sợ sức mạnh của biển cả nữa.

Nhưng tôi vừa đọc được một bài viết khá dài trên FB của anh Đào Văn Minh. Anh ấy đăng lại chuyện kể của vị thuyền phó con tàu Titanic, ông Charles Lightoller, khi ấy 38 tuổi. Ông này sở dĩ sống sót là vì được (hay bị?) thuyền trưởng giao nhiệm vụ chỉ huy những chiếc thuyền phao cứu hộ rời xa con tàu sắp chìm.

Vài chiếc thuyền phao cứu hộ đó đã cứu sống được một số ít trong tổng số hành khách và thủy thủ đoàn. Điều đặc biệt là chỗ này: hầu như tất cả những hành khách được cứu thoát đều là trẻ em, và sau đó là phụ nữ, bất kể họ thuộc thành phần nào: những mệnh phụ phu nhân, những công nương, tiểu thư, hay cô hầu phòng, chị phụ bếp… Họ được ưu tiên lên thuyền cứu hộ, vì họ là trẻ em và phụ nữ!

Hầu như tất cả hành khách nam giới đều chấp nhận ở lại tàu, bình tĩnh đón nhận cái chết. Họ nhường sự sống lại cho vợ con của họ và cả vợ con của người khác, bởi vì… họ là đàn ông. Phần đông trong số những hành khách nam giới đó là những quý tộc, những người rất thành đạt và giàu có. Họ ở lại trên tàu, vẫy tay chào từ biệt – vĩnh biệt – vợ con mình: “Anh yêu hai mẹ con!”.

Có một tỉ phú mà tài sản của ông có thể đóng được cả 10 chiếc tàu Titanic, giàu đến thế mà vẫn chấp nhận chết. “Tôi sẽ chết như một người đàn ông chân chính chứ không muốn sống sót như một tên khốn”.

Có một số phụ nữ từ chối lên thuyền cứu hộ, nhất định ở lại tàu cùng chết với chồng. Có một phụ nữ lớn tuổi đã ngồi trên thuyền cứu hộ rồi nhưng lại trở xuống để nhường chỗ cho một bà mẹ khác: “Chị phải lên thuyền đi. Các con chị trên đó và chúng không thể sống thiếu mẹ”…

Anh bạn Đào Văn Minh (tên của anh thật trùng hợp) khi đăng lại câu chuyện này, đã ghi lời mở đầu như sau: “người phương Tây họ VĂN MINH hơn chúng ta từ rất lâu!”.

VĂN MINH! VĂN MINH!

Một xã hội văn minh là như thế, là con người tự trọng và nhân ái, dám sống và dám chết cho những người nhỏ bé, yếu ớt hơn mình. Văn minh không phải là cá lớn nuốt cá bé, mạnh được yếu thua, khôn sống mống chết!

Sáng nay đi làm về, đói và mệt, lòng lại buồn bã chuyện quê hương mình quá xá. Bỗng đọc được câu chuyện dài này mà sáng cả mắt ra! Bao giờ đất nước Việt Nam mình được “văn minh” nhỉ?

Cảnh trong phim, tàu Titanic đang chìm

____

Đào Văn Minh

Thuyền phó tàu Titanic tiết lộ bí mật vĩ đại giấu kín nửa đời người, phương Tây họ văn minh hơn chúng ta từ rất lâu!

Đêm ngày 14/4/1912, một vụ tai nạn kinh hoàng đã xảy ra. Con tàu mang phong hiệu “không thể chìm” có tên Titanic đã đâm sầm vào một tảng băng trôi khổng lồ. Kết quả của vụ va chạm ấy là những con số và nỗi đau mà người ta không bao giờ muốn nhắc lại.

1.514 người đã thiệt mạng trong vụ đắm tàu kinh hoàng năm ấy. Nỗi đau đã khép lại hơn 100 năm, ngày nay, những gì người ta lưu lại về từ khóa “Titanic” có thể là: Vụ đắm tàu, thảm họa hàng hải nghiêm trọng nhất mọi thời đại hay mối tình lãng mạn của Jack và Rose, cũng có thể là tình ca bất hủ My heart will go on qua chất giọng cao vút của Celine Dion…

Tuy nhiên, hầu như tất cả đều không nhận ra, đằng sau bức màn đen tối của những nỗi đau và mất mát ấy là một kiệt tác vĩ đại của Lòng vị tha.

Charles Lightoller, khi ấy 38 tuổi, Thuyền phó thứ 2 trên con tàu Titanic, ông là người cuối cùng được kéo lên trên thuyền cứu hộ, cũng là người còn sống sót có chức vị cao nhất trên thuyền lúc đó.

Trở về từ cõi chết, sau rất nhiều năm giấu kín và im lặng, cuối cùng Charles quyết định viết 17 trang hồi ức, kể lại chi tiết vụ tai nạn kinh hoàng mà ông chứng kiến. Từng câu từng chữ của ông chưa bao giờ sống động và dồn dập đến vậy. “Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng đêm đó!”

“Phụ nữ và trẻ em lên trước!”

Khi mệnh lệnh vừa vang lên, nhiều người rời thuyền cứu hộ, họ lặng lẽ bước ra phía sau châm điếu thuốc và hút. Charles không thấy bất kỳ một phụ nữ hay trẻ em có ý định bỏ lại những người đàn ông thân yêu của họ. Tất cả mọi người dường như rất bình tĩnh… trước cái chết… dù đó là một thương nhân nổi tiếng hay người hầu.

Khi chiếc thuyền cứu hộ đầu tiên được đưa xuống mặt nước, Charles đã hỏi một người phụ nữ họ Straw khi ấy đang ở trên boong tàu rằng: “Bà có muốn tôi đưa bà lên thuyền cứu hộ không?”

Người phụ nữ lắc đầu: “Không, tôi nghĩ vẫn là ở lại trên tàu thì tốt hơn”. Người chồng của bà hỏi: “Tại sao em lại không muốn đi lên thuyền cứu hộ?” Người phụ nữ mỉm cười trả lời: “Không, em vẫn muốn ở bên cạnh anh”. Cũng kể từ đây, Charles không bao giờ còn gặp lại đôi vợ chồng này lần nữa…

Astor đệ tứ (John Jacob Astor IV), một nhà kinh doanh, nhà phát minh, nhà văn nổi tiếng và là một trong những người giàu nhất thế giới lúc bấy giờ. Sau khi đưa người vợ mang thai 5 tháng tuổi lên thuyền cứu hộ, một tay dắt chó, tay còn lại châm điếu xì gà rồi hét to về phía chiếc thuyền cứu hộ đang trôi dần về nơi xa: “Anh yêu hai mẹ con”.

John Jacob Astor IV, người giàu nhất trên con tàu Titanic, đã chết cùng con tàu ngày 15/4/1912, ở tuổi 48. Ảnh: Wiki

Thuyền phó I đã ra mệnh lệnh cho Astor đệ tứ lên thuyền, nhưng ông kiên quyết trả lời rằng: “Tôi thích cách nói cơ bản nhất (bảo vệ phái yếu)!”. Sau đó, ông nhường chỗ của mình cho một người phụ nữ ở khoang hạng 3.

Vài ngày sau, khi bình minh vươn lên trên mặt biển Đại Tây Dương, đội cứu hộ tìm thấy thi thể ông trong tình trạng đầu bị chấn thương nghiêm trọng do đập vào ống khói. Khối tài sản của ông đủ để chế tạo 10 con tàu Titanic, nhưng Astor đệ tứ đã từ chối tất cả. Ông chọn cái chết để bảo vệ người thân yêu của mình, bảo vệ “phụ nữ và trẻ em” và bảo vệ nhân cách của mình.

Ben Guggenheim, một nhà tỷ phú, một nhân vật nổi tiếng trong ngành ngân hàng. Trong giờ phút nguy nan nhất, khi tất cả mọi người đang hối hả và vội vã, ông thản nhiên thay một bộ vest dạ hội sang trọng và tuyên bố: “Tôi phải chết thật trịnh trọng, như một quý ông”.

Ben Guggenheim đã ra đi cùng con tàu Titanic ngày 15/4/1912, ở tuổi 47

Trong lời nhắn ông gửi cho vợ viết: “Trên con tàu này, không có bất kỳ một phụ nữ nào vì anh cướp chỗ trên thuyền cứu hộ mà bị bỏ lại trên boong tàu. Anh sẽ không chết giống như một tên khốn, anh sẽ giống như một người đàn ông chân chính”.

Một thủy thủ đề nghị với Strauss, nhà sáng lập công ty bách hóa Macy của Mỹ, cũng là người giàu thứ hai thế giới rằng: “Tôi bảo đảm sẽ không ai phản đối một người già như ngài bước lên thuyền cứu hộ đâu”. Strauss nói: “Tôi sẽ không đi khi những người đàn ông khác còn đang ở lại”. Khi ông cố gắng khuyên giải bà Rosalie vợ của mình lên thuyền cứu hộ thì bà vẫn một mực từ chối. Bà nói: “Bao nhiêu năm qua, anh đi đâu là em theo đến đó, em sẽ cùng anh đi đến bất cứ nơi nào mà anh muốn đi”.

Sau đó, ông choàng lấy cánh tay của bà Rosalie, thong thả bước đến chiếc ghế trên boong tàu, ngồi xuống và chờ đợi giây phút cuối cùng của cuộc đời. Ngày nay, tại Bronx thành phố New York, người ta xây một tượng đài để tưởng niệm vợ chồng ông Strauss, trên đó khắc hàng chữ: “Tình yêu không thể nào nhấn chìm dù có nhiều nước biển hơn nữa”.

Một doanh nhân người Pháp tên Nahuatl đưa hai cậu con trai của mình lên thuyền cứu hộ, nhờ một vài người phụ nữ chăm sóc cho chúng, và mình thì từ chối lên thuyền. Sau khi hai đứa con trai được cứu sống, báo chí khắp nơi trên thế giới đều rầm rộ đăng hình ảnh của hai đứa trẻ này, cho đến khi mẹ của chúng từ hình ảnh nhận ra được chúng.

Trong giờ phút nguy kịch, Lydepas ôm chặt lấy người chồng mới cưới, không muốn thoát chết một mình. Vì bất đắc dĩ, chồng Lydepas phải đấm cô ngất xỉu, khi cô tỉnh lại thì đã thấy mình trên một chiếc thuyền cứu hộ đang trôi lênh đênh ngoài biển. Về sau, Lydepas cả đời không tái giá, sống độc thân để hoài niệm người chồng đã mất của mình.

Trong buổi họp mặt những người may mắn sống sót tại Lausanne nước Thụy Sĩ, bà Smith kể lại: “Lúc đó hai đứa con của tôi được bế lên thuyền cứu hộ. Vì quá tải nên tôi không thể lên thuyền nữa, một người phụ nữ ngồi trên thuyền cứu hộ khi ấy đã đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, rồi đẩy tôi lên và hét lớn với tôi một câu: ‘Ngồi đi, những đứa trẻ không thể thiếu mẹ!’.” Bà hối tiếc vì lúc đó đã không hỏi tên người phụ nữ đó.

Những người thiệt mạng trong vụ tai nạn này còn có tỷ phú Acid, nhà báo nổi tiếng Stead, Thiếu tá pháo binh Bart, kỹ sư Robble nổi tiếng v.v.. Họ nhường chỗ của mình trên thuyền cứu hộ, cho những phụ nữ nông dân không một đồng trên người.

Hơn 50 nhân viên cấp cao trên tàu Titanic, ngoài thuyền phó thứ hai Charles Lightoller chỉ huy cứu hộ may mắn sống sót, toàn bộ đều hết mình cứu người đến chết trong cương vị của mình.

Khoảng 2h sáng nhân viên điện báo số 1 John Philip nhận được mệnh lệnh bỏ tàu của thuyền trưởng, mọi người tự mình cứu mình, nhưng ông vẫn ngồi trong phòng thông báo, vẫn giữ tư thế phát tín hiệu SOS liên tục cho đến phút cuối cùng.

Khi đuôi tàu bắt đầu chìm xuống nước, Charles nghe thấy vào khoảnh khắc cuối cùng, khoảnh khắc của sinh ly tử biệt, những lời yêu thương vang lên: “I love you! I love you!”

Trong bức màn đêm đen tối nhuốm đẫm đau khổ và chia ly, tinh thần quý tộc nổi lên như ngọn đuốc rực sáng, khắc họa nên một tuyệt tác vĩ đại về nhân cách và đạo đức con người. Giáo dục lối sống không chỉ là lý thuyết; mà trong những hoàn cảnh thực tế, những bài học đạo đức ăn sâu vào tâm thức trở thành kim chỉ nam cho hành động của mỗi người.

Phụ nữ và trẻ em, những con người yếu đuối cần được tôn trọng và ưu tiên. Những người đàn ông lịch lãm không chỉ là kẻ nói lời hoa mỹ và tử tế trên bàn tiệc; mà ngay cả khi đối diện với thực tế rằng dù ngày mai tất cả đều trở thành vô nghĩa thì bài học về đạo đức và nhân cách hôm nay vẫn cần được thực hành một cách tuyệt đối.

Nhân sinh như cõi mộng, dù cho người đó giàu có bao nhiêu hay nghèo kém cỡ nào, đứng trước sinh tử cũng đều chỉ là một sinh mệnh bé nhỏ. Quan trọng hơn, khi ấy người ta mới thật sự nhận ra điều quan trọng nhất của cuộc đời: Không phải vật chất, không phải quyền danh càng không phải nhận lại điều gì cho mình mà là cho người khác, là vị tha.

Vị tha hàm chứa một sức mạnh vô tỉ, đã biến những con người xấu số trong cơn “bão biển” kinh hoàng năm ấy trở thành biểu tượng vĩ đại của tấm lòng thiện lương cao cả.

Hồng Tâm

Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN

  1. Bổ sung:
    * Tư bản đỏ là những kẻ học ở những trường luôn giương cao cái tít: “Vô sản toàn thế giới đoàn kết lại!” Nhưng, chúng lại là là những tên kẻ cắp, bằng mọi thủ đoạn bẩn thỉu, chúng chạy chức chạy quyền để leo cao trèo sâu vào chính quyền và lũng đoạn bộ máy nhà nước (cũng chính là cướp chính quyền từ nhân dân, đẩy nhân dân về số phận thần dân mất mọi quyền công dân). Từ đây, với quyền lực có được trong tay, chúng thỏa sức cướp bóc để làm giàu cho bản thân mình.
    * Khác với tầng lớp tư sản ở thời điểm tầu Titanic bị nạn, bọn tư bản đỏ đã chuẩn bị “thuyền cứu hộ” cho cá nhân nó và gia đình, đó là đã chuẩn bị các suất định cư ở nước ngoài bằng tiền mà chúng vơ vét được ở trong nước, để rồi, nếu có động thì chúng “phắn” để hạ cánh an toàn nơi quốc gia khác bỏ mặc nhân dân và đất nước có thể bị chết chìm do chính tội lỗi mà chúng gây nên.
    * Bởi thế, riêng đối với loại phi nhân tính này thì không cần cảnh báo gì đâu, chúng sẽ chết nhục nhã, hoặc do đồng bọn xử vì tội ăn chia không đều và vì tranh đoạt lợi ích nhóm, hoặc với bản chất ăn cướp thì chắc chắn chúng sẽ bị trừng phạt ở những nơi mà chúng tưởng là an toàn!

  2. Khi xảy ra tai nạn thì giới tư bản, do sự cảnh báo của Maxr, đã tự điều chỉnh bản thân và đã cùng nhau thoát khỏi chủ nghĩa tư bản man rợ và cũng không giãy chết như Lenin tiên đoán.
    Chỉ có bọn tư bản đỏ như Vũ “nhôm, hoặc Út “trọc”…. là đang giãy chết, nhưng cái sự chết này lại nằm ngoài tiên liệu của các lãnh tụ vô sản!

  3. Nhớ trong cuốn “Tâm hồn cao thượng‘ có một chuyện ngắn , kể về đắm tàu – Vẫn là văn hóa”Phụ nữ và trẻ em lên trước “ , cậu thiếu niên ở lại và chết trên tàu là một hình mẫu nhân cách của một ‘quý ông’ mà hầu hết nhưng con người giàu có thành đạt trên tàu Titanic đã được hấp thụ từ nền văn hóa của họ, từ nền giáo dục của họ từ bé… Nếu họ ‘tham sống sợ chết’ lén lút chuồn xuống tàu…có khi họ không thể sống tiếp với chính mình trong suốt quãng đời còn lại ! Cuối cùng sự phán xét của chính lương tri bên trong mỗi người, vẫn là vị thẫm phán cuối cùng của họ !

    Vâng ! Là họ, là thế giới văn minh nhân bản ấy…không phải ‘Ta” – ( Hic ! Cơn ‘gió’ thế này mà không …’bẻ măng’ cũng uổng phí, nhỉ ? )
    ————-
    Nhìn vào những xã hội mà nơi đó, ‘con người mới XHCN “đang dẫm đạp lên nhau để giành một suất ‘thức ăn miễn phí’, chen lấn leo rào để tranh một suất ‘tắm miễn phí’,ép nhau đến tắt thở vì xin ân huệ từ một ‘chiếc Ấn đền trần bằng …giấy’ …hãy nhìn ‘du khách Trung quốc’ giành buffer và tráng miệng …, ta lập tức tin chắc, cảnh tượng văn minh này sẽ khó, hoặc không thể xảy ra với những ‘kiểu văn hóa và dân tộc’ như thế !
    Nhưng bọn ‘con người mới XHCN’ ấy, không thể đua chen về tính tranh đua lẫn sự bạo ác của những kẻ khác – những ‘quan trên phụ mẫu’ của họ ( nếu không thắng được giống dân như thế, thì bọn ấy đã không thể làm một ‘cẩu quan thành đạt “ !) . Thế, hãy thử tưởng tượng trên tàu Titanic là gia đình các Cẩu quan Việt cộng- những tỉ phú ‘đô-na ‘ giàu có nhờ ăn cắp và lừa đảo ? Họ sẽ hành xử ra sao nhỉ ?…Các gia đình sẽ xâu xé giết nhau để tranh lấy một suất, hay chồng giết vợ, vợ giết chồng, con giết cha…trong từng mỗi gia đình cẩu quan ? …

    Có thể ta suy luận quá đáng, có thể bên trong bọn chúng vẫn còn chút nhân tính, tình thương, sự cảm thông…vv ? – Không biết là thế nào, nhưng khi đã trưởng thành với thứ văn hóa căm thù, bạo liệt, không thỏa hiệp , không khoan nhượng…một mực tôn thờ ‘Giết giết nữa…” thì ta có thể suy đoán khá chính xác những kiểu hành xử . Nhất là khi cả bọn đều tôn thờ những tấm gương bạo ác nhất làm thần tượng , thì tất nhiên cách hành xử sẽ hơi’ kém văn minh” một tí ! Hà hà !

    Nếu ai không tin , thì cứ thử lấy một vì dụ mẫu hình thần tượng to nhất của Việt cộng là Hồ đi xem sao ? Marx ghẻ này không tin Hồ chí Minh sẽ nhường cho bà Năm Cát hạnh Long xuống tàu cứu hộ trước đâu ? ( riêng bà Năm thì có thể bà ấy sẽ nhường cho Hồ ! ). Cũng thế, giống tánh tình của ‘cha mình’, không ai có thể tin Nông RCCB sẽ nhường cái suất trên ‘tàu cứu hộ ‘ cho thằng con trai và ả người tình mèo mã gà đồng của nó xuống tàu …Trường Chinh Đặng xuân Khu cũng không nhường cho cha mẹ y xuống tàu cứu hộ…vv. Còn Ba X, Tư Sâu, Hải tàu, Tướng chột …vv,thì ngồi trên tàu cứu hộ đầu tiên từ …đời tám hoánh nào rồi ( sau khi đã ‘làm thịt’ một số đồng chí đáng kể ,tất nhiên )

    Trong khi đó , đặc biệt là bọn như Tố Hữu, HPNT…thì lẻn xuống tàu lâu rồi, đang soạn giấy bút ‘tả lại” cảnh bọn ‘thuyền trường và thủy thủ đoàn phản động’ của tàu Titanic phản động ra sao, âm mưu độc ác thế nào….nhưng các lãnh đạo ta đã ‘tả xung hữu đột’ một mặt trừng trị chúng, một mặt lo cứu người, không tiếc hy sinh thân mình cho sự an toàn của người khác…vv. Và cuối cùng , tàu chìm vì chính tội ác của bọn phản động ! – Các bài viết ấy, được đưa vào ‘lịch sử VN cho con em VN học tập , theo gương” … Nhiều thế hệ, người ta trở nên căm thù và đau xót cho ngững ai thiệt mạng ,mỗi khi ngâm nga các vần thơ titanic của Tố Hữu – vv và vv.

    Khoảng vài trăm năm sau, dân VN và thế giới mới biết nguyên nhân thực là tàu đã va phải núi băng trôi ! -Tảng băng ấy là do anh Lê văn Tám đã mưu trí dũng cảm ,tạo ra để tiêu diệt đám thuyền trưởng/ thủy thủ đoàn Tatanic phản động- Không tin, cứ đi hỏi Lê văn Tám !

    Tỉ số chung cuộc : Bạo lựcVS Dối trá : 0 – 1

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây