Liên khúc năm Gà

Tương Lai

15-2-2018

Mênh mông thế sự để gió cuốn đi số 33

Để thay đổi khẩu vị trong ngày Tết, “Mênh mông thế sự để gió cuốn đi” số tất niên thay cách diễn đạt: mượn ý tưởng của cổ nhân trong các tác phẩm lớn như Truyện Kiều, Chinh Phụ ngâm, Cung oán ngâm khúc, trong các thi phẩm của Hồ Xuân Hương, Tú Xương, Nguyễn Công Trứ để diễn đạt thế sự. Xin thắp nén nhang tạ lỗi với tiền nhân vì phải nhại thơ các vị thì kẻ bất tài này mới có thể trình bày được nội dung định diễn đạt. Chắc các ngài cũng lượng cả bao dong. TL

***

Suốt cả năm chìm trong gió bụi

Đánh nhau giành chiếc ghế oan khiên

Xanh kia thăm thẳm từng trên

Vì ai gây chuyện cho nên nỗi này

Cùng trông lại mà cùng nhìn thấy

Thấy dân oan mất đất trắng tay

Thấy còng sắt, thấy tù đày

Thấy người ngay, trắng tay vì cướp

Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan

Cuộc tàn hại chính “ta đánh ta”

Sứt đầu mẻ trán cũng ta với mình

Khéo bình vỡ, ta mình toi cả

Tuồng ảo hóa đã bày ra đấy

Kiếp phù sinh trông thấy mà đau

Cuộc thành bại hầu cằn mái tóc

Nét cùng thông như đúc buồng gan

Bệnh trần đòi đoạn tâm can

Lửa cơ đốt ruột dao hàn cắt da [Nhại thơ Nguyễn Gia Thiều]

Trăm năm trong cõi người ta

Chữ tài chữ lú khéo là ghét nhau

Trải qua một cuộc bể dâu

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

Lạ gì vị quốc vong thân

Thành Đô bán nước đem dâng thiên triều [Nhại thơ Nguyễn Du]

Chùa Một cột nhện chăng cửa mốc

Tháp rùa rêu dế khóc canh dài

Đất bằng bỗng rấp chông gai

Ai đem nhân ảnh nhuốm mùi tà dương

Mồi quyền lực nhử phường tráo trở

Bả hư danh hút kẻ gian manh

Giấc Nam kha khéo bất tình

Bừng con mắt dậy thấy mình tay không

Sân Ba Đình mây hồng tan tác

Đường Hùng vương chân bước ngỡ ngàng

Cánh buồm bể hoạn mênh mang

Trận phong ba, điên đảo phường lợi danh

Quyền họa phúc lú tranh mất cả

Chút hư danh chẳng để phần ai

Quy định có môt không hai (102)

Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm

Trăm lẻ năm[105] xé thêm hiến pháp

Tiếm quyền dân, Quốc hội hẹp dần

Màu toàn trị trùm lấp che kín

Sắc tự do tan dưới xiềng gông

Tiêu điều nhân sự đã xong

Sơn hà cũng nát, môi trường cũng hư

Cầu Thê Húc nằm trơ cổ độ

Tháp Hồ Gươm đứng rũ tà huy

Phong trần đến cả sơn khê

Tang thương đến cả hoa kia cỏ này

Tuồng lệ thuộc đã bày ra đấy

Phận chư hầu trông thấy mà đau

Lớp cao cấp gửi sang đào tạo

Các thầy Tàu sẽ dạy điều hay

Về phò lũ lú chúng bay

Cố công khuyển mã có ngày thăng hoa

Hết kế sách lại sang học tiếp

Sáu chữ vàng hiểu hết còn lâu

Trắng răng đến thuở bạc đầu

Tử sinh kinh cụ làm nau mấy lần

Bước trước hãy vài ba bốn tỉnh

Nhập dần vào khu tự trị Choang

Quảng Tây gần sát Quảng Ninh

Cùng ý thức hệ kết tình anh em

Duyên đã may cớ sao lại rủi

Nghĩ nguồn cơn dở dói sao đang? [Nhại thơ Nguyễn Gia Thiều]

Nhập thế cục bất khả vô văn tự

Chẳng hay ho cũng húng hắn vài bài

Cốt sao cơ cấu đủ dài

Vừa cho chuyến vét rồi “bai” cũng vừa

Thấy đâu thầy bậy thầy bạ

Cô gì cô lốc cô lô

Tiễn chân, cô mất hai đồng chẵn

Sờ bụng thầy không một chữ gì

Lộc nước còn mong thêm giải ngạch

Phúc nhà nay được sạch trường quy

Ba kỳ trọn vẹn thêm kỳ nữa

Ú ớ u ơ ngọn bút chì

Đau quá đòn hằn

Rát hơn lửa bỏng

Nghĩ đến chữ “lương nhân đắc ý” thêm nỗi thẹn thùng

Ngắm đến câu “quyển thổ trùng lai” nói ra ngập ngọng

Người một nơi, hồn phách một nơi, than thân với bóng

Thôi thời thôi

Sách vở mập mờ,

Văn chương lóng ngóng

Dám hỏi những ai nơi cố quận

Đứa bưng đứa hót đứa đang chờ

Mình hôi mũi ngạt không kỳ quản

Biệt thự ô tô vẫn nhởn nhơ

Cũng hàm tiến sĩ giáo sư

Cho dù đợt vét chẳng thừa của ế

Ngán nổi hàng phường khi cúng tế

Vẽ ông ôm đít để lên thờ [Nhại thơ Tú Xương]

Rúc rích thây cha con chuột nhắt

Vo ve mặc mẹ cái ong bầu,

Đố ai biết đó vông hay trốc

Còn kẻ nào hay cuống với đầu

Thôi thế thì thôi, thôi phét lác

Thôi màu lý luận đã ôi thiu

Ong non ngứa nọc châm hoa rữa

Dê cỏn buồn sừng húc dậu thưa

Chèo ghe vừa khỏi vòng nước ngược

Đâm c… ngay vào ngấn nước xuôi

Mới chớm lên bờ đã vỗ đít

Nào khi giữa khúc phải co vòi

Chuyến đò nên nghĩa sao không nhớ

Chỉ nhớ âm mưu toan tính thôi [Nhại thơ Hồ Xuân Hương]

Trẻ tạo hóa đành hanh quá ngán

Chết đuối người trên cạn mà chơi

Lò cừ nung nấu sự đời

Bức tranh vân cẩu vẽ người tang thương   [Nhại thơ Nguyễn Gia Thiều]

Cái lò đúc ra, khéo khéo phòm

Nứt ra một lỗ hỏm hòm hom

Người quen trò đểu, chen chân xọc

Kẻ lạ chiêu gian, mỏi mắt dòm

Tuồng ế, trống chiêng khua inh ỏi

Ấy khuôn hay méo thợ nào lừa

Mướp đắng khen ai đổi mạt cưa

Rắn đói đâu từ con cóc thối

Mèo thèm chỉ dõi miếng nem thừa

Kẻ hầm rêu mốc trơ toen hoẻn

Con đường vô ngạn tối om om

Phùng má trợn mắt tài xuyên tạc

Tô son quét phấn thối thành thơm

Báo chí truyền thông tài đơm đặt

Phải cố sao cho đỡ đụng hàng

Cả nể cho nên hóa dở dang

Nỗi niềm chàng có biết chăng chàng

Quản bao miệng thế lời chênh lệch

Rõ khéo trò đời đến dở dom

Năm chó đến lò lo cháy rực

Đút củi khô vào thay củi tươi

“Thiên địa vi lô hề, tạo hóa vi công”

Trời là thợ đốt lò, chẳng phải ông

Liều lĩnh đốt, chổng mông thổi lửa

Tự thiêu mình lò vỡ cháy ông thôi

Ông Tổng ơi, ông Tổng ơi

Chúng bén duyên ông có thế thôi

Nòng nọc đứt đuôi đuôi từ đây nhé

Ngàn vàng khôn chuộc dấu bôi vôi!  [Nhại thơ Hồ Xuân Hương]

Ôi nhân* sinh là thế ấy,

Như bóng đèn, như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao,

Bấy nhiêu năm ông hưởng thụ biết chừng nào

Mà tội ác chất chồng cao như núi

Trời đất đấy có hình cũng hoại

Ý chi chi mà chắc chắn chi chi

Cuộc phế bỏ tất rồi phải kịp thì

Khi đắc chí lại có khi thất chí

Trông đó đó hãy suy cho kỹ

Xưa đến nay nào có trừ ai

Định nhờ Tầu, Tầu chắc cũng “bai”

Ngựa già khó tính đường dài [Nhại theo thơ Nguyễn Công Trứ”]

Bức tranh vân cẩu vẽ người tang thương.

LIÊN KHÚC CÒN DÀI LIÊN MIÊN, NĂM HẾT TẾT ĐẾN TẠM DỪNG Ở ĐÂY

Trưa ba mươi Tết Mậu Tuất

Bình Luận từ Facebook

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây