“Kỷ luật thép” cũng không cứu nổi đảng cộng sản

  •  
  •  
  •  
  •  

Trung Nguyễn

15-9-2017

Lại thêm một bài xã luận có tựa “Vấn đề đạo đức trong xây dựng Đảng hiện nay” trên tạp chí Cộng sản với nội dung kêu gọi các đảng viên cộng sản phải có “đạo đức”, phải học tập “tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh”, và thêm một cái là “kỷ luật thép”.

Mấy chục năm qua trên đất nước này, người dân như chúng tôi phải liên tục nghe các lãnh đạo đảng cộng sản rao giảng về đạo đức, vậy mà bây giờ tạp chí Cộng sản cho rằng “Xây dựng Đảng về đạo đức” là “tư duy mới trong xây dựng Đảng”. Có lẽ tác giả bài xã luận quan trọng này của đảng cộng sản được đăng vào ngày 2/9 là … Việt kiều mới về nước hay người nước ngoài mới học tiếng Việt, nên không biết gì về chuyện chính trị trên đất nước này mấy chục năm qua?

Dù không phải là một Giáo sư, Tiến sỹ ngành xây dựng đảng “hoành tráng” như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng của đảng cộng sản, tôi cũng xin góp ý vài lời với Hội đồng lý luận trung ương của đảng cộng sản nhằm xây dựng “đảng ta” “trong sạch”, “vững mạnh”.

Chất keo gắn kết một đảng là tư tưởng, ý thức hệ, “kỷ luật thép” là cái theo sau

Một đảng chính trị được định nghĩa là một nhóm người có chung mục tiêu và quan điểm chính trị, tập hợp lại với nhau một cách có tổ chức, tìm cách ảnh hưởng tới chính sách công bằng cách đưa ứng cử viên của đảng vào các vị trí dân cử.

Điểm đầu tiên quan trọng nhất của một đảng chính trị là tập hợp những người có cùng chung tư tưởng chính trị. Tư tưởng chính trị chính là chất keo giữ các đảng viên trung thành với đảng, cũng như các đảng viên trung thành với nhau. Vậy thì cái tư tưởng của đảng cộng sản có còn phù hợp và đúng đắn hay không? Chúng ta thử khảo sát nhanh một vài điểm rất mâu thuẫn và vô lý trong tư tưởng, lý luận của đảng cộng sản ngay trong bài xã luận quan trọng 2/9 trên.

Thứ nhất, việc nói đến “đạo đức cách mạng” hay “tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” để thực hiện thành công chủ nghĩa cộng sản là chuyện mâu thuẫn. Chủ nghĩa cộng sản xuất phát từ quan niệm “duy vật”, “vật chất quyết định ý thức”. Ở đây nếu phải dựa vào “đạo đức” hay “tâm” của cán bộ cộng sản để xây dựng chủ nghĩa cộng sản là chuyện mâu thuẫn với luận điểm căn bản nhất trong lý luận duy vật. Những nhà lý luận Mác xít, những lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam đã “tự diễn biến, tự chuyển hóa” để trở thành “duy tâm”, hay nói dễ hiểu hơn là “chủ quan, duy ý chí”.

Thứ hai, tư tưởng của Hồ Chí Minh là “quét sạch chủ nghĩa cá nhân”, có nghĩa là cá nhân phải hy sinh cho một “nhân dân”, “tập thể” chung chung nào đó. Thế nhưng, “tập thể” nào cũng đều cấu thành từ những cá nhân, không có hai cá nhân nào giống nhau hoàn toàn và chỉ có cá nhân mới biết rõ điều gì làm họ hạnh phúc. Không có cá nhân thì không có tập thể. Không thể có chuyện một tập thể hạnh phúc nhưng các cá nhân trong tập thể đó lại bất hạnh vì phải “hy sinh” cho cái tập thể đó.

Tương tự, không thể nói cả dân tộc Việt Nam có độc lập, tự do khi từng cá nhân công dân Việt Nam còn chưa có quyền làm chủ đất nước. Công dân Việt Nam chưa có quyền trưng cầu dân ý, chưa có quyền phúc quyết hiến pháp, chưa có quyền tự do ứng cử, tự do bầu cử để bầu ra lãnh đạo quốc gia, chưa có quyền sở hữu đất đai, tài sản của mình.

Sự phát triển của các nước dân chủ, văn minh trên thế giới đều dựa trên sự tôn trọng cá nhân, tôn trọng quyền con người, không được phép nhân danh “tập thể”, “nhân dân”, hay “quốc gia” để chà đạp lên bất kỳ con người cá nhân nào. Nhiệm vụ của chính phủ là tạo điều kiện tối đa cho từng cá nhân, từng công dân có điều kiện tự nỗ lực để hoàn thành ước mơ, mục tiêu cuộc đời họ.

Ước mơ của những người muốn vào đảng cộng sản, theo như “quảng cáo” trong bài báo, là để “phục vụ nhân dân” chứ không phải để “làm quan phát tài”. Như vậy là việc các đảng viên có chức quyền được phục vụ nhân dân là hạnh phúc của họ chứ người dân Việt Nam chúng tôi hoàn toàn không cần các đảng viên đó phải đau khổ, phải “hy sinh quên mình” vì chúng tôi. Nếu họ không thích làm việc trong bộ máy nhà nước thì họ cứ làm những công việc đem lại hạnh phúc cho họ mà không vi phạm pháp luật là được. Việc quốc gia đại sự hãy để những người khác hoặc những đảng chính trị khác làm.

Thứ ba, việc đòi “quét sạch chủ nghĩa cá nhân” đi ngược với việc đòi “chuyên chính vô sản”, đòi độc quyền nhà nước. Đảng cộng sản thực ra là một tập hợp những cá nhân theo chủ nghĩa cộng sản. Khi đảng cộng sản đòi “chuyên chính”, tức là “độc tài”, nghĩa là đã tự cho tập hợp các cá nhân trong đảng được đặc quyền đặc lợi là cai trị người dân mà không cần do dân bầu ra. Việc đòi “chuyên chính vô sản”, đòi “độc quyền nhà nước” chính là chủ nghĩa cá nhân ở mức độ cao nhất, kinh khủng nhất vì nó ảnh hưởng tai hại đến toàn thể người dân, vi phạm tới “công bằng xã hội” là mục tiêu trên “quảng cáo” của đảng cộng sản.

Còn rất nhiều điều mâu thuẫn, vô lý trong tư tưởng, lý luận, mục tiêu của đảng cộng sản. Ở đây tôi chỉ nêu ba điểm nổi bật. Chính vì tư tưởng, mục tiêu mâu thuẫn nhau, lời nói mâu thuẫn với việc làm nên việc người dân và đảng viên cộng sản không tin vào đảng cộng sản nữa là chuyện bình thường. “Chất keo” gắn kết các đảng viên với nhau là tư tưởng đã tan rã thì việc tăng cường “kỷ luật thép” hay “đạo đức cách mạng” là vô ích. Nếu các lãnh đạo đảng cộng sản tiếp tục bám vào tư tưởng, lý luận như hiện nay thì chuyện sụp đổ là không thể tránh khỏi.

Tác phẩm LNK Infomedis của điêu khắc gia Gintaras Karosas, làm từ 3000 cái ti vi cũ mà dân Lithuania mà phải nghe CS tuyên truyền dối trá và lừa bịp, vừa được khánh thành năm 2001, thì bức tượng của Lenin đã bị giật sập. Nguồn: internet

Pháp luật chuẩn mực cho cả quốc gia mới là giải pháp chứ không phải là “đạo đức”, “kỷ luật” cho riêng một đảng nào

Việc hô hào đạo đức hay kỷ luật đảng cũng cho thấy một điều là hệ thống pháp luật hiện hành không áp dụng được vào thực tế, không áp dụng được cho các đảng viên cộng sản có chức có quyền. Đối với người dân thì đảng cộng sản áp dụng cái gọi là “pháp luật”, còn đối với các đảng viên cộng sản thì các lãnh đạo đảng áp dụng cái gọi là “kỷ luật thép” trong đảng.

Thật ra thì cuối cùng cái gọi là “pháp luật” hay “kỷ luật đảng” đó cũng chỉ là do ý chí của các lãnh đạo đảng cộng sản muốn áp dụng đến đâu mà thôi. Ví dụ điển hình nhất là các đại án tham nhũng do Tổng bí thư đảng cộng sản chỉ đạo trực tiếp. Nếu một quốc gia có pháp luật chuẩn mực thì thẩm phán chỉ việc xét xử theo luật chứ không cần chỉ đạo từ ai cả. Do đó, các lãnh đạo đảng cộng sản đang hết sức “duy tâm”, phản bội lại quan niệm “duy vật” của chủ nghĩa cộng sản.

Kinh tế thị trường không phải là thủ phạm, pháp luật tùy tiện mới là thủ phạm

Một điểm vô lý nữa trong luận điểm của các nhà lý luận cộng sản là đổ thừa việc đảng viên cộng sản tham nhũng, hủ bại là do “kinh tế thị trường”. Các quốc gia khác đều có kinh tế thị trường nhưng các đảng chính trị ở đó không hủ bại, tham nhũng tệ như đảng cộng sản Việt Nam. Tổ chức Minh bạch Quốc tế cho biết, chỉ số cảm nhận tham nhũng của Việt Nam năm 2016 đứng thứ 113/176.

Các nước dân chủ, văn minh chống tham nhũng bằng cách có nhiều đảng chính trị để giám sát lẫn nhau, tạo thành hệ thống kiểm soát và cân bằng quyền lực. Thêm vào đó là có báo chí tự do để người dân có thể lên tiếng khi có tiêu cực xã hội, và tòa án độc lập để xét xử bất kỳ ai tham nhũng mà không phải e ngại “đánh chuột đừng để vỡ bình”. Ngoài ra còn nhiều hội đoàn, tổ chức xã hội dân sự để giám sát việc thực thi pháp luật của chính quyền.

Các lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam cũng biết vậy và hô hào “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” nhưng dân hoàn toàn không có quyền gì trên thực tế vì các quyền nào của dân cũng không được cụ thể qua các đạo luật. Rút cuộc, chủ trương, chính sách của giới lãnh đạo cộng sản nghe rất kêu trên lý thuyết nhưng không thể đưa vào cuộc sống vì không cụ thể được qua pháp luật chuẩn mực.

Cục trưởng Cục chống Tham nhũng Phạm Trọng Đạt từng thú nhận: “Tham nhũng là những người có chức vụ quyền hạn, chống lại cơ chế xin cho. Chúng tôi chống lại có khi chết trước”. Ngay cả quan còn không dám chống tham nhũng thì người dân như chúng tôi chống tham nhũng làm sao?

Hãy “dân chủ thực chất” đi!

Do đó, để đảng cộng sản cũng như cả đất nước tránh sụp đổ chính là giải pháp thứ sáu trong bài viết:

“Thứ sáu, thực hiện dân chủ thực chất trong Đảng và trong xã hội. Đây là giải pháp và điều kiện không thể thiếu để giáo dục, rèn luyện đạo đức cho cán bộ, đảng viên. Chế độ ta là chế độ dân chủ. Mọi quyền lực của chế độ đều thuộc về nhân dân”.

Khi tác giả bài báo phải kêu gọi thực hiện “dân chủ thực chất” có nghĩa là “dân chủ” từ trước tới nay ở Việt Nam là dân chủ hình thức, giả tạo. Điểm đầu tiên để bắt đầu một nền “dân chủ thực chất” chính là một bản hiến pháp chuẩn mực được toàn dân phúc quyết. Không làm được điều này thì mọi biện pháp, hô hào của giới lãnh đạo cộng sản chỉ là giả dối.

Lãnh đạo không chính trực thì tương lai đất nước tối đen như mực. “Dân quyền hiện thực, pháp quyền chuẩn mực, chính quyền chính trực” chính là giải pháp cho Việt Nam, giải pháp cho đoàn kết dân tộc, và cũng là giải pháp để cứu đảng cộng sản khỏi sụp đổ.

© Copyright Tiếng Dân

Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN

    • “Baque” bị bức tử và phải ra đi trong ngậm ngùi thương tiếc.
      Còn cái đảng cờ máu này khi bị cả nước đồng lòng cho giật nước xuống hầm cầu thì có ai thương tiếc hả Cao Xuân Tùng (ở An Dương, Hải Phòng, Việt Nam) ?

  1. Cho tớ phản biện cái bài này

    Những điểm + (sản)

    1- Đánh đồng Đảng & đất nước “để đảng cộng sản cũng như cả đất nước tránh sụp đổ”

    2- Vẫn còn lo lắng cho sự tồn vong của Đảng Cộng Sản lắm lắm “và cũng là giải pháp để cứu đảng cộng sản khỏi sụp đổ”

    Rất tiếc chỉ có bấy nhiêu . Nhưng là người trong nước, hiểu rõ thực trạng chính trị của đất nước (hổng phải “Việt kiều mới về nước hay người nước ngoài mới học tiếng Việt”) nên những đề xuất của tác giả sẽ dẫn tới sự sụp đổ của Đảng -là điều tác giả “rất” không muốn- hơn là ngược lại .

    “Tư tưởng chính trị chính là chất keo giữ các đảng viên trung thành với đảng, cũng như các đảng viên trung thành với nhau”

    Đúng . Nhưng dựa vào những thứ trên để xem nhẹ “kỷ luật” là sai . Trong tình trạng có > 4 tr đảng viên, kỷ luật không tồn tại thì sẽ sinh ra những đảng viên phát biểu ngược với lý tưởng Cộng Sản của Bác Hồ đã chọn cho dân tộc . Tên cụ thể thì nhiều . Lấy mấy bản kiến nghị ra, thảy trái táo lên, rơi trúng bất kỳ tên ai . Chính hắn, và người kế bên trái, phải, đàng trước, đàng sau …

    “đạo đức cách mạng” hay “tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” không mâu thuẫn với bản chất “duy vật” của chủ nghĩa Mác . Duy vật là nền tảng triết học, đạo đức không phải duy tâm & cần có để đánh giá cá nhân, thậm chí 1 phần quan trọng của lý tưởng . Và “đạo đức cách mạng/Hồ Chí Minh” là khuôn vàng thước ngọc . Chính Marx đã chỉ ra 1 quan điểm đạo đức để đánh giá ai là người Cộng Sản chân chính “Những người cộng sản coi là điều đáng khinh bỉ nếu giấu giếm những quan điểm và ý định của mình“. Đạo đức Cộng Sản/Hồ Chí Minh để phân biệt với các loại đạo đức khác như tư bẩn, phong kiến . Chỉ với “đạo đức Cộng San/Hồ Chí Minh” mới có thể xây dựng được lý tưởng Cộng Sản . Những đạo đức khác sẽ chỉ dẫn tới những quái thai khi xây dựng lý tưởng . Ngoại trừ bác theo Đại tướng Võ Nguyên Giáp, xây chủ nghĩa tư bẩn nhưng dân giàu nước mạnh rồi kêu là “chủ nghĩa xã hội”.

    “Những nhà lý luận Mác xít, những lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam đã “tự diễn biến, tự chuyển hóa”

    Đúng, nhưng không chính xác . Sẽ nói sau

    “Thứ hai, tư tưởng của Hồ Chí Minh là “quét sạch chủ nghĩa cá nhân” …”

    Có nghĩa Bác Hồ sai ? Xúc phạm Bác Hồ thế là trắng trợn, không khéo léo như Gs Ngô Bảo Châu còn được Gs Trần Đình Sử bào chữa .

    “Sự phát triển của các nước dân chủ, văn minh trên thế giới”

    Cụm từ trên hiểu đúng là các nước tư bẩn . Ở trên tác giả lo cho sự tồn vong của Đảng Cộng Sản, tới đây tg lại quên mất tên của nước mình . Đúng, bây giờ chỉ còn định hướng xã hội chủ nghĩa thôi -thoái hóa là đây chứ là đâu- nhưng không có nghĩa chúng ta không có quyền hy vọng tới cuối thế kỷ này, nước ta có thể sẽ nhìn thấy cơ hội phục hồi toàn bộ xã hội chủ nghĩa như cái tên .

  2. “Ước mơ của những người muốn vào đảng cộng sản, theo như “quảng cáo” trong bài báo, là để “phục vụ nhân dân” chứ không phải để “làm quan phát tài”. Như vậy là việc các đảng viên có chức quyền được phục vụ nhân dân là hạnh phúc của họ chứ người dân Việt Nam chúng tôi hoàn toàn không cần các đảng viên đó phải đau khổ”

    Nước ta là nước (chỉ) định hướng xã hội chủ nghĩa (thôi), hổng phải tư bẩn . Điều tg nói đúng với tư bẩn . Ở nước ta thì người dân phải cảm thấy hạnh phúc vì được/bị những đảng viên phục vụ . Những người nào không cảm thấy hạnh phúc thì … cút . Không cút ? “Kỷ luật thép”.

    “làm quan phát tài” là sản phẩm phụ . Nhưng ở Việt Nam, chân phụ nuôi chân chính, chân ngoài nuôi chân trong .

    “Ngay cả quan còn không dám chống tham nhũng thì người dân như chúng tôi chống tham nhũng làm sao?”

    Theo lẽ thường thì “Đảng viên đi trước, làng nước theo sau … chết ráng chịu, nhưng nguyên tắc “Đảng viên đi trước” vẫn còn có thể áp dụng ở đây . Đảng viên đi lùi, dân phải lùi mau hơn đảng viên . Đảng viên tránh thì dân càng phải tránh xa .

    “Dân chủ” ở đây cũng là dân chủ (định hướng) xã hội chủ nghĩa . Suy ra “dân chủ thực chất” cũng là “dân chủ thực chất xã hội chủ nghĩa”. Tớ thấy nó đã tồn tại từ thời Bác Hồ . Well, không chính xác là ở chỗ này . Bây giờ “dân chủ” không bằng thời Bác Hồ . Ngày xưa không có nhiệm kỳ, vì vậy không tồn tại cả tư duy nhiệm kỳ . Bây giờ thì … Điều nữa là bây giờ Đảng (rất) phai nhạt lý tưởng Cộng Sản, đập phá chủ nghĩa Mác-Lê, bóp méo vặn vẹo tư tưởng Hồ Chí Minh, không những thế lại tự hào, kêu là “đổi mới”! Đồ xịn, ô la din bị cắt kéo lung tung thì kêu là “đổi mới”! Đang đường đường Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, “đổi mới” giữa chừng thì thành (chỉ) định hướng xã hội chủ nghĩa (thôi) Việt Nam! Nhắc lại lời Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, “thoái hóa là đây chứ là đâu!”.

    Last, and by all means, least

    “giải pháp cho đoàn kết dân tộc, và cũng là giải pháp để cứu đảng cộng sản khỏi sụp đổ”

    Có thể hiểu ngược lại không ? Giải pháp để cứu đảng cộng sản khỏi sụp đổ là giải pháp cho đoàn kết dân tộc . a = b => b = a ?

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây