Rieke Havertz và Juliane Schäuble, phỏng vấn Fiona Hill
Phạm Hồng Lam, dịch
21-3-2026
Fiona Hill từng là Cố vấn An ninh Quốc gia cho Donald Trump. Trong bài này bà nói rằng, tại sao cuộc chiến Iran là một trong những sai lầm lớn nhất của ông – và tại sao việc Âu châu nịnh hót ông là điều đáng xấu hổ.
Khi Iran thông báo chỉ các tàu dầu giao dịch bằng đồng Nhân dân tệ (yuan) của Trung Quốc mới được phép đi qua eo biển Hormuz, Iran đang đi một đòn tấn công chiến lược khác hơn cuộc đối đầu không cân sức về quân sự: Đó là sự phát động cuộc chiến về hệ thống tiền tệ.
Cuộc chiến tại Ukraine không chỉ là một cuộc đối đầu quân sự, mà còn là phép thử về nhận thức, về cách một nhà lãnh đạo đánh giá đối thủ của mình. Và có lẽ, sai lầm lớn nhất của Tổng thống Nga Vladimir Putin không nằm ở chiến thuật hay vũ khí, mà ở việc đánh giá thấp con người đứng đầu Ukraine, Volodymyr Zelensky.
Chuyện giả tưởng về Tôn Tẫn, người nước Tề, là một quân sư, một nhà chỉ huy quân sự nổi tiếng thời Chiến Quốc. Ông cưỡi trâu khi ra trận, chú trâu thần kỳ này có khả năng mọc lại đầu sau khi bị chặt.
Nick Fuentes, một dư luận viên cực hữu thượng thặng theo chủ nghĩa dân tộc da trắng, có ảnh hưởng lớn của phong trào MAGA, vừa kêu gọi những người ủng hộ anh nên bỏ phiếu cho đảng Dân chủ năm 2026.
Trong một hành động gây sốc, trái ngược hoàn toàn với quan điểm chính thống của phong trào MAGA, Fuentes công khai kêu gọi fans của mình không chỉ từ bỏ đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026, mà còn bỏ phiếu cho đảng Dân chủ, nếu họ tham gia bỏ phiếu.
Fuentes nói “Đừng đi bỏ phiếu trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ. Và nếu có đi bỏ phiếu, hãy bỏ phiếu cho đảng Dân chủ”.
Fuentes liên tục kêu gọi “phải chấm dứt hoạt động” của chính quyền hiện tại, cáo buộc anh Tư Tê (Tổng Thống Tâm Thần) phản bội “Nước Mỹ Trên Hết” (America First) kéo đất nước vào chiến tranh với Iran và che đậy vụ bê bối Epstein.
Fuentes còn đi xa hơn, nói rằng anh sẽ không ủng hộ những nhân vật mà anh cho là đã đưa nước Mỹ vào chiến tranh với Iran và gợi ý rằng anh thà “trở thành một người thuộc đảng Dân chủ” hơn là ủng hộ những gì anh coi là một đảng viên Cộng hòa thất bại.
Fuentes nói rằng, chính quyền đã “đánh mất quyền lực” và kêu gọi “tước đoạt lại” (hostile takeover) đảng Cộng hòa vào năm 2028.
Điều này đánh dấu một sự rạn nứt sâu sắc bên trong hệ sinh thái ủng hộ anh 4T, đặc biệt là trong bối cảnh có những phản ứng dữ dội từ một số bộ phận cực hữu về hành động quân sự của anh 4T chống lại Iran.
Hôm 1 tháng 3, máy bay không người lái của Iran đã tấn công một căn cứ Mỹ ở Erbil, Iraq. Một kho vũ khí bốc cháy, và các vụ nổ tiếp theo làm rung chuyển khu vực.
Anh 4T, trong video thứ hai kể từ khi phát động cuộc tấn công lớn vào Iran, bình luận về cái chết của ba binh sĩ Mỹ, nói “Thật đáng buồn, có thể sẽ còn nhiều thương vong nữa trước khi cuộc chiến kết thúc. Đó là điều không thể tránh khỏi. Có thể sẽ còn nữa. Nhưng chúng ta sẽ làm mọi thứ có thể để điều đó không xảy ra“.
Không ai bênh vực chế độ thần quyền độc tài ở Iran, nhưng anh 4T tự bản chất là độc tài thì làm gì có chuyện muốn giúp người dân Iran có dân chủ!? Nhìn Venezuela thì biết liền.
Cái đuôi đang vẫy con chó! Anh 4T muốn gây từ khủng hoảng này đến khủng hoảng khác để dân chúng không có thời giờ quan tâm đến chuyện ấu dâm của anh.
Anh đang làm tôi mọi không công tốn của cho thủ tướng Do Thái và đám tỷ phú. Khi vừa ra lệnh tấn công Iran xong là anh tiệc tùng rượu thịt ngay với đám tỷ phú tại Mar-a-Lago.
Anh đã mở nắp lon trùng, cho trùng bò ra lểnh nghểnh không thể nào đậy nắp lại được, mà hậu quả là binh sĩ và người dân Mỹ sẽ chết một cách oan uổng. Anh đưa thế giới vào sự bất định của chiến tranh cũng như thế giới đại chiến.
Pavel Talankin quay phim học sinh trong lớp tại Karabash. Những tư liệu ông ghi lại sau năm 2022 trở thành nền tảng của bộ phim tài liệu Mr. Nobody Against Putin. Nguồn: Internet
Nếu Trump từng thô lỗ tấn công và cắt ngang các ký giả khi được hỏi về việc Nga cung cấp tin tình báo cho Iran tấn công vào các mục tiêu quân sự của Mỹ và Do Thái tại các cuộc họp báo, thì trong cuộc phỏng vấn trên đài Fox News hôm ngày thứ Sáu vừa qua, lần đầu tiên Trump công khai xác nhận Nga có cung cấp tin tức cho Iran “chút đỉnh” (a little bit).
Không còn là những cuộc tấn công tự sát Kamikaze trong Đệ Nhật Thế Chiến khi các phi công cảm tử Nhật đâm phi cơ xuống các mục tiêu quân sự của kẻ thù, cuộc chiến giữa Mỹ và Do Thái với Iran hiện nay được xem là cuộc đối đầu giữa vũ khí tối tân, đắt tiền của Mỹ với loại thiết bị không người lái “Kamikaze drone”, rẻ tiền nhưng không kém nguy hiểm của Iran.
Khi căng thẳng leo thang sau các cuộc không kích của Mỹ và Israel khắp Trung Đông, sự chú ý đã đổ dồn vào một dải nước hẹp mà hầu hết người dân Mỹ hiếm khi nghĩ tới: Eo biển Hormuz. Với giá xăng tăng cao và vận tải biển bị gián đoạn, hành lang này đã trở thành tâm điểm của một câu hỏi địa chính trị và pháp lý đầy rủi ro.
Liệu Iran có thể đóng cửa eo biển này một cách hợp pháp?
Eo biển Hormuz là một hành lang hàng hải hẹp nằm giữa Iran ở phía bắc với Oman và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) ở phía nam. Nó kết nối Vịnh Ba Tư với Biển Ả Rập và nói một cách thực tế là kết nối với các thị trường toàn cầu.
Tại điểm hẹp nhất, eo biển này chỉ rộng 21 hải lý. Điều đó có nghĩa là mọi tàu dầu đi qua đều phải di chuyển trong lãnh hải của Iran hoặc Oman. Không có tuyến đường biển thay thế nào khác.
Khoảng 20 triệu thùng dầu lưu thông qua eo biển mỗi ngày. Con số này tương đương với lượng tiêu thụ hàng ngày của toàn nước Mỹ và chiếm khoảng 1/5 nguồn cung toàn cầu. Khoảng 20% lượng khí hóa lỏng (LNG) của thế giới cũng đi qua Hormuz. Chỉ tính riêng năm 2025, giá trị thương mại năng lượng qua hành lang này ước tính khoảng 600 tỷ USD hàng năm, với gần 3.000 con tàu qua lại mỗi tháng.
Nói tóm lại: Nếu Hormuz bị gián đoạn, thị trường năng lượng toàn cầu sẽ cảm nhận được ngay lập tức – và người tiêu dùng Mỹ cũng vậy.
Eo biển Hormuz là một trong những nơi quan trọng nhất. Vì con kênh này nằm trong lãnh hải của Iran và Oman, Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) đã tạo ra một chế độ pháp lý đặc biệt cho các eo biển kiểu này, gọi là “quá cảnh vô hại” (transit passage).
Theo quy tắc này, tàu thuyền có quyền di chuyển liên tục và nhanh chóng qua các eo biển dùng cho hàng hải quốc tế, ngay cả khi những vùng nước đó về mặt kỹ thuật nằm trong lãnh hải của một quốc gia. Hiệp ước nêu rõ tại Điều 44 rằng các quốc gia ven eo biển “không được cản trở việc quá cảnh”, và quyền này không thể bị đình chỉ.
Nói cách khác, kiến trúc pháp lý của đại dương quy định rằng các hành lang này phải luôn mở rộng.
Tuy nhiên, thực tế chính trị lại phức tạp hơn. Oman đã phê chuẩn UNCLOS. Iran đã ký nhưng chưa bao giờ phê chuẩn. Mỹ cũng chưa phê chuẩn, mặc dù Washington coi hầu hết các điều khoản hàng hải của công ước là tập quán quốc tế có tính ràng buộc và thường xuyên thực thi chúng thông qua các hoạt động Tự do Hàng hải (FONOPs).
Bất chấp những khác biệt đó, nguyên tắc cốt lõi là các eo biển quốc tế lớn phải luôn mở cửa. Đây là một thành tựu quan trọng của trật tự pháp lý sau Thế chiến II: Một khuôn khổ do Liên Hợp Quốc đàm phán nhằm bảo đảm các “đường cao tốc” trên biển vẫn thông suốt cho thương mại và quá cảnh.
“Các quốc gia giáp eo biển không được cản trở việc quá cảnh và phải thông báo thích đáng về bất kỳ mối nguy hiểm nào đối với hàng hải hoặc hàng không trong hoặc trên eo biển mà họ biết. Không được phép đình chỉ việc quá cảnh” — Điều 44, UNCLOS.
Liệu Iran có thể đóng cửa eo biển một cách hợp pháp để trả đũa các đối thủ?
Câu trả lời là Không. Ngay cả trước khi UNCLOS tồn tại, Công ước Geneva năm 1958 về Lãnh hải – mà Iran đã phê chuẩn – đã công nhận rằng các eo biển dùng cho hàng hải quốc tế không thể bị đóng cửa một cách tùy tiện. Theo hệ thống cũ đó, tàu thuyền nước ngoài được hưởng quyền “đi qua không gây hại không thể đình chỉ”.
Sau này, UNCLOS đã củng cố thêm các biện pháp bảo vệ đó thông qua chế độ quá cảnh.
Điểm mấu chốt rất rõ ràng: Dưới bất kỳ khung pháp lý nào, việc đóng cửa hoàn toàn Eo biển Hormuz đối với vận tải quốc tế sẽ cực kỳ khó để biện minh theo luật pháp quốc tế.
Dù vậy, các quốc gia ven biển vẫn giữ những quyền nhất định. Họ có thể điều tiết giao thông để bảo đảm an toàn và có thể hành động chống lại các tàu tham gia vào hoạt động thù địch. Nhưng những quyền hạn đó chỉ giới hạn trong các hành vi cụ thể trong quá trình quá cảnh – chúng không mở rộng sang các tranh chấp địa chính trị rộng hơn hoặc trả đũa các cuộc tấn công quân sự.
(Hơn nữa, nếu Iran cản trở việc đi lại bằng biện pháp quân sự, điều đó sẽ vi phạm nghiêm trọng Hiến chương Liên Hợp Quốc, vốn nghiêm cấm việc sử dụng vũ lực bất hợp pháp.)
Làm thế nào để đóng cửa một vùng biển?
Tất cả những điều này dẫn đến một câu hỏi hiển nhiên: Một quốc gia thực sự “đóng cửa” một tuyến đường thủy bằng cách nào?
Khác với một con kênh, đại dương bao la không thể đơn giản là “khóa cửa”. Trên thực tế, đóng cửa một eo biển nghĩa là làm cho việc đi qua đó trở nên nguy hiểm hoặc rủi ro về kinh tế đến mức các tàu thương mại phải ngừng di chuyển.
Có vài cách để đạt được điều đó:
Thủy lôi: Một trong những phương pháp hiệu quả nhất (nhưng cũng mang tính tự hủy và gây hại lâu dài nhất) là rải thủy lôi trên các tuyến đường vận tải. Tàu ngầm hoặc tàu cao tốc có thể triển khai chúng một cách bí mật, biến các tuyến thương mại trọng điểm thành một canh bạc đầy rủi ro.
Tên lửa và máy bay không người lái (UAV): Các trận địa tên lửa ven biển hoặc tấn công bằng UAV có thể đe dọa các tàu đi qua. Ngay cả những cuộc tấn công lẻ tẻ cũng có thể làm ngành vận tải biển rúng động. Bạn không cần bắn trúng mọi con tàu – chỉ cần đủ để chứng minh mối đe dọa là có thật.
Quấy rối và bắt giữ: Một chiến thuật khác là sử dụng các đội tàu cao tốc nhỏ để áp sát, ngăn chặn hoặc bắt giữ các tàu dầu. Iran đã sử dụng các chiến thuật tương tự trong “Cuộc chiến tàu dầu” những năm 1980, và các vụ việc này đã tái diễn định kỳ trong những năm gần đây.
Khủng hoảng bảo hiểm: Đòn bẩy mạnh mẽ nhất có thể không liên quan đến vũ khí. Nếu các công ty bảo hiểm xác định một tuyến đường thủy đã trở nên quá nguy hiểm, họ có thể từ chối bảo hiểm cho các con tàu đi qua đó. Không có bảo hiểm, tàu không thể vay vốn, không có hàng hóa hay thủy thủ đoàn. Lúc đó, tuyến đường thủy có thể không bị chặn về mặt vật lý, nhưng lưu thông vẫn sụp đổ.
Nói cách khác, các eo biển như Hormuz hiếm khi bị đóng cửa thực sự, mà là bị đóng cửa về kinh tế, khi rủi ro, thị trường và nỗi sợ hãi thực hiện những gì mà Iran có thể đang cố gắng làm.
Khi Eo biển Hormuz bị phong tỏa chuyện gì sẽ xảy ra với thế giới?
Khủng hoảng dầu mỏ sẽ ảnh hưởng đến hầu hết mọi thứ trong nền kinh tế. Nguồn: Petrochemical Products
Thế giới thường lo sợ về giá xăng, nhưng hậu quả thực sự khủng khiếp nằm ở Nitơ (Phân bón) – thứ vốn di chuyển lặng lẽ hơn dầu mỏ nhưng quyết định sự sống còn của nhân loại. Giá Urea (Đạm) đã tăng vọt lên mức 584,50 USD/tấn (tăng 29% chỉ trong 11 ngày). Trung Đông chiếm tới 50% lượng giao dịch Urea toàn cầu.
Khi Hormuz bị phong tỏa, nguồn cung này bị “đóng băng” hoàn toàn.
Việc đóng cửa eo biển tạo ra một kịch bản tàn khốc theo tiến trình:
Giao thương sụp đổ: 75% hoạt động vận tải qua Hormuz ngừng trệ.
Phân bón không đến được tay nông dân đúng mùa vụ (tháng 3 và tháng 4).
Đất thiếu đạm sẽ không thể sản xuất ngũ cốc. Theo mô hình của World Bank, cứ 1% giá phân bón tăng sẽ kéo theo 0,45% giá lương thực tăng. Giá lương thực tăng vọt tại các quốc gia nhạy cảm sẽ dẫn đến nguy cơ bạo động và bất ổn chính trị.
Ấn Độ là nạn nhân điển hình khi nhập khẩu 40% lượng Urea từ khu vực này. Hiện quốc gia này đang mất cả phân bón thành phẩm lẫn nguồn khí đốt (LNG) cần thiết để tự sản xuất trong nước.
Cuộc khủng hoảng dầu mỏ, năng lượng có thể được tính toán bằng tiền, nhưng cuộc khủng hoảng phân bón tại Hormuz sẽ được tính bằng sản lượng thu hoạch và sự thiếu hụt lương thực trên diện rộng.
Bài tổng hợp từ góc nhìn của chuyên gia Shanaka Anslem Perera và Better World Campaign.
Khi được hỏi lý do tại sao ông quyết định phát động chiến tranh với Iran, Donald Trump đã trả lời trước cuộc phỏng vấn như sau: “Tình hình đang nhanh chóng tiến đến điểm không thể quay đầu và theo ý kiến của tôi, dựa trên những gì Steve, Jared, Pete và những người khác đã nói với tôi, Hoa Kỳ thấy điều đó là không thể chấp nhận được”.
Vừa có khoảng 50,000 thanh niên Việt Nam nhập ngũ! Cuối tuần vừa qua, tại các “lễ giao nhận quân” diễn ra trên khắp Việt Nam, thiên hạ tiếp tục phải nghe nhiều tuyên bố đã được lặp đi, lặp lại trong nhiều thập niên, đại loại “toàn đảng, toàn dân, toàn quân” phải “xây dựng và bảo vệ vững chắc tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa” bằng “nền quốc phòng toàn dân”. Thi hành nghĩa vụ quân sự chính là thực hiện “giữ nước từ khi nước chưa nguy,” bảo vệ tổ quốc “từ sớm, từ xa”…
Không phải ngẫu nhiên mà ngày càng nhiều người dân Mỹ, trong đó có tôi, phản đối cuộc chiến này. Những lý do không phải là cảm tính, mà dựa trên kinh nghiệm lịch sử, lợi ích kinh tế và nguyên tắc hiến pháp. Tôi lược kể ra như sau:
Nhà sử học Bernd Greiner, 73 tuổi, là chuyên gia về lịch sử nước Mỹ trong thế kỷ 20. Ông từng giảng dạy tại Đại học Hamburg và giữ chức Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Chiến tranh Lạnh Berlin (Berlin Center for Cold War Studies).
Đang có những nhận thức/ suy nghĩ/ ý kiến trái chiều trong cộng đồng người Việt trên nước Việt, trên báo quốc doanh và mạng xã hội về chiến tranh khi nổ ra cuộc chiến tranh ở Iran, trước đó là ở Ukraine.
Đúng là thời thế đã thay đổi. Iran 2026 gợi nhớ đến Iraq 2003, cùng là cuộc chiến do Mỹ gây ra để huỷ diệt khả năng phát triển vũ khí hạt nhân và kèm với nó là thái độ “đố mày dám động bố mày” của một quốc gia thù địch nếu họ thành công. Cùng là một cuộc chiến không tuyên bố, trái với luật pháp quốc tế khi tấn công một quốc gia có chủ quyền, cho dù chính thể cai trị quốc gia đó rất tàn ác và vô đạo đức, là đối tượng gây bất ổn cho khu vực và tài trợ cho khủng bố.
Về vấn đề Sân bay Long Thành, TBT Tô Lâm đã nêu lên hàng loạt câu hỏi nhưng không ai trả lời được, như kinh phí đầu tư cao so với các nước lân cận mà lại không có gì vượt trội; bao lâu thì thu hồi được vốn, và mỗi năm đóng góp cho sự tăng trưởng kinh tế quốc gia là bao nhiêu; hay việc đi ra sân bay mất quá nhiều thời gian vì cơ sở hạ tầng, đường sá chưa đáp ứng yêu cầu của dự án.
Chú thích ảnh của tác giả: Một nghĩa trang ở miền Đông Sibiri nước Nga 2/2026. Các tình nguyện viên phát hiện ra nhiều mộ không hề đăng cáo phó nên thống kê dựa trên cáo phó chỉ phản ánh một phần số lính chết trận. Nguồn: Internet
Ngày này cách đây tròn bốn năm, Putin bỏ qua mọi lời can ngăn, có lúc tới mức cầu xin yếu đuối của phương Tây, trắng trợn và ngạo mạn xua quân xâm lược Ukraine, với mục tiêu bắt sống hoặc tiêu diệt chính phủ của tổng thống Zelensky. Kế hoạch ăn mừng chiến thắng và duyệt binh ở Kyiv sau khoảng 10 ngày đã được Putin phê chuẩn. Tại điện Cẩm Linh, Putin không thèm nghe điện thoại của bất cứ ai, trong đó có Zelensky.
Trong cuộc phỏng vấn độc quyền với phóng viên Jeremy Bowen của BBC tại Kyiv, Tổng thống Volodymyr Zelensky đã khẳng định lập trường kiên định: “Tôi tin rằng Putin đã khởi đầu. Vấn đề là hắn có thể chiếm bao nhiêu lãnh thổ và chúng ta sẽ ngăn chặn hắn thế nào… Nga muốn áp đặt một lối sống khác lên thế giới và thay đổi cuộc sống mà mọi người đã lựa chọn cho mình”.
Có một nghịch lý khiến tôi day dứt suốt ba năm qua: Việt Nam từng là nạn nhân của những cuộc xâm lăng kéo dài cả ngàn năm, từng trải qua chiến tranh triền miên trong thế kỷ XX, từng mất mát hàng triệu sinh mạng để bảo vệ độc lập, vậy mà khi Nga đưa quân vào Ukraine, không ít người Việt lại hả hê, cổ vũ, thậm chí chế giễu nỗi đau của một dân tộc khác.
Giữa năm 1978 quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc trở nên căng thẳng. Ngay ở Hà Nội khi tôi đang còn làm việc tại Uỷ ban Kế hoạch Nhà nước, đã có những câu hỏi được đặt ra: “Liệu Trung Quốc có tấn công Việt Nam hay không?” Và để giảm hiểm họa, thậm chí còn có ý kiến dừng thiết kế xây dựng đường giao thông khổ lớn từ biên giới phía Bắc về thẳng Hà Nội.
Những hình ảnh người dân Iran xuống đường rồi bị đàn áp dã man khiến người ta phẫn nộ là điều hoàn toàn dễ hiểu. Người biểu tình bị bắn, bị bắt, bịt miệng; truyền thông bị bóp nghẹt; bạo lực trở thành ngôn ngữ duy nhất của nhà nước. Trước cảnh ấy, nhiều người quay sang Hoa Kỳ với một suy nghĩ quen thuộc: “Mỹ đâu rồi? Sao chưa ra tay? Sao chưa dội bom, chưa đột kích, chưa bắt cóc?” Nhất là khi Donald Trump từng lớn tiếng hứa hẹn những “biện pháp mạnh”.