Đại tá Nguyễn Tất Trung qua đời

BBT Tiếng Dân

17-6-2026

Chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin: Đại tá Nguyễn Tất Trung (tức Vũ Trung), con trai của ông Nguyễn Tất Thành (tức Hồ Chí Minh) và bà Nông Thị Xuân, đã từ trần ngày 16 tháng 6 năm 2026 (nhằm ngày 2 tháng 5 năm Bính Ngọ), hưởng thọ 70 tuổi.

Cuộc đời của Đại tá Nguyễn Tất Trung là một chuỗi dài những bi kịch và mất mát. Ngay từ khi chào đời vào năm 1956 cho đến những năm tháng cuối đời, thân phận của ông luôn bị che khuất bởi những bí mật chính trị và những câu chuyện không được phép nhắc đến. Sự im lặng ấy xuất phát từ nhu cầu bảo vệ hình tượng mà nhà cầm quyền đã dày công xây dựng quanh người cha của ông – một vị “cha già dân tộc” được mô tả là không vợ, không con, suốt đời hy sinh vì dân, vì nước.

Tuổi thơ đầy biến động đã khiến ông sớm nhận thức được hoàn cảnh đặc biệt của mình: Một người con không được công khai thừa nhận cha. Dù từng tham gia chiến tranh, học tập và phục vụ lâu năm trong quân đội, ông vẫn không nhận được sự công nhận chính thức từ những người nắm giữ quyền lực cao nhất.

Trong cuộc sống riêng, ông lập gia đình với bà Lưu Thị Duyên và có một người con trai. Ông từng công tác tại Tổng cục 2 và nghỉ hưu với quân hàm đại tá. Những năm cuối đời, ông phần nào tìm lại được cội nguồn khi có cơ hội gặp gỡ người thân và những người bà con nhận mình là huyết thống của gia đình.

Số phận của Nguyễn Tất Trung phản ánh một nghịch lý đầy đau đớn: Mang trong mình dòng máu của người được tôn vinh là “cha già dân tộc”, nhưng lại không được quyền công khai nhận cha. Cuộc đời ông trở thành nạn nhân của những bí mật quyền lực và những toan tính chính trị kéo dài qua nhiều thế hệ.

Ông đã ra đi, mang theo những nỗi niềm riêng mà có lẽ chỉ người trong cuộc mới hiểu hết. Cầu mong ông được yên nghỉ nơi cõi vĩnh hằng. Mong rằng ở thế giới bên kia, ông sẽ được gặp lại cha mẹ của mình, được sống trong tình yêu thương trọn vẹn của gia đình, và được họ đón nhận như một người con đúng nghĩa, không còn bất kỳ thế lực hay hoàn cảnh nào ngăn cách.

***

Để hiểu thêm bi kịch cuộc đời của Nguyễn Tất Trung, kính mời quý vị đọc lại bài viết của tác giả Nông Văn Tiềm, đã được chúng tôi giới thiệu trên Tiếng Dân gần 5 năm trước.

Bí mật cuộc đời của Nguyễn Tất Trung, con trai ông Hồ Chí Minh

Nông Văn Tiềm

13-9-2021

Dưới chế độ cộng sản, những chuyện thâm cung bí sử của đảng và đời tư của các lãnh tụ luôn là đề tài cấm kỵ đối với dân chúng. Nhưng càng cấm đoán, người ta càng đi tìm sự thật. Chuyện về những người đàn bà đi qua cuộc đời ông Hồ Chí Minh là một ví dụ. Dù xảy ra đã lâu, nhưng người đời vẫn luôn bàn tán, cất công đi tìm sự thật, bởi họ không tin hình ảnh “cha già dân tộc” của ông Hồ, do đảng CSVN nặn ra.

Tháng 6/2004, trên giường bệnh, ông Vũ Kỳ (1921-2005), từng là thư ký riêng của ông Hồ gần một phần tư thế kỷ, từ năm 1945 cho đến khi ông Hồ qua đời năm 1969, đã kể với bà Nguyễn Thị Tình, giám đốc Bảo tàng HCM về chuyện “kén vợ” của ông Hồ. Tính bà Tình cẩn trọng, nên đã cho ghi âm lại lời ông Vũ Kỳ và gởi lên cấp trên. Nội dung lọt ra ngoài, trong đó có các chi tiết đáng chú ý.

Ông Vũ Kỳ và ông Hồ. Ảnh chụp tháng 9/1960. Nguồn: Ban Dân vận
Báo cáo của bà Tình, giám đốc Bảo tàng HCM, gửi bộ trưởng Phạm Quang Nghị

Trong băng ghi âm, ông Vũ Kỳ cũng cho biết hai vấn đề chính: Một là cả ba đảng cộng sản VN, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên cùng tìm vợ cho ông Hồ. Hai là tiêu chí chọn vợ của ông Hồ là gái trẻ, đẹp, có học vấn, đạo đức tốt và ông muốn gặp trực tiếp, chứ không đồng ý xem qua ảnh. Vì vậy mới có ít nhất hai cô gái tuổi đôi mươi trong số nhiều cô gái được “tiến cung” đã để lại… dấu vết, trong đó có một cô “dính bầu” và sinh ra một đứa bé vô thừa nhận, về sau trở thành con nuôi của ông Vũ Kỳ. Vậy cô gái đó là ai?

Xâu chuỗi nhiều thông tin từ các nguồn tư liệu, từ các nhân chứng, sự thật câu chuyện dần dần lộ ra ánh sáng mà nhiều người đã biết, nhưng câu chuyện vẫn chưa thật đầy đủ. Trong bài viết này, chúng tôi xin cung cấp thêm một số thông tin để người dân có đầy đủ những mảnh ghép hiện đang thiếu.

***

Bà Nông Thị Xuân sinh năm 1932, dân tộc Tày, quê làng Hà Mạ, xã Hồng Việt, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng. Năm 1954, bà Xuân làm công tác y tá trong một đơn vị quân nhu. Cuối năm 1954, Việt Minh tiếp quản thủ đô; Trung ương đảng cũng chuyển từ Việt Bắc về Hà Nội. Dinh Toàn quyền Pháp ở Đông Dương toạ lạc tại Hà Nội, được lấy làm Phủ Chủ tịch; ông Hồ Chí Minh sống và làm việc ở đó trong thời gian này.

Lúc bấy giờ, ông Trần Đăng Ninh là Uỷ viên Trung ương đảng, Chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần đã gặp và thuyết phục bà Xuân về Hà Nội, giao trách nhiệm  “phục vụ Bác Hồ”. Một thời gian sau, bà Xuân có thai, sinh một cậu con trai vào năm 1956, được đặt tên Nguyễn Tất Trung.

Thiên hạ thời đó quả quyết rằng, cậu bé đó chính là con trai ông Hồ, nhưng ông Vũ Kỳ phủ nhận, bảo rằng “không phải con Bác Hồ” mà là do “cánh cảnh vệ tấn công”, để lại hậu quả. Tuy nhiên, mọi người dễ dàng nhận ra lời nói dối của ông Vũ Kỳ, theo sự chỉ đạo của Bộ Chính trị và của cả ông Hồ, lúc bà Nông Thị Xuân mang thai rồi sinh con. Bởi không có cậu cảnh vệ nào điên đến mức dám tấn công “bóng hồng” của ông Hồ ngay trong Phủ Chủ tịch, để đón nhận bản án… tử hình chờ sẵn.

Có lẽ vì “hào quang” hư ảo, vì thể diện của cấp cao Cộng sản hoặc Trung ương đảng muốn giữ “thanh danh” cho lãnh tụ, mà số phận bà Nông Thị Xuân kết thúc một cách thảm khốc và kinh hoàng vào ngày 12/2/1957. Hai cô gái vô tội ở cùng bà Xuân là cô Vàng (em ruột) và cô Nguyệt (em họ) cũng đã bị giết chết một cách dã man, tàn bạo sau đó không lâu.

Cậu chuyện về cái chết của những cô gái này, xin không kể ra đây. Chúng tôi chỉ muốn kể tiếp câu chuyện về thân phận của một đứa trẻ và cuộc đời của một con người, dù có cha nhưng không được phép nhận, bị bắt buộc phải hy sinh quyền được làm con, để người ta biến cha của mình trở thành “cha già dân tộc”.

Thời điểm bà Nông Thị Xuân phục vụ trong Phủ Chủ tịch, còn có nhiều cô gái trẻ cùng làm việc trong đó. Một người bạn rất thân với bà Xuân là bà Đặng Thị Ngọc Lan (1932-2020) quê ở Phú Trinh, Phan Thiết (nay là tỉnh Bình Thuận). Bà Lan đi theo Việt Minh làm y tá, tập kết ra Bắc năm 1954, cũng được đưa về “chăm sóc sức khoẻ” cho ông Hồ ở Phủ chủ tịch.

Chân dung ba nữ y tá “phục vụ ông Hồ”. Từ trái sang: Đặng Thị Ngọc Lan, Nông Thị Xuân và Trần Thị Hiền. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Sau khi bà Xuân bị giết hại, cậu bé Nguyễn Tất Trung được giao cho bà Ngọc Lan nuôi nấng hơn một năm, rồi mới chuyển cho vợ chồng tướng Chu Văn Tấn (1910-1984), lúc đó là Uỷ viên Trung ương Đảng, Tư lệnh kiêm Bí thư quân khu Việt Bắc, nuôi. Nguyễn Tất Trung được tướng Tấn đặt tên Chu Văn Trung. Trong ký ức sơ khai và mãi đến sau này, Nguyễn Tất Trung luôn cho rằng, đó là những tháng ngày êm đềm và hạnh phúc nhất trong đời.

Nguyễn Tất Trung (cậu con trai nhỏ) hạnh phúc trong gia đình tướng Chu Văn Tấn. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Cuối năm 1962, khi Nguyễn Tất Trung hơn 6 tuổi, lo sợ tung tích Trung bị lộ, trong lúc có quá nhiều đồn đoán về thân thế đứa con nuôi của tướng Chu Văn Tấn lan ra ở Việt Bắc, các lãnh đạo cấp cao lại tách Trung ra khỏi gia đình tướng Tấn, để đưa vào trung tâm trẻ mồ côi, thuộc Hội Phụ nữ Cứu quốc. Đó là chuỗi ngày cô đơn, vô gia đình, trôi nổi thê lương đối với một cậu bé lên sáu như Trung.

Mấy năm sau, người ta lại đưa Trung ra khỏi trung tâm trẻ mồ côi, giao cho ông Vũ Kỳ nuôi, lập khai sinh mới, lùi năm sinh hai năm. Từ đó, Trung theo họ ông Vũ Kỳ, mang họ tên mới là Vũ Trung, sinh năm 1954.

Tuổi thơ dữ dội, đớn đau và buồn tủi mà Trung đã trải qua, giúp Vũ Trung lờ mờ nhận ra rằng, mình chỉ là đứa con vô thừa nhận, dù có cha còn sống, nhưng cha con không được phép nhận nhau.

Năm 1968, khi 12 tuổi (tuổi thật), Vũ Trung được vào học lớp B6, khoá 8, Trường Văn hoá Quân đội Nguyễn Văn Trỗi, còn gọi là Trường Thiếu sinh quân Trỗi . Học dở dang, Vũ Trung được động viên vào “chảo lửa” miền Nam, in dấu chân trên nhiều chiến trường.

Mùa hè năm 1972, mới hơn 16 tuổi, Vũ Trung cũng đã có mặt để đánh nhau với quân lực VNCH ở Thành cổ Quảng Trị. Mặc dù may mắn sống sót trở về, nhưng đoạn đường phía trước vẫn đầy ghềnh thác, chứ không trải hoa hồng cho con trai của một lãnh tụ tối cao.

Trong hành trình theo dấu chân Nguyễn Tất Trung, chúng tôi đã tìm ra sự thật, không đúng như những thêu dệt, rằng Vũ Trung bị “tiêm thuốc lú”, bị “đầu độc thần kinh”. Ngược lại, anh ta hoàn toàn khoẻ mạnh, bình thường. Sau năm 1975, Vũ Trung quay về Hà Nội để đi học tiếp phổ thông trung học.

Chú bộ đội “trẻ em” Vũ Trung bên các em mẫu giáo. Ảnh chụp tháng 5/1975. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Không có bất kỳ lãnh đạo cấp cao nào của Đảng và Nhà nước có thái độ ứng xử tốt đẹp, thừa nhận hay chiếu cố đến “giọt máu” của ông Hồ. Từ chiến trận trở về, Vũ Trung cũng phải cặm cụi học và tự bản thân phấn đấu để có chỗ đứng trong xã hội. Một mặt, nhờ núp dưới thân phận con ông Vũ Kỳ, mặt khác, với sự giúp đỡ từ các bạn bè trường Thiếu sinh quân năm xưa, nay thành đạt, nhờ đó Vũ Trung cũng có được ít nhiều ưu ái để tiến thân.

Năm 1995, Nguyễn Chí Vịnh, con tướng Nguyễn Chí Thanh, kéo Vũ Trung về Tổng cục Tình báo quân đội (Tổng cục 2) làm việc. Để giữ kín thân phận và tránh mọi soi mói của dư luận xã hội, dù quá tuổi khá lâu, Vũ Trung vẫn được giữ lại trong biên chế đương chức của TC2, cho đến tháng 6/2021, Trung mới được phép nghỉ hưu với quân hàm đại tá.

Vũ Trung với lon đại tá tại văn phòng làm việc. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Về chuyện hôn nhân, mãi đến năm 1990, Vũ Trung mới kết hôn với một cô gái có tên Lưu Thị Duyên, sinh năm 1967. Họ có với nhau một con trai, sinh năm 1992, đặt tên Vũ Thành.

Điều khá bất ngờ là, Vũ Thành không thể chen chân vào được những chỗ “ngon ăn” như Hải quan, Công an, các tổng công ty nhà nước, hay một chức quan nào trong bộ máy công quyền. Con trai Trung phải đi làm “cu li”, hết chỗ này đến chỗ khác, điều đó chứng tỏ ông bố Vũ Trung thật sự không có quyền lực. Ở tuổi 29, cháu nội đích tôn của ông Hồ Chí Minh hiện đang kinh doanh một cửa hàng sửa chữa, mua bán điện thoại di động nho nhỏ ở thủ đô.

Cũng nói thêm rằng, thông qua nhiều manh mối, Vũ Trung trước đây cũng đã tìm được mộ mẹ, bà Nông Thị Xuân, được an táng ở Cao Bằng và gia đình bên ngoại.

Về phần y tá Đặng Thị Ngọc Lan, sau này bà Lan được cấp trên cho đi học chuyên tu lên bác sĩ, lấy chồng là đại tá hải quân Nguyễn Chương (1927-1985), sinh được một con trai và hai cô con gái. Sau năm 1975, bà về làm Phó Ban quân y, Xí nghiệp Ba Son, Bộ Tư lệnh Hải quân, đóng tại Tân Cảng, Sài Gòn.

Giấu kín bí mật mãi trong lòng đến năm 2017, ở tuổi 85, bà Đặng Ngọc Lan, cô y tá nuôi nấng Vũ Trung năm xưa trong Phủ Chủ tịch, mới dám tiết lộ cho các con mình một phần sự thật và họ đi tìm Vũ Trung. Nỗi khát khao tình mẹ của Vũ Trung cũng được bù đắp phần nào khi gặp lại bà Lan, người mẹ nuôi ẵm bồng mình thời thơ ấu.

Vài hình ảnh Vũ Trung bên mẹ nuôi Đặng Thị Ngọc Lan. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Bà Đặng Thị Ngọc Lan qua đời ngày 4/12/2020. Vũ Trung đã lễ hiếu, đưa vợ con vào Sài Gòn chịu tang mẹ nuôi.

Vũ Trung cũng là người chịu khó trong việc đi tìm cội nguồn. Hàng năm, Trung đều đưa vợ con về dâng hương mộ bà nội Hoàng Thị Loan ở Nghệ An, mộ ông nội Nguyễn Sinh Sắc và dự giỗ ông tại Đồng Tháp.

Ảnh Vũ Trung bên mộ phần ông nội Nguyễn Sinh Sắc. Nguồn: Nông Văn Tiềm
Ảnh Vũ Trung chụp bên mộ bà nội Hoàng Thị Loan. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Vũ Trung cũng đã được Vương Chí Nghĩa, sinh năm 1927, là con trai út của ông Nguyễn Sinh Sắc với người vợ họ Mai, quê Đồng Tháp, cùng con cháu nhìn nhận huyết thống họ hàng. Ông Vương Chí Nghĩa hiện đang sống tại chùa Phật Quang trên núi Dinh, Bà Rịa-Vũng Tàu, cùng con trai Vương Tấn Việt (tức Thượng toạ Thích Chân Quang), sinh năm 1958.

Ảnh Vũ Trung gặp chụp với cha con cụ Vương Chí Nghĩa (trên) và Vương Tấn Việt (dưới). Nguồn: Nông Văn Tiềm

Hiện Vũ Trung cùng vợ và con trai đang sống cuộc sống tương đối khá giả, tại một căn biệt thự bốn tầng sang trọng, phía trước có vườn cây ăn quả sum suê ở Gia Lâm, Hà Nội.

Vũ Trung, cùng vợ Lưu Thị Duyên và con trai Vũ Thành. Nguồn: Nông Văn Tiềm
Căn biệt thự bốn tầng ở Gia Lâm, Hà Nội, nơi Vũ Trung sống cùng vợ và con trai. Nguồn: Nông Văn Tiềm

Tạo hoá thật trớ trêu, sẽ không bao giờ Vũ Trung được công nhận là con ông Hồ, cũng như ông Vương Chí Nghĩa không được xác nhận chính danh là con cụ Nguyễn Sinh Sắc. Xa hơn, cụ Sắc cũng không hề được công nhận là con của Cử nhân Hồ Sỹ Tạo trong chính sử.

Bí mật cuộc đời của Nguyễn Tất Trung, tức Vũ Trung, được ví như một bức tranh mù sương, hư ảo theo năm tháng, phủ lên một gia tộc tột đỉnh vinh quang nhưng không kém phần bi kịch và cay đắng. Từ các tiền nhân đến Vũ Trung, con trai anh ta và có thể các thế hệ cháu con sau này, mãi mãi là những… người không được phép nhận cha mẹ ruột.

Bình Luận từ Facebook

9 BÌNH LUẬN

  1. Nguyễn Tất Trung tìm về cội nguồn bên Ngoại ở Cao Bằng hay Lạng Sơn. Điều này hoàn toàn đúng!
    Nhưng nếu tìm về bên Nội, tức về tỉnh Nghệ An hay Kiến Phong – Sadec. Điều này e rằng sai! Bởi cái xác không đúng 100% đang bị đám đệ tử lưu manh đày đoạ; bằng cách sáng đưa lên, chiều hạ xuống (không phải là an nghỉ) trong một nhà mồ lạnh tanh ở Ba Đình, chưa chắc đó là Nguyễn Sinh Cung.
    Bọn gian dối luôn luôn phủ nhận sự thật để xây dựng cái gian dối, ảo tưởng, sự hão huyền của Hồ Chí Minh.
    Nhiều chục năm trước; người ta lo sợ hay e dè khi nói về sự dối trá của Hồ Chí Minh và đồng đảng của ông ta. Nhưng bây giờ, người ta không ngại hay sợ hãi khi nói sự thật về sự gian ác, tình nhân, gái gú, con rơi, con rớt của Hồ Chí Minh. Cho nên không còn bao lâu nữa; sự thật trần truồng của Hồ Chí Minh sẽ bị lật tẩy hoàn toàn. Hãy chờ xem!

  2. Nhớ là không để bọn tây ngọng đọc cái câu “cha già dân tộc”, với cái giọng tây ấy thì nó lại phát âm thành cha già dâm tặc thì khổ và nhục cả làng Kim Liên. Nguyễn Tất Trung hay Hồ Tất Trung sau này ở thế giới bên kia chỉ gặp lại mẹ Nông Thị Xuân thôi chứ cha già thì không có ở đó rồi, phải lao xuống tầng thứ 18 may ra gặp.
    Để xem khi cu Đút Mạnh toi thì đám thầy nịnh sẽ lôi những kỳ niệm gì, có lẽ bà Nông Thị Ngát lại phải ra làm chứng, gớm, bác chỉ thích mấy chị em dân tộc ít người vì họ ngây thơ hay sao ấy, rõ là bác rành chơi lan rừng thơm ngát, tươi rói và còn zin chăm phần chăm kkk.

  3. Thật tình mà nói, sống dưới chế độ nầy, suốt bao năm nay không thể tin được gì, đặc biệt người dân miền nam, đã quen với nếp sống minh bạch dầu (không 100%), nên bị mắc lừa liên tục, từ thời còn chiến tranh trước 1975, như những từ ngữ bánh vẽ “giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước” và đã sáng mắt khi sĩ quan viên chức chế độ cũ bị kêu đi “trình diện học tập 30 ngày” đã trở thành vô thời hạn nếu không có sự lên án, áp lực, can thiệp của thế giới tự do, rồi đến bỏ chạy hàng loạt bất kể cái chết cận kề trên biển cả, rồi đổi tiền (Lê Phú Khải trong Lời Ai Điếu… nhắc lại câu chuyện đổi tiền nầy khi nghe một phụ nữ lớn tuổi khi đi cùng ghe phán một câu “ chế độ nầy như con đỉ vì hôm trước đã nghe đài quả quyết “không có đổi tiền”)… Sự cai trị lừa dối có thể lợi ích trong chiến tranh phần nào trong ngắn hạn, nhưng là một thảm họa cho dân tộc khi sử dụng như chính sách trong mọi lãnh vực quản trị xã hội thời bình. Người dân ngày nay đã bị điều kiện hóa rằng “không thể tin được” chính sách hay viên chức nói” qua nhiều thế hệ với bất cứ tuyên bố hay chính sách của chính quyền do phải liên tục đối diện với thực chính sách một đàng và thực tế đàng khác, thậm chí ngược lại. Và cũng phải phải mất một thời gian dài để phục hồi tình trạng tâm trí bình thường cho dân chúng nếu có một chính quyền mới với tư duy và chủ trương chính trực hơn. Mong thay!

  4. – “Hổ phụ sinh hổ tử”. Khi Hồ Chí Minh mất, “Bác đi gặp cụ Karl Marx, cụ Lenin và các bậc cách mạng đàn anh khác”, chứ không đi gặp ông bà, tổ tiên người Việt ?!.
    Trái lại, khi còn sống đại tá Nguyễn Tất Trung luôn luôn tìm về cội nguồn cha ông của mình. Xem thế đủ biết, ai là người Việt Nam chân chính trong kỷ nguyên mới của dân tộc, chứ còn gì nữa ?!
    Những sự thật lịch sử vốn bị ĐCS Việt Nam che giấu “tài tình” nay cứ dần dần lộ ra khiến tư tưởng Hồ Chí Minh ngày càng mất thiêng, “bây giờ biết làm sao nữa đây”, hở trời? Hỏi tức là trả lời. Shadu ! Shadu !
    Thiền sư Thích “Thưa Đảng” (= có Đảng trong tim)

  5. Sự ra đi của đại tá Nguyễn Tất Trung (tức Vũ Trung) ngày 16/6/2026 chính là chương cuối của một cuốn tiểu thuyết đời thực đầy bi kịch, nơi một con người trở thành nạn nhân của những bí mật quyền lực kéo dài suốt nhiều thập kỷ.

    Cảm ơn biên tập viên báo Tiếng Dân đã chia xẻ bài viết nói về Đại Tá Nguyễn Tất Trung của tác giả Nông Văn Tiềm; một bài viết chứa đựng những tư liệu lịch sử đầy giá trị và nhức nhối. Nó nhắc nhở chúng ta một sự thật: Càng cố gắng cấm đoán, thêu dệt và thần thánh hóa một cá nhân bằng những mệnh lệnh hành chính, thì lịch sử sẽ càng tìm cách tự gạn đục khơi trong để trả lại những mảnh ghép chân thực nhất.

    Nghẹn lòng khi đọc đến những đoạn nói về một ‘đứa trẻ’ phải trôi nổi qua các gia đình nuôi, vào trại mồ côi, rồi bị ném mình vào chảo lửa Quảng Trị ở tuổi 16 tuổi mà không hề nhận được một sự thừa nhận chính thức nào từ thể chế. Thế nhưng, vượt lên trên nghịch cảnh trớ trêu ấy, ông vẫn cặm cụi sống, tự lực vươn lên và âm thầm tìm lại mộ mẹ, nhận lại họ hàng bên ngoại, dâng hương tổ tiên. Khát vọng cội nguồn ấy chính là thứ ‘chất keo’ nhân văn thiêng liêng nhất mà không thế lực nào có thể thui chột được.

    Xin kính cẩn nghiêng mình tiễn biệt ông Nguyễn Tất Trung (tức Vũ Trung) – một đại tá quân đội, một người con đã sống trọn vẹn với nhân cách và lòng tự trọng của mình. Lịch sử có thể mù sương, nhưng sự thật và lòng trắc ẩn của con người sẽ luôn soi sáng cho những thân phận bị lãng quên. Sự ra đi của ông ở tuổi 70 là sự giải thoát cho một kiếp người trĩu nặng những nỗi niềm riêng. Cầu mong ông được thanh thản nơi cõi vĩnh hằng, được gặp lại cha mẹ và sống trong một tình yêu thương trọn vẹn, trần trụi, không còn bị bất kỳ bức màn bí mật nào ngăn cách.

  6. Xin PHÂN ƯU cùng TANG QUYẾN
    Trước những TÌNH TIẾT QUÁ RÕ RÀNG, có thể GIÁM ĐỊNH Y HỌC (ADN) để XÁC ĐỊNH RÕ RÀNG va SANG TO U UAT.

    DCSVN KHONG CO QUYEN CHE DAU. Cả phía Gia Đình Nông Đức Manh cũng cần tránh ĐỒN ĐOÁN. Không thể TOÀN DÂN VN là con cháu HCM. Con người HCM, thời TRAI TRẺ sống BỒNG BỘT tại những nước Pháp, Nga, Trung CHẮC CHĂN CÓ NHIỀU VẾT TÍCH DI TRUYỀN

  7. “gia tộc vinh quang”, thật ra ai biết được rõ thân phận ông Hồ, và hệ thống gia đình ra sao mà gọi là gia tộc?

    • Vậy mà có kẻ còn nghiêng mình nữa đó bạn, trong khi chẳng thấy ai nghiêng mình trước lòng dũng cảm, khí phách của mấy mẹ con nhà chị Cấn Thị Thêu cũng như nhiều anh chị yêu nước, yêu tự do khác. Chuyện con rơi của kẻ chẳng ra gì thì có quan trọng đưa lên mặt báo, huống hồ chi lão ấy chẳng nhận sau khi ra lệnh giết chết mẹ của đứa nhỏ và cả cái trại súc vật cố tình lờ tịt chuyện ấy.

  8. Cuộc đời của Vũ tất Trung như bức tranh của trường phải ấn tượng . Nhìn hình vẽ nhưng mỗi người lại thấy hình ảnh theo cảm xúc và góc đứng của mình .

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây