Mạc Văn Trang
11-11-2025
Tôi thấy trên các phương tiện truyền thông chính thống đều kêu gọi mọi người dân đóng góp ý kiến cho Văn kiện ĐH Đảng XIV. Tôi tò mò đọc Báo cáo Chính trị và thấy một số điều muốn góp ý. Nhưng nghe vợ và các con lâu nay bảo, bố đừng phản biện, góp ý gì nữa, vô ích mà lại mang vạ vào thân!
Khốn nỗi, điều vương vấn trong tâm không giải thoát ra, nó cứ khó chịu…
Rồi nhớ lời Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh dặn: “Còn hơi còn sức còn lên tiếng/ Là muốn quyền uy bớt lỗi lầm”. Quyền uy bớt lỗi lầm thì dân đỡ khổ. Mà đã nói thì nghe cụ Nguyễn Trường Tộ nhắc lại câu của Hàn Dũ: “Biết mà không nói là bất nhân; nói mà không nói hết là bất nghĩa”!
Nên đành xin lỗi vợ, các con lại viết mấy điều băn khoăn trong “Dự thảo Báo cáo chính trị tại Đại hội XIV” và một vài điều liên quan.
1. Đọc văn bản thấy viết vẫn gần như cũ “đao to búa lớn”, nhiều khẩu hiệu, lời lẽ khoa trương, trừu tượng, dài dòng… Hãy viết chân thật, lời lẽ giản dị, gắn vào thực tế, như văn phong Hồ Chí Minh.
2. Về “Lý luận Mác – Lênin” và “Chủ nghĩa xã hội” là lý thuyết do K. Marx và V. Lenin đề ra, được Liên Xô và hệ thống xã hội chủ nghĩa hơn mười nước áp dụng/ thực nghiệm trải qua hơn 70 năm, đã tan rã. Một lý thuyết khoa học được thực nghiệm trên quy mô vĩ đại như vậy, đã thất bại, chẳng lẽ không đủ bằng chứng từ bỏ thứ lý luận đó hay sao? (Vì sao nó sụp đổ, đã có rất nhiều người nói rồi).
Phải dám nhìn thẳng vào sự thật, nói rõ cái sai, đừng có che giấu, lờ đi! Cái người ta đã vứt bỏ, ta lại cố vớt vát, để làm gì?
“Đến năm 2045, khi nước ta trở thành nước phát triển, có thu nhập cao thì chúng ta sẽ có một hệ thống lý luận hoàn chỉnh, khoa học và hiện đại về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của Việt Nam” là nhiệm vụ được Thường trực Ban Bí thư giao cho Hội đồng Lý luận Trung ương”.
Cái “Hội đồng lý luận” kỳ lạ này làm chuyện ngược đời! Lý luận phải đi trước soi đường cho thực tiễn phát triển đúng hướng, ai lại chờ cho đất nước phát triển xong, rồi sẽ có lý luận hoàn chỉnh?
Như vậy có trái với lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Thực tiễn mà không có lý luận thì là thực tiễn mù quáng, lý luận mà không có thực tiễn là lý luận suông”? (“Sửa đổi lối làm việc”, năm 1947).
Về thực tiễn, mấy nước mang danh Xã hội chủ nghĩa còn lại, có phát triển tốt đẹp không? Nên học những bài học của mấy nước phát triển gần ta như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore… Người ta sẵn lòng dạy mình mà!
Vì vậy, kiến nghị xem lại cái “Lý luận Mác – Lênin và Chủ nghĩa xã hội”, có nên tiếp tục theo đuổi nó mãi không?
Và cái Hội đồng lý luận “bảo thủ, giáo điều” kia nên giải thể. Các nhà lãnh đạo nên dùng các nhóm chuyên gia trong mỗi lĩnh vực cụ thể sẽ thiết thực, hiệu năng, hiệu quả hơn.
2. Nếu vẫn sùng bái “Chủ nghĩa Mác – Lênin” thì chỉ nên dùng trong Đảng, vì Đảng cộng sản cũng phải có “Phật, Pháp, Tăng”: “Phật” là các lãnh tụ Mác, Lênin, Hồ Chí Minh để tôn thờ; “Pháp” là “giới luật” (Điều lệ, Những điều đảng viên không được làm), có “kinh, luận” (Là sách kinh điển của các lãnh tụ); có “tăng” là các đảng viên cộng sản. Cho nên lý luận Mác – Lênin rất cần cho xây dựng Đảng Cộng sản và giáo dục đảng viên cộng sản.
Nhưng tất cả lý luận dùng cho Đảng Cộng sản không thể bắt toàn dân phải theo, không thể để lý thuyết đó thay cho lý thuyết của mỗi lĩnh vực.
Phát triển Kinh tế, Khoa học Công nghệ, Văn hoá, Giáo dục, Xây dựng Nhà nước pháp quyền, xã hội dân chủ… mỗi lĩnh vực đều có những lý thuyết tiên tiến, hiện đại mà nhiều nước đã áp dụng tốt đẹp. Ta cần học tập theo những lý thuyết đó.
Làm theo Chủ nghĩa Mác – Lênin, lấy nó bao trùm lên mọi lĩnh vực và toàn xã hội là sai lầm nguy hại lâu dài. (Ví dụ, giáo dục học sinh theo chủ nghĩa Mác – Lênin, rồi lại đặt mục tiêu “học sinh trở thành công dân toàn cầu”, có phải là trái khoáy không?)
3. Riêng về cụ Hồ Chí Minh, cụ là của Việt Nam, nên tư tưởng của cụ không chỉ về xây dựng “Đảng Lao động” mà cũng là của toàn dân, nên cần tiếp tục học và làm theo những giá trị hợp với thời nay. Trong Văn kiện chưa toát lên Tư tưởng Hồ Chí Minh, chưa quán triệt những điều quý giá, những câu bất hủ:
“Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”…
…”Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi, và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi”. “Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được”… (Tuyên ngôn Độc lập, 2/9/1945)
“Không có gì quý hơn Độc lập, Tự do”! (Nhân Dân ngày 17 tháng 7 năm 1966).
“Ngày nay, chúng ta đã xây dựng nên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Nhưng nếu nước được độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì” (Báo Cứu quốc, số ra ngày 17-10-1945).
“Chế độ ta là chế độ dân chủ, nghĩa là nhân dân làm chủ. Đảng ta là đảng lãnh đạo, nghĩa là tất cả các cán bộ, từ Trung ương đến khu, đến tỉnh, đến huyện, đến xã, bất kỳ ở cấp nào và ngành nào-đều phải là người đầy tớ trung thành của nhân dân. Tất cả cán bộ đều phải một lòng một dạ phục vụ nhân dân” (Hồ Chí Minh: Toàn tập, tập 10, NXB Chính trị quốc gia, Hà Nội, 1996, tr. 323).
Ví dụ để đảng viên trong sạch, được dân quý, dân tin, chỉ cần đảng viên sống, phấn đấu theo Tư tưởng Hồ Chí Minh: “Dĩ công vi thượng”; nêu gương: “Cần kiệm, liêm, chính, chí công vô tư”…
Dám nhìn thẳng vào sự thật xem, có phải nhiều đảng viên quan chức SỐNG và CHẾT như vua, chúa, như trọc phú không? Vậy làm sao dân tin, yêu được! Chỉ cần một khẩu hiệu: “Đảng viên SỐNG và CHẾT như người dân bình thường”! Thế là Đảng mạnh, Dân tin!
Thay lời kết
Rất mong những góp ý chân thành của ông già U90 này được quan tâm thì tốt, không nghe được thì bỏ qua cho. Tuyên giáo đừng cho Lực lượng 47, các loại dư luận viên quy kết “phản động”, “cơ hội chính trị”, rồi chửi bới bậy bạ. Với tôi quen rồi, chẳng sao, nhưng làm vẩn đục không gian mạng xã hội, ảnh hưởng xấu đến văn hoá dân chủ xã hội.



Chỉ có cái xứ khốn khổ Đông Lào chiều nay của chúng ta mới có nhiều người nghiện dùng ný thuyết!!!, ný nuận!!!, không mục đích hữu dụng, ra làm trò rửa mặt cho thực tế bất tài vô tướng của mình. Tỉnh dậy đi vì còn vô số việc phải làm cho theo kịp thế giới, trước khi sự đã rồi: Muôn đời làm nô lệ cho sự u tối của chính mình!!!.😫😫😫
Tư tưởng quyết định cho hành động .
Khi tư tưởng “vũ như cẩn” thì dù có dùng bao nhiêu từ ngữ hoa mỹ , người thiên hạ vẫn không có chút niềm tin, hy vọng nào.
Và, cái tương lai ấy vẫn là lặp lại những điệp khúc cũ rích “Biết rồi, nói mãi, khổ lắm” nên nó cứ “Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm”.
Ông nói văn phong Hồ Chí Minh là gì vậy? Ông đọc văn kiện đại hội đảng thời còn hồ đi như thế nào? “Văn phong Hồ Chí Minh” là viết mấy trang di chúc mà bôi xóa tùm lum tà la: viết c thành k, viết ph thành f,… mà cái miệng thì bô bô dạy dân giữ gìn sự trong sáng của tiếng việt! Cho nên việt cọng muôn đời vẫn là việt cọng!
Thành thật xin lỗi các bác về sự khiếm nhã, nhưng rất đúng tình cảm và suy nghĩ của cá nhân tôi, như sau:
Tôi chán ngấy, chắn như cứt, những lời mị dân: Đến năm “này” Việt Nam sẽ thành một nước thế “kia”…
Miệng con người sao lại có thể phóng uế những lời như vậy?
Đứa nào bô bô nói với dân như vậy, hãy đào mà tổ nhà nó ra mà nói với…
Nhắc lại ngàn lần cho cụ Mạc Văn Trang về bản chất của chủ nghĩa Mác-Lê.
Khi Mác và Lê (sắc và nhọn) còn sống, họ chưa bao giờ nói lý thuyết của mình là “chủ nghĩa”
Năm 1924 Lê chết, bạo chúa Stalin mới cho ra đời cái chủ nghĩa Mác-Lê.
Chủ nghĩa Mác-Lê, bản chất là tước đoạt tư hữu, chính là Stalinism.
Giờ này còn góp ý với góp kiến, lại tạo điều kiện để con chó cưng của con gái rượu Mạc Việt Hồng sủa tràng giang đại hải. Móa, lạ cái là cha viết bài, con thả chó điên sủa ngập diễn đàn, sủa trên từng cây số, sủa luôn qua mấy khu bên cạnh.
– Tiến sĩ Mạc Văn Trang viết bài “Góp ý với Đại hội XìU (= Đại Hôi XIV Đảng CSVN) khiến tôi -Thiền sư Thích Nhất Đảng- thấy “ngứa con ráy” muốn làm “người Việt Nam chân chính” như Tổng Bí thư Tô Lâm “chung” quá, chứ còn gì nữa ! Này nhé,“… Đến năm 2045, khi nước ta trở thành nước phát triển, có thu nhập cao thì chúng ta sẽ có một hệ thống lý luận hoàn chỉnh, khoa học và hiện đại về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của Việt Nam…”
Oách chưa ?!?! Đến năm 2045, toàn thế giới -các viện sĩ, giáo sư, tiến sĩ, các nhà khoa học đầu ngành- cứ gọi là xếp hàng cả ngày để xin vào học tại Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí MInh nhằm kiếm cho được tấm bằng “chính trị cao cấp”. Nghĩ tiếp như vậy. tôi thấy “lòng hân hoan như “nở từng khúc ruột”!
Nhưng, “Đừng nghe những gì cộng sản (= cướp sạch) nói, hãy xem những gì cộng sản làm” lại văng vẳng bên tai. Chừng nào Tiến sĩ Mạc Văn Trang chưa “ăn thịt bò dát vàng”, chưa có “Bằng Chính trị Cao cấp” và chưa trở thành “người Việt Nam chân chinh” như Tổng Bí thư Tô “Lâm chung” thì bác đừng hy vọng “ngồi cùng chiếu, ăn cùng mâm” với các “đồng chí cộng sản kiên cường chỉ biết còn Đảng còn mình”. Shadu ! Shadu!
Thiền sư Thích Nhất Đảng