Trương Nhân Tuấn
31-10-2025
Sử gia CSVN lên án Nguyễn Ánh “bán nước”, bằng chứng là Hiệp ước Versailles 1787 và vụ cắt đất Trấn Ninh. Hiệp ước Versailles Nguyễn Ánh hứa nhượng Đà Nẵng và đảo Côn sơn cho Pháp. Đất Trấn Ninh, sau khi lên ngôi Nguyễn Ánh cắt Trấn Ninh để ban thưởng cho vua Ai Lao đã có công giúp Nguyễn Ánh trong chuyện dẹp Tây Sơn.
Thực tế là gì?
Hiệp ước Versailles 1787 không được thi hành. Quan chức Pháp thấy là “không có lợi Pháp”, do đó khước từ. Tức là hiệp ước đơn thuần “vô giá trị”. Nguyễn Ánh không có nhượng “cục đất” nào cho Pháp cả.
Còn đất Trấn Ninh bị Pháp sáp nhập vào Ai Lao để dựng lên nước Lào. Điều không thấy ai nói là sau đó Pháp tách ra từ Lào (và Cambodge) vùng đất rộng lớn, gồm cao nguyên trung phần (bao gồm Darlac, Đà Lạt, Kon Tum v.v..) để sáp nhập vô Việt Nam, để “đền bù” cho Việt Nam vụ Trấn Ninh. Vụ này tôi có viết hôm trước.
Sử gia CSVN phê phán Nguyễn Ánh dựa trên “ý định nhượng đất cho Pháp”.
Vấn đề là việc phê phán của họ không dựa trên tinh thần khách quan, khoa học, mà lại dựa theo ý kiến của ông Hồ Chí Minh trong một “bài vè”, tựa đề “Lịch sử nước ta”. Trong bài có các câu:
“Gia Long lại dấy can qua,
Bị Tây Sơn đuổi, chạy ra nước ngoài.
Tự mình đã chẳng có tài,
Nhờ Tây qua cứu, tính bài giải vây.
Nay ta mất nước thế này,
Cũng vì vua Nguyễn rước Tây vào nhà,
Khác gì cõng rắn cắn gà,
Rước voi giầy mả, thiệt là ngu si…”
Đâu phải cái gì ông Hồ nói, hay làm cái gì thì những cái đó đều đúng hết đâu!
Ông Hồ bị sử gia Tây phương xếp chung “một giỏ” với những “đồ tể cộng sản” như Mao Trạch Đông, Pol Pot… Họ Mao trách nhiệm về cái chết của hàng trăm triệu người Hoa. Pol Pot trách nhiệm “diệt chủng” 1/4 dân Cambodge. Ông Hồ chỉ giết sơ sơ có 4 triệu người Việt mà thôi.
Thực tế cho thấy những gì mà ông Hồ nói về Gia Long đều là “vu khống”, vì không có bằng chứng.
Nguyễn Ánh có “rước Tây vào nhà không?”
Pháp chiếm 6 tỉnh Nam kỳ, sau đó chiếm Bắc kỳ, vì nhiều lý do mà không có lý do nào cho thấy có yếu tố “Nhà Nguyễn rước Tây vô nhà” hết cả.
Pháp chiếm Việt Nam “bằng vũ lực”. Pháp chiếm 6 tỉnh Nam kỳ bằng vũ lực. Pháp chiếm Hà nội bằng vũ lực. Pháp đánh quân Thanh để “bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của nước An Nam” bằng vũ lực. Cuộc chiến tranh với nhà Thanh khiến Pháp thiệt hại nặng nề. Chuyện này tôi cũng nói rồi.
Tôi có thể kết luận rằng ông tổ ngành “sử phịa” của Việt Nam là ông Hồ!
Giả sử rằng nhà Tây Sơn không bị Nguyễn Ánh tiêu diệt. Liệu nhà Tây Sơn có giúp Việt Nam giữ được “độc lập” hay không?
Theo tôi là không! Càng “cương” thì càng chết nhiều.
Cùng thời kỳ, những đế quốc sừng sỏ nhứt, từ Ấn Độ cho tới Trung Hoa, tất cả đều bị thực dân chiếm đóng làm thuộc địa. Trung Hoa bị các đại cường “phân liệt” thê thảm hơn hết. Vì đế quốc này giàu quá. Đây là thời kỳ “trăm năm nhục nhã” của đất nước Trung Hoa. Tất cả các nước trong khu vực, không ngoại lệ, từ Ấn Độ trải dài qua tới Trung Hoa, đều trở thành thuộc địa của nước ngoài.
Ngoại trừ Nhật, nước này thấy coi bộ “chống không lại” nên “thua trước cho cao cờ”. Bèn mở cửa cho nước ngoài (Mỹ) vào buôn bán. Mục đích của Mỹ, cũng như các đế quốc khác, là tìm một chỗ trú chân, trước để buôn bán, sau là nơi dưỡng quân. Mục đích của các đế quốc là “xẻ thịt” con heo mâp ú là Trung Hoa.
Việt Nam đã có thể trở thành một nước Nhật, nếu Hiệp ước Versailles 1787 được Pháp thi hành. Việt Nam được một đại cường hải quân bảo vệ, qua một hiệp ước “an ninh hỗ tương”, không khác gì các hiệp ước an ninh giữa Mỹ và các đồng minh NATO hay Nhật, Hàn, Phi… Nước nào lại không cắt đất cho Mỹ đóng quân? Nước nào không trả tiền để được Mỹ bảo vệ? Vụ này tôi cũng đã nói rồi.
***
Không có một bằng chứng nào cho thấy nhà Nguyễn “cõng rắn cắn gà nhà”. Nhưng có rất nhiều bằng chứng cho thấy ông Hồ và các hậu duệ cộng sản của ông đích thị là những kẻ “cõng rắn cắn gà nhà”. Ngoài ra còn có bằng chứng cho thấy ông Hồ và hậu duệ đã “bán nước có văn bản”.
Biết bao nhiêu tài liệu từ nguồn Trung quốc, từ Mỹ, trong các thư viện các nước Tây phương… từ nhiều thập niên trước, đã cho ta thấy vai trò của Trung quốc trong cuộc kháng chiến gọi là “đánh Pháp giành độc lập”.
Khởi đầu phải tính từ cột mốc tháng 8 năm 1945: Thời điểm Nhật đầu hàng Đồng minh. Sử sách CSVN khoe khoang là “Việt Minh đã thành công đánh pháp, đuổi Nhật, chạy đua với Đồng minh để cướp chính quyền“.
Sự thật là sau khi quân Đồng minh vào Việt Nam để giải giới quân Nhật, miền Bắc được ủy nhiệm cho quân Trung Hoa Dân quốc và miền Nam cho quân Anh. Quân Trung Hoa vô tới đâu là tước vũ khí của Việt Minh tới đó, rồi giao chính quyền địa phương cho quân Việt Quốc. Miền Nam thì Anh “trả chủ quyền của An Nam” lại cho Pháp. Tức là không có vụ “đánh Pháp, đuổi Nhật, chạy đua với Đồng minh” mà chỉ có vụ Việt Minh “chạy có cờ”.
Nhờ thuật “bôi trơn” (truyền lại cho tới ngày nay) ông Hồ được Trung Hoa ủng hộ, ép Pháp ký Hiệp ước sơ bộ. Vấn đề là khi ký nhận, ông Hồ nhìn nhận “nước của ông Hồ” thực tế chỉ là một “tiểu bang tự do” trong “liên bang Đông dương thuộc Pháp”. Tức là cái “chính danh” của ngày 2-9-1945 rốt cục chỉ là “làm tay sai” lại cho Pháp mà thôi!!! Vụ này ông Bảo Đại có phê bình như vầy: “Để sửa sai ông Hồ đã đưa đất nước vào biển máu“.
Rõ ràng y chang như vậy: Ông Hồ đã đưa đất nước vào biển máu.
Sau năm 1949, nhờ sự trợ giúp về quân sự lẫn nhân sự từ cộng sản Tàu, lực lượng ông Hồ ngày càng mạnh, trên vùng biên giới. Trận Điện Biên Phủ năm 1954, quân ông Hồ thắng quân Pháp hay là quân Tàu thắng quân Pháp?
Bàn cãi vụ này tới chiều chưa hết. Để biết ai thắng, ta nên quy chiếu về Hiệp định Genève 1954. Bên nào chủ động trong bàn Hội nghị Genève? Xin thưa một bên là Pháp (dĩ nhiên), bên kia là Trung Cộng. Châu Ân Lai đóng vai chánh, Phạm Văn Đồng ngồi cho có. Kết quả phân chia Việt Nam ở vĩ tuyến 17, là quyết định của họ Châu.
Tới đây tạm đặt một dấu chấm để nói về “quyền dân tộc tự quyết”, là nền tảng của tính “chính danh” trong cuộc “đánh Pháp giành độc lập” của phe Cộng sản Việt Nam.
Làm gì có chuyện “tự quyết”, bởi vì sau lưng ông Hồ có Trung Cộng ủng hộ, từ cây súng, viên đạn, hột gạo… Trên mặt trận thì cố vấn Tàu Cộng chỉ vẽ đánh thế nào, đánh ở đâu v.v… Trên bàn hội nghị thì có Châu Ân Lai thương nghị với Pháp. Tức là Trung Cộng thủ vai chánh, “quyết” mọi thứ với địch thủ là Pháp.
Trong khi Việt Nam đã được Pháp trả độc lập trước đó 5 năm rồi, qua Hiệp ước Elysée 1949.
Việt Nam đã độc lập rồi, năm 1951 nước Việt Nam này tham dự Hội nghị San Francisco 1951, với tư cách là “quốc gia độc lập có chủ quyền, có tuyên bố chiến tranh với Nhật“. Việt Nam là khách mời của Mỹ.
Chuyện “đánh Pháp giành độc lập” của ông Hồ thực tế chỉ là chuyện “thọc gậy bánh xe” của Trung Cộng. Mao Trạch Đông không muốn có một Việt Nam thân tư bản ở sát nách nước mình.
Cho đến năm 1958, ông Hồ và chính phủ ký công hàm 1958, trong đó tôn trọng và thực thi mọi yêu sách về lãnh hải 12 hải lý, trên những vùng lãnh thổ của Trung quốc. Vấn đề là yêu sách của Trung Quốc bao gồm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Quan điểm của nhà nước CSVN đối với công hàm này là gì?
Đó là nhà nước CSVN chỉ nhìn nhận lãnh hai 12 hải lý mà thôi. Không có chuyện gì khác nữa.
Theo tôi đây là lập luận ngu xuẩn nhứt trong những lập luận ngu xuẩn khác của CSVN về chủ quyền biển đảo.
Khi công nhận hiệu lực 12 hải lý thì nhà nước CSVN đã mặc nhiên nhìn nhận hiệu lực của công hàm 1958.
Mọi bàn luận khác của học giả CSVN chung quanh chuyện này để phủ nhận công hàm 1958 trở thành chuyện hài.
Vấn đề là khi nhìn nhận hiệu lực công hàm 1958 rồi, thì công hàm này phải được rọi dưới luật pháp quốc tế.
Chiếu luật quốc tế về “hiệu lực các tuyên bố đơn phương”. Không cần giải thích dông dài. Khi Việt Nam đã nhìn nhận hiệu lực công hàm 1958. Việt Nam đã mặc nhiên nhìn nhận chủ quyền của Trung Quốc tại Hoàng Sa và Trường Sa.
Chiếu Luật quốc tế về Biển 1982, Việt Nam nhìn nhận hiệu lực công hàm thì Trung Quốc có quyền yêu sách hải phận các đảo Hoàng Sa và Trường Sa lên tới 200 hải lý.
Ngưng chuyện Hoàng Sa và Trường Sa ở đây.
Là gì? Là đích thị ông Hồ và hậu duệ ông Hồ đã chủ trương “bán nước”. Bán nước có văn tự hẳn hoi.
Học giả CSVN nghe ông Hồ dựng chuyện về Nguyễn Ánh rồi cả đàn hùa nhau “lật sử”, buộc Nguyễn Ánh về tội “bán nước”.
Ai bán nước có văn tự, Gia Long hay ông Hồ?
Cho tới cuộc chiến 54-75, có tới trên 300 ngàn quân Trung Cộng có mặt tại Việt Nam, giúp CSVN trong suốt cuộc chiến tranh “đánh Mỹ cứu nước”.
Theo luật quốc tế về việc thực thi quyền “dân tộc tự quyết”, khi một dân tộc gọi là “bị áp bức” nhờ tay một thế lực ngoại bang giúp đỡ để chống lại thế lực áp bức, quyền tự quyết của dân tộc này đã tiêu vong. Ta thấy quân Palestine khi chống Do thái, với danh nghĩa là sử dụng “quyền dân tộc tự quyết”, ta thấy có người ngoài nào trong hàng ngũ của họ hay không?
Tức là khi CSVN vịn vào quyền “dân tộc tự quyết” để “đánh Mỹ, giải phóng miền nam” mà trong hàng ngũ của họ lại có mặt 30 sư đoàn quân Tàu Cộng, thì CSVN không còn chánh nghĩa nào nữa cả.
Ngay cả khi quân Tàu chỉ đóng ở ngoài Bắc, thì theo luật và tập quán quốc tế, Trung Cộng vẫn là “một bên” can dự vào chiến tranh Việt Nam. Đây là lý do mà các nước EU không gởi quân giúp Ukraine tự vệ đánh lại Nga, ngay cả khi đạo quân này chỉ ở hậu phương không chạm súng với Nga.
Tức là gì?
Là không có chuyện “giải phóng miền Nam” mà chỉ có chuyện “xâm lược miền Nam”. Khi quyền tự quyết đã tiêu vong thì danh nghĩa “giải phóng” cũng thành mây khói.
Rốt cục lại, Gia Long hay Hồ Chí Minh, ai là kẻ “cõng rắn cắn gà nhà”?
Rắn Trung Cộng, rắn Liên Xô, rắn Bắc Hàn… có mặt cả đàn theo lời kêu gọi của ông Hồ và đảng CSVN.
Phê phán Gia Long thì phải lập luận theo “hệ quy chiếu thiên mạng”.
Phê phán ông Hồ thì phải quy chiếu theo luật lệ và tập quán quốc tế hiện hành.
Không phải ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN “cõng rắn cắn gà nhà” thì còn ai vô đây?
Có người dân miền Nam nào muốn được mấy ông cộng sản giải phóng? Không có ai hết. Việt Cộng vô tới đâu dân chạy “chết mẹ” tới đó, biết chết trong bụng cá họ vẫn chạy. Ngay cả bây giờ, thà chết trong thùng đông lạnh người Việt Nam vẫn bỏ nước ra đi. Không có bấy nhiêu người muốn ở lại Việt Nam để “xây dựng đất nước” với đảng CSVN hết cả.
Không ai tin vào cộng sản bất cứ một chuyện gì hết cả, huống chi là chuyện lịch sử.



Thân chào anh Trương Nhân Tuấn và các bạn còn khắc khoải với chủ quyền dân tộc VN Tôi xin phép trích đăng lại lá thư tôi cảm ơn BBT báo BauXiteVN về văn kiện khẳng định chủ quyền của VNCH trên quần đảo Hoàng Sa, năm 1961 Thành thật cảm ơn anh Huệ Chi và Ban Biên Tập BVN Từ mấy chục năm nay tôi đã cất công đi tìm tài liệu chính thức do chính phủ VNCH ký nhằm xác nhận chủ quyền của VN trên quần đảo Hoàng Sa, để đối chứng lại bức Công Hàm Bán Nước do tt Phạm Văn Đồng ký ngày 14-09-1958, công khai chấp nhận chủ quyền của TQ trên Biển Đảo của đất nước VN ta. Các anh chị đã có can đảm đăng tải văn kiện này chứng tỏ chúng ta không bao giờ quên công lao tổ tiên đánh Nam dẹp Bắc chống xâm lược để mở mang bờ cõi. Le Quoc Trinh, Canada https://boxitvn.blogspot.com/2025/11/sac-lenh-cua-tong-thong-viet-nam-cong.html Sắc lệnh của Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm ký khẳng định chủ quyền Hoàng Sa
Cho phép tớ được còm dài 1 tẹo . Cover cả Trương Nhưn Tuấn & vài điều các còm đưa ra .
-Đầu tiên cho tớ được phép chia sẻ với Bần dân, đúng, có vẻ tác giả đã quá quá khích .
-Tác giả đề nghị ai thì theo luật thời đó để đánh giá, nên chăng may i introduce chủ nghĩa Mác-Lê vì xin mọi người đọc tên nước . Kimi Yang của Việt Nam Thời Báo “Theo Chủ nghĩa Mác – Lênin, sự nghiệp cách mạng là sự nghiệp của quần chúng và quần chúng là người làm nên lịch sử; lịch sử là quá trình phát triển khách quan do con người sáng tạo trong những điều kiện cụ thể. Mác đã khẳng định: “Chính con người, chứ không phải lịch sử, làm nên sự kiện; nhưng họ không làm theo ý muốn chủ quan của mình, mà trong những điều kiện khách quan đã được lịch sử để lại”. Quan điểm đó khẳng định tính khách quan, trung thực, là nguyên tắc cơ bản khi nhận thức, nghiên cứu và viết về lịch sử (điều này bác bỏ hoàn toàn tư duy của chế độ phong kiến, tư bản: Viết sử là viết theo quan điểm của bên thắng, do vậy mọi sự xuyên tạc, bóp méo, phủ nhận sự thật lịch sử điều là hành vi phản khoa học, phi lịch sử, cần phải kiên quyết đấu tranh.” 4 giáo sư hàng đầu, cha đẻ của ngành Sử Việt Nam Lâm-Lê-Tấn-Vượng là những sử gia có kiến thức về chủ nghĩa Mác-Lê trong lịch sử, ai là người Việt Nam ta cũng phải kính trọng . Theo nhãn quan lịch sử Mác-xít, theo tớ & Kimi Yang, là tốt nhứt, và Trương Nhưn Tuấn sai lè lưỡi, ít nhứt trong việc đánh giá Chủ tịch Hồ Chí Minh & Thủ tướng Phạm Văn Đồng
-Nếu cứ giúp Việt Nam làm đường xây cầu, đánh đuổi quân thù là Những tội ác “trời không tha, đất không dung”, muôn đời không rửa sạch” thì … uh, hèn chi Nguyễn Ngọc Chu được xem là “tài năng”. Vì níu theo lời ổng, cầu sẽ xập, cao ốc chung cư sẽ nhào, cao tốc nát bấy .
-Còn nhớ câu hỏi nhức nhối của bà Bùi Thị Nổi “Đảng có giết Đảng không”? Ai đã cõng B-52 về dội bom Việt Nam, gây nợ máu với quân & dân Việt Nam ? Đúng, có thể hổng phải Ngụy . Đại úy Nguyễn Bửu Thoại là 1 trong số hổng ít tránh gây nợ máu với Cách Mạng bằng nhiều cách . Nhưng con số hy sinh của Việt Nam để đánh đuổi Mỹ & chế độ độc tài do Mỹ dựng lên không thể xem là nhỏ . Vợ của nhà thơ Bùi Minh Quốc đã hy sinh, bảo đảm dã man hơn cảnh BBQ mà Tạ Duy Anh đã mô tả lại 1 cách trung thực . OK, Ngụy có thể này nọ, nhưng ai đã đem Mỹ vào ? Tác phẩm Nỗi Buồn Chiến Tranh của Bảo Ninh, theo các nhân sĩ trí thức Việt Nam ta, là 1 cú đấm vỡ răng những ai muốn phủ định hy sinh của dân tộc để đánh đuổi Mỹ
-Các thế lực đe dọa nền độc lập không đến từ bên ngoài, mà đến từ bên trong . Những kẻ chủ trương Đổi Mới làm Việt Nam càng ngày càng lệ thuộc vào những lực lượng phản động quốc tế, những kẻ thoái hóa, rời xa lý tưởng Cách Mạng … “kinh tế thị trường làm … hình thành một tầng lớp cơ hội chủ nghĩa xấu xa … một lũ nịnh-thần trơ tráo”
Nguyễn Ngọc Lanh là 1 Việt gian, những đề nghị của Nguyễn Ngọc Lanh coi như moot. Nên chăng ta cần những cá nhân/tập thể khác ứng cử viên của danh hiệu “Việt gian”?
Đề nghị của tớ: Tập thể 3 người Cao Huy Thuần, Thích Trí Quang, Nguyễn Ngọc Giao
Nhóm kế, Ts Mạc Văn Trang, Huy Đức, Nguyễn Ngọc Chu, Đoàn Bảo Châu
-Chuyện Thái Lan cầm cờ đi trước ô tô, họ đã xin lỗi rồi .
-Đảng Cộng Sản vẫn lãnh đạo là lựa chọn của dân tộc, kể cả những cán bộ/chiến sĩ oai hùng của MTDTGPMN. Nhưng Đảng phải làm tốt hơn nữa chuyện đền ơn đáp nghĩa . Xây 1 công trình tưởng niệm, ghi tên họ vào sử xanh, làm gương cho các thế hệ sau
Lịch sử là những sự thật khách quan (= faits historiques /historical facts) không một thế lực nào có thể phủ nhận và xuyên tạc được. Sai lầm của Nguyễn Tất Thành -Hồ Chí Minh bắt đầu từ năm 1920 khi tham gia Đại hội Tours thành lập ĐCS Pháp, tán thành Quốc tế 3 và chủ nghĩa Marx-Lenin. “Mối tình hữu nghị Việt-Hoa, vừa là đồng chí, vừa là anh em.” Kẻ nói câu đó, đã “mời” các “cố vấn Trung Quốc cộng sản” sang Việt Nam giúp tiến hành cải cách ruộng đất và chiến dịch Điện Biên Phủ, rồi sau đó là lính Trung Cộng sang làm đường ở Việt Nam trong những năm 1960… Những tội ác “trời không tha, đất không dung”, muôn đời không rửa sạch” là đây chứ còn gì nữa ?! Nay, “những bò đỏ Ba Đình” (= dư luận viên), được “ăn thịt bò dát vàng” nên “tự sướng” vu khống, bôi nhọ tiền nhân để mau trở thành “người Việt Nam chân chính trong kỷ nguyên mới vươn mình của dân tộc” giống như Bại tướng Tô Đao là điều rõ như ban ngày ! Shadu ! Shadu ! Thiền sư Thích Không Đảng
Mời quý vị đọc chơi bài cuối cùng (trong loạt bài viết về Việt gian bán nước, trong đó có Gia Long) đăng ở nghiencuulichsu.com. Bài viết dạng nghiên cứu. https://nghiencuulichsu.com/2022/11/10/can-giai-nhiem-su-menh-lich-su-cho-3-vi-viet-gian-gan-day-nhat/
Xin mời quý vị, quý bạn hãy đọc chơi bài cuối cùng (trong loạt bài nghiên cứu khoa học Lịch Sử) về 6 tên “Việt gian bán nước”, trong đó có Gia Long. Bài đăng ở nghiencuulichsu, cách nay chẵn 2 năm. https://nghiencuulichsu.com/2022/11/10/can-giai-nhiem-su-menh-lich-su-cho-3-vi-viet-gian-gan-day-nhat/
Cảm ơn bạn Minh Vũ,
đã giới thiệu một đường link Internat mới tên là Nghiên Cứu Lịch Sử
Tôi lang thang vào đọc thì thấy tựa đề như sau:
Cần giải nhiệm sứ mệnh lịch sử cho 3 vị Việt gian gần đây nhất
This entry was posted on Tháng Mười Một 10, 2022, in Lịch su Viet Nam and tagged
Nguyễn Ngọc Lanh, việt gian. Bookmark the permalink. 5 bình luận
————————–
Tôi chợt nhớ đến tên Nguyễn Ngọc Lanh, có lẽ là người mà tôi từng bàn luận trên Mạng sáu năm trước. Ông này nghe nói quê vùng Phú Thọ, Vĩnh Phúc, là bác sĩ nhưng rất thích bàn luận chính trị.
Nếu đúng thế xin mời ông Nguyen Ngọc Lanh vào bàn thảo luận này chia sẻ ý kiến với mọi người ở hải ngoại
Phải chăng tác giả đã bị quá kích động khi viết bài này ? Sau 30/4/1975 , Việt Nam ngày càng được nhiều nước công nhận và tôn trọng quyền độc lập, tự chủ . VN đã là thành viên của LHQ và nhiều nước hợp tác .. Đó là sự thật không thể chối cãi . VN không lệ thuộc vào nước ngoài , không bị chi phối bới các thế lực đe dọa nền độc lập .
Xin phép được góp ý với bạn Bàn Dân,
Tôi trộm nghĩ ông Trương Nhân Tuấn, tác giả bài viết này, không hề bị kích động…mà ngược lại chính bạn Bàn Dân vẫn còn mơ ngủ không chịu thức tỉnh trước nhiều sự thật lịch sử cận đại, như sau:
1)- Chủ quyền Biển Đông và HS-TS vẫn còn nằm trong tay “thiên triều Bắc Kinh”, lãnh đạo CSVN chưa hề ra tuyên bố công khai trên quốc tế lấy lại chủ quyền biển đảo này, Bức Công Hàm Phạm Văn Đồng 1958 hãy còn sờ sờ như một bản văn tự”bán nước” công khai trước Công Pháp Quốc Tế;
2)- Sự kiện báo chí Hàn Quốc công khai bêu nhọ thượng tướng Hoàng Xuân Chiến về tội”xâm phạm tình dục” một nữ công chức Nam Hàn. Bộ Ngoại Giao VN vẫn im rơ, không hề lên tiếng phân minh, hay phản đối.
3)- Thế giới Bóng Đá ở Đông Nam Á vừa trải qua một con sóng gió mang tính bêu riếu VN qua hình ảnh lá cờ TQ in rõ rằng trên lá phiếu của VN. Liên Đoàn Bóng Đá VN lên tiếng phản đối và Thái Lan đã cử người sáng tận VN xin lỗi chính thức. Có ai thắc mắc lý do gì đưa đẩy đến sự kiện nhục nhã này chưa ? Thái Lan từng giao đấu cả chục năm nay với VN, cờ xí VN bay tràn ngập sân vận động Thái Lan, lẽ nào họ không biết ?
Tôi chỉ bàn luận sơ vài ba chứng cứ xuất hiện gần đây, bạn Bàn Dân nên suy nghĩ lại đi. Vận mệnh dân tộc VN không thể để mặc cho tập đoàn lãnh đạo CSVN quyết định dưới sức ép của TQ, lịch sử đấu tranh ngàn đời của dân tộc ta hãy còn âm ỉ , đừng quên !
Le Quoc Trinh, Canada
Sử gia việt cộng kiểu Trần Huy Liệu đẻ ra Lê Văn 8 và lũ cộng nô lập tức đưa ngay lên bệ thờ, trí thức xhcn nói chung rất lợn rất bò thế nhưng có một số trí thức thứ thiệt từ hải ngoại tình nguyện về đứng chung với HTX trí thức xhcn, xanh pha đỏ tạo ra gam màu tiết canh lợn, hám danh đến nhục mặt.