Tôi là công nhân, nhưng tôi có được lựa chọn?

Chu Nguyên Hương

26-7-2025

Tôi tên là Hương – Chu Nguyên Hương – sinh ra ở một vùng quê nghèo miền Trung. Học xong lớp 12, tôi khăn gói vào Nam, xin vào làm công nhân trong khu công nghiệp. Ngày ấy, tôi mang theo nhiều ước mơ: Có công ăn việc làm ổn định, có tiền gửi về cho ba mẹ, rồi sau này dành dụm mua nhà, cho con đi học đàng hoàng, sống một cuộc đời tốt hơn cha mẹ mình.

Đã gần 15 năm rồi, tôi vẫn đang là công nhân. Vẫn sáng đạp xe đi làm từ 6 giờ, chiều về 6 giờ rưỡi, có hôm tăng ca tới 9 giờ tối. Mỗi tháng lãnh lương xong, tôi trích ra một phần gửi về quê cho ba mẹ – hai ông bà già sống nhờ vài sào ruộng. Phần còn lại thì chi tiêu tằn tiện: Tiền phòng trọ, điện nước, tiền ăn uống, sữa cho con, học phí… Gắng lắm cũng chỉ dư được vài trăm ngàn. Nhà ở ư? Ước mơ thôi, chứ tôi chưa dám nghĩ đến mua nhà trong thành phố này.

Ảnh minh họa: Dãy nhà trọ của công nhân gần công ty Pouyuen. Nguồn: VnExpress

Có lần, anh Hưng, cán bộ công đoàn mời tôi đi học bồi dưỡng chính trị. Ở đó, tôi được học điều 4 Hiến pháp, được dạy rằng tôi là “giai cấp công nhân”, là “giai cấp lãnh đạo đất nước”, là “chủ nhân tương lai của công cuộc công nghiệp hóa – hiện đại hóa”. Tôi nghe mà thấy tự hào lắm.

Nhưng về nhà, nằm một mình trong phòng trọ chưa tới 10 mét vuông, nghe tiếng con ho khan vì gió lùa, tôi lại tự hỏi: Nếu công nhân như tôi là lãnh đạo đất nước, là người chủ thật sự, thì sao tôi vẫn làm không đủ sống? Sao mỗi lần tăng lương, giá nhà trọ, giá gạo, giá sữa cũng tăng theo? Sao tôi chưa từng được bầu ai làm người đại diện cho mình?

Tôi hỏi cán bộ Hưng: “Đảng có phải là tầng lớp công nhân như em không?” Anh ấy mở hiến pháp ra, đọc to: “Đảng là đội tiên phong của giai cấp công nhân, là đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân…” Rồi anh giải thích: Đảng không cần toàn là công nhân, vì Đảng là người đại diện cho công nhân. Tôi gật đầu. Nhưng trong lòng lại cứ thấy nghèn nghẹn.

Nếu Đảng là đại diện, thì ai trong Đảng đang thật sự sống như tôi – ăn một bữa cơm với canh rau, không dám mua thịt nhiều vì sợ hết tiền chợ? Ai từng phải nhịn ăn sáng để mua sữa cho con? Ai từng phải mướn phòng trọ ở dãy nhà cấp bốn tạm bợ, mưa thì dột, nắng thì nóng như lò?

Tôi từng thấy ông Nguyễn Xuân Phúc, ông Võ Văn Thưởng, ông Vương Đình Huệ lên truyền hình phát biểu rất hùng hồn, nói vì dân, vì nước, vì công nhân. Nhưng tôi chưa bao giờ gặp ai trong số họ. Và rồi, tôi nghe tin họ bị kỷ luật, bị cách chức vì tham nhũng hàng ngàn tỷ đồng. Một con số mà cả họ nhà tôi, thậm chí cả làng tôi làm cả đời cũng không có nổi.

Tôi lại tự hỏi: Ai đã bầu họ lên làm đại diện cho tôi? Tôi chưa từng cầm lá phiếu chọn họ. Tôi cũng chưa từng có cơ hội chất vấn họ: “Các ông đã làm gì cho công nhân như tôi?”

Tôi viết bài này không phải để than thở. Tôi chỉ muốn nói thật. Muốn hỏi thật. Có ai đang sống cuộc sống giống tôi không? Có ai cũng từng thao thức giữa đêm vì không biết phải làm sao để cuộc sống tốt hơn, để con mình được học hành đàng hoàng?

Nếu có – nếu nhiều người như tôi – thì chúng ta, những công nhân, có lẽ nên hỏi lại: Chúng ta có quyền lựa chọn đại diện cho mình không? Chúng ta có quyền tổ chức để bảo vệ quyền lợi của mình không?

Tôi là công nhân. Tôi không học cao. Nhưng tôi biết một điều: Người đại diện thật sự là người mình được chọn, người lắng nghe mình, sống như mình, bảo vệ mình.

Nếu chúng ta cứ mãi sống trong im lặng như thế này, thì có lẽ sẽ chẳng bao giờ có ai nghe thấy tiếng nói của công nhân Việt Nam.

Bình Luận từ Facebook

6 BÌNH LUẬN

  1. Cán Hưng là dân di cư tử Hà Tĩnh, Nghệ An hay Thanh Hóa hả cô Hương ? Thằng cán ngố này tha hương cầu thực mà còn ngu thế hở giời, đích thị thằng này là dân cơ hội nên rất giỏi “nằm mùng chống muỗi” chờ thời cơ là nhảy ra làm lãnh đạo.
    Em Hương này nên rảy chay mấy thằng đảng và đoàn, làm xong về nghỉ ngơi cho lại sức.

  2. Nguyễn Đình Cống
    Giai cấp công nhân (GCCN) là đại diện cho nền sản xuất công nghiệp tiên tiến và là GC lãnh đạo.
    GCLĐ ?. Đó là lời nói dối rất lớn do một ai đó bịa ra và mọi người hót theo như vẹt

    Hoàn toàn ủng hộ Gs Nguyễn Đình Cống . Chủ nghĩa Mác vưỡn đúng ở Việt Nam

  3. Vế mặt dân tùy thì không ai ăn đứt người Cs.! Họ ca tụng giai cấp vô sản và
    đặc biệt giai cấp công nhân lên 9 tầng mây trên lý thuyết nhưng trên thực tế
    họ chỉ giở trò nịnh bợ để lợi dụng mồ hôi nước mắt, kể cả xương máu nhân
    dân của 2 giai cấp này vì chiếm đa số nên số đó dễ dàng áp chế và khuynh
    đảo các giai cấp và tầng lớp dân cư khác hòng bảo đảm mọi đặc quyền đặc lợi
    cho giới thống trị Cs. !

  4. Nói an ủi, anh là công nhân chính hiệu. Anh tuy nghèo nhưng anh có trí tuệ. Hãy cố gắng làm tròn vai của mình, hỡi giai cấp lãnh đạo ù ơi.

  5. Cô Chu nguyên Hương nầy, cô thật can đảm, Cô đã dám nói thật sự việc, nói thật những gì thực tế đời sống hàng ngày cô gặp, cô đối phó cũng như những đối đáp của cô với cán bộ công đoàn), nhưng thật vô vọng, cô ơi! Chỉ cần chế độ nầy công bằng nhân văn với nhân dân, tịch thu tất cả tài sản chìm nổi, dấu diếm nguỵ trang tài sản dưới tên thân nhân của bọn quan tham đã ra tòa có án hoặc đưa bọn chúng ra tòa rồi thì hành án (một việc làm rất hợp pháp và nhân văn) thì đời cô và con cô sẽ khá hơn nhiều đó cô. Mỗi vụ án có hàng ngàn, hàng vạn, hàng triệu, hàng tỷ tỷ thất thoát đó cô. Tính đi, với số tiền thất thoát công khai đó từ trước đến nay (không kể thất thoát không công khai vì lý do nầy nọ hoặc không bị hoặc chưa bị phanh phui) thu loại được thì mỗi công nhân đã có nhà và con cái học hàng đàng hoàng rồi đó cô. Cảm thương thay số phận công nhân của cô và cả công nhân cần lao dưới chế độ nầy (chế độ xứng đáng tên gì tùy người được thêm vào).

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây