Nhân phát biểu của một nữ thiếu tướng ở Đắk Lắk

Thái Hạo

18-5-2025

Về mức phạt vi phạm hành chính về giao thông, tôi đã viết nhiều. Nhân phát biểu của một nữ thiếu tướng ở Đắk Lắk, đề nghị nâng mức phạt từ 75 triệu lên 200 triệu đồng, xin nói thêm vài điều.

1. Tham khảo trên mạng thì được biết, nếu so với thu nhập bình quân mỗi năm của người dân thì một số nước có mức phạt như sau: Phần Lan 5–10%, Singapore 0,5–1%, Nhật Bản 0,3–1%, Mỹ 0,3–1%. Riêng Việt Nam, với mức phạt hiện tại là 75 triệu – tức là chiếm tới 70% thu nhập. Có lẽ cao nhất thế giới và bỏ xa các nước khác.

Nếu bây giờ tăng lên 200 triệu đồng thì mức phạt tối đa cho một lần vi phạm sẽ là gần 200% so với thu nhập, một con số không tưởng và sẽ đẩy người dân vào tình trạng nghèo đói không có lối ra, các doanh nghiệp cũng sẽ gặp khó khăn và dẫn đến kìm hãm kinh tế xã hội.

2. Vi phạm giao thông có nhiều loại, như nặng – nhẹ, khách quan – chủ quan, cố ý – không cố ý…, đó là chưa kể tới các vấn đề về hạ tầng giao thông như chất lượng đường sá, biển báo, đèn tín hiệu, phân bố dân cư…

Vì thế, cần song song thực hiện việc cải thiện hạ tầng và nâng cao nhận thức người đi đường, không thể cực đoan dồn hết lý do và gánh nặng lên vai người dân khi quy tất cả cho “ý thức tham gia giao thông”.

Chỉ cần gõ lên facebook “mua bằng lái xe” hoặc “làm bằng lái xe có hồ sơ gốc”, là thấy nhan nhản các trang đang công khai quảng cáo rầm rộ trên mạng. Đó là chưa kể công tác đào tạo và cấp bằng của Việt Nam thuộc loại lỏng lẻo bậc nhất thế giới.

3. Pháp luật cần nghiêm khắc chứ không thể hà khắc. Nghiêm khắc là một thái độ, cách ứng xử kiên quyết, có nguyên tắc, công bằng và hợp lý nhằm duy trì kỷ luật, trật tự và sự phát triển tích cực; nhằm mục đích giáo dục, điều chỉnh hành vi, xây dựng nề nếp; có lý do rõ ràng, gắn với sự tôn trọng và công bằng, người bị xử lý vẫn cảm thấy được lắng nghe, được đối xử đúng mực.

Còn hà khắc là sự áp đặt, trừng phạt hoặc kiểm soát quá mức, không tính đến hoàn cảnh, cảm xúc hoặc quyền lợi chính đáng của người khác; mục đích của nó thường là áp chế, giữ quyền lực, gây sợ hãi, đôi khi vì thành tích hoặc hình thức; nó thiếu linh hoạt, cảm thông, thường gây ức chế, phản kháng hoặc cam chịu, và dễ tạo ra tâm lý sợ hãi, mất niềm tin, phản ứng tiêu cực.

4. Pháp luật phải đảm bảo tính công bằng. Công bằng khác với “bình đẳng máy móc”. Ví dụ trong trường hợp phạt người chạy xe máy không đội mũ bảo hiểm thì “bình đẳng máy móc” là mọi người bị phạt như nhau, còn công bằng là xem xét người đó có bị ép buộc, bị bệnh hay có lý do đặc biệt không.

Sự công bằng chỉ đúng và có ý nghĩa khi xét đến hoàn cảnh cụ thể, thực tế. Ví dụ, cùng một hành vi vi phạm, nhưng mức độ lỗi, ý thức chủ quan, điều kiện hoàn cảnh phải được cân nhắc để định ra hình phạt phù hợp. Với hoàn cảnh là thu nhập cả năm chỉ khoảng một trăm triệu đồng mà mỗi lần vi phạm giao thông phạt tới 200 triệu tức là không có sự công bằng.

Công bằng còn là xét trong tương quan với các loại hình phạt khác nhau. Một tướng công an như Đỗ Hữu Ca không thể nhận 35 tỉ đồng để chạy án cho một vụ mà chỉ bị xử 7 năm tù và sau hai năm thì được đặc xá; trong khi người dân ăn cắp một con vịt thì ngồi tù 7 năm. Công bằng không thể là người vượt ẩu và cán chết em học sinh thì không bị khởi tố, trong khi nạn nhân thì bị coi là “người nguy hiểm cho xã hội”. Nó làm cho người ta có cảm giác rằng, luật pháp chỉ “nghiêm khắc” với dân, còn cán bộ và những kẻ có tiền chạy chọt thì áp dụng luật riêng.

Một điều nữa là, việc thực thi pháp luật về giao thông quan trọng hơn mức phạt. Tình trạng mãi lộ, “bánh mì”, “tiếp thị sữa”… mà chúng ta có thể gặp và thấy nhan nhản trên mạng không thể coi là bình thường được. Luật pháp nghiêm minh không thể để tình trạng ấy tiếp tục tồn tại. Nó làm nhờn pháp luật, gây mất niềm tin và làm sa đọa các giá trị xã hội. Nếu bây giờ đi trên đường và gặp các xe tải lớn, gọi là “xe hổ vồ” chắc các đại biểu mới hiểu cảm giác đáng sợ là thế nào: họ chạy bạt mạng, ai tránh thì tránh, không tránh ráng chịu!

Các đại biểu quốc hội cần thấy tất cả những điều này và yêu cầu kiện toàn, chấn chỉnh, hoàn thiện thể chế, chứ không phải chỉ nhắm vào túi người dân và coi đó là thuốc bách bệnh để giải quyết vấn đề an toàn giao thông.

Bình Luận từ Facebook

16 BÌNH LUẬN

  1. GS VL

    Khi có quyền nhiều người quên quá khứ
    Đã quên ngay cái thuở cũng là dân.
    Óc nhỏ xíu lại thích lời đao búa.
    Đại diện cho dân, không nghĩ như dân.

    Hai trăm triệu với ai đâu có lớn
    Lậu hàng năm cũng gấp tới dăm lần.
    Hai trăm triệu cả đời dân khó kiếm
    Giọng lưỡi nhẹ tênh, đau xé lòng dân.

    Phạt, phạt, phạt dân không tiền nộp phạt
    Lẽ nào đem phiếu phạt tới thu nhà.
    Dân ở trọ, không có nhà cầm cố
    Tiền kiếm đâu ra nộp phạt, thưa quan?

    Năm chục triệu xây một nhà tình nghĩa
    Tận hai trăm xây được bốn căn nhà.
    Dân lao động mộng mơ ngôi nhà nhỏ
    Tiền phạt hai trăm, dân nghĩ không ra.

    Phạt là để răn dân làm theo luật.
    Nếu dùng tiền làm luật dạy cho dân.
    Dân nhầm hiểu đồng tiền là tất cả
    Cách hiểu kiểu này, đau lắm Nước ơi!

    Quan thời nay mỗi khi bàn về luật
    Nghĩ trị dân cũng phải nghĩ trị mình.
    Chống quan tham, một lòng vì Dân, Nước
    Đại biểu của dân, ai xứng ai không?

    Nguồn mạng

  2. Bà này là đại biểu của dân đây á…hình như đại bát thì đúng hơn./

  3. Dưới góc nhìn của cá nhân tôi thì tôi mong rằng việc họp quốc hội để xây dựng sửa đổi một số vấn đề về thể chế…vv…tôi thấy quý vị nên nghiên cứu đến vấn đề đào tạo cấp chứng chỉ giấy phép lái xe các loại khi bước vào thi lý thuyết cần phải có những câu hỏi mang tính hóc búa liên quan đến đạo đức lái xe và liên quan việc cấp gplx thì cần hoàn thiện hơn trong khâu đào tạo… việc khác song song trong giáo dục với người dân hiểu luật GTVT và phải có ý thức tốt hơn khi tham gia giao thông dù bất cứ ở đâu… làm được như vậy thì người dân có kiến thức khi tham gia giao thông…chứ không thể nâng mức phạt làm mục đích răn đe thì sẽ thất bại về giáo dục.thất bại về kinh tế xã hội vv…! Đồng thời nghiên cứu sửa đổi bổ xung việc cấp giấy phép lái xe hạng nặng và những lái xe hạng nặng khi vi phạm giao thông thì phải có chế tài nghiêm khắc hơn nhằm mục đích giáo dục lái xe có ý thức và nhận thức tốt hơn trong khi tham gia giao thông đường bộ…vv….! Cho ra khỏi đại biểu QH những cán bộ không xứng đáng với lòng tin của nhân dân..

  4. Tôi đề nghị bây giờ nên áp dụng hình phạt lao động công ích đối với lĩnh vực vi phạm giao thông .để những người khó khăn họ có thể làm mà không phải nộp phạt .mức phạt có thể từ 3 – 5 hoặc 7 ngày .tùy lỗi vi phạm .( mỗi ngày lao động 8 tiểng tương ứng = 1 triệu tiền phạt ).

  5. Các bác nên nhớ luật là sẽ cho cảnh sát giao thông % tiền phạt của dân, nên CSGT bắt được càng nhiều càng ăn nhiều

  6. Một đất nước xã hội mà đưa loại linh cẩu chỉ biết đớp và liếm thuế dân nghèo thì chỉ nghĩ làm sao cướp được tiền của người dân nghèo thôi!khốn nạn vậy mà dạy đạo đức.

  7. Bà Xuân… là đại bẩn ở Quốc hội chứ không phải là đại biểu cho dân ở QH.

  8. Hề… hề…
    1. Người dân đã từ lâu chịu cảnh thuế chồng phí, phí chồng phí và họ phải chịu đựng để móc túi ra đóng cho đủ cho đúng theo đúng quy định củ pháp luật (do các quan chức nghĩ ra theo tiêu chi “nhổ lông vịt”. Như vậy, cho tới bây giờ thì các quan chức làm việc theo tiêu chí móc túi dân càng nhiều càng nhiều càng tốt để nộp ngân sách và làm giầu cá nhân, còn tiêu chí vì hạmh phúc của nhân dân, vì tương lai tươi sáng của đất nước thì chỉ là thứ đầu môi chót lưỡi, huýt sáo thành thần của lũ CHÍNH TRỊ GIA HÀNH NGHỀ BẰNG LỖ TRÔN mà thôi.
    2. Lại có nữ thiếu tướng, phó giám đốc công an đề nghị cần phải phạt thật năng những ai vi phạm trách nhiệm pháp luật, lập tức tôi thấy ngay rằng thì là mà hạng người này là thứ cán bộ thích móc túi dân, chứ không phải là cán bộ vì dân. Thưa tổng Bí thư Tô Lâm: Ngài đang tiến hành cải cách thể chế và nhân sự trong bộ máy, vậy xin hỏi Ngài rằng: Ngài sẽ chọn thứ cán bộ nào trong bộ máy công quyền sẽ hoạt động từ 01.09.2025 sắp tới. Và việc này chính là ĐIỂM NGHẼN TRONG MỌI ĐIỂM NGHỄN đấy Ngài ạ!!!

  9. Triết lý “Tiền là tất cả” đã và đang xuất hiện trong tư duy của nhiều người Việt. Đồng tiền thời nay tuy không phải “Là tiên là phật” bởi trên đời làm gì có tiên, có phật để tiền biến thành, thế nhưng đồng tiền đang lộng hành, biến không thành có là một thực tế đang diễn ra ở nhiều nơi, nhiều lĩnh vực. Thế nhưng, lấy tiền làm rào cản kỹ thuật để tránh học sinh lao vào học đại học như vị giáo sư nghị sĩ Lê Quân phát biểu trước quốc hội hơn một năm trước hay phạt tiền thật cao nhằm giảm bớt tai nạn giao thông của thiếu tướng nghị sĩ Nguyễn Thị Xuân vừa đề xuất trước quốc hội quả là một kiểu tư duy đáng buồn.
    Người Việt, dù giàu hay nghèo đa phần đều quan tâm tới việc học của con cái, đó là một thực tế. Việc muốn con học đại học là mong muốn không chỉ có ở Việt Nam ta mà ở Hàn, ở Nhật hay ở Trung Quốc đều vậy. Thu nhập hàng năm của người làm công ăn lương nhất là người lao động chân tay trung bình dưới 80 triệu/năm, thuộc diện thu nhập thấp trong xã hội. Số người này chiếm khoảng 75% trong tổng số những người làm công ăn lương trong cả nước. Thu nhập của khoảng 75% nông dân trong cả nước còn thấp hơn nhiều. Học phí trung bình tại các trường công hiện nay vào khoảng 20 triệu/năm, với mức học phí như hiện nay 75% số gia đình trong cả nước sẽ vô cùng khó khăn khi cho con học đại học, vậy mà giáo sư nghị sĩ Lê Quân lại còn muốn dùng học phí để làm rào cản kỹ thuật cho việc học đại học. Với mức học phí như hiện nay đã là rào cản khó vượt của 75% con em của người lao động rồi, thưa giáo sư Lê Quân. Ở tuổi giáo sư, chắc ông được thụ hưởng việc học đại học không phải đóng học phí hoặc chỉ phải đóng ở mức tượng trưng, lẽ nào khi đã thoát khỏi tầng lớp những người có thu nhập thấp ông lại quên thời điểm xuất phát của mình. Tại sao ông không nhìn sang nước bạn Philippines, ở đó vào năm 2017 người ta đã miễn học phí cho sinh viên tại các trường công. Philippines có dân số và thu nhập xấp xỉ ta, họ lại nhà nước theo thể chế tư bản chủ nghĩa mà làm được vậy tại sao ta không làm được. Đại biểu của dân lại là người nhiều, chữ lẽ ra ông nên đề xuất mức thu học phí đại học thích hợp để con em người có thu nhập thấp nhưng học giỏi vào học đại học. Ngăn việc “học đại” là tạo ra cách tuyển sinh chọn đúng người có năng lực và ham học vào học đại học chứ cách dùng học phí để ngăn việc “học đại” là phi khoa học lắm, thưa giáo sư Lê Quân!
    Phạt tiền là hình thức răn đe việc vi phạm luật giao thông của tất cả các nước trên thế giới. Thế nhưng mức phạt thế nào, phạt bao nhiêu là đủ, việc phạt có phù hợp với thu nhập của người dân hay không lại là việc cần bàn. Theo tôi, mức xử phạt theo nghị định 168 của chính phủ bạn hành năm 2024 là đủ sức răn đe nhất là đối với những người có thu nhập thấp. Việc đề xuất tăng mức phạt tối đa 200.000.000 đồng so với 75.000.000 đồng theo nghị định 168 của đại biểu Nguyễn Thị Xuân liệu có phải là một đề xuất khoa học, đủ tính răn đe và có phù hợp hay không? Ta hãy so sánh cách phạt ô tô vượt đèn đỏ ở ta và Mĩ để xem ta hay họ khoa học và hợp lý hơn. Ở Mĩ, nếu vượt đèn đỏ người lái bị phạt 500 USD và có thể bị phạt tù từ 3 tới 6 tháng, tính răn đe ở đây là phạt tù chứ không phải là tiền. Còn ở ta, theo nghị định 168 ô tô vượt đèn đỏ sẽ bị phạt 18.000.000 đồng tới 20.000.000 đồng (khoảng 700USD) không thấy nói tới việc phạt tù. Nếu tăng phạt tiền lên khoảng 2 lần như đề nghị của đại biểu Xuân, cùng một lỗi vượt đèn đỏ ở ta gấp 3 lần so với Mĩ. Nhiều đại gia phất lên từ những gì đó, hợp pháp có, phi pháp cũng có thì mức phạt này không cao so với thu nhập của họ. Thế nhưng, không bị phạt tù nên tính răn đe không cao. Nếu đại biểu Xuân đề xuất bổ sung thêm hình thức phạt tù có thể sẽ được hoan nghênh hơn là tăng tiền phạt. Phải chăng, trong đầu của vị nghị sĩ này chỉ có triết lý “Tiền là tất cả” nên chỉ nghĩ tới việc tăng phạt tiền mới đủ sức răn đe hiện tượng vi phạm luật giao thông.
    Là những nghị sĩ đại diện cho dân như Lê Quân hay Nguyễn Thị Xuân, nếu các vị đề xuất mức phạt tiền gấp đôi hay gấp ba số tiền mà quan chức có được nhờ tham nhũng hay nhận hối lộ chắc chắn sẽ được người dân hoan hô. Là đại biểu của dân tại cơ quan quyền lực cao nhất của thể chế trước khi đề xuất một vấn đề nào đó cần suy nghĩ cẩn trọng, cần chú ý tới lòng dân hơn là chỉ nghĩ tới Tiền. Nên nhớ rằng, đại diện cho dân cần nói lên suy nghĩ của đa phần dân chúng, đừng vì những suy nghĩ thiếu chín chắn, hời hợt, không khoa học đưa ra những đề nghị như hai đại biểu Quân và Xuân.

    Nguồn mạng.

    • Nhiệm vụ của đại biểu quốc hội là gì?

      Bảo vệ dân

      Hay
      bảo vệ lũ cướp?

  10. Nói để con […] biết:
    – Quốc Hội là nơi dành cho các đại diện của dân (ông chủ).
    – Màỳ là công chức hành chính (tức là đầy tớ dân) dưới chế độ cộng sản mày mới được vào ngồi chỗ của ông chủ.
    – Đòi phạt ông chủ thì đúng là quân phản chủ
    – Chỉ có bọn CS mới đưa cảnh sát (như mày), lính tráng và sư sãi vào quốc hội.
    – ĐMCS

  11. Con chó cái phó côn an Đắc-nắc là loại não như mấy con chó cái khác ở cuốc hội, thật khốn nạn cho cái đất nước hết văn chỉ còn vật.

Comments are closed.