Sài Gòn và Singapore – âm binh và nghiệp quật!

RFA

Đồng Phụng Việt

24-2-2025

Tô Lâm không phải là nạn nhân duy nhất của các phần tử cực đoan do đảng của ông tạo ra.

Tổng Bí thư Tô Lâm bị chỉ trích sau khi phát ngôn tích cực về Sài Gòn trước 1975. Ảnh: RFA

Đến giờ, dường như Tifosi vẫn bình an, vô sự cho dù đã trực tiếp công kích ông Tô Lâm, Tổng Bí thư đảng CSVN vì hàm hồ mà nói bừa, thiếu hiểu biết nên nói bậy.

Cách nay mươi ngày, khi tham gia kỳ họp bất thường lần thứ chín của Quốc hội khóa 15 (13/2/2025 – 19/2/2025), đề cập đến năng lực cạnh tranh và vị thế quốc gia trên bình diện quốc tế, ông Tô Lâm đã so sánh Việt Nam với Singapore: Năm mươi, sáu mươi năm trước, họ nói được sang Bệnh viện Chợ Rẫy chữa bệnh là mơ ước. Giờ đây thì ngược lại, mình mơ sang họ khám bệnh [1].

So sánh của ông Tô Lâm đã tạo ra một trận bão dư luận nhưng đáng ngạc nhiên nhất là Tổng Bí thư đảng CSVN lại bị Tifosi – xưa nay vẫn sắm vai tiên phong trong việc chống diễn biến hòa bình, bảo vệ nhà nước XHCN – lôi lên “đoạn đầu đài” như thỉnh thoảng vẫn áp giải ai đó ra trước đám đông “yêu đảng, yêu CNXH” để đàn hạch với cáo buộc “phản dân, hại nước” [2].

Ở xứ sở mà chỉ post tấm ảnh chụp một sĩ quan CSGT ngang nhiên đặt “cục vàng” của anh ta sau tay lái xe hai bánh gắn máy và diễu phố đã bị công an tìm đến tận nhà, áp giải về đồn, buộc “làm việc”, sau khi đương sự thành kính phân bua “không có ý đồ gì” rồi ngoan ngoãn cam kết không tái phạm mới được công an chiếu cố, bỏ qua [3], trong bối cảnh bất kỳ ai chỉ nói điều mình nghĩ, mình tin là đúng cũng có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự do “lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” thì việc Tifosi trực tiếp công kích Tổng Bí thư như một đối tượng “thù địch, phản động” rõ ràng là… lạ! Lạ hơn là sau đó, Tifosi vẫn có thể tiếp tục “phục vụ cách mạng”.

Trên thực tế, đây là lần thứ hai ông Tô Lâm – Tổng Bí thư đảng CSVN bị các cá nhân, các nhóm chống diễn biến hòa bình, bảo vệ đảng, bảo vệ nhà nước XHCN chỉ trích. Đầu tháng trước, khi gặp những cá nhân đại diện giới cán bộ lão thành từng lãnh đạo đảng, nhà nước và đại diện giới trí thức, văn nghệ sĩ các tỉnh thành phía Nam, ông Tô Lâm đã từng bị “nhắc nhở” khi cho rằng: Những năm 1960, Sài Gòn – TP HCM là điểm sáng, là Hòn ngọc Viễn Đông, Singapore cũng không bằng nhưng giờ đây tốc độ phát triển đã vượt rất xa [4]. Ngay sau đó, Bùi Ngọc Trâm Anh người tự nhận là… “Phát ngôn viên Google.TienLang” đã gửi thư ngỏ cho Tổng Bí thư đương nhiệm, lưu ý ông ta rằng, phát biểu như thế là “tùy tiện, sai sự thật lịch sử”!

Khoan bàn đến chuyện tại sao gần đây, trong quá trình thảo luận về “con đường mới, bước đi mới”, ông Tô Lâm thích so sánh khoảng cách giữa xưa với nay hay khác biệt giữa ta với họ, cũng khoan bàn đến chuyện ông Tô Lâm đúng hay sai, thật sự chân thành hay tiếp tục thực hiện các “động tác kỹ thuật”, chỉ cần nhìn vào phản ứng của những Tifosi, Google.TienLang với một số phát biểu của ông Tô Lâm hồi thượng tuần tháng trước và trung truần tháng này, có thể dễ dàng nhận ra, dẫu là Tổng Bí thư, ông Tô Lâm cũng không được phép nói khác những điều mà đảng của ông “độc quyền sản xuất và phân phối”. Dẫu là Tổng Bí thư thì trình bày những ý tưởng vốn bị xem là “ngoài luồng” vẫn có thể bị xếp vào loại “chống cộng cặn bã” ngay lập tức!

Vì sao lại thế?

Nếu chịu khó theo dõi các diễn biến tại Việt Nam hẳn sẽ thấy, đồng hành với công cuộc “đổi mới” chính là việc lặng lẽ “nhận thức lại” nhiều vấn đề thuộc loại cốt lõi của CNXH nói chung và công cuộc xây dựng nhà nước XHCN ở Việt Nam nói riêng.

Cho dù tình thế buộc đảng CSVN phải nhận thức lại, phải thay đổi toàn diện theo hướng đã từng phủ nhận và phá bỏ triệt để, song tham vọng nắm giữ quyền lãnh đạo tuyệt đối không đổi nên đảng CSVN vừa mò mẫm tái thiết, vừa hô hào chống “tự diễn biến, tự chuyển hóa”!

Việc tạo ra tình thế kỳ quái ấy chính là nguyên nhân khiến Tổng Bí thư đương nhiệm bị những cá nhân, những nhóm tự nhận là trung thành với sự nghiệp của đảng, xưa nay vẫn hăng hái tiên phong trong “phòng, chống diễn biến hòa bình” xếp chung với thành phần bị quy kết là “chống cộng cặn bã”.

Tô Lâm không phải là nạn nhân duy nhất của các phần tử cực đoan do đảng của ông tạo ra và chính ông góp phần phát triển. “Độc quyền sản xuất và phân phối” cái gọi là “sự thật lịch sử” đã, đang cũng như sẽ còn gây ra nhiều rắc rối khó lường cho cả đảng CSVN lẫn người Việt!

Hạ tuần tháng 11 năm ngoái, báo chí Việt Nam cho biết, Công an thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương đã… “tống đạt các quyết định khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can, bắt tạm giam Bùi Tiến Lợi, 56 tuổi để điều tra hành vi ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân’ liên quan đến các bài viết xuyên tạc trên mạng xã hội”. Ông Lợi bị bắt khi đang ở Thái Bình và đã bị di lý về Bình Dương để phục vụ công tác điều tra [5]

Ông Lợi là một trong những người làm các video clip, lập kênh “Chống diễn biến hòa bình” trên YouTube để phản bác luận điệu của các “thế lực thù địch, phản động” và chỉ trích những phần tử cơ hội trong đảng xuyên tạc, lật ngược lịch sử. Khác với nhiều đồng chí, đồng đội chỉ thích ẩn danh, ông Lợi thường xuyên khoác quân phục, mang đầy đủ quân hàm, quân hiệu khi đăng đàn bảo vệ đảng. Ông Lợi chống lại việc công nhận VNCH như thực thể độc lập để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam tại biển Đông vì theo ông, đó là… “lật sử”, là… “ngụy sử”.

Thế rồi năm 2018, Đảng ủy trường Sĩ quan Công binh đột nhiên công bố quyết định: Loại Thượng tá Bùi Tiến Lợi – Chủ nhiệm Bộ môn CNXH khoa học, thuộc Khoa Khoa học xã hội và Nhân văn khỏi Lực lượng 47 của nhà trường vì… đưa thông tin trên mạng xã hội.

Tháng 7/2020, UBKT của Ban Chấp hành Trung ương BCH TƯ đảng CSVN khóa 12 công bố kết quả Kỳ họp thứ 46. Theo đó, ủy ban đã bác khiếu nại của ông Bùi Tiến Lợi – “giữ nguyên quyết định khai trừ ông Lợi ra khỏi đảng của tổ chức đảng cấp dưới”.

Ông Lợi không đơn độc. Điều ông răn đe đảng CSVN cách nay vài năm: Cộng đồng đấu tranh chống xét lại lịch sử, chống diễn biến hòa bình trên không gian mạng sẽ không bỏ cuộc, sẽ tiếp tục đương đầu cả với thế lực thù địch, phản động lẫn những kẻ đang ăn cơm dân, mặc áo đảng mà đề cao… ngụy sử” – dường như vẫn còn giá trị. Mới nhất, rõ nhất là những Google.TienLang, Tifosi,… Gần hơn một chút là cuộc tấn công của kênh truyền hình Quốc phòng Việt Nam vào Đại học Fulbright Vietnam, quy chụp cơ sở giáo dục này là nơi nuôi dưỡng “mầm mống cách mạng màu” vì không giáo dục thế hệ trẻ biết căm thù Mỹ. Cuộc tấn công đã đẩy chính quyền Việt Nam đến chỗ phải cử Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao phân bua: “Đại học Fulbright Việt Nam là thành quả của hợp tác giáo dục giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, nhất là trong lĩnh vực đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao. Việt Nam hoan nghênh các hoạt động của Đại học Fulbright Việt Nam” [6].

“Độc quyền sản xuất và phân phối” cái gọi là “sự thật lịch sử” đã giúp hoài thai và cho ra đời nhiều nhân vật, nhóm như Bùi Tiến Lợi, Google.TienLang, Tifosi,… khiến sân khấu chính trị Việt Nam trở thành nơi trình diễn “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”. Những sử gia góp phần tạo ra cái gọi là “sự thật lịch sử” như Trần Huy Liệu, Phan Huy Lê, Trần Quốc Cường,… đột nhiên trở thành “tội đồ dân tộc”. Bộ “Lịch sử Việt Nam” với 15 tập bị xem là “lật sử”, hoặc “ngụy sử” chỉ vì thừa nhận vai trò của VNCH trong một giai đoạn lịch sử và một số viên tướng trước nay vẫn đứng dưới lá cờ vẻ vang của đảng như Hoàng Kiền, Nguyễn Thanh Tuấn, Nguyễn Quốc Thước đột nhiên hiệu triệu tấn công vào công trình thực hiện theo đúng đường lối, chủ trương của đảng CSVN khiến ông Nguyễn Đình Cống cho rằng không thể không bàn về cuồng tín [7].

Việc một số cá nhân, nhóm phò đảng, lên tiếng phê phán Tổng Bí thư, dạy dỗ Tổng Bí thư về nhận thức, lập trường chính là quà tặng dành riêng cho đảng CSVN, giúp tổ chức này nếm trải thế nào là chơi dao – đứt tay, gieo gió – gặt bão, dùng âm binh thì ắt sẽ có lúc bị nghiệp quật!

_________

Tham khảo

[1] https://tuoitre.vn/tong-bi-thu-to-lam-80-cac-nuoc-co-chinh-quyen-chi-3-cap-20250213125334188.htm

[2] https://www.facebook.com/tifosihpo

[3] https://www.facebook.com/lethuongtien8386/posts/pfbid0osYCiGvdnqsFDTCrpPpX12kTvameL94B6Mpj1aVqiZX1ujFok8L1U9axeaP3zmMAl

[4] https://vnexpress.net/tong-bi-thu-nguy-co-tut-hau-neu-khong-tim-con-duong-moi-4837417.html

[5] https://thanhnien.vn/binh-duong-khoi-to-bi-can-dang-thong-tin-xuyen-tac-xuc-pham-lanh-dao-185241120114702353.htm

[6) https://www.vietnamplus.vn/nguoi-phat-ngon-bo-ngoai-giao-binh-luan-hoat-dong-cua-truong-fulbright-viet-nam-post972639.vnp

[7] https://www.facebook.com/ngdinhcong/posts/pfbid0Nc3jRSVpAQvginqX6goyDN19gxepQLu2w5zmRqhNzoYiBLt8pWWHQQY1T5eqZZnql

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. 1. Đặng Tiểu Bình thường được biết đến như một “kiến trúc sư chính của quá trình hiện đại hóa và phát triển kinh tế Trung Quốc”, nhưng ít người biết, những châm ngôn hành động nổi tiếng nhất như thuyết “mèo đen, mèo trắng” hay “mò đá qua sông” lại không hoàn toàn là “phát kiến” của ông. Nó được ông học hỏi từ Lưu Bá Thừa, một người cộng sự chiến trường thân thiết suốt 13 năm của Đặng Tiểu Bình.
    Thuyết “mèo đen, mèo trắng” xuất phát từ câu “mèo vàng, mèo đen, chỉ cần bắt được chuột đều là mèo tốt” của Lưu Bá Thừa trong thời gian ông cùng sát cánh với Đặng Tiểu Bình những năm 1930-40 trong cuộc vạn lý trường chinh. “Mò đá qua sông” cũng là câu mà Lưu Bá Thừa đã nói. Thời kỳ lập nước Trung Quốc mới, tướng Lưu Ái Bình nhận lệnh xây dựng trường quân sự, trước khi đi đã đến thỉnh giáo Lưu Bá Thừa. Lưu Bá Thừa nói: “Tôi cho đồng chí sáu chữ và cần phải ghi nhớ. “Hãy mò đá để qua sông””. Đặng Tiểu Bình đã áp dụng chính châm ngôn này trong thời kỳ cải cách mở cửa, khi “mở một con đường máu” là các đặc khu kinh tế.
    2. Nhưng chuyện các “ý tưởng lớn” này có phải là phát kiến của riêng ông hay không, đối với Đặng Tiểu Bình, dường như không quan trọng. Ông chưa bao giờ muốn làm nổi bật mình trước tập thể. Chưa từng chính thức giữ các chức vụ nguyên thủ của Trung Quốc, ông luôn “thực sự cầu thị”, không cần hư danh, luôn biết cách lùi lại phía sau, miễn làm sao “được việc là được”. Khi chết, ông được hỏa táng và rải tro cốt xuống biển. Ông có thể xem là một người Cộng sản thực dụng điển hình. Tiếp nhận chủ nghĩa Marx từ những năm 1920 ở tuổi 16-17 khi du học nghề ở Pháp, ông cũng từng được gửi đi học ở Liên Xô, nhưng với ông chủ nghĩa Marx-Lenin chưa bao giờ là một tín điều bất biến. Ông nói: “Học Marx-Lenin phải học cái tinh túy, phải biết áp dụng”, là sự liên hệ lý luận với thực tiễn, chính “thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý”. Với châm ngôn này, cùng với thuyết “mèo đen, mèo trắng”, chỉ những gì “có hiệu quả thực tiễn mới là tốt”, luận thuyết nọ, ý tưởng kia dù nghe có vẻ hay ho đến đâu, mà không áp dụng được trong thực tiễn thì phải ngay lập tức vứt bỏ, “không tranh luận” dài dòng. Ở điểm này có lẽ ông khá giống với Lý Quang Diệu của Singapore.
    3. Không phải là một người ưa lý luận, giáo điều, nhưng Đặng Tiểu Bình chưa bao giờ xem nhẹ vấn đề tư tưởng. Trong bản nhận xét của tổ chức về Đặng Tiểu Bình khi ông được gửi sang Liên Xô học, cho rằng, ông có hai thế mạnh là khả năng “tuyên huấn và tổ chức”. Đây có vẻ là nhận xét xác đáng, bởi sau đó, ông đã phát huy đầy đủ cả hai thế mạnh này ở thời gian trong quân đội, với vị trí chính ủy. Một điểm được Đặng đặc biệt lưu ý và luôn đề cao trong quân ngũ đó là “tư tưởng phải thông suốt”. Trước khi bước vào mỗi trận đánh, ngoài tất cả mọi sự chuẩn bị thường quy khác, ông đều phải chuẩn bị làm sao để “tư tưởng phải thông suốt” từ trên xuống dưới. Điều này, cũng được ông áp dụng nghiêm ngặt cho công cuộc cải cách, mở cửa kinh tế ở Trung Quốc sau này.
    4. Một điểm nữa không thể không nhắc đến ở Đặng Tiểu Bình đó là tầm nhìn “sáng suốt đến mức kinh ngạc” của ông về vai trò của “khoa học kỹ thuật và giáo dục”. Ông từng nói: “…khi ra nhận nhiệm vụ chúng ta có thể có hai thái độ, một là để làm quan, hai là để làm một chút gì đó”. Đến tháng 7/1977, sau khi được chính thức phục hồi lần ba, ở tuổi 73, Đặng Tiểu Bình đã quyết định “phải làm chút gì đó”, đó chính là “nắm khoa học và giáo dục”. Ngay sau khi được phục hồi lần ba, ông đích thân chủ trì quản lý công tác khoa học kỹ thuật của Trung Quốc. Lợi dụng tất cả các phương thức cũng như các học giả, chuyên gia trong và ngoài nước về mọi lĩnh vực để bàn bạc quy hoạch phát triển khoa học kỹ thuật cao của Trung Quốc.
    Nửa tháng sau, ngày 4/8/1977 Đặng Tiểu Bình đã tham dự cuộc tọa đàm về công tác khoa học kỹ thuật và giáo dục do Trung ương tổ chức. Tham gia tọa đàm có 33 chuyên gia, giáo sư nổi tiếng. Trong ngày đầu tiên của cuộc tọa đàm, ông chỉ đọc một bài khai mạc ngắn gọn, sau đó ông chỉ lắng nghe. Hàng ngày, 8 giờ sáng bắt đầu buổi họp, buổi trưa nghỉ rất ít rồi tiếp tục cho đến chiều tối. Rất ít lãnh đạo cấp cao có thể kiên trì ngồi nghe hàng giờ liền như vậy, đặc biệt ở thời điểm đó tại Trung Quốc, các chuyên gia, giáo sư vẫn bị xem là “đối tượng của chuyên chính của cải tạo”.
    Tháng 3/1986, một số nhà khoa học già nổi tiếng như Dương Đại Hoành, Vương Kiềm Xương, Dương Gia Tê, Trần Phương Doãn… đã đưa ra một “Kiến nghị về việc theo đuổi sự phát triển kỹ thuật cao của thế giới”. Đặng Tiểu Bình lập tức chỉ thị: “Kiến nghị này vô cùng quan trọng, trong việc này cần làm nhanh và quyết đoán, không thể kéo dài”. Sau chỉ thị của ông, Quốc vụ viện Trung Quốc đã xây dựng: “Kế hoạch phát triển nghiên cứu kỹ thuật cao của Trung Quốc” (gọi là “Kế hoạch 863” – nổi tiếng).
    Thực tế, ông đã theo đuổi mối quan tâm thúc đẩy phát triển khoa học kỹ thuật ở Trung Quốc đến tận những năm cuối đời. Năm 1992, khi đi thăm miền Nam, ông nói: “Tôi nói khoa học kỹ thuật là sức sản xuất số một. Gần hai chục năm nay, khoa học kỹ thuật thế giới phát triển nhanh biết bao? Một đột phá trong lĩnh vực kỹ thuật cao sẽ kéo theo sự phát triển của một loạt ngành nghề khác. Mấy năm gần đây, liệu xa rời khoa học kỹ thuật có thể làm nước ta tăng trưởng được nhanh như vậy không? Phải đề xướng khoa học, dựa vào khoa học mới có hy vọng được”.
    Đặng Tiểu Bình rất ít khi nói mình thấy vui về vấn đề gì, thế nhưng, cũng trong chuyến đi thăm miền Nam năm 1992 ông đã bốn lần liên tục dùng từ “vui mừng” khi nói về khoa học kỹ thuật: “Làm khoa học kỹ thuật, càng cao càng tốt, càng mới càng tốt, càng cao càng mới, chúng tôi càng vui mừng. Không chỉ chúng tôi vui mừng mà nhân dân cũng vui mừng, nhà nước cũng vui mừng.”
    (Mọi thông tin, trích dẫn trong bài, nếu không ghi chú gì thêm thì đều được lấy từ cuốn: “Đặng Tiểu Bình – Một trí tuệ siêu việt” của Lưu Cường Luân và Uông Đại Lý, NXB Lao Động, 2006.)
    NĐK

  2. Đảng nuôi đám chó đỏ chó điên chó cuồng thì khi nó lên cơn nó quay lại cắn rách ống quần, phải sớm gông cổ đám cẩu cuồng này lại.

Comments are closed.