9-1-2025
Tiếp theo bài 1 — bài 2 và bài 3
Lần này vợ chồng tôi dành thời gian đi thăm khá nhiều nơi, kể cả lên Trường Sơn để thăm bà con nông dân đã gắn bó với tôi trong nhóm “Vườn rừng Cao Quảng”. Nhóm chúng tôi mừng vì đã giúp được họ về tài chính và khả năng tiếp cận với thị trường. Ngược lại, bà con giúp chúng tôi hiểu được giá trị của rừng và các vấn đề liên quan đến “Chứng chỉ carbon”. Tôi sẽ viết về đề tài này sau.
Chúng tôi đi qua Đồng Hới, qua Vĩnh Linh, Quảng Trị, Đông Hà, đến đâu cũng dừng lại cho vợ tôi tham quan. Những địa danh bão lửa này tôi từng đi qua nhiều lần, nhưng giờ đây dừng lại vẫn thấy bồi hồi. Hai vợ chồng ra chân cầu Hiền Lương chụp ảnh để được sống lại cảnh anh Vận, chị Hoài 65 năm trước [1].
Chiếc loa nén Trung Quốc để gần đó nhắc tôi về cuộc chiến tranh tuyên truyền giữa hai hệ tư tưởng. Nam-Bắc đua nhau lắp hàng trăm chiếc loa nén công suất lớn dọc hai bên bờ sông, chĩa sang nhau, không ai chịu thua. Kết quả là dân ca Bắc bộ và cải lương Nam bộ phát hết công suất chỉ làm khổ lỗ tai dân chúng hai miền. Ngày xưa đánh nhau đành là vậy. Ngày nay cái loa phường đánh ai?
***
Nếu chỉ quanh quẩn ở Hà Nội hay Sài Gòn, du khách sẽ bức xúc về các vấn nạn ô nhiễm, tiếng ồn, tắc đường… Việc Hà Nội, Sài Gòn luôn đứng đầu danh sách các đô thị ô nhiễm nhất hành tinh là điều khỏi phải bàn cãi. Nhà má tôi dùng một bộ lọc nước máy, kèm thêm vài cái ống lọc với lời khuyên sau ba tháng thay một lần. Nhưng chỉ sau bốn tuần là máy lọc tắc tịt vì ống lọc bị chất bẩn bịt kín.
Còn tắc đường gần như là căn bệnh vô phương cứu chữa. Rất nhiều cầu vượt, đường cao tốc được xây lên, nhưng tốc độ xây cao ốc khủng còn nhanh gấp đôi. Lượng xe máy, ô tô lưu hành cũng tăng nhanh diện tích đường.
Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!
Nông thôn Việt Nam đem lại cho tôi bức tranh khác. Cuộc sống người dân được cải thiện nhiều. Điện và viễn thông về đến mọi nơi. Trước kia, tôi về Gò Bồi đi thăm mộ ông bà phải lội ruộng cả cây số rồi leo cầu khỉ. Nay, nông dân làm đường đất để chạy máy cày nên chỉ cần đi bộ vài trăm mét là ra đến nơi. Nét mặt các cháu bé ở vùng sâu, vùng xa như Cao Quảng cho thấy, các cháu cũng có một tuổi thơ như trẻ em thành thị. Nhiều khu công nghiệp mọc lên tạo cơ cấu mới cho nông thôn. Nông dân ít bị phụ thuộc hơn vào giá nông sản.
Mạng lưới đường cao tốc và quốc lộ cũng được nâng cấp trông thấy. Quốc lộ 1A có nhiều đoạn hai làn xe mỗi chiều, đó là chưa kể đường “Cao tốc Bắc-Nam” hơn 2.300km chạy dọc theo Đông Trường Sơn.
Tuy nhiên, lượng xe tải lớn trên các quốc lộ cũng như xung quanh các khu chế xuất ở Hà Nội, Sài Gòn chứng tỏ tốc độ công nghiệp hóa cao hiện nay khiến cho quy hoạch luôn chạy theo sau. Cùng với câu chuyện quy hoạch đô thị (nghe khổ lắm, mà cứ nói mãi) thì đây chính là một điểm nghẽn mà người ta nói đến.
Người ta coi quy hoạch lạc hậu là yếu kém của chính quyền, nhưng về cơ bản là sự vắng bóng của tri thức, của tính chuyên nghiệp. Thảo Điền ở Quận 2 – Sài Gòn từ lâu được coi là “miền đất hứa”. Khi đến đó tôi thất vọng vì một khu đô thị mới, nhưng manh mún, chen chúc, ô nhiễm và sẵn sàng chịu ngập úng khi triều lên. Người giàu than phiền vì chỉ đi bộ cũng không tìm ra vỉa hè. Trong khi đó Phú Mỹ Hưng lại khác hẳn, đường ra đường, vỉa hè không bị lấn chiếm, nhà cửa ngăn nắp. Một số khu phố mới ở Quy Nhơn cũng vậy.
Điều này chứng tỏ vẫn có người làm được, chỉ có điều là rất hiếm.
Thiếu người tài một phần là do không có nền giáo dục tự do. Vì thế tự do học thuật, tự do học đường là một đòi hỏi mà đã đến lúc các nhà lãnh đạo kỹ trị không thể bỏ qua.
Nhưng không trọng trí thức, không chịu sử dụng nhân tài mới là nguyên nhân chính cho bệnh chảy máu chất xám. Cũng vì “Cánh cửa đóng sập lại trước mặt một kỹ sư không vào đảng” mà tôi phải ra nước ngoài lập nghiệp. Đó là thời của sự ngu muội, duy ý chí. Đi dép lốp bay vào vũ trụ, quyết xây bằng được CNXH từ bèo hoa dâu.
40 năm sau, thời thế đã thay đổi. Khi đã chấp nhận xóa bỏ công hữu, phát triển kinh tế tư bản tư doanh, cho phép nhà tư bản lãnh đạo công nhân trong xí nghiệp, hầm mỏ mà vẫn giữ khư khư đặc quyền của đảng viên trong khu vực nhà nước thì quả là mâu thuẫn. Cái quy định vi hiến, bất thành văn nhưng ngự trị xã hội: “Chỉ đảng viên mới được giữ các chức vụ then chốt, mới được thăng tiến” đã khiến những kẻ có máu tham tìm mọi cách chui vào đó để vụ lợi. Dù không phải tất cả đảng viên đều vụ lợi, nhưng chắc chắn rằng các vị trí để kiếm được lợi, để dễ tham nhũng đều do đảng viên nắm giữ. Việc “đốt lò” sẽ chỉ là một sự nghiệp vô ích, chừng nào cái hố trũng đạo đức đó không bị lấp.
Một cậu em là bác sĩ giỏi ở Sài Gòn chỉ thích làm chuyên môn, không khoái việc vào Đảng. Bệnh viện nhiều lần muốn kết nạp anh để đưa lên làm chủ nhiệm khoa, vì họ cần trình độ như anh ở vị trí đó. Anh chỉ ừ hữ bỏ ngoài tai. Nhưng khi biết kẻ kém và tệ hơn sẽ lên phụ trách mình thì anh chặc lưỡi cho xong. Năm ngoái anh được phong chủ nhiệm khoa. Mỗi người một cuộc đời, tôi mừng cho anh. Biết tôi về, anh đến thăm. Anh hối hận vì đã nhận làm quan.
– Áp lực quá anh. Mấy năm rồi nhiều người ở viện bị bắt, bị kỷ luật. Giờ ai cũng sợ bị biến thành củi nên không dám quyết gì cả. Vật tư không mua được, bệnh nhân ùn tắc. Mình nhảy vô giải quyết. Nhưng mua đồ tốt thì đấu thầu xong bị tố mua đắt, mà mua đồ rẻ thì chỉ hại bệnh nhân.
Nhiều bạn làm doanh nghiệp cũng than phiền về sự đình trệ trong kinh tế ba năm qua, một phần vì hậu quả của Covid, nhưng phần lớn do “ở trên không dám làm gì cả”.
Nhà nước là một cỗ máy từ hàng vạn chi tiết. Nếu tất cả các bánh răng, dây xích, trục chuyền đều có chất lượng cao thì máy sẽ hoạt động tốt trong mọi hoàn cảnh. Nhưng nếu các chi tiết then chốt đều bị chiếm giữ bởi các linh kiện hoen rỉ thì chúng sẽ làm thất thoát năng lượng khi tăng tốc và kìm không cho máy chạy khi vướng mắc.
Khác với thời bao cấp, người tài giỏi như cậu em bác sĩ không việc gì phải bám vào nhà nước nữa. Cuộc cạnh tranh ở bên ngoài nhà nước cũng khốc liệt, nhưng chỉ dựa vào năng lực chuyên môn. Anh sẽ thoát cái bẫy đấu thầu và các cuộc họp hành liên miên. Nhưng nếu người tài luôn bị đào thải khỏi cỗ máy nhà nước đó thì xã hội không bao giờ qua khỏi những chỗ nghẽn.
Bức tranh xã hội Việt Nam mà tôi thấy, không chỉ là màu đen, sáng, tối hay chỉ màu hồng. Có điều chắc chắn là nền kinh tế đã tiến khá xa.
Sau 1975, những sai lầm trong quản lý kinh tế, xã hội và hòa giải dân tộc đã đẩy lùi Việt Nam rất xa về phía sau. Theo Database.Earth [2] thì Việt Nam sau chiến tranh có GDP/ đầu người khoảng 200USD. Năm 1990 con số này thấp hơn 100USD vì mất toàn bộ viện trợ từ Liên Xô và Đông Âu. So với các nước láng giềng thì năm 1990 Việt Nam thua tất cả (xem đồ họa). Đến 2022 thì mức sống ở Việt Nam đã vượt qua Philippines và Ấn Độ, đang đuổi sát nút Indonesia. Đây là thống kê của các tổ chức quốc tế đưa ra, không bị ai bóp méo có dụng ý.

Việt Nam sau cải cách vẫn tiếp tục mắc các sai lầm về thể chế mà vẫn có tốc độ phát triển cao hơn những nước láng giềng xưa nay vẫn theo chủ nghĩa tư bản. Vậy thì việc gì phải thay đổi?
Câu trả lời là nếu so sánh với Hàn Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, Singapore thì rõ ràng chúng ta tự kìm hãm nên bỏ mất rất nhiều cơ hội hóa rồng. Điều quan trọng là việc phát triển con người tụt hậu xa. Nếu không phá những yếu tố tự kìm hãm này thì Intel, Nvidia hay ai đó nhảy vào Việt Nam cũng chỉ tìm chỗ có nhân công đóng vỏ giá rẻ mà thôi.
Tôi ngắm nhìn tòa nhà sừng sững ở ngã ba Ngô Văn Sở/ Quang Trung – Hà Nội mà nghĩ đến một hình ảnh rất là Việt Nam. Phía trên, thượng tầng của tòa nhà đang ngự trị Nhà Xuất bản Chính trị quốc gia – Sự thật. Hạ tầng bên dưới là LPBank (NH thương mại cổ phần Lộc Phát). Sòng phẳng ra thì cái NXB phía trên sẽ không đủ nuôi sống nó. Ngân hàng, một cấu thành của CNTB đang nuôi số cán bộ ở tầng trên.
Để cho cả tòa nhà cùng sinh lợi là mục tiêu và cái giá của sự thay đổi. Nhiều người đã thấy rõ.
(Còn tiếp)
_____
[1] Phim “Chung một dòng sông” (1959) kể về tình yêu xuyên qua sông Bến Hải.



Như Quy luật Vũ trụ phổ quát :
Thay đổi + Tự diễn biến + Tiến hóa để Sinh tồn hay Tự sát
**********************************
Hà Nội, Tình đầu và cũng là Tình yêu mãi mãi của Anh !!!
**********************************
Tình đầu của Anh
Tình yêu của Anh phản chiếu trên Mặt Hồ Gươm
Nơi Gió đồng nội từ Đê Yên Phụ mang về
Tình yêu Quê Hương cho Anh
Vào Mùa Thu phân ly Dân tộc 1954
Đêm buông xuống Thủ đô từ đây từ đấy chúng ta thấy trôi nổi
Như bèo dạt hoa trôi trong Dòng Việt Sử Cận đại
Tình yêu của Anh
Vĩ tuyến 17 ngày và đêm
Băng qua Dòng Sông Định mệnh Bến Hải
Cầu Hiền Lương từ ấy cũng gãy nhịp Bắc – Nam
Thành Bức tường Tiền thân khai sinh Bức tường Bá Linh
Đang nứt ra vỡ toang Tình yêu của Anh
Từ Bình minh, Hoàng hôn, Bão giông Lịch sử
Cùng năm tháng trôi qua Không – Thời gian
Ngày 10 tháng 10 năm 1954, họ kéo về Hà Nội
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, họ kéo về Sài Gòn
Gọi là giải phóng nhưng Ai đã đang và sẽ giải phóng Ai ???
Họ khoét sâu thêm Hận thù Dân tộc vô ích
Viết lên hàng rào trại lao cải cải tạo gọi là học tập
Thay vì bằng Hoa Hồng thương yêu hoà giải
Bịt đầu nòng súng bạo tàn
Tình đầu của Anh dành cho Hà Nội
Trong cơn mưa bụi mưa phùn trên Năm Cửa Ô xưa
Như ruộng Hoa Hồng theo dấu vết lưu vong tha hương
Cũng như Tình yêu Anh dành cho Sài Gòn
Trong cơn mưa rào đến và rồi lại đi bất chợt
Như ruộng Hoa Hướng Dương theo vết tích luân lạc lưu đày
Trên Không – Thời gian đan xen Tình yêu của Anh
Dành cho Hà Nội : Địa đàng Viễn Đông
Địa danh Cầu Giấy, Cầu Gỗ, Cổ Ngư, Cửa Ô
Khắc in vào Tâm khảm Anh mãi mãi
Bằng mầu đỏ thẫm Hoa Lộc Vừng nghiền nát quanh Hồ Gươm
Tình yêu của Em và Anh làm khô cằn Hận thù
Bông Hồng trong Đôi tim chúng mình
Nối nhịp lại Cầu Hiền Lương bắc qua Sông Bến Hải
Và trên Vĩ tuyến 17 khi đêm xuống vết máu Chiến binh
Đôi bên sẽ phai mầu Tương tàn Anh em
Sáng mai Bình minh chỉ toàn là một Rừng Hồng
Như Quy luật Vũ trụ phổ quát :
Thay đổi + Tự diễn biến + Tiến hóa để Sinh tồn hay Tự sát
Sáng mai Rạng đông chỉ toàn là một Cánh đồng Hoa Hướng Dương
Từ một Sông máu Núi xương hóa thân tuyệt đẹp hàng triệu Bông Hồng
Hà Nội, Tình yêu của Anh
Hà Nội, Tình Đầu và cũng là Tình Cuối của Anh !!!
Sẽ chẳng còn gì nữa…Nhưng chỉ còn lại 100.000.000 Đóa Hồng
Hà Nội & Sài Gòn = Tình yêu của Anh
Như Em từng viết qua Điện thư Hồng
Việt Nam Mới = Tình yêu của Em !
HÀNG CHỤC TRIỆU LƯƠNG DÂN VIỆT
Cảm tác nhân cuối tháng 12/2024, dọn phòng … Đột nhiên quyển sách bìa đỏ rơi xuống từ kệ sách…
Bàng hoàng cầm lên MỘT NGÀY TẠI HÀ NỘI in tại Sài Gòn của Thiếu tá Phạm Huấn như Anh Bùi Tín từng kể trong Hoạt động của Ban liên hợp quân sự 4 Bên tại phi trường Tân Sơn Nhất … ngày ghi mua 22/04/1996 tại Nữu Uớc khi đi bộ qua Cầu Brooklyn bên kia có một cửa hàng Sách và tạp hóa thực phẩm Việt, tôi mua lại quyển sách này do Anh Phạm Huấn in lại bên Cali, Hoa Kỳ….
MỘT NGÀY TẠI HÀ NỘI (18-2-1973 )
https://www.vietnamvanhien.net/motngaytaihanoi.pdf
PHẠM HUẤN
https://www.dutule.com/p119a6974/van-quang-pham-huan-phong-vien-chien-truong-nam-xua-da-ra-di-
https://hoanghaithuy.wordpress.com/2009/12/10/dai-uy-1966/
https://www.dutule.com/a8458/nguyen-dat-thinh-thieu-ta-pham-huan
https://vietbao.com/a15219/nha-bao-pham-huan-tu-tran-tho-68-tuoi-tai-san-jose