11-1-2024
Xem nửa phút video này các bạn sẽ thấy một hoàn cảnh, một tình cảnh hết sức khốn khổ của người dân khi đèn tín hiệu giao thông bị hư hỏng, đèn đỏ kéo dài hàng nửa giờ không chịu tắt, ô tô xếp hàng chịu trận, dòng xe tắc nghẽn kéo dài ở Củ Chi hôm qua. Người đi xe gắn máy thì không cam chịu, đành xuống dắt xe qua ngã tư này để sang bên kia đi tiếp.
Họ không dám đi xe sợ bị phạt, cũng không thể đứng đó chờ ông nhà đèn sửa đèn rồi bấm đèn xanh vì nếu chấp hành như vậy có thể nhiều hệ luỵ, phiền luỵ sẽ xảy ra với gia đình, công việc của họ.
Có bác sĩ sẽ không thể đến bệnh viện tham gia ca mổ cấp cứu mà ông ta là người phụ trách phẫu thuật, có cô giáo sẽ không thể đến lớp, mặc kệ lũ học trò…
Với truyền thông xã hội, việc nắm bắt, đăng tin và bình luận là một nhân tố phát triển cho đất nước. Họ chỉ ra được để những nhà quản lý, quản trị xã hội biết để mà điều chỉnh.
Ở những nước văn minh, những người dân bị phiền nhiễu này có thể kiện và nhà quản lý có thể phải hầu toà và bồi thường thiệt hại cho họ, buộc những người làm nên chuyện khắc phục ngay tình trạng khốn khổ nói trên. Nhưng ở Việt Nam, tiến trình văn minh đó không thể xảy ra vì một trở lực. Trở lực đó đến từ những người mà tôi dùng cụm từ “luật là luật” chứ không phải ai cả.
Để hình dung xem “thế lực thù địch mới” này là ai, xin các bạn xem ý kiến của một luật sư bình luận như sau về vụ này, nguyên văn như sau, riêng tên luật sư tôi viết tắt:
“… luật giao thông Việt Nam 2008 có nêu ‘Người tham gia giao thông gồm người điều khiển, người sử dụng phương tiện tham gia giao thông đường bộ; người điều khiển, dẫn dắt súc vật; người đi bộ trên đường bộ’. Do đó người dắt xe máy như trên đã vi phạm nghị định 168, nên phạt thật nặng và thu hồi phương tiện vi phạm gồm cả xe đạp lẫn xe máy”. Hết đoạn trích.
Lời bình của tôi: Nếu là bố đẻ hay ông nội vị luật sư này tôi lấy làm vinh dự lắm vì không uổng công nuôi vị này ăn học.
Học ra học, vận dụng không sai một chữ nào, “áp” không sai chút nào cái “en nờ đê 168” nhưng từ tư cách một công dân tôi nhận thấy thứ tư duy này, từ nay xin gọi tắt cánh này là LLL (Luật là luật) nguy hiểm hơn mấy anh Việt Tân Việt Cựu hoặc “Các thế lực thù địch” nhiều!
Nếu anh này cầm quyền có thể truy bắt hết những công dân khốn khổ kia và phạt, phạt ra phạt, phạt thật nặng, giam xe, truy thu được khối tiền về làm giàu cho người thu. Và như thế, không mấy chốc đất nước ta tiến kịp Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.
Nhân đây xin nêu một hình ảnh:
Cách đây hơn chục năm, một gia đình đến UBND một xã ở miền Tây Nam bộ xin chứng một số giấy tờ cho con họ nhập học Đại học trên Sài Gòn. Cậu con là một học sinh xuất sắc, sau này là một thạc sĩ có hạng. Nhưng UBND xã không chứng vì lý do cậu ta… chết lâu rồi!
UBND xã không sai. Nếu tư duy LLL thì uỷ ban không sai. Gia đình đã báo tử cậu này trước đó hơn chục năm rồi.
Vấn đề là hồi cậu bé này 5 tuổi, chưa đi học đã đọc thông viết thạo, gia đình đã lấy giấy khai sinh của thằng anh để nhập học cho cậu bé. Cậu này mang tên người anh cho đến bây giờ.
Phiền nỗi cậu anh “cho mượn tên” sau vài năm đã chết vì bạo bệnh. Gia đình đã báo tử tại UBND xã.
Rất may mắn cho dòng họ này, cho đất nước này nên ông luật sư nói trên hồi đó không làm… cán bộ tư pháp xã nói trên. Nếu ông ấy làm chủ tịch hoặc tư pháp xã, ông ấy đã hành xử đúng kiểu LLL và tiện nay khai tử luôn cậu thanh niên đầy năng lực sống kia. Cậu này chỉ có nước về đi bắt ốc hoặc chạy xe ôm, không thể vào đại học.
Sau lúc ấy, chính quyền tỉnh này tìm cách hợp thức hóa rất nhân ái để giải quyết vụ cậu bé… chưa chết và cậu học hành, trưởng thành bình thường.
Thưa các bạn, đất nước đang phát triển, nhiều địa hạt, nhiều lĩnh vực còn xô bồ, thậm chí hỗn mang, loạn xì ngầu (như chuyện đèn hiệu, biển báo gần đây). Các cơ quan quản lý phải mắm môi lại, khẩn trương rà soát, điều chỉnh nhanh tính bằng giờ để tránh kiểu lộn xộn này. Phải thấy, phải thấu những tình cảnh khốn khổ này chứ không phải ngồi đó tính năng suất phạt, càng nhiều càng ít!
Chúng ta cần cảnh giác loại tư duy khô cứng, thất nhân tâm của cánh ba lờ (LLL) để tránh cho nhà nước và nhân dân những hậu hoạ. Định buột mồm một câu “bố khỉ!” mà hơi ngường ngượng.



12-1-2025
Tiết tháng Chạp gió mưa lạnh buốt
Lá vàng rơi gầy guộc cây khô
Dân đen thân vạc thân cò
Dầm mưa, dãi nắng lần mò kiếm ăn…
Đang hí hửng đón mừng năm mới
Sẽ “vươn mình” vận hội là đây…
Bỗng đâu sét đánh giữa ngày:
Lỗi giao thông phạt từ nay kinh hoàng!*
Bóng Công an áo vàng khắp chốn
Quyết “ra quân chỉnh đốn” một phen!
Xưa nay đường cũ đã quen
Thình lình bắt lỗi phạt tiền tháng lương!
Anh Grab chân run, tay vái
Mải chở hàng, che cái biển xe…
Thương thay, xin chẳng được tha
Lấy đâu em trả tiền nhà, nuôi con!…
Anh xe ôm thân còm, da sạm
Bị phạt tiền lại tạm giữ xe…
Tết này đành phải xa quê
Con xin bất hiếu, không về, mẹ ơi!
Người mẹ trẻ sụt sùi, cố cãi
Chở hai con đã mấy tháng rồi
Đứa sau, đứa trước vẫn ngồi…
Giờ phạt 10 triệu, giết tôi đi à!
Chồng tai nạn nằm nhà chữa trị
Đang nợ nần mấy chị, mấy em
Giữ giấy xe lại phạt tiền
Hay tôi phải chết cho yên mọi bề!
Ôi, thương quá “anh xe tự chế”
Chở hàng đi trên phố bán rong…
Khoanh tay quỳ lạy cầu mong
Xin tha để kiếm mấy đồng nuôi con…
Một ông bố không còn bình tĩnh
Thét gào lên: Còn tính người không?
Con tôi bệnh sốt đùng đùng
Cho đi bệnh viện, rồi xong phạt à!
Nghĩ tội quá, ông già lẩn thẩn
Đi xe con, cầm lẫn giấy tờ
Phạt tiền còn bị giữ xe
Thân già thất thểu dáng đi gục đầu!
Chàng đi xe vội mau mua thuốc
Phóng lên hè, dựng trước tiệm quen
Bỗng đâu 6 triệu phạt liền
Còn đâu mua thuốc cho em ở nhà!
Mớ hàng rong, bà già xe đạp
Dắt qua đường, bị phạt mấy trăm
Mắt già đẫm lệ ướt khăn
Cả hàng bán được một trăm có gì!
Thương người lái Taxi, Grab
Chạy ngày đêm, mặt bạc kiếm ăn
Không may bị phạt một lần
Cả nhà tháng tới nhịn ăn được à?
Người khốn khổ từ xa cấp cứu
Đường kẹt dài đành chịu biết sao!
Từ ngày mức phạt rõ cao
Ùn xe, kẹt mãi, đường nào mà đi!
Bao nỗi khổ kể chi cho hết
Dân cần lao chỉ biết cúi đầu
Van xin, quỳ lạy mong cầu…
Kiện thưa thì biết lối đâu mà lần!
Đài thông báo “trăm phần nhất trí”**
Phạt càng cao cốt để răn đe…
Biết chăng “tức nước vỡ bờ”
“Đẩy thuyền hay lật cũng nhờ sức Dân”.
Nghị định mới … “một tiền – một mất”
Kẻ nào quên cái GỐC LÀ DÂN
Hãy mau tỉnh thức tâm thần
Sơn hà, xã tắc của Dân muôn đời!
Nguồn mạng.
vịt CỘNG vịt GIAN vịt KÌU : 3 loại VỊT ấy tiêu điều NƯỚC NAM
**************************************************
vịt CỘNG quản n..ý Việt Nam
Thành Quảng Nam sát nhập Tàu
Bên cạnh Quảng Đông & Quảng Tây :
Hóa xứ Quảng nước Vệ đu dây !!!
vịt GIAN quản n..ý Biển Đông
Hóa Trun..g C..uốc Hải nhuộm hồng
Liêu Ninh tha hồ thả khói
Dầu khí cá nạo hết không
vịt KÌU quản trị Sông Hồng
Trống không ngay cả dòng sông
Dân Việt mua cát Dương Tử
Bảo dưỡng Đê Yên Phụ phòng …
vịt KÌU rửa tiền qua Mỹ
Pháp Úc… chẳng làm chơi rong
HÀNG CHỤC TRIỆU LƯƠNG DÂN VIỆT
Lặp lại thời Lê Hồng Anh làm bộ trưởng, Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng, anh chị em “trong ngành” được nhiều quyền lợi!!!
Anh em ít “quyền lợi” có “đoàn kết lại” không.
Hề… hề…
1. Cách nay khoảng chục năm, có một đoạn đường kẻ vạch liền nhưng luôn có các xe tải hạng nhẹ chạy như rùa bò, nếu anh xế nào “nóng máy” mà lấn đường để vượt thì ngay lập tức bị cảnh sát giao thông chặn lại và chịu phạt. Duy nhất có một lần, có một anh tài nhẫn nại đi sau cái xe rùa bò cho đến khi rùa chạy qua chỗ các anh csgt đang đứng thì anh tài này lạng xe rất nhanh vào tận nơi và buông lời chửi “Lo#n mẹ chúng mày!!” rồi phóng xe đi mất. Còn bây giờ lại xuất hiện mấy thằng khùng đội mũ kín mít điều khiển đèn hiệu giao thông ngay trước mũi các chiến sĩ csgt mà dân ta ngoan quá vì chưa thấy ai buông lời chửi chúng cho đã miệng!!!?
2. Nhân thế, tôi xin gửi tới ông Tô Lâm lời nhắn này: Ông nói rất hay về mọi thứ cải cách ở THƯỢNG TẦNG nhưng lại không có biện pháp kiềm chế và vẫn để cho HẠ TẦNG làm loạn trong dân chúng mà quên mất lời dạy (về việc trị dân) của cổ nhân: MƯA THUẬN GIÓ HÒA. Vậy thôi!!