Hãy thức tỉnh khi chưa quá muộn

  •  
  •  
  •  
  •  

Nguyên Tống

24-7-2021

Hôm nay rằm, sáng dậy mình thắp hương và ngẫm nghĩ về tâm linh, về phúc đức. Một điều còn mơ hồ, lợn gợn bấy lâu thì nay bỗng hiện rõ trong tâm trí. Đó là quan niệm và hành xử thế nào là đức độ và thế nào là thất đức. Vấn đề khá phức tạp nên diễn giải sẽ hơi dài. Các bạn cố gắng đọc phần cuối nhé.

Có lẽ đa phần những người có nhận thức trong chúng ta đều nhìn thấy thực trạng xã hội hiện nay. Mọi thứ đều xuống cấp, đạo đức tha hoá khắp mọi ngóc ngách, từ những chỗ được coi là thành trì của đạo đức là Giáo dục và Y tế cũng tan hoang chứ chưa nói đến các lĩnh vực khác. Chưa bao giờ đất nước Việt rơi vào thảm cảnh hàng ngày mở mắt ra là thấy chết chóc, suy đồi nhan nhản thế này cả. Mà không phải do dịch bệnh. Dịch bệnh chỉ càng làm rõ nét thêm sự hủ bại trong từng hành động dù đâu đó còn le lói những đốm sáng nhưng không đủ để chống đỡ với dòng lũ suy đồi.

Sự suy đồi đạo đức này bắt đầu trầm trọng từ thời điểm nào thì chắc ai cũng biết. Trước đây, dù bị đô hộ nhưng chúng ta vẫn là một xã hội phong kiến với những chuẩn mực đạo đức tuy chưa phải là công bằng nhưng khá khắt khe. Hầu hết các tội ác hay thói hư tật xấu đều bị trừng trị, không theo phép vua thì cũng theo lệ làng. Gia phong, Quốc pháp và lễ nghĩa được giữ gìn hàng ngàn năm. Nay mọi thứ dần biến mất, bát nháo, tuỳ tiện. Tham ô, trai gái, văn hoá giao thông, y đức… loạn xạ không còn chừa chỗ nào.

Thế nhưng, vì nó cứ từ từ, dần dần, ngày qua ngày ngấm vào tế bào não qua độ dài nửa thế kỷ và qua nhiều thế hệ nên số đông chúng ta không nhận ra sự thay đổi, sự biến dạng của đạo đức xã hội hoặc thấy mà im lặng. Có thể phân chia ra thành từng nhóm người như sau:

1. Nhiều người thấy sự bất công, ghê tởm, oan khuất nhưng im lặng vì họ cho rằng đó là khôn ngoan, thức thời. Nói ra chẳng được gì mà chính quyền để ý, có khi còn cho là phản động lại bắt bớ, chí ít cũng ảnh hưởng đến nồi cơm của mình. Chi bằng im lặng mà sống và thắp hương cầu mong cái ác, cái xấu nó chừa mình ra. Đây là một sự suy đồi đạo đức dạng nhẹ, là sự hèn hạ trong nhân cách và có phần… ngu dốt về nhận thức: cái ác nó đâu có mắt mà chừa thằng hèn ra?

2. Những người thấy rõ nhưng vào hùa, bênh vực, che đậy và bao biện cho cái ác (dạng như xã hội nào cũng vậy, đôi khi phải vì lí tưởng, vì nọ vì kia mà hy sinh một vài mạng người, hay đơn giản là chính trị nó là thế…). Họ che đậy vì được cái ác cho ăn, nuôi dưỡng, được “hưởng lộc” từ cái ác mà họ biết rõ. Đây là sự suy đồi đạo đức cao nhất, thuộc hàng thất đức vì sẵn sàng ăn trên cái chết oan, ăn trên sự bần cùng của rất nhiều người (Nhưng họ lại cũng là người cầu cúng nhiều nhất).

3. Những người không đủ tri thức nhận thức để nhận biết sự suy đồi, tàn ác đang xảy ra xung quanh. Chỉ khi nào rơi vào đầu thì họ mới biết, khi đó thì đã quá muộn. Những người này là đáng thương, cần khai trí. Nhưng khổ nỗi khai trí họ cũng không dễ bởi tầm nhận thức chỉ hơn bản năng một chút do đã bị nhồi sọ, ngu dân.

Từ 3 nhóm người trên, xuất hiện một nhóm thứ 4, là những người đấu tranh chống lại cái ác, làm giảm sự suy đồi về đạo đức và nhận thức xã hội. Đau đớn thay, họ lại là số ít và thường bị cả 3 nhóm trên, nhẹ thì quay lưng, ngoảnh mặt làm ngơ, nặng thì chống trả quyết liệt với đầy đủ vũ khí và quyền lực trong tay.

Có thể có những nhóm giao thoa giữa 1 và 2, giữa 1 và 3, giữa 2 và 3. Nhưng nói chung, cả 3 nhóm trên không biết một điều là họ đều đang thất đức ở các mức độ khác nhau. Điều đó sẽ làm con cháu họ khó mà ngóc đầu lên được. Và khi họ còn là số đông thì cả dân tộc này khó mà ngóc đầu lên được, càng ngày càng suy đồi. Không phải ngẫu nhiên mà trong Tử Vi thời nay lại có thêm mục: sinh ở Đông Dương hay nơi khác? Nghĩa là nếu sinh ra ở VN thì số mệnh sẽ khác hẳn người sinh cùng giờ, ngày, tháng, năm nhưng ở phần còn lại của thế giới.

Cho nên, dù có cầu cúng, thắp hương nhưng nếu không thay đổi nhận thức về cuộc sống, về trách nhiệm xã hội thì họ cũng vẫn phạm phải điều thất đức và sẽ nhận trái đắng quả báo mà thôi.

Cứ thử tưởng tượng có bao nhiêu người đã chết oan vì tai nạn, vì bệnh tật, vì bần cùng trong mấy chục năm qua rồi? Hàng triệu người. Ở phần còn lại của thế giới như đã nói thì họ đâu có phải đi xe máy mà chết thảm vậy? Đau ốm có bảo hiểm, đâu có phải ăn uống hít thở độc hại hàng ngày để ung thư vậy? Mà kể cả đâu đó còn xảy ra nhưng họ sẽ được đông đảo những người có lương tri lên tiếng bảo vệ, đòi lại công bằng cho họ chứ đâu phải là “sự im lặng đáng sợ” như ở đây?

Hàng triệu vong linh đó có siêu thoát được không? Nếu chiếu theo đạo Phật mà mọi người đang hướng theo thì chắc chắn những người chết oan sẽ không siêu thoát được và sẽ lẩn quất xung quanh chúng ta. Vậy họ sẽ làm gì? Có thể họ không làm gì được chúng ta, nhưng họ sẽ tụ tập “biểu tình” trước cửa nhà tổ tiên, cha ông chúng ta ở dưới âm để kể tội chúng ta làm tổ tiên ta không yên. Tổ tiên ta khó có thể phù hộ cho chúng ta khi thấy chúng ta thất đức, hoặc vô tình hoặc cố tình, trước vong linh hàng triệu người như vậy được.

Chúng ta đang sống đây, có phần được hưởng lộc từ phúc đức của tổ tiên, cha ông (như mọi người thường nghĩ). Là bởi cha ông ta sống trong một xã hội lương thiện hơn, dù tri thức có thể không bằng chúng ta bây giờ nhưng tâm thiện hơn nên đã để lại phúc đức cho chúng ta.

Vậy mọi người có nghĩ sau này, khi chúng ta là tổ tiên, là cha ông của ai đó, chúng ta có để lại phúc đức không khi vì nồi cơm của mình mà ngoảnh mặt làm ngơ hay tệ hơn là hùa theo bảo vệ cái ác, làm nhiều triệu người chết oan khuất không siêu thoát. Chúng ta sẽ đối mặt với họ thế nào ở cõi đó? Con cháu chúng ta có còn được hưởng phúc tổ tiên không khi chính chúng ta đã cắt đứt sợi dây ấy bằng sự “khôn ngoan, thức thời” ngậm miệng ăn tiền này?

Hãy thức tỉnh khi chưa quá muộn. Hãy mở não và mở miệng ra mà để lại phúc đức cho đời sau, hãy dừng tay dừng miệng bao biện che đậy cái ác đi. Cả 3 nhóm người trên, đừng bằng sự ngu dốt hay sự thờ ơ và sự tàn ác của mình mà vô tình hay cố ý gieo mầm thất đức vào con cháu mình, dân tộc mình nữa.

Bình Luận từ Facebook

4 BÌNH LUẬN

  1. Cho phép tớ phản biện vài điều trong bài này

    “Sự suy đồi đạo đức này bắt đầu trầm trọng từ thời điểm nào thì chắc ai cũng biết”

    Hmmm … ah … ừ thì … nhưng … uh … cũng không hẳn … i mean, những người đã đi theo để làm ra cái-gọi-là suy đồi đạo đức đều đáng kính trọng cả . Nếu ta kính trọng cái khởi điểm của suy đồi đạo đức thì … No Star Where

    “nhóm thứ 4, là những người đấu tranh chống lại cái ác, làm giảm sự suy đồi về đạo đức và nhận thức xã hội”

    Ah, họ đấu tranh để Đảng trường tồn cùng đất nước & dân tộc

    “Nghĩa là nếu sinh ra ở VN thì số mệnh sẽ khác hẳn người sinh cùng giờ, ngày, tháng, năm nhưng ở phần còn lại của thế giới”

    Trước 75, sách Tử Vi xem số xa quê quán là khổ . Được giải phóng, mọi người đi xem tử vi mình có số khổ kiểu đó không .

    “Hàng triệu vong linh đó có siêu thoát được không?”

    Thích Nhất Hạnh đạo đức diệu vợi cầu siêu cho thì cỡ nào cũng siêu thoát hết . Nói chung là No Star Where

    “Có thể họ không làm gì được chúng ta”

    Aint it a beauty in itself?

    “Tổ tiên ta khó có thể phù hộ cho chúng ta khi thấy chúng ta thất đức, hoặc vô tình hoặc cố tình, trước vong linh hàng triệu người như vậy được”

    Tùy Tổ tiên và tùy “chúng ta” nào . Tổ tiên của công dân xã hội chủ nghĩa có vẻ khác với những người phi xã hội chủ nghĩa . Và cũng tùy hành động nào được/bị xem là “thất đức”. Đưa bài vị của Sáu dân liệng lựu đạn vào dân vào Yên Tử, rải tro cốt của trùm tra tấn Georges Boudarel lên đất nước có được/bị xem là “thất đức” hay không ? Nếu không, No Star Where

    “Con cháu chúng ta có còn được hưởng phúc tổ tiên không khi chính chúng ta đã cắt đứt sợi dây ấy bằng sự “khôn ngoan, thức thời” ngậm miệng ăn tiền này?”

    So far những “chúng ta” có khả năng đưa “con cháu” ra nước ngoài du học, có phải là hưởng phúc của tổ tiên không ? Có khả năng mua quốc tịch Cyprus có phải là hưởng phúc của tổ tiên không ? Nếu có thì vẫn No Star Where.

    Đi ra khỏi được Việt Nam có nghĩa thoát ra mọi thứ ràng buộc của những thứ đang rất thịnh hành ở nước mình . Và để ra khỏi được VN … eh, you know what to do.

    Cứ để đất nước lại cho những người có tâm huyết, đã 1 thời hy sinh sương sáo để chống lại 1 chế độ độc tài, toàn trị . Chính vì thế mà chế độ đó đã bị lịch sử dân tộc đào thải . Đamn, i miss 1 Võ Văn Quản trung thực, khách quan & khoa học already.

  2. Trong cuốn sách “Cách Mạng và Hành Động” Của cụ nhà văn lừng lẫy Miền Nam Việt Nam là Nguyễn Xuân Hồng khi nói về cuôc cach mang Nga,cụ đã trích ra một câu nói của một lãnh đạo công sản bị thất sũng là:
    “CẢ CUỘC ĐỜI CỦA Y HY SINH CHO CÁCH MẠNG,CHỈ CÓ MỘT ĐIỂM LÀM CHO Y THẤT BẠI LÀ: Y CÒN CÓ LƯƠNG TÂM”
    Vâng,nếu người cộng sản còn có lương tâm,thì không phải là cộng sản.Khi mời gọi người cộng sản,chân chính hay không chân chính,trở lại với đời sống con người, đều vô nghĩa,khó thực hiện.
    Đơn giản vậy thôi.

    • Xin lỗi,nếu tôi nhớ không lầm thì NGHIÊM Xuân Hồng,thay vì Nguyễn X.H.và
      ông này không phải “nhà văn lừng lẫy’miền Nam VN.”,theo thiển ý của tôi.
      Trân trọng.

  3. Bài quả thật không dài lắm nhưng lí luận kiểu ” kết hợp đông tây y để tạo ra vácxin covid”. Và bài này chỉ có thể đc viết bởi con người xứ Đảng, xứ suy đồi suy vong tùm lum nhưng” chưa có bao giờ đẹp như hum nay”.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây