Phát biểu của Phạm Thanh Nghiên nhân nhận giải Văn của Văn Việt lần thứ 6

  •  
  •  
  •  
  •  

Phạm Thanh Nghiên

3-3-2021

Kính gửi Ban Vận động thành lập Văn Đoàn Độc Lập!

Kính gửi Hội đồng Giải Văn Việt!

Không khỏi bất ngờ khi nhận được e-mail từ nhà nghiên cứu Hoàng Dũng, thông báo việc tôi nhận được một giải thưởng của Văn Việt cho bút ký “Những mảnh đời sau song sắt”. Tôi thật sự lấy làm vinh dự cho việc chọn lựa này, vì quả thực, tôi chưa bao giờ nghĩ một kẻ “tay ngang” về viết lách như mình lại có thể nhận được sự chú ý từ những nhà văn chuyên nghiệp và có tên tuổi từ Văn đoàn Độc lập, một trong những nhóm dân sự tự do ít ỏi còn giữ được hoạt động ở Việt Nam, sau 2020 đến nay. Tôi hãnh diện được gọi tên, vì Văn đoàn Độc lập là nơi quy tụ nhiều cây bút tự do đang hiện diện ngay trong lòng chế độ, nơi mà mọi thứ đều bị kiểm duyệt hoặc cấm đoán.

Tôi tin mình không phải một nhà văn và có lẽ mãi mãi sẽ không trở thành một nhà văn. Trong suy nghĩ đơn giản của tôi, Nhà Văn là một điều gì đó thật đặc biệt, đẹp đẽ và cao quý. Tôi chỉ là một người cầm bút “bất đắc dĩ”, ghi chép lại những điều tai nghe mắt thấy từ chính cuộc đời mình.

Không chỉ là từ nhà tù. Tôi đã ghi lại mọi điều mình thấy, từ những con người trong xã hội này.

Đó là bao người cha, người mẹ đi làm mỗi ngày từ 10 đến 12 tiếng vẫn không đủ tiền nuôi con ăn học.

Đó là những bà mẹ được gọi tên là “mẹ Việt Nam anh hùng”, mang di ảnh con mình đến các trụ sở tiếp dân để đòi đất đai, nhà cửa bị chiếm đoạt trong vô vọng.

Đó cũng là những chàng trai, cô gái mang danh công dân Việt Nam phải sang xứ người bán thân, bán sức lao động với hy vọng đổi đời.

Là người đồng bào ruột thịt của mình chết ở bệnh viện được người thân bó chiếu chở trên chiếc xe gắn máy cũ kỹ về nhà vì không đủ tiền chữa bệnh, không đủ tiền thuê nổi một chuyến ô tô.

Và trong đó có cả những kẻ đầy chức quyền sống phè phỡn, trong khi bao nhiêu đứa trẻ không được đến trường, không đủ cơm ăn và áo mặc.

Là những ngư dân khốn khổ bị bắt, bị giết trên biển bởi những “kẻ lạ” mà không lạ.

Là bạn bè tôi bị bắt hôm qua, hôm nay chỉ vì xuống đường biểu tình ôn hoà đấu tranh cho toàn vẹn lãnh thổ, hay dám bày tỏ quyền tự do ngôn luận.

Là thằng Khoai Tây, thằng Quốc Khánh, thằng Phê, con Súp Lơ… mãi mãi vô danh trên thế giới này, như bao nhiêu đứa trẻ khác theo mẹ đi tù.

Là chị Cúc, chị Lan, chị Bạo, chị Thìn, là bao thân phận tù nhân khốn khổ phải vùi xác trên Núi Mành trong lặng câm, hờn tủi.

Tôi để lại trong quyển sách đó đời tôi, và một chặng đường của người Việt nói chung đã đi qua và nhìn thấy, có uất nghẹn hay hờn căm. Khi cuốn sách được in ra, nó đã là danh thiếp chung của những người Việt chúng ta qua một giai đoạn cam go, và rồi chắc sẽ còn cam go nữa. Sách và giải thưởng hôm nay, với tôi, là niềm vui nhưng đó cũng là lời mời gọi những nhà văn, những cây bút chuyên nghiệp hãy đặt xuống sức mạnh quan sát và niềm hy vọng tự do của mình để người Việt còn một cơ may nhìn lại, đọc lại, nghe lại sự thật trên đất nước mình.

Tôi xin đặt ở đây sự biết ơn và lòng kính trọng.

Bình Luận từ Facebook

8 BÌNH LUẬN

  1. Người Việt Nam ta vẫn gọi nhau là “đồng bào”
    Vậy những Nguyễn Phú Trọng, Tô Lâm, Nguyễn Hòa Bình có phải là đồng bào ta không, thưa cô Phạm Thanh Nghiên ?

    • Xin trả lời thay cô Thanh Nghiên.
      Bọn đó tuy là sống ở Vn nhưng chúng là loại 4 chân nên không thể gọi là đồng bào. ( mời bạn tham khảo thêm trong tự điển VNCH-VC của tác giả Đào Duy Anh)

  2. Chỉ trong một bức thư ngắn gọn nhưng bút pháp và tư tưởng đã toát lên văn tài của một nhà văn trẽ đáng quí

  3. Vì người ta cần ánh mặt trời

    tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
    bốn ngàn năm, giờ lại ngót trăm năm.
    hết phong kiến độc tài, đến lũ bạch tuộc thực dân,
    hết quân, hết vương, đến lũ tượng thần chủ nghĩa.

    bao thế hệ siết rên trong gọng kềm nô lệ.
    chuyên chế dã man đục rỗng chí con người.
    cha tôi, ông tôi, bao thế hệ ngủ vùi.
    tôi chưa thấy một đêm nào dài thế.

    không ánh mặt trời, bóng tối chí tôn,
    lũ quỷ ám thừa cơ toàn trị,
    khủng bố dã man, reo rắc những kinh hoàng,
    biến lẽ sống thành châm ngôn “mày phải sợ”.

    mày phải sợ mày ơi mày phải sợ,
    sợ nữa đi có sợ mãi được không,
    cốt tủy mục rỗng rồi trí óc cũng tối đen,
    mày lại đẻ ra lũ cháu con “biết sợ”.

    bao thế hệ đã ngậm ngùi mắc nợ,
    lũ chúng ta lẽ nào lại mắc nợ mai sau,
    còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau,
    sống cho xứng danh xưng con người trên mặt đất.

    tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
    cũng chưa thấy có ngày mai nào không thể.
    vì người ta cần ánh mặt trời,
    tỉnh dậy đi lũ chúng ta ơi!

    Nguyễn Đắc Kiên

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây