Cái cười của kẻ hèn

  •  
  •  
  •  
  •  

Khải Đơn

23-9-2020

Nếu không thể cười nhạo và lên án kẻ cường quyền, hãy chế giễu người yếu thế.

Có lẽ đây là phương châm mà tờ báo Tuổi Trẻ Cười chọn khi quyết định đăng tải những mẩu biếm họa như vầy, về nữ giới và về sinh viên.

Điều đáng sợ của những biếm họa này nằm ở chỗ – nó giúp xã hội nhiều lần xác nhận rằng một phụ nữ nếu có thể giàu có khi còn trẻ, thì chắc chắn là đi làm gái (hoặc sugar baby).

Ảnh: Báo TTC

Trong khi ở Việt Nam, các nhóm bảo vệ quyền của phụ nữ dành nhiều năm để bơi ngược dòng định kiến giới, và mở đường cho phụ nữ tiến tới các giá trị tự do về học hành, sức khỏe, tài chính và phẩm giá mà họ xứng đáng dành được nếu nỗ lực, thì chỉ cần hai chiếc biếm họa, tất cả những nỗ lực đó có thể đổ thẳng xuống ao.

Chắc các bạn phóng viên ở Tuổi Trẻ Cười cũng có thời làm phóng viên các mảng khác, như tôi biết anh tổng tờ này ngày xưa từng đi phỏng vấn sinh viên nghèo. Anh chị hẳn đã đọc những phỏng vấn mà nữ sinh thường trả lời: Ba mẹ muốn em nghỉ học sớm, vì con gái học nhiều làm gì, cũng đi lấy chồng. Em tự cãi lời vào Sài Gòn học đi rửa bát tự kiếm sống.

Để đoạt được học vị, sự công nhận, nghề nghiệp, chuyên môn, và cả sự công nhận phẩm giá, rất nhiều phụ nữ trẻ trả bằng nhiều năm tháng vật lộn chống lại định kiến xã hội về họ. Họ chống lại cha mẹ không thừa nhận giá trị của họ. Họ chống lại hàng xóm cười cợt sự học của họ. Họ phải chống lại đồng nghiệp nam coi họ chỉ là vật trang trí ở văn phòng. Và cuối cùng, sau chừng đó nỗ lực, họ vẫn bị cười nhạo bởi một trong những tờ báo hàng đầu Việt Nam dành cho trí thức.

Sự coi thường nữ giới không chỉ nằm ở các hành động chống lại sự thăng tiến của họ, nó còn nằm ở tâm lý cho rằng là nữ giới tất nhiên không thể có cách nào khác thành công ngoài dựa vào nhân vật chống lưng tên “sugar daddy”. Tâm lý này mở đường cho hành vi bắt nạt và coi nữ giới trong văn phòng, ở nơi làm việc, khi nam giới sẽ dễ dàng được công nhận hơn, trong khi nữ giới phải nỗ lực gấp nhiều lần mới có thể thăng tiến.

Đáng sợ hơn, tôi biết Tuổi Trẻ Cười nhắm vào ai khi họ đăng hình biếm họa này. Họ đăng bức hình này vài ngày sau khi tờ báo Thanh Niên giới thiệu một nhân vật nữ, là sinh viên trẻ, đã kiếm đủ tiền mua một ngôi nhà, và cô bé tự hào khoe đã vất vả ra sao khi hành nghề suốt mấy năm qua. Họ dùng một biếm họa vô danh để “nói mát”một người thật – có sự thành công và kỳ vọng bình thường trong đời sống – là có tổ ấm của riêng họ.

Ảnh: Báo TTC

Đến đây, tôi xin được nhắc các họa sĩ biếm họa rằng – nếu bạn không đủ dũng cảm để cười nhạo cường quyền, hãy nhét miệng cười của bạn vào háng, đừng dùng nó để cười những người vô tội. Bởi sự cười nhạo khát vọng mưu sinh và thành công bình thường là hành vi vô sỉ nhất mà nghệ sĩ có thể nghĩ ra được.

Họa sĩ biếm có thể cười. Cười mọi thứ trên đời. Đó là vẻ đẹp của bộ môn nghệ thuật này. Nhưng vẻ đẹp đó trở nên hài hước và kệch cỡm, khi hàng loạt post trên tờ báo cười “hàng đầu Việt Nam” này chỉ dùng để nhắm tới nữ giới, sinh viên, người mới bước vào sự nghiệp : vốn là nhóm người dễ bị tổn thương và ức hiếp nhất trong xã hội hiện thời.

Nếu nghệ sĩ không đủ dũng cảm để nói về đau đớn của xã hội, xin đừng nhây nhưa cười đùa trước đời sống bình thường vốn mong manh và chịu nhiều bất nhẫn.

Khi mạch lạc vẽ nên những bức tranh cười này, có thể các bạn làm quản lý tờ Tuổi Trẻ Cười nghĩ là cho vui. Nhưng việc các bạn dựng hình ảnh hai cô gái ngồi co chân, húp tô mì, trong khung cảnh dơ bẩn tối tăm, tôi muốn hỏi các bạn kỳ vọng điều gì? – Có phải ý định các bạn kỳ vọng rằng giới sinh viên phải húp mì, hay thậm chí không có đủ mỳ tôm ăn? – Bạn không hề biết giới sinh viên có thể đẹp, làm việc rất giỏi, có thể bắt đầu nấc thang sự nghiệp từ năm đầu đại học, có thể ăn mặc nhã nhặn và am hiểu tri thức, có thể đi du học nhờ khả năng của họ?

Các bạn không chịu nổi sinh viên thành đạt?

Hay các bạn không thể chấp nhận được nữ giới trẻ có nhà?

Trong các bức biếm họa, cô sinh viên chỉ đẹp lên với váy đỏ và “có sự nghiệp” nhờ nhân vật thứ ba nào đó tên sugar daddy. [Mà tôi biết, rất nhiều sugar daddy trong số đó là các nhân vật tai to mặt bự mà các anh chị không bao giờ dám hé răng nói tới]

Nếu đó là mục đích của tờ báo, thì tôi rất tiếc phải nói rằng, tờ báo đang đi ngược lại với những giá trị quan trọng của báo chí, là tôn vinh tri thức, ghi nhận phẩm giá và nỗ lực sống của mọi tầng lớp trong xã hội.

Tờ báo Cười này chỉ muốn cười mãi trên sự nghèo, sự khổ, sợ đói rách, sự khốn cùng và kiệt quệ về phẩm giá của người khác.

(Hay nó tưởng như vậy).

Bình Luận từ Facebook

7 BÌNH LUẬN

  1. Anh phải biết một sự thật: thế hệ nhân cách, tự trọng và trọng tha nhân có được ở miền Nam trên các diễn đàn văn học nghệ thuật và báo chí trước 30/4/75 và quán tính tất yếu của nó kéo dài thêm vài năm sau đó…nay đã hoàn toàn biến mất vì nhiều lý do: tuổi tác, bị dẹp bỏ thay thế, bị tràn ngập và biến chất.
    Cái cười chua chát để chế diễu cường quyền của Hoàng Thiếu Phủ, của Cung Văn, Hai Cù Nèo, Vũ Đức Sao Biển…đâu còn nữa.
    Tương tự như đám sư chùa mới đã thay lớp tăng ni GHPGVNTN cai quản tác yêu tác quái chùa chiền miền Nam, thế hệ phóng viên thời nay là lớp mới ra theo đúng tiêu chuẩn lò luyện người để định hướng xã hội theo “đại cục” chính trị của “lãnh đạo cấp trên giữa 2 nước”. Cũng như giáo dục đào tạo, nó “đa kiếm hợp bích” để làm hỏng xã hội theo kiểu tiệm tiến tự nhiên, như những sai lầm cá nhân, nhưng chính là đã được “lập trình”.
    Báo chí ngày nay không còn những cây bút cương trực một thời, dù họ từng theo cs, nhưng đã được thấm đẫm tính nhân văn của môi trường miền Nam trước 75 để nghiêm túc và đầy trách nhiệm khi đặt bút lên giấy.
    Chỉ bão táp mới quét được hết rác rưỡi. Buồn phiền vặt chỉ tổn hại tâm thần!

    • Hoá ra,VĐSB làm việc cho báo Công An thành Hồ mà cũng từng “chế diễu
      cường quyền” ư ?
      Chẳng lẽ tác giả bài này tưởng nhà báo quốc doanh mà cũng dám chế diễu
      cường quyền được hay sao ? Xin được nói thẳng là “hèn” thì mói dám chọn
      nghề làm bồi bút cho chế độ !

      • Hoàng Thiếu Phủ tức Hoàng Phủ Ngọc Phan em HPNTuong, cùng Cung Văn vv…đều là đvcs hoặc thân cộng; nói chính xác hơn, họ chưa chắc thích cs nhưng họ đã đứng vào MTGPMN để chiến đấu chống MỹNguy (theo ngôn từ thời bấy giờ); có thế họ mới nằm trong guồng máy truyền thông của chế độ. Cho nên VĐSB làm cho báo công an là chuyện nhỏ.
        Vấn đề là bản chất tâm hồn họ ngay thẳng, chính trực, không a dua theo đám cb từ bắc vào. Họ theo Mặt trận GPMN từ động cơ yêu nước, không phải vì lợi danh. Sau 30/4, chính MT cũng bị dẹp không kèn không trống để xoá bỏ vai trò chính trị của nó, nhưng các thành viên MT vẫn còn nguyên giá trị sử dụng vì họ đều là trí thức ĐƯỢC GIÁO DỤC TẠI MIỀN NAM TỰ DO.
        Vấn đề vỡ mộng của họ thì ai cũng biết, Họ dám chỉ trích chính quyền hư đốn là dựa vào những ông to xung đột chủ trương với trung ương, Trần Bạch Đằng chẳng hạn.

  2. Nói cho vuông! Hay!
    Nhưng cũng có gián tiếp bôi nhọ ngành giáo dục của và sự vô độ của VC to đấy chứ. Học cho giỏi diện cho xinh làm bồ nhí của anh VC thiệt là to nào nó là giàu thôi. Cô Đỗ Thụy và ông Tư Huy là một thí dụ.

  3. Hoàn toàn hợp logic của xã hội bây giờ.
    Từ vô sản, họ giành được chính quyền, biến thành tư bản hoang dã. Họ muốn thành quý tộc, coi trọng giàu sang hợp mode, coi khinh nghèo khổ nhếch nhác. Ve chai, vé số, đánh giày, ăn xin lập tức bị đuổi khỏi đô thị. Ba gác, xích lô, hàng rong phải biến…
    Là cocc, hay từ cb nguồn, qua trường lớp của đảng đoàn được tuyền vào để định hướng cơ quan ngôn luận, báo đảng…họ về bản chất không có tâm thế gần gủi tầng lớp vật lộn với cuộc sống, với hạng người thiếu tự trọng trong showbiz, và các dạng biến thái khác của xã hội chuộng vật dục vốn là sản phẩm “đạt chất lượng” trong mục tiêu “trồng người” bao năm nay nhằm tạo ra thế hệ tứ đổ tường thờ ơ với thời cuộc, chú ý bóng đá, sân khấu, đấu láo trên mạng hơn thời cuộc an nguy của đất nước.
    Họ phù thịnh không phù suy. Họ không có tâm trạng thông cảm, đứng về phía kẻ sa cơ thất thế, gồm bọn bán trôn nuôi miệng cấp thấp; bọn sugar baby còn chướng tai gai mắt hơn vì giàu hơn họ, và có thể có lúc họ phải nhìn lên bọn nầy. Khi Lý nhã Kỳ ngồi bên đc Hai Nhựt…họ còn phải khúm núm cười cầu tài với ả dù mắt vẫn ưu tiên quét qua đủ 3 vòng.

    Thế thì đòi hỏi họ có cái nhìn nhân văn, nhân hậu với người sa cơ thất thế, với hạng buôn phấn bán hương cao cấp…thì có khác gì đòi Tất Thành Can phải trả đất lại cho dân Thủ Thiêm.

    • Có điều là cái đâu không bị niễng kkk, có lẽ họ sợ nên không dám họa cho sát.
      Riêng về tranh biếm họa của báo tuổi trẻ cười bên trên thì :
      Có những cô sinh viên tạo dựng sự nghiệp bằng trí tuệ và sự can đảm lẫn siêng năng. Khi người ta có sự tự trọng thì họ thường tự đi bằng chính đôi chân của mình, không nên vơ hết và nhét chung vào một rổ như thế. Hy cộng báo sẽ có lời xin lỗi đến những phụ nữ, sinh viên nữ.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây