Đồng Tâm: Máu, nước mắt và sự hận thù chưa dứt…

  •  
  •  
  •  
  •  

Ngô Anh Tuấn

29-8-2020

Từ sự việc tranh chấp đất đai được cho là giữa quân đội và người dân Đồng Tâm nhưng nó nhanh chóng được lan nhanh ra thành sự kiện chính trị với nhiều biến cố lớn xảy ra năm 2017 và đầu năm 2020.

Căn cứ vào luật đất đai 2013, nếu tranh chấp đất quốc phòng thì rõ ràng, thẩm quyền thuộc về các cơ quan thuộc Bộ Quốc phòng sẽ phải là người đứng ra giải quyết. Trong khi đó, Bộ Quốc phòng gần như “vô hình” trong hầu như toàn bộ các sự kiện đã xảy ra: Họ không lên tiếng đòi lại đất mà bị người dân “chiếm giữ”, họ cũng không đứng ra phân giải việc đúng sai. Khi dân có văn bản hỏi thì đại diện Bộ Quốc phòng cho hay: việc này bên UBND TPHN và TTCP đang làm, qua đó mà hỏi! Và, UBND TPHN và TTCP đã làm gì thì tất cả đều biết…

Chưa có bất kỳ cuộc đối thoại đúng nghĩa nào được thực hiện và sự ấm ức của người dân được đẩy lên cao trào, từ bất bạo động tới hành động phản kháng. Khi “nắm đấm” được thay cho những lời nói ôn hoà nghĩa là lúc người ta đã hết kiên nhẫn với nhau hoặc mâu thuẫn vượt quá giới hạn của sự chịu đựng. Năm 2017, khi sự kiện xảy ra, có sự ra tay của nhiều người, mâu thuẫn tạm thời được xoa dịu; tuy nhiên, dù chưa có thương vong xảy ra nhưng phía chính quyền vẫn xem đó như là một nỗi nhục mà có ngày phải rửa hận.

Đầu năm 2020, một sự kiện động trời mà không mấy ai tưởng tượng được đã xảy ra trong thời bình, khi nổ ra cuộc đụng độ không khác gì thước phim quay chậm của một trận chiến giữa các đối thủ không đội trời chung.

Máu đã đổ và nhiều người đã ngã xuống. Dù là các chiến sỹ công an hay dân thường thì mạng người cũng quý như nhau, họ đều là người dân Việt và không ai đáng phải bị tước đoạt mạng sống của mình cả. Gia đình các chiến sỹ đã chết trong sự kiện này có lý do để hận thù những ai đã gây nên cái chết cho con em họ nhưng xét một khía cạnh nào đó họ cũng có thể có lòng trắc ẩn đối với những người dân bị dồn vào đường cùng. Người dân Đồng Tâm có người thân bị chết trong sự kiện này càng có lý do để hận thù.

Giờ đã quá muộn để nói đến hai từ “giá như” đối với sự kiện đã xảy ra ngày 09/01/2020 và sự kiện xảy ra trước đó nhưng cách hành xử trong phiên toà bắt đầu từ 07/9/2020 tới đây và những ngày sau đó nữa sẽ chứng tỏ rằng vết thương hằn sâu trong lòng người dân Đồng Tâm có cơ hội được chữa lành hay không, chính quyền này có phải là chính quyền của dân hay không và tình quân dân cá nước có thực sự tồn tại trong thời bình nữa hay không hay chỉ là những khẩu hiệu sáo rỗng, nhạt nhoà.

Phiên toà xét xử tới đây đối với những người dân Đồng Tâm sẽ nhiều nước mắt, nước mắt từ chính các bị cáo, gia đình bị hại, thậm chí là chính những người dự khán. Phiên toà có kéo dài nhiều ngày rồi nó cũng phải kết thúc, bản án sẽ được tuyên ra và nỗi đau, sự hận thù vẫn còn chưa dứt…

Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN

  1. Mục đích của cách mạng
    Vô sản và công nông
    Là thông qua bạo lực
    Biến của tư thành công.
    Khi cách mạng thắng lợi,
    Nhanh chóng hoặc từ từ,
    Các quan chức cộng sản
    Biến của công thành tư.
    Cộng sản gây đau khổ
    Cho hàng triệu, triệu người
    Rốt cục để mang lợi
    Cho một số ít người.

    *
    Một sự thật chua xót –
    Các vấn đề của ta,
    Cách này hay cách nọ,
    Từ cộng sản mà ra. TBT

  2. Sau khi bị Bá Kiến
    Tống vào tù bảy năm,
    Trở về làng Vũ Đại,
    Trong lòng đầy hờn căm,

    Chí Phèo thường uống rượu,
    Mỗi lần hắn uống say
    Lại đến nhà Bá Kiên,
    Kẻ hại mình trước đây.

    Ném cho vài đồng lẻ,
    Bá Kiến khuyên Chí Phèo
    Hãy cố sống lương thiện
    Và cam chịu cảnh nghèo.

    Chí Phèo đáp: “Muốn lắm.
    Nhưng ‘chúng nó’ không cho.
    ‘Chúng nó’ chặn đường sống,
    Dù bữa đói bữa no”.

    ‘Chúng nó’ là Bá Kiến
    Và chức sắc trong làng.
    Chúng đã đẩy anh Chí
    Vào khốn cùng, lang thang.

    “Ai cho tao lương thiện.
    Sống có lý, có tình?”
    Chí Phèo đâm Bá Kiến
    Rồi đâm chết chính mình.

    *
    Các cụ xưa đã dạy:
    Đáng sợ hơn anh hùng
    Là những kẻ khốn khổ
    Bị dồn vào đường cùng.

    2
    Gần đây, bị cướp đất,
    Đặng Văn Hiến hận đời,
    Đã dùng súng hoa cải
    Bắn chết những ba người.

    Sau đấy còn bắn tiếp.
    Mười hai người bị thương.
    Vì bị triệt đường sống,
    Bị dồn vào chân tường.

    Đó là chuyện mới nhất
    Xẩy ra ở Đắc Nông.
    Trước đấy, như ta biết,
    Là anh Vươn, Hải Phòng.

    Rồi anh Đặng Ngọc Viết
    Ở thành phố Thái Bình.
    Nhằm bắn năm cán bộ
    Gây oan sai cho mình.

    Tất cả đều do đất,
    Do bị dồn cùng đường.
    Người dân phải cầm súng,
    Và hậu quả đáng thương.

    Họ, dân bị cướp đất
    Ăn bữa đói bữa no,
    Rất muốn sống lương thiện,
    Nhưng chính quyền không cho.

    Các dân oan Dương Nội
    Không rỗi hơi đấu tranh,
    Nếu không bị cướp đất
    Và được sống yên lành.

    Không ai thích tù tội,
    Cả chị Cấn Thị Thêu,
    Nếu chính quyền tử tế
    Và cư xử biết điều.

    Càng không ai dùng súng
    Bắn vào người chính quyền.
    Dân bị chèn ép mãi,
    Sớm muộn cũng vùng lên. TBT

  3. tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
    bốn ngàn năm, giờ lại ngót trăm năm.
    hết phong kiến độc tài, đến lũ bạch tuộc thực dân,
    hết quân, hết vương, đến lũ tượng thần chủ nghĩa.
    bao thế hệ siết rên trong gọng kềm nô lệ.
    chuyên chế dã man đục rỗng chí con người.
    cha tôi, ông tôi, bao thế hệ ngủ vùi.
    tôi chưa thấy một đêm nào dài thế.
    không ánh mặt trời, bóng tối chí tôn,
    lũ quỷ ám thừa cơ toàn trị,
    khủng bố dã man, reo rắc những kinh hoàng,
    biến lẽ sống thành châm ngôn “mày phải sợ”.
    mày phải sợ mày ơi mày phải sợ,
    sợ nữa đi có sợ mãi được không,
    cốt tủy mục rỗng rồi trí óc cũng tối đen,
    mày lại đẻ ra lũ cháu con “biết sợ”.

    bao thế hệ đã ngậm ngùi mắc nợ,
    lũ chúng ta lẽ nào lại mắc nợ mai sau,
    còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau,
    sống cho xứng danh xưng con người trên mặt đất.
    tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
    cũng chưa thấy có ngày mai nào không thể.
    vì người ta cần ánh mặt trời,
    tỉnh dậy đi lũ chúng ta ơi! NDK

  4. Một trận địa man rợ để dẫn đến những phiên tòa áp đặt dã man, để biến con người thành vật hy sinh cho thứ chủ nghĩa độc tài thời đại HCM.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây