Đã đến lúc cai sữa và học cách ngồi toilet

  •  
  •  
  •  
  •  

Đoàn Bảo Châu

8-4-2020

Nhân việc anh Thuận Hữu, chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam đã có công văn gửi Thủ tướng Chính phủ về việc đề nghị xem xét, hỗ trợ cơ quan báo chí và người làm báo do ảnh hưởng bởi dịch Covid-19, tôi có mấy ý sau:

Vì nước ta nghèo, cần giảm những chi phí không cần thiết, tôi đề nghị chính phủ dừng bú mớm cho các hội văn học nghệ thuật, hội nghề nghiệp, trong ấy có Hội Nhà báo Việt Nam.

Trong chiến tranh, khi báo chí, văn học, âm nhạc hay hội hoạ là công cụ tuyên truyền để giành chiến thắng bằng mọi giá thì việc rót tiền cho các hội là điều chấp nhận được nhưng đất nước đã chuyển sang kinh tế thị trường thì việc các hội cần phải trưởng thành, tự đứng bằng đôi chân của mình là điều cần thiết.

Mỗi một hội lập ra cần có các hội viên và các hội viên phải nộp kinh phí nếu thấy tham gia hội là có ích. Hội nào không hoạt động hiệu quả, nó sẽ tự co lại và tự đào thải. Các hội ở Việt Nam đã được cung cấp văn phòng ở những vị trí rất đẹp, ấy đã là một ưu đãi đặc biệt rồi và họ phải tự bươn chải phần còn lại.

Hội Nhà báo Việt Nam xin chính phủ sự ưu đãi nhưng hãy nhớ, rằng tiền là tiền thuế của dân và với tư cách một người dân, tôi thấy đấy là một sự vô lý. Các hội văn học nghệ thuật, Hội Nhà báo từ xưa đến nay đều là những cơ quan tuyên truyền của đảng, chính phủ, các vị được lệnh hót gì, hót như thế nào là hót đúng như thế.

Nếu là báo chí đúng nghĩa thì các vị phải đại diện và đấu tranh cho quyền lợi của người dân, canh những sai phạm của chính phủ để góp phần cho xã hội phát triển. Nhưng không, các vị hoàn toàn là những “thú nuôi”, không đấu tranh cho quyền lợi của dân. Những sự việc “nhạy cảm”, xâm hại quyền lợi của người dân như Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Vườn rau Lộc Hưng, Đồng Tâm thì các vị im thin thít hay viết theo chỉ đạo, viết một chiều để định hướng dư luận.

Là người dân, tôi không đồng ý thấy tiền thuế của người dân bị đổ vào những hội vô bổ, thiếu độc lập và hoạt động không hiệu quả cho xã hội.

Mấy lý do Hội Nhà báo nêu ra nghe thật ngô nghê:

“Nhiều cơ quan báo chí doanh thu phát hành, quảng cáo sụt giảm từ 40% – 50%” hay “Chi phí cho lực lượng phóng viên tác nghiệp trong khu vực có dịch tăng cao, ảnh hưởng đến hoạt động của các toà soạn cũng như đời sống của người làm báo. Thực tế hiện nay có nhiều nhà báo đang trực tiếp tác nghiệp trong tâm dịch và đã có nhà báo bị nhiễm Covid-19 trong khi tác nghiệp.”

Xin thưa anh Thuận Hữu là sụt giảm 50% không là gì, có hàng vạn doanh nghiệp đã và sẽ phá sản, thưa anh. Các anh có mấy phóng viên đang tác nghiệp trong tâm dịch? Sự vất vả ấy là gì với những y, bác sỹ đang phải vận lộn với dịch? Tôi biết các anh đang khó khăn, nhưng thay vì kêu gào đòi sữa và bỉm, mang mấy cái lý do mà cả bao vạn doanh nghiệp, bao triệu lao động cũng đang phải chịu đựng thì các anh hãy nghiến răng đứng thẳng, học cách tự kiếm ăn, học cách dùng toilet như những người trưởng thành.

Bình Luận từ Facebook

4 BÌNH LUẬN

  1. Thuận Hữu là con cú vọ lúc nào cũng nhìn chằm chằm các nhà báo có đầu óc độc lập, tự do.
    Về mặt tự do báo chí, Thuận Hữu là phản động số 1.
    Nay ông ta làm động tác mị dân, nhưng mà ngu.
    Ba nhà báo (tự do) là Đoàn Bảo Châu. Lưu Trọng Văn và Nguyễn Ngọc Chu (2 ông này từng bị nghiemnv chửi) đã phê phán đích đáng và nghiêm khắc việc làm của Thuận Hữu.
    Mời các vị đoán thử: Có “nhà báo” (đảng viên, có thẻ nhà báo) dám lên tiếng như ba ông Bảo Châu, Ngọc Chu và Trọng Văn?

  2. Nòi cho chính xác là dưới chế ođ65 CS.làm gì có tự do báo chí và báo chí tư nhân
    nên HNB.là công cụ tuyên truyên của đảng,do đó HNB.có yêu cầu nhà nước phải
    cung cấp tài chánh cho họ hoạt động là hợp lý và họp tinh,dù đứng về mặt luân
    lý thì đúng bọn này là bọn đạo đức giả và,đúng hơn nữa phải nói là mang thân bồi
    bút mà không biết là mình bồi bút thì qủa là nhục !

  3. Trích câu cuối: “… các anh hãy nghiến răng đứng thẳng, học cách tự kiếm ăn, học cách dùng toilet như những người trưởng thành.”

    Nói kiểu này là coi thường ý chí dũng mãnh của các em bé rồi! Các em bé không cần phải được chỉ dạy phải “nghiến răng”, mà chúng cứ tự mình hăm hở đứng lên tập tễnh bước đi. Chúng sẽ té nhưng sẽ đứng lên đi tiếp và không ngại lặp lại cho đến khi nào đi được.

  4. Hội Nhà Báo VN không phải là những em bé (bé thật sự) mà là những người lớn nhưng cứ nhõng nhẽo do được chiều chuộng.
    Viết như bác Bảo Châu là phù hợp

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây