Lừa dối cấp nhà nước

  •  
  •  
  •  
  •  

Phạm Đình Trọng

3-9-2019

1. Tán phượng vĩ bên ao cá đã lập lòe đỏ lửa. Tháng năm, tháng có ngày sinh lại đến. Năm sinh nhật có số không (0) ở cuối được coi là năm chẵn, số năm (5) là nửa chẵn. Tháng năm năm nay, 1965, bước vào tuổi bảy nhăm, sinh nhật nửa chẵn. Cũng là một dấu mốc cuộc đời. Dấu mốc của năm sinh nhật nửa chẵn này sẽ được ghi nhận là năm viết di chúc.

Tháng năm, Hà Nội đã vào hè nhưng giữa ngàn xanh Hồ Tây, Bách Thảo, Ba Đình, trong ngôi nhà sàn bốn hướng đều mở đón gió mang hương lúa hương ngô từ bờ bãi sông Hồng, mang hơi nước mát lạnh từ Hồ Tây mênh mang trong lành làm cho gian phòng làm việc trên nhà sàn lúc nào cũng có không khí dịu dàng, mát mẻ của mùa xuân. Dù bề bộn những nghĩ suy nhưng cõi lòng thật yên tĩnh, sáng ngày 15 tháng 5 năm 1965, Hồ Chí Minh ngồi vào bàn làm việc, đặt bút viết chữ đầu tiên bản di chúc.

Bản di chúc được khởi viết từ ngày đó đến tận tháng năm, năm 1969, ròng rã bốn năm trời. Giập. Xóa. Chữa đi chữa lại đến nát cả trang viết. Chữ xanh chữ đỏ đè lên nhau. Điều đó xác nhận sự cân nhắc chi li, thận trọng của một người từng trải ở tuổi thừa chín chắn. Mỗi chữ được lựa chọn cuối cùng để được ở lại mãi mãi với bản di chúc là điều gan ruột của người thầy cộng sản Việt Nam gửi gắm vào lứa học trò nối nghiệp.

Bản thảo di chúc cho thấy sự đắn đo, thận trọng, kĩ càng của người viết. Câu chữ điềm đạm, bộc bạch của di chúc cho thấy Hồ Chí Minh chỉ đối mặt, trải lòng với trang di chúc khi cõi lòng thật thanh thản, được sống thật với mình.

Thanh thản và sống thật với mình, Hồ Chí Minh thú nhận rằng ông chỉ là “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” Thể xác ông là người Việt Nam nhưng hồn ông đã thuộc về quốc tế cộng sản khi ông viết: “Tôi để sẵn mấy lời này, phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lê-nin và các vị cách mạng đàn anh khác, thì đồng bào cả nước, đồng chí trong Đảng và bầu bạn khắp nơi đều khỏi cảm thấy đột ngột”. Không còn hồn Việt Nam. Không biết đến Vua Hùng dựng nước. Không biết đến những bậc tiên liệt Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Quang Trung đã viết lên trang sử hào hùng Việt Nam, tạo lên khí phách Việt Nam. Hồ Chí Minh chỉ biết có ông tổ thiết kế ra lí thuyết cộng sản và ông tổ thi công bản vẽ xã hội cộng sản, ông K. Mac và ông Lê nin, hai người đã đẩy loài người vào một thế kỉ đại loạn đấu tranh giai cấp với hơn trăm triệu mạng người bị thí bỏ.

Thú nhận rằng da Việt Nam, hồn quốc tế cộng sản là suy nghĩ tỉnh táo, chín chắn, là lựa chọn khôn ngoan của Hồ Chí Munh. Nếu nhận là dòng giống Lạc Việt, là con cháu Vua Hùng, khi chết đi sẽ về gặp hồn thiêng Nguyễn Trãi, Quang Trung thì Hồ Chí Minh sẽ phải rập đầu nhận tội trước các bậc tiên liệt về tội tày trời mang mớ lí luận cộng sản mất tính người, mang học thuyết bạo lực đấu tranh giai cấp đẫm máu về tàn phá tan hoang đất nước Việt Nam, giết hại giống nòi Việt Nam, chia rẽ, li tán dân tộc Việt Nam.

Là người của quốc tế cộng sản, đứng ngoài dân tộc Việt Nam, Hồ Chí Minh nhẹ nhõm trách nhiệm với dân Việt Nam,  vô can với đau thương của dân Việt Nam, lại là người có công lớn với phong trào cộng sản quốc tế khi ông đã đưa đất nước Việt Nam hiền hòa, bình yên vào lò lửa cách mạng vô sản, vào biến máu đấu tranh giai cấp, đưa dân tộc Việt Nam đùm bọc yêu thương vào hận thù li tán, đưa máu và nước mắt của đấu tranh giai cấp từ trời Âu đến góc khuất châu Á để biến nhà nước Việt Nam nửa phong kiến, nửa thuộc địa thành nhà nước cộng sản đầu tiên ở Đông Nam Á.

2. Thấu hiểu kiếp người. Dù vĩ đại đến đâu, dù lúc sống có làm nghiêng ngả cả thế giới, con người cũng chỉ là sản phẩm của tự nhiên, phải chấp nhận qui luật luân hồi của tự nhiên. Từ tự nhiên, từ cát bụi mà có mặt trong cuộc đời. Khi cuộc đời kết thúc, con người phải được trở về cát bụi, về với tự nhiên. Cọp chết để da. Người chết để tiếng. Chỉ có con vật mới để lại xương, thịt, lông, da cho đời. Con người khác con vật ở chỗ, con vật chỉ tồn tại bằng thể xác. Con người tồn tại bằng sự nghiệp, bằng cái danh.

“Đã sinh ra ở trong trời đất / Phải có danh gì với núi sông” (Nguyễn Công Trứ). Dù chọc trời khuấy nước nhưng chết đi phải để lại cái xác, phải để lại xương, thịt, lông, da cho đời thì vẫn chỉ là con vật. Con người phải để lại cái danh. Dù danh lành hay danh dữ, con người phải có danh, phải có sự nghiệp. Thể xác chỉ là con vật. Cái danh mới là con người. Thanh thản chấp nhận sự định danh con người của tự nhiên, Hồ Chí Minh tha thiết đòi hỏi lứa học trò, lứa đồng chí cộng sản kế cận khi ông kết thúc cuộc đời cho ông được trở về tự nhiên, về tro bụi trong vũ trụ:

Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, tức là “hỏa táng”. Tôi mong rằng cách “hỏa táng” sau này sẽ được phổ biến. Vì như thế đối với người sống đã tốt về mặt vệ sinh, lại không tốn đất ruộng. Khi ta có nhiều điện, thì “điện táng” càng tốt hơn.

Tro thì chia làm 3 phần, bỏ vào 3 cái hộp sành. Một hộp cho miền Bắc. Một hộp cho miền Trung. Một hộp cho miền Nam.

Đồng bào mỗi miền nên chọn l quả đồi mà chôn hộp tro đó. Trên mả, không nên có bia đá tượng đồng, mà nên xây 1 ngôi nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ, để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi.

Nên có kế hoạch trồng cây trên và chung quanh đồi. Ai đến thăm thì trồng một vài cây làm kỷ niệm. Lâu ngày, cây nhiều thành rừng sẽ tốt cho phong cảnh và lợi cho nông nghiệp. Việc săn sóc nên giao phó cho các cụ phụ lão.”

Cụ thể, chi li đến như vậy là đến cuối đời khi phải gói ghém, tổng kết cuộc đời, Hồ Chí Minh  đã có được sự thấu đáo triết lí nhân sinh để có lựa chọn khôn ngoan, thuận tự nhiên, hợp đạo lí, đúng phong tục tập quán con người và hợp lòng dân. Khi Hồ Chí Minh chỉ vào ảnh K. Mac, ảnh Lê nin và nói với đám cận thần tháp tùng rằng bác có thể sai chứ những ông này không thể sai là khi Hồ Chí Minh đang bị bùa mê đấu tranh giai cấp làm cho mê muội, lú lẫn. Nhưng khi Hồ Chí Minh viết Tôi yêu cầu thi hài của tôi được đốt đi là đến cuối đời, đủ từng trải, Hồ Chí Minh đã thoát khỏi cơn say máu đấu tranh giai cấp, đã thoát cơn lú lẫn cộng sản, là khi Hồ Chí Minh sáng suốt nhất. Lựa chọn đốt xác viết trong di chúc là lựa chọn sáng suốt hiếm hoi trong cuộc đời đầy biến cố, nhiều sai lầm của Hồ Chí Minh.

Tôi yêu cầu thi hài của tôi được đốt đi. Yêu cầu chứ không phải đề nghị. Đề nghị là đề đạt, mong mỏi, bị động chờ đợi để được đáp ứng. Yêu cầu là chủ động ra mệnh lệnh công vụ của người chỉ huy với kẻ thừa hành và kẻ thừa hành phải chấp hành, phải thực thi tắp lự, không được phép do dự, chần chừ. Không thi hành công vụ của cấp trên, tổ chức đó đã hư hỏng. Yêu cầu còn là mệnh lệnh của trái tim, là ràng buộc của tình cảm, là đòi hỏi đúng đắn, hợp đạo lí của người bề trên với kẻ dưới, là gửi gắm của cha ông với con cháu. Kẻ dưới phải răm rắp vâng lời của người bề trên, không được cãi, không được làm trái mới là gia đình có nề nếp gia phong, có giáo dục.

Nhưng Hồ Chí Minh vừa trút hơi thở cuối cùng, những kẻ tự nhận là học trò, là đồng chí cộng sản kế cận của ông cũng là những thủ lĩnh cộng sản đương nhiệm, nắm toàn bộ quyền lực của triều đình cộng sản liền mang di chúc của Hồ Chí Minh ra xem xét và ra nghị quyết thực hiện trái những điều di chúc yêu cầu. Để lừa dối dân, những người đứng đầu đảng và nhà nước cộng sản đương nhiệm liền giấu nhẹm những điều di chúc Hồ Chí Minh yêu cầu nhưng bộ sậu lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản đương nhiệm không thực hiện hoặc thực hiện trái di chúc.

Từ việc lớn đến việc nhỏ, từ việc chung đến việc riêng di chúc Hồ Chí Minh yêu cầu đều bị những người đứng đầu đảng và nhà nước cộng sản đương nhiệm phớt lờ không thực hiện hoặc thực hiện trái di chúc

Việc chung: Di chúc Hồ Chí Minh yêu cầu miễn thuế nông nghiệp một năm cho nông dân. Những người đứng đầu đảng và nhà nước cộng sản đương nhiệm không thực hiện nên đoạn di chúc đó bị cắt bỏ khi công bố.

Việc riêng: Di chúc yêu cầu đốt xác. Thực hiện: Ướp xác. Cọp chết để da. Hồ Chí Minh chết cũng phải để lại thân xác. Hồ Chí Minh muốn là người, chỉ để lại cái danh, chứ không để lại cái xác như con vật. Giữ xác Hồ Chí Minh trong căn hầm lạnh lẽo cho người đời ngày ngày đến ngó nghiêng như dòng người vào viện bảo tàng tự nhiên ngó nghiêng xác con cọp, xác con chồn, con cáo nhồi bông. Đó là sự đày ải, hạ nhục vô cùng độc địa, tán ác với Hồ Chí Minh.

3. Bác bỏ, làm trái những gửi gắm gan ruột tha thiết, chính đáng và đúng đắn của di chúc Hồ Chí Minh rồi ngay trong tháng chín, 1969, ngay trong tháng Hồ Chí minh qua đời, ngay sau khi vừa ra nghị quyết bác bỏ, làm trái di chúc Hồ Chí Minh, ngày 29-9-1969 Bộ Chính trị đảng Lao Động Việt Nam, những người đứng đầu đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đương nhiệm lại ban hành Chỉ thị số 173 – CT/TW về đợt sinh hoạt chính trị “Học tập và làm theo Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh”.

Từ đó đến nay, suốt 50 năm, đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam liên tục ban hành hàng chục nghị quyết, chỉ thị, hết “Học tập và làm theo Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh” lại “Học tập tấm gương đại đức Hồ Chí Minh” rầm rộ, sáo rỗng và đầy dối trá ở tầm quốc gia, tốn kém hàng ngàn tỉ tiền thuế của dân. Nào hội thảo khoa học. Nào triển lãm. Nào thi đua học tập làm theo đạo đức Hồ Chí Minh. Đó là sự lừa dối cấp nhà nước.

Minh chứng nhục nhã không thể chối cãi cho sự lừa dối cấp nhà nước này là giải thưởng cuộc thi học tập đạo đức Hồ Chí Minh đã được cơ quan trung ương đảng trao cho tên đại bịp Hồ Xuân Mãn, kẻ không phải đảng viên, kê khai gian dối chui vào đảng leo lên đến ủy viên trung ương đảng, bí thư tỉnh ủy, kẻ hèn nhát cướp công người dũng cảm hi sinh để trở thành anh hùng lực lượng vũ trang.

Bình Luận từ Facebook

10 BÌNH LUẬN

  1. Đương nhiên phải là lừa dối cấp nhà nước.
    Vì cái “nhà nước” VN là nhà nước của băng đảng cướp có tổ chức, mang danh “ĐCSVN”.
    Với chúng nó, cái “yêu cầu” của HCM được hỏa táng – là không có “tính đảng”!
    “Cọp chết để lông” – da lông, hay lòng ruột, mà còn phục vụ được sự nghiệp CM – thì chết rồi, vẫn phải phục vụ! Ông tổ Lênin không chôn, đem ướo xác, được học tập, làm theo Liên Xô là vinh dự, tự hào!

    Còn những thằng lưu manh làm nhiệm vụ “quản lý tư tưởng”, to mồm kêu gọi “học tập và làm theo đạo đức HCM”, cũng chính là những thằng không muốn nhận bổng lộc kém hơn những thằng được làm “hành pháp”, như thằng Ba X:
    “Hai cựu bộ trưởng Bộ Thông tin – Truyền thông Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn đã khai nhận tổng cộng là 3,2 triệu đôla hối lộ từ ông Phạm Nhật Vũ”, theo truyền thông Việt Nam.
    Không có thằng đầu lãnh Đảng cướp nào chịu kém miếng thằng nào.
    Liệu Tổng Trong có còn sống nổi bao lâu mà giữ được cái lò?

  2. HCM CŨNG CHỈ SỐNG KIẾP NG VÔ MINH, U ME THÔI.
    ĐỊA NGỤC LÀ NƠI ĐẾN CUỐI CÙNG VÀ MÃI MÃI CỦA HỒ
    TẤT CẢ NHỮNG KẺ ĐI THEO VẾT XE LĂN CỦA HỒ CŨNG ĐỀU NHẬN KẾT CỤC NHƯ VẬY.

  3. Một số điều khác Đảng Cộng sản lúc bấy giờ cũng hit-or-miss di chúc của Tiên Đế . Về giải phóng miền Nam & xây dựng chủ nghĩa xã hội, ngày xưa ông Lê Duẩn làm đúng di chúc “Tiên Đế”. Những thế hệ sau toàn xây dựng chủ nghĩa tư bẩn .

    Về tình đoàn kết với các đảng Cộng Sản anh em, Lê Duẩn did a piss-poor job. Nhưng sau hội nghị Thành Đô, có vẻ Tbt Nguyễn Văn Linh, xếp xì của ô Lê Đăng Doanh đã làm đúng với di chúc “Tiên Đế”. Nhưng từ Nguyễn Văn Linh trở đi, chủ nghĩa xã hội trong di chúc của Bác Hồ kính yêu lại đi đầu xuống đất .

    Không lẽ đảng Cộng Sản VN cũng có 2 mặt biện chứng, luôn cancel each other out khi bàn về di chúc của Bác Hồ kính yêu ?

  4. Phạm Ngọc Trong viết lại một đoạn trong Di Chúc, rồi bàn:
    “Tôi để sẵn mấy lời này, phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lê-nin và các vị cách mạng đàn anh khác, thì đồng bào cả nước, đồng chí trong Đảng và bầu bạn khắp nơi đều khỏi cảm thấy đột ngột”.

    Bình luận câu này của ông PN Trọng vẫn chỉ là theo đuôi 5, 10 hay 15 người khác đã bàn từ rất lâu rồi. Người khac đã viết ra rồi, theo cùng một cách suy nghĩ, PNT còn viết lại làm gì?
    Những người đánh giá Hồ có nếp quen tầm thường là Đánh Giá Tổng Quát cái đã. Nó TỐT (sẽ không có gì xấu, trở thành vị thánh. Nếu nó XẤU, mọi chi tiết đều xấu. Rồi tất cả các chi tiết sau đó, đều bị cái tổng quát chi phối.
    Đó là kiếu đánh giá “đặc cộng sản” của chính những người chống cộng.
    Hãy xem bọn CS đánh giá cụ Ngô Đình Diệm hoặc ông Nguyễn Văn Thiệu. Toàn là xấu xa.

    Nên nhớ, ước vọng cao nhất của Hồ là Bản Di Chúc phải đến tay người đọc. Đời Hồ, kể từ khi buộc phải tái lập ĐCS (1951, theo lện Stalin) luôn luôn ở phe thiểu số trong Bộ Chính Trị. Năm 1969 Bộ Chính trị vẫn có quyền công bố hoặc không công bố Di Chúc. Di chúc phải có chữ ký của Lê Duẩn.
    Muốn Di Chúc được công bố, Hồ phải viết câu trên.
    Ngoài ra, CS quốc tế không biết (hoặc biết rất ít) chuyện Hồ dần dần trở thành vướng cản cho Duẩn, Thọ (Vawn Tiến Dũng, Chí Thanh). Viết câu trên, Hồ trở thành một nhân vật quốc tế, Duẩn và Thọ không thể tự tiện đối xử với Di Chúc của Hồ theo ý riêng.

    Phạm Ngọc Trong báo nhiêu tuổi? Có thấy rằng khi Hồ chết người dân đã tuôn ra biết bao nước mắt? Uy tín lớn đến ngần ấy mà Duẩn và Thọ vẫn muốn gây tai nạn máy bay cho Hồ năm 1968 – đủ thấy họ đã quá ngán Hồ. PNT tìm hiểu cho kỹ chuyện này. Chính uy tín lớn của Hồ trong dân và quốc tế đã cứu Hồ, khiến Thọ và Duẩn chưa dám xuống tay.

    • Hồ uy tín, không biết bao nhiêu nc mắt cá sấu khóc thương Hồ…????
      Thời miền Bắc đói rét căm căm, khoai không có mà ăn, học không có dầu hỏa mà thắp( chỉ có Quang chủ tịt là biết bắt con đom đóm để đèn sách… Ac Ac Ac), duy chỉ có cái đài phat thanh treo cột điện, hoặc cây tre suốt ngày, suốt đêm ra rả ca ngợi bác ( lúc đấy rất ít ca ngợi đảng) , rồi thì tiếng hát át tiếng bom, cô gái vót chông, đàn ta lư.. dân đói nghe nhạc “Sát thát” để quên đi cái đói
      Duẩn không triệt Hồ vì ngày đó không có Phóng xạ( như Bá Thanh, Quang tịch đã đc các đồng chí của mình tin iu cho dùng, giống như bọn nghiên đưa thuốc cho bạn mình xài) vả lại ” ta đánh là đánh cho Trung quốc, Nga” nếu giết Hồ thô thiển “thì làm sao có vũ khí của Tàu của Nga để chơi lại với vũ khí VNCH, Mỹ

  5. Chuyện đời ông

    Năm Bính Tuất tháng ngày quý tỵ (1)
    Đón Pháp về thống trị dân nam
    Treo cờ, biểu ngữ lăng xăng
    Tháng 5, mười chín chọn làm ngày sinh

    Bản di chúc đỉnh đinh chẳng viết
    Chỉ giả vờ chép chép bôi bôi
    Mực xanh mực đỏ vẽ vời
    Chủ tâm cốt để lừa người đời sau

    Ngày thìn tháng nhâm thân Kỷ Dậu(2)
    Nằm chờ đoàn tẩu cẩu đi xa (3)
    Nhẹ nhàng rút ống thở ra
    Tự mình quyết định chuyển qua từ trần (4)

    Lũ con cháu muôn phần vui sướng
    Dấu biệt ngày ông xuống diêm đài
    Hai mươi năm tới mới khai
    Ngày 2 tháng 9 là ngày ông tong

    Suốt cuộc đời ông không sống thật
    Ngày sinh bá vơ, ngày mất bá vơ
    Cả ngay cái xác bây giờ
    Cũng làm bằng sáp đánh lừa người thăm

    (1) Ngày 19 tháng 5 năm 1946 nhằm ngày 14 tháng 4
    năm Bính Tuất, ngày quý tỵ, tháng quý tỵ
    (2) Ngày 2 tháng 9 năm 1969 nhằm ngày 21 tháng 7
    năm Kỷ Dậu, ngày canh thìn, tháng nhâm thân
    (3) tẩu cẩu : người do thám
    (4) Thơ Tú Tre : Tin đâu như sét đánh ngang, Bác Hồ đang sống
    chuyển sang từ trần

    4.9.2019
    Cử Hai

  6. Bài của PN Trọng viết theo tư liệu Lịch Sử.
    Nhưng có hai nhân vật nghiemnv và moski chỉ dùng cảm tính cá nhân để phát biểu. Không đưa nổi bất cứ tư liệu nào. Lại còn nói dai, thể hiện một nhân cách.
    Nếu tác giả PNTrong đủ tuổi trưởng thành vào năm 1969 hãy phát biểu một sự thật đi: Năm ấy người dân thật sự khóc thương cái chết của Hồ.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây