Chuyện thường ngày ở Trung ương và huyện: James Bond 007 và Comrade X-003

  •  
  •  
  •  
  •  

Viet-Studies

Nguyễn Văn Chiến

24-8-2019

Bữa thấy bòng bong che trắng lốp muốn tới ăn gan

Ngày xem ống khói chạy đen sì toan ra cắn cổ

Nói ra thì mang tiếng man rợ, nhưng giữa những ngày này có ai mà không ngun ngút trong lòng cái nỗi hờn nói trên của cụ Đồ Chiểu ngày xưa, lúc cụ chứng kiến cảnh tàu của bọn Tây dương xình xịch xả khói trên sông nước của ta.

Nhưng thực ra bọn lái tàu dò biển trên Hải Dương 8 hay đám hải cảnh đi hộ vệ ngày nay chỉ là thứ lòng tòng đuôi chó, không đáng để ta cắn cho bẩn răng, cho dơ bao tử. Bọn đáng “cắn”, đáng “ăn” là hạng cỡ Tập Cận Bình hay Vương Nghị.

Nói thật, thấy mặt nham hiểm của tên Tập hay cái mặt câng câng của tên Vương tại hội nghị Đông Nam Á, ý bảo “ngộ đây là nước lớn, mấy nị là nhỏ”, ta ước gì có thể cử một siêu điệp viên để bí mật tóm cổ hai thằng này về để trị mỗi tên mỗi kiểu. Tên ta trị theo trường phái của Hồ Hữu Tường, tên ta trị theo phái Nam Cao. Trị xong, ta còn trị tiếp bằng cách cho chúng ăn toàn đồ tráng dương bổ thận, nặng tay thì cho xem phim sex, nhẹ tay thì chúng biết thế nào là… cường quốc sắc đẹp Việt Nam, không cho xem truyền hình tả cảnh thi hoa hậu quê nhà thì cũng nhét vô mắt chúng những video clip tả cảnh người mẫu này diễn viên kia “hở nội y” hay “cho con bú để lộ…” v.v…

Nhưng làm sao để có một điệp viên siêu hạng cỡ bằng hay hơn James Bond 007 để đảm đương sứ mạng bí mật này?

Duyệt lại sách báo cũ giữa những sự kiện chính trị nổi bật ta có thể thấy nổi bật hình ảnh cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Chỉ cần đọc và nghiền ngẫm một bài báo thôi, bài “Ân nhân của Thủ tướng” (Người Lao Động 05.09.2010) của Giang Thanh ta sẽ thấy anh hùng hay siêu điệp viên không ở đâu xa. [1]

Cựu thủ tướng có hỗn danh Đồng chí X, còn được gọi thân mật là Ba Dũng, ta có thể tạm chọn “nghiệp danh” cho cựu thủ tướng là “Comrade X” hay “003”, hoặc kết hợp cả hai.

Nếu 007 có câu tự giới thiệu đầu môi: “My name is Bond, James Bond!”, cựu Thủ tướng có thể tự giới thiệu “My name is X, Comrade X”.

Nếu 007 có một câu “phim nào cũng nói” là “Martini – Shaken, not stirred” thì có nhẽ 003 của ta sẽ có câu tương tự “Vinashin – Responsible, not wrong”, cô đọng từ tuyên bố để đời sau vụ đổ bể Vinashin: “Tôi nhận trách nhiệm chính trị với tư cách người đứng đầu Chính phủ, chứ tôi cũng không ra quyết định nào sai.”

Nhưng cái chính là những phẩm chất hay những năng lực, những công phu đặc dị có thể khiến 003 trở thành một thứ “hậu sinh khả úy” của 007. Để đãi cát tìm vàng, nhận chân phẩm chất của 003, ta phải phân tách rõ ràng đâu ra đó từng chữ, từng câu.

Tác giả viết:

“Tại lễ mít tinh kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9 do tỉnh Sóc Trăng tổ chức mới đây, lão nông Tư Kiên (Phan Trung Kiên) ở huyện Kế Sách đã vinh dự được trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, ông Tư Kiên đã lập nhiều chiến công nhưng kỳ tích được nhiều người biết đến là chuyện ông cứu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lúc hai người cùng chung một trận tuyến cách nay 40 năm. Người lính trẻ Phan Trung Kiên từng chiến đấu kiên cường bên người đồng đội Nguyễn Tấn Dũng lúc chống càn ngày nào ở dòng sông Cái Tàu – Cà Mau nay đã 65 tuổi”.

Tại sao lại có chữ “nhưng” chẳng ăn nhập gì với hai mệnh đề trước và sau vậy cà!

Giả như Tư Kiên lập nhiều chiến công “nhưng” vì mắc tội háo sắc, gặp đờn bà con gái ở đâu là quơ láng ở đó nên bị kỷ luật, nên không lên tá, lên tướng được; cái chữ “nhưng” này mới có nghĩa.

“Kỳ tích” là “thành tích lớn lao phi thường” trong khi còn “chiến công” là công trạng trong chiến đấu. Giết một thằng địch là một chiến công, nhưng tay không mà giết cả trung đoàn địch thì mới là kỳ tích. Bởi thế cái cách diễn tả “Tư Kiên đã lập nhiều chiến công nhưng kỳ tích được nhiều người biết đến” nghe ra thì vô lý nhưng hứa hẹn cả một bầu trời chiến công đặc dị, phi thường!

Rồi còn cái chuyện “hai người cùng chung một trận tuyến cách nay 40 năm” nữa. Nói thế, thì bây giờ (năm 2000) hai người ở hai trận tuyến khác nhau?

Có lẽ chuyện cũng liên quan gì đó tới việc phong anh hùng trễ, tận ngày 2.9.2010. Cũng lúc Comrade X đương lâm “trận tuyến Vinashin”.

Bọn thầy dùi “lợi ích nhóm” vẽ ra đại tập đoàn Vinashin, những tưởng “quả đấm thép” này sẽ đóng góp vào nền kinh tế quốc dân như là tập đoàn Hyundai của Nam Hàn, nào ngờ phá sản, mấy chục tỷ đô la bỏ vào như gió vào nhà trống: Mua toàn máy cũ, đồ cũ, đồ mua hàng tỷ nhưng không sinh lợi mà sinh hại, phải bán đồng nát. “Quả đấm thép” hiện nguyên hình là đống sắt đồng nát, hoen rỉ.

Thế là Comrade X bị bọn “lão thành cách mạng” phản động, đệ đơn đòi phải từ chức những hai lần.

Nhưng, như “phượng hoàng từ tro tàn tê tái lại hồi sinh” (Huy Cận), những chiến công xưa của Comrade X bừng bừng sống lại theo cái “lon” anh hùng của Tư Kiên. Bọn phản động “lý giải” rằng lúc ấy Comrade X lôi Tư Kiên ra làm cái bục để hâm lại thành tích cách mạng của mình, nhờ vậy mà (cùng với các trò khác) đã dụ được đám ủy viên trung ương hay đại biểu quốc thuộc cánh quân đội đứng ra bênh vực, sa sả mắng đám “giáo sư” chả biết thế nào là đánh giặc mà cứ đòi “miễn nhiệm” một cựu anh hùng.

Mà thật, chỉ cần tham gia nửa trận thôi, chúng sẽ biết thế nào là cái tài của Comrade X.

Sau đây là sự tích anh hùng:

“Tháng 9.1970, ngày nào địch cũng càn quét dữ dội khu vực Khánh Lâm, thọc sâu vào căn cứ rừng già U Minh Hạ và sang cả U Minh Thượng bên Kiên Giang với âm mưu tiêu diệt bộ đội và cơ quan đầu não cách mạng vùng này. Đội phẫu thuật dã chiến đóng cạnh lớp đào tạo bác sĩ quân y để sẵn sàng cấp cứu bộ đội bị thương. Một sáng tinh sương sau cơn mưa dầm suốt đêm giữa rừng U Minh Hạ, các học viên vừa thức giấc cũng là lúc địch xuất hiện với cả trung đoàn bộ binh địch có máy bay trực thăng và thiết giáp yểm trợ bao vây T3.”

Đã thấy cái tài của 003 chưa?

Chưa gì, mới thức dậy, chưa cần tung trinh sát ra để “nắm tình hình” thấy địch bao vây là biết ngay địch đưa nguyên một trung đoàn đến!

Tác giả kể: “Hai học viên trẻ Nguyễn Tấn Dũng và Phan Trung Kiên quyết định ở lại chặn địch để đồng đội khẩn cấp đưa thương binh vượt sông về hậu cứ.”

Đây cũng là phẩm tính của 007. Thích ở lại là ở lại, thích làm tới là làm tới, chả cần cấp chỉ huy phân công, giao phó gì cả!

Mà “hậu cứ” là ở đâu vậy ta?

Đã bảo đó là vùng “đầu não của cách mạng”, là nơi đặt “Trường Quân y” thì nó phải là hậu cứ rồi.

Chả nhẽ lãnh đạo ta lại dại dột mang đầu não cách mạng và mở trường quân y đặt ở ngay tiền tuyến?

Chắc cũng giống 007 thôi.

Đầu não là ở ngay trong đầu, trong não của mình. Còn hậu cứ cũng chính là tiền phương, tiền phương cũng chính là hậu cứ, chiến tranh gián điệp chứ đâu phải chiến tranh quy ước mà có phòng tuyến rạch ròi!

Tác giả kể tiếp: “Một người vác súng B40, người kia cầm khẩu AK khạc đạn liên hồi, diệt được trên chục tên địch rồi tiến đến một hố bom núp quan sát tình hình.”

Chỉ riêng chuyện “núp hố bom” ta đã thấy 003 hơn hẳn 007.

Thỉnh thoảng 007 bị sa bẫy, thí dụ bị đối phương mời ngồi vô bàn nói chuyện phải quấy nhưng lén lút thò tay xuống dưới mặt bàn bấm nút, điều khiển hệ thống cơ khí “rút nắp hầm” khiến 007 bị té cái “oạch”, lọt thỏm vào hầm tối.

Vụ này mà gặp Comrade 003 thì biết tay.

Đất cứng đầy sỏi đá như Quảng Trị, Thừa Thiên thì mỗi cái hố bom có đường kính trên dưới 15 mét, sâu trên dưới 10 mét. Hố sâu, có thành vách là dốc đứng trên 70 độ thì chỉ nội việc giữ thăng bằng lúc bám vào mép hố bom, đừng để rớt xuống đáy hố cũng đã đòi hỏi tài của nghệ sĩ xiếc hay lực sĩ chuyên leo vách đá.

Đó là chưa kể phải mang AK, mang B40 cộng thêm đạn dược.

Nhưng U Minh lại là vùng sình lầy, muốn xây nhà thì phải cừ tràm như xuống dưới như cái bè nằm sâu trong lòng đất sình rồi mới đổ đá lên trên làm móng.

Đất thế thì bom nổ còn tạo thành hố sâu hơn, rộng hơn, nhưng ngay sau đó nước sình cũng tràn vào, biến nó thành một cái hố tử thần không hơn, không kém.

Thế mà 003 cùng đồng đội không bị sa lầy, còn thoải mái ôm súng “núp quan sát tình hình”.

Thời Việt Nam Cộng Hòa quân nhân trong các lực lượng như thủy quân lục chiến hay biệt kích phải tham gia khóa huấn luyện đặc biệt về sình lầy. Có “bằng sình lầy” thì mỗi tháng lĩnh lương được hưởng thêm khoản phụ cấp kha khá, sau thời gian định kỳ mà không cập nhật “bằng sinh lầy” này thì bị cắt phụ cấp!

Trong vụ “núp hố bom sình” này, nếu cấp “bằng sình lầy” cho 003 và Tư Kiên, ta phải cấp bằng… tiến sĩ!

Tác giả viết:

“Ông Tư Kiên kể: ‘Một đại đội địch tràn lên và bắn tới tấp về phía T3. Trước mắt địch quá đông với hỏa lực mạnh, sau lưng là đồng đội vẫn còn đưa thương binh vượt sông, tình thế chúng tôi rất hiểm nguy. Lúc ấy, Dũng nâng B40 bắn liên tiếp 2 phát làm cả rừng tràm rung lên. Địch la thất thanh và sau đó im bặt”.

Đúng là thiên tài!

Ở đoạn trên ta thấy “Một người vác súng B40, người kia cầm khẩu AK khạc đạn liên hồi”, đến đây lại thấy Comrade X –003 “nâng B40 bắn liên tiếp hai phát”.

Bắn B40 mà làm như phá hoại tài sản xã hội chủ nghĩa, phá tổng công ty này chưa đã, phá tiếp tổng công ty thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ… x, y, z.

B40 là ống phóng hoả tiễn vác vai, là tên Việt Nam đặt cho súng chống tăng RPG-2 của Liên Xô. Súng chỉ gắn mỗi một quả như trái bắp chuối, mỗi lần phóng một quả là xong, muốn bắn tiếp phải cho nòng nguội rồi lắp vào quả khác.

Không kể phần trên, chỉ tính phần này thôi 003, có thể “liên tiếp hai phát”. Thử hỏi 007 làm sao có thể qua mặt 003?

Tác giả viết:

“Ông Tư Kiên nhớ lại: ‘Thấy địch chết nhiều, chúng tôi cứ tưởng đã an toàn, nào ngờ lúc ấy máy bay trực thăng xuất hiện. Sau loạt súng nổ rền trời, đạn bay ào ào từ trên máy bay xuống rừng tràm, tôi thấy Dũng ôm bắp chân, máu chảy ướt đẫm ống quần. Dũng không đi được, tôi liền cõng anh lui về hướng sông Cái Tàu cách đó gần chục cây số để tìm cách quay lại căn cứ càng sớm càng tốt bởi Dũng mất máu quá nhiều và trời đã sập tối. Thấy con sông trước mắt quá lớn không thể cõng Dũng bơi qua, tôi giấu anh ở bụi tràm sát bờ rồi dặn: ‘Dũng ơi, mày ráng chịu đau nằm chờ tao bơi sang nhà dân tìm xuồng vượt sông. Nếu có chết, cả hai cùng chết chớ tao không bỏ mày đâu’.”

Đầu tiên, trực thăng xuất hiện với thiết giáp nhưng nãy giờ chả thấy trực thăng và thiết giáp làm gì cả, chẳng lẽ chúng kéo tới để… tu thiền?

Hay chúng sợ oai danh của 003, đợi siêu “chiến đấu viên” này bắn “liên tiếp hai trái B-40” cho hết đạn thì mới dám thò đầu ra?

Tác giả viết: “Đến nhà dân, Tư Kiên hết sức thất vọng vì xuồng ba lá của họ đã bị địch bắn tan nát. ‘Nhìn quanh quẩn, tôi thấy chiếc cối giã gạo bằng gốc cây mù u rộng hơn 1 m² bèn nảy ra một ý táo bạo. Tôi vần chiếc cối xuống sông rồi cõng Dũng đặt nằm lọt trong lòng cối và lấy lục bình phủ lên ngụy trang. Vừa kéo chiếc cối vượt qua được bờ kia sông thì bên này, hơn chục tên địch đang lần theo vết máu của Dũng. Chỉ chậm vài phút là chúng tôi đã bỏ mạng giữa rừng’ – ông Tư Kiên hồi tưởng.”

Cũng là ăn đứt 007.

Cối giã gạo bằng đá hay bằng gỗ gì thì kích thước cũng chỉ hơn hơn nửa mét, lòng cối hình tròn để bỏ lúa vào giã thì đường kính chỉ chừng trên dưới ba tất tây.

Cứ cho là cái cối trên rộng hơn một mét vuông nhưng lòng cối cũng vậy, chỉ chừng trên dưới ba tất tây.

Mà kể cả đây là cái cối đặc dị, “lòng cối” rộng “hơn một mét vuông” y như mặt cối thì ta cũng chẳng thể nào nhét một người trưởng thành “nằm lọt trong lòng” cho được.

Thế mà 003 lại lọt.

Chắc là Comrade X có phép “thu thân”, giống như cây thiết bảng của Tề Thiên, bình thường không đánh nhau thì thu lại bằng cây kim dắt trên lỗ tai cho gọn!

Nhưng khen 003 thì cũng tiện thể khen luôn Tư Kiên.

Cõng 003 lội bộ gần chục cây số ở trong rừng U Minh, là đất đầy sình lầy, mà còn phải vừa đi vừa dọ xét tình hình, luồn lách khiến cả trung đoàn địch cũng dò không ra, Tư Kiên này cũng là hạng phi thường!

Tài như thế mà mang theo xuống mồ thì phí quá!

Nếu James Bond “trung niên mãi không già” thì cựu thủ tướng và anh hùng Tư Kiên cũng đang già, tuy nhiên cựu thủ tướng và anh hùng này có thể truyền nghề, giao hết bí kiếp cho thế hệ hậu sinh.

Tạo sao cậu cả Nguyễn Thanh Nghị không xin học lấy nghề cha nhỉ?

Cậu Nghị ơi, cậu bám chi cái chức bí thư tỉnh ủy, xét cho cùng thì ngày cũng ăn ba bữa, tối về ngủ với mỗi một cô vợ mà bị chúng chửi lên chửi xuống, nay hù mai dọa, hết chuyện Phú Quốc vỡ quy hoạch là chuyện Phú Quốc rác, Phú Quốc ngập, có ngày lên cơn đau tim chết bất đắc kỳ tử không chừng. Sống đời ngang dọc và phóng túng như 007, thay người đẹp như thay áo, không những sung sướng bản thân mà còn được người đời thán phục, chả sợ ai rình rập bắt phải “rút kinh nghiệm sâu sắc” cả.

Nếu cậu có gan dứt bỏ để học lấy nghề cha rồi ra tay mà trị cho dứt nọc mấy thằng bành trướng đầu sỏ thì không kể một cái Vinashin và một đảo Phú Quốc, cha cậu có làm phá sản 10 cái Vinashin và cậu làm hỏng nát 10 hòn đảo như Phú Quốc, dân ta cũng mỉm cười tha thứ, cho qua!

Bình Luận từ Facebook

4 BÌNH LUẬN

  1. Giả thiết tai nạn máy bay là do nhà sx (vì hiểu về xản phẩm) là không thể xẩy ra vì hủy hoại uy tín của hãng.

  2. BỌN VỊT CỘNG

    như 2 đồng chấy Phan Trung Kiên + Nguyễn Tấn Dũng cùng MỤ BÁO NÔ Giang Thanh LÒ TÔN
    của bài báo nâng bi “Ân nhân của Thủ tướng” (Người Lao Động 05.09.2010)

    nguy hiểm gấp 1.000.000 lần so với

    BỌN CHỆT CỘNG !!!!

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây